Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 2 - Chương 434: Em Vợ

Chương 434: Em Vợ

Chương 434: Em Vợ

"Dừng lại đi."

Không gian tràn ngập sát khí tỏa ra từ các cán bộ và Vua.

Tarragon ngăn hắn lại.

"Lee Si-heon."

Hắn phủi qua loa vết máu của Cistus dính trên tay rồi nhìn Tarragon.

Xác chết của đứa trẻ với khuôn mặt bị nghiền nát nằm lăn lóc trên sàn.

"……."

Sự im lặng ngắn ngủi qua lại giữa hai người. Tarragon chỉ nắm lấy thanh kiếm bên hông chứ không rút ra.

Thánh nữ Canna thì thầm bên cạnh cô.

"Tarragon… đánh nhau ở đây không được đâu."

"Ta không có ý định giao đấu."

Bây giờ không có ai trên thế giới này dám chắc thắng khi đấu với Vua.

Quái vật của hận thù được sinh ra vì không kịp cắt bỏ mầm mống.

Tarragon vỗ đầu Canna rồi nói lớn với hắn.

"Làm loạn ở đây cũng chẳng có lợi lộc gì đâu."

"Gì cơ?"

"Mộc Linh Vương."

Thế lực của Mộc Linh Vương là thế lực nhỏ bé được sinh ra trong sự đối đầu giữa Flower và Thế Giới Thụ.

Nếu bây giờ hắn xử lý cán bộ của Flower thì sự cân bằng giữa hai thế lực đang được duy trì bấy lâu nay sẽ bị phá vỡ.

"Thế lực của Thế Giới Thụ sẽ lớn mạnh hơn."

"……."

"Dungeon đã mở. Nghĩ đến sức mạnh của Thế Giới Thụ thì……. Ngươi biết kẻ thù lớn hơn là ai rồi đấy."

Vua không trả lời.

Tarragon nói tiếp.

"Chắc phải công lược tháp chứ."

Bảy tòa tháp của Mộc Linh Vương.

Dù là để mưu cầu sức mạnh hay sự phát triển thế lực của hắn, việc công lược tháp là bắt buộc.

Ý là bộc lộ địch ý với Flower ở đây chẳng có lợi gì.

Mộc Linh Vương lặng lẽ hạ nắm đấm xuống.

"Đó là suy nghĩ của ngươi thôi."

Sàn nhà đóng băng lạnh lẽo. Ánh mắt dài quét qua tất cả, kẻ được gọi là Vua mở đôi môi cứng đờ.

"Có vẻ đang hiểu lầm gì đó thì phải."

- Rầm!

Áp lực như kim châm khắp người.

"Lý do ta không hành động là để cứu sống nhiều người nhất có thể. Chứ không phải để mắt đến việc giữ mạng sống cỏn con đâu."

Flower và Thế Giới Thụ, cứu trợ dân thường mà bọn họ luôn miệng hô hào.

Mộc Linh Vương nắm rồi lại mở tay.

"Nếu muốn thì ta có thể đập tan cả hai phe ngay bây giờ."

"Không phải quá vội vàng kết luận sao?"

"Trông thế à?"

Tất cả mọi người ở đó đều có thể biết rằng lời nói đó không phải là nói dối.

Ngạo mạn.

Ngạo mạn, nhưng không phải không có căn cứ.

Nếu tồn tại vừa trấn áp ba cán bộ trong một nốt nhạc kia tung ra toàn bộ sức mạnh thì ai dám đương đầu với hắn.

Hắn đã bước lên ngai vàng.

Nếu phương châm của hắn được định đoạt là sự diệt vong của Thế Giới Thụ hay Flower, thì một thế lực nào đó đã không còn nguyên vẹn rồi.

Thánh nữ không nói gì.

Các cán bộ khác cũng giữ im lặng.

"…Nếu vậy thì càng nên hợp tác mới đúng."

Nghe Tarragon nói, Vua nhếch mép cười khẩy.

"Người quyết định cái đó không phải bên này, mà là bên kia chứ."

Một câu nói chẳng khác nào tuyên chiến.

Nhân vật không thể bị chi phối.

"Bên này sẽ tiến hành theo kế hoạch."

Mộc Linh Vương để lại một câu rồi rời đi. Freesia đang ngồi ở bàn xem kịch cũng xách giỏ trái cây lên rời đi, Tarragon ngã người dựa vào tường.

"Cô!"

Thánh nữ lo lắng bám lấy Tarragon.

"……Nội dung lời tiên tri là gì nhỉ?"

"Đột nhiên… sao lại hỏi cái đó."

"Nếu cưỡng hiếp bốn cây thì không thể ngăn cản…. Hắn sẽ mạnh hơn nữa từ đó sao?"

Người đàn ông được gọi là Mộc Linh Vương. Ý là vẫn còn con đường để mạnh lên sao.

Nghĩ đến điều đó, Tarragon cười nhạo.

Để đạt đến cảnh giới đó, hắn đã không từ thủ đoạn nào.

"Điên thật rồi."

* * *

“ ♥ ”

Nhân tố có vẻ hạnh phúc bắn tim liên tục.

“ Vua~ Vua~ Vua~ ”

Nhân tố luôn nói Vua không được đặt ai lên trên, và luôn phải đường hoàng đưa ra lựa chọn của mình.

Lâu lắm rồi mới thấy hành động giống với Vua lý tưởng nên thế chăng. Nó vui sướng nhảy cẫng lên.

Mặc kệ con Nhân tố như mèo thỉnh thoảng mới thèm khát tình cảm kia.

Vừa ra khỏi cuộc họp cán bộ về đến nhà, tôi tập hợp các phó cán bộ lại và giải thích sự tình.

"Dù vậy thì cũng… sao lại đánh nhau với cán bộ chứ!"

Hongyeon vừa nghe hành động liều lĩnh của tôi là nổi đóa lên ngay.

"Có bị thương, có bị thương chỗ nào không? Không bị con ranh đó đánh trúng chứ? Nói gì đi Dowon à!"

"Không bị thương."

"Đan điền thì sao? Đan điền có ổn không? Quyền năng của con ả Cistus đó đặc biệt lắm nên-"

"Ổn mà."

Lo lắng đến mức Hongyeon nắm vai tôi lắc mạnh.

Làm quá mức rồi nên tôi búng trán cô ấy một cái.

- Tách!

"Á!"

Hongyeon ôm trán lau nước mắt.

"Tại lo quá nên mới thế… Dowon à."

"Dẹp cái lo lắng thừa thãi đó đi. Dù sao thì việc chúng ta phải làm cũng chẳng có gì thay đổi cả. Biết thế mà hành động."

Có thể sẽ bị gây sự ở nơi khác.

Đặc biệt là con ả Cistus đó không biết sẽ nhảy ra từ đâu. Vì thế nên tôi đã thông báo trước.

"Hiểu rồi nhưng mà."

Lúc này Guseul giơ tay hỏi.

"Người phía sau cậu… người đó cũng là cán bộ không phải sao?"

Ánh mắt của mọi người dồn về phía người phụ nữ sau lưng tôi.

Mỹ thiếu nữ tóc xanh lá mạ, có bông hoa mọc trên thái dương.

Là Freesia nãy giờ cứ mải mê ăn nho mẫu đơn.

"Ăn không?"

"…Dạ?"

Guseul hoang mang nghiêng đầu trước lời mời của Freesia.

Đến cả Guseul điên khùng kia cũng không đỡ nổi hành động thiếu ý tứ của Freesia.

"Ăn đi."

"?"

Freesia lon ton đến gần Guseul, nhét hai quả nho mẫu đơn vào tay Guseul.

Guseul ngơ ngác cầm nho, Freesia nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Ánh mắt như bảo ăn ngay đi.

Guseul nuốt quả nho, Freesia hài lòng rồi lại đến gần Hongyeon.

"Cô cũng ăn không?"

"Gì thế này…?"

Hongyeon và các phó cán bộ khác cũng nhận trái cây ăn.

Tôi nhìn chằm chằm cảnh đó rồi nhún vai.

"Là thế đấy."

"Rốt cuộc là sao…?"

Thực ra tôi cũng chẳng rõ.

Tôi lờ đi ánh mắt cạn lời của Guseul.

Giải thích qua loa thì, vừa ra khỏi cuộc họp cán bộ là tự nhiên bám lấy tôi rồi theo về tận đây.

Trong cuộc họp cán bộ cũng không tỏ ra địch ý. Trông mặt mũi lạ lùng mà thân quen nên tôi cứ để mặc.

Và có vẻ như có chuyện muốn nói.

Freesia đưa trái cây cho mọi người xong, cúi đầu một cái rồi nhìn tôi.

"Nói chuyện."

"…?"

"Đến để nói chuyện. Mọi người ra ngoài đi."

Khách đuổi chủ nhà. Hongyeon và Guseul ngơ ngác nhìn tôi hỏi phải làm sao.

"Giải tán đi."

Lời tôi vừa dứt.

Hongyeon ngoan ngoãn đi ra, Guseul nửa tò mò nhưng đành chịu, khoanh tay rời đi.

Những người khác cũng lần lượt rời đi, chẳng mấy chốc chỉ còn lại tôi và Freesia.

"Ăn không?"

Freesia vẫn chìa hai quả nho mẫu đơn cho tôi.

Nhận lấy quả nho bỏ vào miệng, vị chua ngọt bùng nổ trên lưỡi.

"Vậy, sao lại đến đây?"

Tôi hỏi nhẹ nhàng, trên khóe miệng vô cảm của Freesia lần đầu tiên nở nụ cười.

"Đến chào hỏi. Cũng có lời muốn chuyển."

"Lời muốn chuyển?"

Freesia đặt giỏ trái cây xuống sàn rồi gật đầu.

Cô ấy nhìn rộng ra không gian này một lần rồi vỗ tay mạnh một cái.

- Bốp!

"Thuần Khiết."

Một từ đó vang lên bên tai.

Tôi nhướng mày.

Thế Giới Thụ Thuần Khiết. 3 năm trước sau khi vượt qua cảnh giới và hoàn toàn mất đi Status Window thì mất liên lạc.

Sống mà nửa quên nửa nhớ, thỉnh thoảng mới nhớ tới.

Tiếng bíp bíp chói tai đó thực sự có liên quan sao.

"Bảo chuyển lời."

"Gì."

"Yêu anh?"

Freesia hơi nghiêng đầu nói.

Tôi không hiểu sao lại là câu nghi vấn.

"Cô là ai?"

Tôi hỏi vậy, Freesia nhún vai. Đôi mắt cười híp lại trông khá quyến rũ.

"Là ai nhỉ?"

Định chơi chữ à.

Giọng điệu đầy vẻ trêu chọc gọi là dễ thương thì cũng được, nhưng từ khoảnh khắc nghe thấy từ Thuần Khiết, tôi không thể không vội vàng.

Màu tóc giống Shiva.

Lẽ nào là quan hệ huyết thống?

Như đáp lại suy nghĩ của tôi, con nhỏ nói.

"Nhận ra muộn thế, anh rể."

"…Anh rể?"

Có thể coi là em của Thuần Khiết không nhỉ.

"Không nhưng mà ai cho phép gọi anh rể?"

Tôi biết Thuần Khiết đã làm gì cho tôi, nhưng không biết tại sao con nhỏ này lại thích tôi.

"Bbi? Giữa hai người có con thì là vợ chồng chứ còn gì?"

"Ta còn chưa từng gặp mặt con ả đó bao giờ."

"Không phải. Gặp rồi. Từ rất lâu trước đây."

Nói cái gì thế không biết.

"Này. Rất lâu trước đây thì ta còn chưa ở chiều không gian này đâu."

"Chắc thế."

"…Haizz nói cái gì thế không biết."

Nhưng cũng may.

Tôi cũng nợ Thuần Khiết, và có khá nhiều điều muốn biết.

"Gặp em vợ mà không có gì muốn hỏi à?"

Freesia cười hớn hở, cứ như tình huống này thú vị lắm, lắc mông qua lại nhảy múa vui vẻ.

"Ngoại hình chị tôi thế nào chẳng hạn?"

"Biết được à?"

"Cực~ kỳ đẹp. Và cực cực cực cực~ kỳ dễ thương."

"Nói thế thì cái gì mà chẳng không hiểu."

Bé Mèo Đêm nhà tôi cũng cực cực cực cực kỳ đẹp và cực cực cực cực kỳ dễ thương.

San Su-yu cũng ngực cực kỳ to và cực kỳ dễ thương.

"Không phải cái đó. Mà là cực cực cực cực cực cực~ kỳ dễ thương!"

"Tức là, đẹp hơn cực~~~~ kỳ nhiều so với mấy đứa đó?"

"Mấy đứa đó là sao, muốn chết à."

Chơi chữ cũng mệt.

Dám nói năng xằng bậy với idol trong lòng tôi. Dễ thương gấp trăm lần Thuần Khiết là Marronnier và San Su-yu đấy.

Freesia mở to mắt như bị sốc nặng.

Thôi, thôi.

"Vậy con nhỏ Thuần Khiết đó làm sao biết ta?"

"Cái đó không nói được."

"Gì?"

"Cái đó phải tự nhớ ra chứ."

Cả đời tôi chưa từng có nhân duyên với cây cối.

Nheo mắt nhìn thì Freesia chẳng có ý định cho biết chút nào, chỉ ngọ nguậy tay.

"Dù sao cũng đừng ghét quá nhé."

"Gì?"

"…Là cái cây nhờ em gái chuyển lời yêu thương mà. Phớt lờ thì buồn lắm."

Nói thế thì hết cách.

Vì lý do nào đó mà có vẻ Thuần Khiết không thể ra ngoài thế giới.

"Thế thì xin lỗi nhé. Có thể đi gặp được không?"

"…Chắc là."

Freesia bỏ lửng câu nói.

"Ở xa quá, có thể sẽ khó khăn."

"Hoàn toàn không có cách nào à?"

"Không phải là không có. Nếu công lược tháp thì sẽ tìm được manh mối."

"Lại cứ giữ khư khư cho mình biết."

"Bbi hi hi."

Hỏng rồi.

Bây giờ quan trọng với tôi là Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, chứ không phải cái khác.

Bảo công lược tháp thì cũng phải khá lâu sau này. Bây giờ gạt Thuần Khiết ra khỏi đầu là đúng đắn.

"Quá đáng. Chị tôi cũng là cái cây non nớt ôm ấp một mối tình mà."

"Không quá đáng."

"Quá đáng."

"Không quá đáng."

"Quá-"

Nói năng lải nhải ngứa tai nên tôi kéo dài môi nó ra, Freesia xòe hai tay vẫy vẫy.

"Ưm! Ưm!"

- Tách!

Thả miệng ra.

Freesia chu mỏ ra như con vịt, nhìn tôi trừng trừng với vẻ mặt đầy bất mãn.

"Về đi. Ta cũng bận lắm."

"Người không nhờ chị tôi thì chết từ lâu rồi."

"Đã chết hơn chục lần rồi."

Trong đó có một lần là chết thật.

Thua trong cuộc đấu khẩu, Freesia run người rồi khoanh tay lại.

"Tôi cũng sẽ đi xem cháu."

"Cháu? Cháu chắt gì…."

A, lẽ nào là Shiva?

"Xin lỗi nhé. Shiva đang sống tốt với Dal-rae nhà tôi rồi? Cô với tôi không có chuyện gặp nhau đâu."

"Bbi? Nói gì thế?"

Freesia hỏi lại.

"Cháu tôi, tham gia Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng mà."

"Hả?"

Tiếng nói như trên trời rơi xuống vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!