Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 682

Tập 2 - Chương 431: Cây Hắc Đào (2)

Chương 431: Cây Hắc Đào (2)

Chương 431: Cây Hắc Đào (2)

Dungeon luôn đi kèm với những hiện tượng không thể lý giải, có thể tiếp xúc với những tồn tại dị chất, đôi khi chạm đến ranh giới xa xăm khiến nhà thám hiểm trở thành kẻ điên loạn.

Lý do Dungeon được gọi là mồ chôn của các Hunter chính là vì nó đưa ra những bài toán phức tạp theo cách này.

Chẳng hạn như cố tình tách Kiếm sĩ và Tu sĩ ra.

Luôn dùng mọi thủ đoạn để các cuộc chiến không thể diễn ra suôn sẻ.

Vì là đường nứt không gian tách biệt khỏi thế giới, nên gần như không có cách nào kháng cự.

"Chậc."

Nếu là loại cỡ lớn, hoặc bảy tòa tháp mới mọc lên gần đây thì không nói. Nhưng loại Dungeon cỡ trung mà tôi và nhóc đen tìm đến thì hiếm khi có cấu trúc bất tiện thế này.

Tóm lại là không may mắn.

'Không ngờ cái bẫy dịch chuyển lại là thật.'

Sự việc đã thế này thì chỉ còn cách trực tiếp đi tìm thôi.

'Này.'

Tôi đứng tại chỗ và nhắm mắt lại.

Điều hòa hơi thở, vận chuyển ma lực từ đan điền để nâng cao trạng thái sao cho có thể di chuyển bất cứ lúc nào.

"Hừm, haa."

Khi tôi điều hòa hơi thở, trước mắt nhuộm một màu trắng xóa và nơi tôi đứng thay đổi.

Mental World.

Một thiếu nữ đang trốn sau tảng đá khổng lồ.

“ ……. ”

Mái tóc đen nhánh, dáng người trưởng thành hơn nhóc đen một chút. Tính cách thì còn tệ hơn cả ba loài chó dữ nổi tiếng.

'Trả lời.'

“ ……Gì. ”

Tôi đã tốn bao nhiêu công sức để thuần hóa con nhỏ này.

Trong đầu tôi, cái thứ gọi là Nhân tố của Vua này từ lâu đã không còn là người mà là chó rồi.

Một con nhỏ kỳ quặc ký sinh trong cơ thể người khác mà lại bảo tôi cút đi.

Cứ vài tháng lại gây chiến giành quyền chủ đạo một lần.

'Phải đưa ra chứ? Sức mạnh.'

“ Tại sao ta phải đưa! ”

Nhân tố phẫn nộ đạp đất, lao thân mình tới như một quả đại bác.

Bùm!

Cơ thể lao tới cùng tiếng nổ. Tôi đỡ lấy không mấy khó khăn.

Lúc đầu còn phải đọ sức, chứ giờ quyền chủ đạo đã hoàn toàn thuộc về tôi từ lâu rồi.

“ Ư, ư hự, ư hự! ”

Con nhỏ vùng vẫy như đang làm nũng, cố đẩy tôi ra.

Tôi khóa chặt hai vai nó, ôm vào lòng và vuốt ve.

"Bình tĩnh nào nhóc. Ai nhìn vào lại tưởng bị làm gì bậy bạ đấy."

“ Làm rồi còn gì! Lần trước- Ưm! ”

"Ơ hờ suỵt."

Phạch phạch phạch phạch!

Tôi giữ chặt cơ thể đang nảy lên như cá tươi và chờ đợi, dần dần Nhân tố mất sức và xụi lơ.

Mái tóc đen dài chạm tới gót chân.

Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt non nớt nhưng cơ thể lại trưởng thành ở nhiều khía cạnh.

Trông thì đanh đá, hễ không vừa ý là hét toáng lên. Nhưng chiều chuộng một lần là im ngay.

"Lần này lại có vấn đề gì nữa."

“ ……Vua không ra dáng Vua. ”

"Gì, chuyện ta đối xử với nhóc đen hay bọn họ à?"

Phương châm về Vua mà Nhân tố nói là thế này.

Luôn phải nghiêm khắc, trầm lặng và nghiêm túc trong mọi việc.

Và phụ nữ cần bao bọc thì phải đặt dưới chân hay gì đó.

Hành động của tôi càng xa rời hình tượng Vua lý tưởng thì sự bạo tẩu của 'Nhân tố' càng nghiêm trọng.

Đương nhiên nó cũng không cho mượn sức mạnh thông qua Vương Quan.

“ Vua là…. ”

"Này, ta đã nói rồi mà. Hả? Chuyện ngươi lo lắng sẽ không xảy ra đâu."

Sức mạnh tôi sở hữu được chia làm hai loại.

Vua, và Cheon-ma.

Nếu việc vượt qua cảnh giới để có thể lôi 'Gai' ra là sức mạnh của Cheon-ma, thì việc sử dụng Vương Quan thông qua Nhân tố là sức mạnh của Vua.

Tinh thần tôi không chịu nổi việc sử dụng đồng thời cả hai. Và riêng về việc khí cảm bạo tẩu thì dùng sức mạnh của Vương Quan tốt hơn.

"Ok, vậy đi sở thú nhé?"

“ Hự, dám dùng cái đó để dụ dỗ Nhân tố của Vua sao! Điều ta mong muốn dù sao cũng là… sự đúng đắn của một vị Vua…. ”

"Churros."

Mông của Nhân tố lắc lư.

Vì có thể kết nối cảm giác nên tôi ăn gì thì con nhỏ này cũng được ăn cái đó.

Ban đầu nó là đứa chỉ biết nhấn mạnh bổn phận của Vua như một cái máy. Phải nói sao nhỉ. Sống chung hơn 3 năm, sở thích cũng thay đổi rồi.

Trở thành một đứa có chút hơi người hơn.

“ Ba cái Churros. ”

"Hai cái. Ngọt lắm."

“ ………Sở thú thì sao? ”

"Đúng 30 phút thôi. Dạo này ta nhiều việc lắm."

“ …Biết rồi. ”

Đúng là con nhỏ dễ thuyết phục.

Làn da của Nhân tố của Vua tan chảy, hấp thụ vào cơ thể tôi, đồng thời Vương Quan từ bên trong cô ta trồi lên.

“ Chỉ lần này thôi đấy…. Lần sau không có đâu. Hãy nghĩ mình là Vua đi…! ”

Tuy thấy phiền phức, nhưng khi đoạt lấy quyền chủ đạo mà diễn vai Vua một chút thì nó lại ngoan ngoãn ngay.

Gần đây lại hay phản kháng, có lẽ phải uốn nắn một lần.

- Vù vù!

Thoát khỏi Mental World, tôi mở mắt ra.

Sự dao động vô sắc bao phủ mỏng manh toàn thân làm không gian vặn vẹo.

Đồng hóa lần 1.

Cảm nhận được toàn bộ không gian của Dungeon.

Một bước chân bước ra, sóng xung kích lan tỏa. Vương Quan trên đầu cộng hưởng một lần.

Nếu muốn thì có thể phá hủy một nửa nơi này. Nhưng tạm thời cứ để đó đã.

'Tìm thấy rồi.'

Đã xác định được vị trí của nhóc đen.

- Kirik?

Khi định di chuyển, tiếng của lũ ma vật vang lên.

Những kẻ bị cảm tri phát hiện đều cụp đuôi chạy trốn về phía đối diện tôi.

Sự lựa chọn do bản năng không liên quan đến trí tuệ đưa ra.

Sao cũng được. Coi như tôi đỡ việc.

Không cần để ý, ma lực trôi nổi trong không khí cũng tự hấp thụ vào cơ thể.

Tôi tiến về phía trước.

* * *

Shiva nhìn khay thức ăn với vẻ mặt phụng phịu.

"……."

"Shi, Shiva à."

Bạn bè xung quanh nhìn ngó, không khí lạnh lẽo bao trùm chỗ ngồi.

Bên trong máy bay chở các học viên Hàn Quốc tham gia Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

Bữa ăn đường hoàng của người Hàn Quốc hiện lên trên suất ăn máy bay là Bibimbap.

"Bbi… Không thể nào."

Dù thế giới có thay đổi thế nào thì sao có thể cho những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn ăn Bibimbap chứ.

Nhìn dương xỉ nâu, rau chân vịt xanh và tương ớt đỏ, khuôn mặt Shiva phủ một bóng đen ảm đạm.

Nhìn, nhìn những mầm non đáng thương kia xem.

Máy bay Hàn Quốc mà lại là Bibimbap, suy nghĩ thật an phận và dễ dãi!

Cái này hoàn toàn là công chức lơ là nhiệm vụ còn gì.

Shiva ghét Bibimbap. Thà bị dao đâm còn hơn.

"…Bbi-ik. Không sao đâu. Chỉ là rau với cơm thôi mà. Ăn là được chứ gì, ăn."

Cảm giác uất ức khiến trán Shiva nhăn lại. Má phồng lên như sắp nổ tung, tay chân run rẩy.

A! Cuộc đời Mộc Nhân bi thương này. Sao lại ban cho ta Bibimbap chứ.

Shiva cầm thìa xúc một miếng Bibimbap đưa lên miệng.

Bàn tay run lẩy bẩy.

Trong lúc đó, cảnh tượng thoáng qua một cách mơ hồ, có lẽ là bố của mình.

Người bố đút Bibimbap vào miệng cô để sửa thói kén ăn.

"Bbi-eeng."

"Shi, Shiva?"

Dù vậy Shiva vẫn ghét Bibimbap.

Đó là bữa ăn chan chứa nước mắt.

* * *

Nghe thấy ảo thính.

Tiếng kim loại có lưỡi sắc bén quay vòng. Bàn tay chai sạn, và hạt giống.

- Trồng cây vào cơ thể người. Chắc chắn là không thể nào.

- Chà, ta thấy là được đấy. Đã tìm thấy người thích hợp rồi. Phía thằng anh thì vô dụng, nhưng đứa này thì……. Tài năng khác hẳn.

Giờ thì những người thân cũng chẳng nhớ nổi tên.

Đã sống nửa đời người trong phòng thí nghiệm nhỏ màu trắng.

- Thế Giới Thụ có dùng cái gọi là Status Window ấy. Trong đó có chỉ số tiềm năng. Thường thì chỉ số trên 6 đã là ghê gớm rồi đúng không?

- Vâng, thì.

- Nhưng con bé này xem nào… vượt quá 10 rồi. Cách tính của chúng ta không tính nổi.

Muốn nhìn thấy bên ngoài.

Thề rằng một ngày nào đó sẽ chạy nhảy ngoài cửa sổ kia.

Bơi bằng chân trần qua cánh đồng lúa mì xào xạc, phía trước kia là những người thân yêu đang tụ tập chờ đợi….

Một tương lai như thế.

Nhói!

“…!”

Cô gái nhăn mặt vì cơn đau đầu, run rẩy hai tay nhìn quanh.

Hang động không một chút ánh sáng. Không nhìn thấy gì cả.

Cô gái dùng hai tay mò mẫm xung quanh.

Khúc gỗ nguyên khối cứng ngắc vướng vào tay. Là dao găm. Cô nắm chặt con dao đó như mạng sống.

- Thình thịch, thình thịch.

Trái tim run rẩy.

Không gian kín mít đánh mạnh vào yết hầu.

Tình huống không biết tường ở đâu. Nghĩ đến việc ma vật có thể tìm đến bất cứ lúc nào, cô gái nắm chặt kiếm bằng cả hai tay.

"…Chú… ơi?"

Lần đầu tiên cất tiếng gọi nhưng không có lời đáp lại.

Cô nhận ra.

Mình bị bỏ lại một mình trong Dungeon, không có ánh sáng.

- Grừừ!

Tiếng kêu của ma vật vọng lại từ bên kia bức tường khiến cô co rúm vai lại.

Cô gái run rẩy tìm chiếc ba lô xung quanh.

Nó ở khá xa nhưng cô đã tìm thấy, và lấy ra một chiếc đèn pin từ bên trong.

Do tay run nên cô làm rơi đèn pin khoảng ba lần, sau đó mới cầm lên bật được.

- Tách.

Nơi bị nhốt là một căn phòng bị chặn bốn phía bởi gạch.

May mắn là không có ma vật nào gây nguy hiểm.

Cô gái dựa lưng vào tường, co người lại và ôm lấy đầu gối.

Cầm chặt con dao găm trong tay và điều hòa hơi thở.

- Run rẩy.

Cô ngồi im.

Di chuyển đèn pin như một cái máy, không chớp mắt lấy một lần.

Bàn tay nắm cán kiếm chưa từng lơi lỏng dù chỉ một giây, dù run rẩy vì sợ hãi nhưng không hề lơ là.

Cô gái chờ đợi.

- Rắc!

Và cô nhìn thấy ánh sáng.

- Rầm!

Bức tường vỡ vụn và ánh sáng tràn vào qua khe nứt đó.

Quả cầu sáng lơ lửng trên không trung kia có phải là ma pháp không.

Người đàn ông tìm đến cô gái không nói gì, nhưng lại mang theo một áp lực không thể diễn tả.

Ngay khi tâm trí định ổn định lại thì nhìn thấy dáng vẻ của người đàn ông, cô lại cứng đờ người ra.

Vương Quan?

Hình ảnh Gai Quán lướt qua trong mắt cô gái.

“ Ngươi, đáng ghét. ”

Giật mình.

Giọng nói của bé gái vừa vang lên là của ai vậy.

Trước khi kịp suy nghĩ, lớp ma lực vô hình bao quanh cơ thể người đàn ông đã được trút bỏ.

* * *

Nếu thời gian dịch chuyển của tôi và nhóc đen không có sự chênh lệch, thì thời gian tôi tìm thấy nhóc đen chỉ mất khoảng hơn 1 phút.

Tuy nhiên, có lẽ chỉ riêng không gian này thời gian trôi khác đi. Hoặc là nhóc đen nhát gan.

Khuôn mặt nhóc đen tái mét.

Tìm thấy con bé này thì tốt rồi nhưng không phải là không có vấn đề.

Mô thức phải đợi thời gian trôi qua mới mở tầng tiếp theo.

Nghĩa là phải ở đây ít nhất một tuần.

'Hừm.'

Nếu muốn thì việc thoát khỏi đây chẳng khó khăn gì, nhưng đã lỡ thế này rồi thì bồi đắp tình cảm sư phụ đệ tử luôn vậy.

Tôi ngồi xuống, nhìn nhóc đen đang quỳ gối.

- Soạt.

Vừa gọt một quả đào cứng vừa hỏi.

"Chịu được không?"

"……."

Nó gật đầu.

"Vậy thì may rồi."

Nhóc đen có tài năng.

Khác với tôi, lượng ma lực tích tụ ở đan điền đã khác biệt ngay từ đầu, nên chỉ cần huấn luyện một chút là sẽ mạnh lên nhanh chóng.

Loại người dùng lượng ma lực lớn để va chạm một cách mù quáng. Gu-seul hay San Su-yu thuộc loại này.

Nếu dẫn dắt đúng đường thì sẽ trở thành nhân tài xuất sắc.

"Làm tốt lắm."

Tôi tách hạt quả đào đã cắt đôi và đặt vào tay đứa bé.

Xoa đầu nó một chút, hôm nay lạ thay nó không phản kháng mấy mà chấp nhận.

'Dungeon tiếp theo nên đi đâu nhỉ.'

Dungeon có nhiều cạm bẫy không chắc chắn rất thích hợp để nâng cao kinh nghiệm thực chiến.

Thực lực tăng vùn vụt, cách đối phó với nguy cơ cũng đa dạng hơn.

Thời gian trưởng thành của tôi tuy ngắn. Nhưng dù sao thì.

- Soạt.

Nhìn con bé nhồm nhoàm ăn đào, tôi bật cười.

"Nhóc thích đào cứng hay đào mềm?"

"……?"

Câu hỏi chợt nảy ra.

"Lần đầu… em ăn ạ…."

A.

Tự nhiên làm không khí trầm xuống.

"Xin lỗi nhé."

Nhóc đen lắc đầu nguầy nguậy.

Nhóc đen, cứ gọi là nhóc đen mãi, giờ tôi cũng muốn biết tên nó.

Ngập ngừng thêm một chút, tôi hỏi nó.

"Hỏi tên được không?"

"……."

"Thực lòng mà nói sư phụ không biết tên đệ tử thì có ra thể thống gì đâu, hả?"

Đứa bé suy nghĩ một lát rồi nói.

"…Heukdan. Ạ."

Cuối cùng cũng chịu nói tên mình.

Heukdan.

Đó là tên đệ tử của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!