107. Shin Seha (2)
“Làm sao chuyện đó có thể xảy ra được chứ? Trước khi khiêu chiến tầng mới, mọi người thường xem trước hướng dẫn công lược mà….”
[Bây giờ là vậy, nhưng vào lúc đó số người leo lên được trên Tầng 40 còn rất ít.]
[Ở Hàn Quốc lúc bấy giờ cũng chỉ có mỗi tôi thôi.]
[Đương nhiên là những khuôn mẫu chiêu thức được ghi nhận lại cũng ít hơn hẳn. Việc chia sẻ thông tin cũng không được suôn sẻ như bây giờ.]
“Những người khác không biết chuyện này sao?”
[Số người biết chính xác những gì đã xảy ra bên trong tháp chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.]
[Bởi vì ai cũng thấy rõ con bé sẽ không thể nào chịu đựng nổi nếu giới truyền thông bắt đầu đào bới chuyện này.]
[Đó là một trong số ít những việc mà chính phủ và tôi có thể làm cho con bé.]
“Phù…”
Tôi buông một tiếng thở dài.
Đúng nghĩa là một bi kịch.
Tôi chẳng thốt nên được lời nào.
Một câu chuyện có phần quá nặng nề đối với sức chịu đựng của tôi.
[Kể từ ngày hôm đó, con bé không bao giờ sử dụng ma pháp nữa.]
[Con bé luôn né tránh mọi người. Và càng lảng tránh những người lớn như tôi hơn.]
[Thế nên tôi mới nghĩ, biết đâu nếu là em – người có độ tuổi gần với con bé nhất – thì có thể gặp được nó chăng?]
[Bình thường con bé cũng hay tỏ vẻ muốn gặp em mà… Vậy nên tôi mới kể riêng chuyện này cho em nghe đấy.]
Tuy nhiên, Kim Suho có vẻ như đang hy vọng tôi sẽ đứng ra tìm hiểu giúp vấn đề này.
Thành thật mà nói, bản thân tôi cũng thấy lo lắng cho Shin Seha.
Dù chỉ giao tiếp qua màn hình máy tính, nhưng không biết từ lúc nào tôi đã trót dành nhiều tình cảm cho cô ấy rồi.
“Trước tiên cứ thử tìm đường đến đó xem sao….”
Tôi lên mạng tìm kiếm địa chỉ của Shin Seha mà mình vừa nhận được.
Chẳng hiểu sao, ngay trên cùng của kết quả tìm kiếm lại hiện ra một bài viết từ một Gallery nào đó.
[Tiêu đề: Khu nhà tôi tự dưng bị cúp điẹn, cái quái gì thế này?]
[Đm đang đánh chuỗi thăng hạng mà, cái vẹo gì vầy???]
ㄴ “Điện” chứ không phải “điẹn”.
ㄴ Xao xai trứng tã?
Tôi nhìn ngày đăng bài viết.
Đó chính là ngày tôi để lại bình luận cuối cùng cho pkkajju.
Cái bình luận mà tôi nhờ cô ấy để lại đánh giá về chiếc khiên.
Một bức tranh toàn cảnh dần được ghép lại trong tâm trí tôi.
“…Có khi nào đang thử khiên thì xảy ra cơ sự này không?”
Có lẽ Shin Seha đã sử dụng ma pháp để trả lời câu hỏi của tôi.
Thứ ma pháp mà cô ấy đã luôn cố gắng chối bỏ.
Đương nhiên là đã có vấn đề xảy ra trong việc kiểm soát.
Hậu quả là sấm sét đã nổ tung khắp cả tòa nhà, dẫn đến việc mất điện.
“Chắc chắn chuyện này đã kích động mạnh đến bóng ma tâm lý của cô ấy rồi….”
Dùng sấm sét đánh vào khiên, và dư chấn của sự thất bại ấy đã càn quét tan hoang vạn vật xung quanh.
Hiển nhiên là những ký ức kinh hoàng của ngày hôm đó đã ùa về.
Rõ ràng đây không phải là trách nhiệm hay lỗi lầm của tôi.
Thế nhưng, cứ có một thứ gì đó liên tục nhói lên trong lồng ngực.
Bứt rứt đến mức tôi chẳng thể nào ngồi yên được nữa.
“…”
Chợt, tôi nhớ lại khoảng thời gian Kim Suho rơi vào tuyệt vọng.
Ký ức về những lúc tôi cùng những con người ở Gallery Pháp sư chung tay hợp sức để giúp đỡ anh ấy.
Niềm vui sướng xuất phát từ sợi dây liên kết giữa người với người – thứ cảm xúc mà lần đầu tiên tôi cảm nhận được khi nhìn Kim Suho vượt qua nghịch cảnh.
Đó là một thứ cảm xúc ấm áp và trọn vẹn hơn hẳn, hoàn toàn khác biệt với lượng dopamine rẻ tiền có được khi lướt các cộng đồng mạng.
Gallery Pháp sư giờ đây đối với tôi không còn đơn thuần chỉ là một cộng đồng trên internet nữa.
Chỉ có vỏn vẹn năm pháp sư tại Đại Hàn Dân Quốc.
Một tập thể đặc biệt chỉ dành riêng cho những con người ấy.
Xét cho cùng, việc tôi đưa tay giúp đỡ một thành viên trong đó cũng là chuyện đương nhiên.
“…Hơn nữa, chẳng hiểu sao tôi lại thấy có chút đồng cảm.”
Giữa tôi và Shin Seha có rất nhiều điểm tương đồng về nhiều mặt.
Điểm khác biệt duy nhất chính là sự tồn tại của bóng ma tâm lý do tai nạn gây ra.
Và chuyện đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự may rủi.
Dĩ nhiên, tôi cũng hoàn toàn có thể rơi vào tình cảnh thảm hại như thế.
“Được rồi.”
Tôi đã hạ quyết tâm.
“Mình sẽ giúp cô ấy.”
...
Dù đã quyết định sẽ giúp đỡ Shin Seha, nhưng khi thực sự bắt tay vào, tôi lại thấy mông lung chẳng biết phải làm gì.
Tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, chìm vào dòng suy tư.
Trước hết, tôi cần phải xác định chính xác vấn đề mà Shin Seha đang gặp phải.
Tôi nhẩm lại những lời Kim Suho đã nói.
Đồng đội bị tàn sát toàn bộ do phản xạ ma pháp.
Sự mất kiểm soát sinh ra từ bóng ma tâm lý đó.
Và những hồi ức kinh hoàng dội về khi mất đi sự kiểm soát.
Đó là một vòng lặp ác tính không lối thoát đang vận hành dựa trên những phản ứng dây chuyền.
“Chắc chắn đây không phải là vấn đề có thể giải quyết được bằng vài ba buổi tư vấn tâm lý đơn thuần.”
Dĩ nhiên là việc tư vấn cũng sẽ giúp ích phần nào.
Dù rằng một người ru rú trong nhà chẳng bao giờ bước chân ra đường như Shin Seha có vẻ như cũng chẳng màng đến việc tiếp nhận những buổi tư vấn như thế.
Thế nhưng, tôi cũng chẳng thể giới thiệu bác sĩ tâm lý cho cô ấy, hay tự mình đóng vai chuyên gia tư vấn được.
“Giá mà có một phương pháp nào đó mang tính vật lý và chắc chắn hơn để giúp đỡ thì tốt biết mấy….”
Ngặt nỗi, tôi chẳng thể nghĩ ra được một cách nào cho ra hồn.
Càng suy nghĩ sâu xa, đầu tôi lại càng đau nhức.
Để hóng gió cho đầu óc bớt căng thẳng, tôi lại vô thức truy cập vào mạng internet.
[Tiêu đề: Có thể dùng cột thu lôi để sạc điện thoại được không??]
[Tui vừa nghĩ ra cái này, vào ngày trời có sấm sét mà cầm điện thoại lên sân thượng đứng thì chẳng phải sẽ có điện xài chùa tẹt ga sao??]
ㄴ Nhất định phải thử đấy nhé. Mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con trai của mẹ.
ㄴ Trí tuệ thợ săn-er real ㅋㅋㅋㅋ
ㄴ Nhưng mà sao lại không được?
ㄴ Thế thớt có sưởi ấm bằng pháo hoa được không?
ㄴㄴ Đang nói cái quái gì thế, không hiểu?
ㄴㄴ Ý là năng lượng mạnh bùng phát trong chớp mắt nên không xài được.
ㄴㄴ Giải thích thế là lọt lỗ tai liền luôn đó.
Tôi khẽ bật cười rồi định cuộn chuột xuống tiếp.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu tôi.
“Khoan đã, cột thu lôi?”
Tôi dừng cuộn chuột, đọc lại bài viết đó một lần nữa.
Rồi mở ứng dụng ghi chú lên, bắt đầu gõ những dòng suy nghĩ rời rạc vừa lướt qua tâm trí.
Cột thu lôi. Sấm sét. Pin. Sạc điện.
Nếu thông qua một cột thu lôi, mình có thể dẫn dụ những tia sét đi chệch hướng thì sao?
Tụ sấm sét lại vào một điểm. Tức là, nếu có thể gom chúng ngược trở lại cơ thể của người thi triển thì sao?
Nếu vậy, cô ấy sẽ không còn phải khiếp sợ việc ma pháp của mình sẽ tàn phá vạn vật xung quanh nữa.
Không những thế, nó còn giúp tiết kiệm được một lượng ma lực khổng lồ.
“Là cái này!”
Tôi bật dậy khỏi ghế.
Tôi đã tìm thấy manh mối để giải quyết vấn đề rồi.
Vấn đề nằm ở chỗ làm sao để chế tạo ra một món vật phẩm như vậy, thế nhưng tôi lại có cách.
Chính là chiếc nhẫn Hạng Huyền Thoại. Ký Ức Của Lửa.
Món vật phẩm chứa đựng toàn bộ kỹ thuật chế tác của tộc Dwarf.
“Để xem nào, những vật phẩm liên quan đến việc hấp thụ ma pháp….”
Tôi hăm hở lật giở cuốn sách màu xanh thẳm được dệt nên từ mana.
Đa phần đều là những món vũ khí công thành khổng lồ, hay những trang thiết bị phục vụ cho nguồn động lực của cả một thành phố.
Thứ tôi cần không phải là những thứ đồ sộ nhường ấy.
Tôi cần một món vật phẩm nhỏ gọn, mang tính cá nhân, mang hơi hướng của một món phụ kiện.
“Tìm thấy rồi.”
Sau một hồi lục lọi, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy món đồ như ý nguyện.
[Nhẫn Dẫn Dắt Ma Pháp (Hạ)]
[Một chiếc nhẫn có khả năng dẫn dụ ma pháp mang thuộc tính nhất định trở lại cơ thể người đeo.]
[Đề cử nhiệt liệt dành cho các Tanker.]
[Tuyệt đối không dùng làm quà tặng cho người mà bạn có thù oán.]
[Đây là vật phẩm được quản lý nghiêm ngặt theo Đạo luật Oán hận của tộc Dwarf.]
“Tuy có hơi khác với kỳ vọng đôi chút, nhưng thế này chắc cũng ổn thôi.”
Thậm chí nguyên liệu cần thiết cũng chẳng đáng là bao.
Chỉ cần một lượng nhỏ Mithril và ma thạch là đủ.
Tôi nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu rồi bắt tay vào chế tác.
Keng!
Sau vài nhát búa, một vòng tròn đã hình thành trong chớp mắt.
Việc đúc nên những chiếc vòng nhẫn thế này tôi đã quá quen tay rồi.
Tất cả là nhờ vào chuỗi ngày cày cuốc thâu đêm suốt sáng để nâng cấp kỹ năng chế tác.
Trên phần phôi nhẫn vừa hoàn thiện, tôi dùng một chiếc đục nhỏ khắc lên những hoa văn phức tạp.
Cứ mỗi một nét khắc hạ xuống, một lượng lớn mana lại bị hút tuột vào bên trong chiếc nhẫn.
“Phù…”
Tôi đưa tay quệt mồ hôi trên trán.
Cuối cùng, một chiếc nhẫn nhỏ xíu ánh lên sắc bạc lấp lánh đã hiện diện trên lòng bàn tay tôi.
Thế nhưng, đây vẫn chưa phải là thành phẩm cuối cùng.
Vẫn còn một công đoạn cuối cùng đang chờ đợi.
“Phải truyền vào đó ma pháp mang thuộc tính mong muốn sao?”
Có lẽ vì không phải là vật phẩm cấp cao nhất, nên chiếc nhẫn này chỉ có khả năng dẫn dụ duy nhất một loại ma pháp.
Thế nhưng, đối với Shin Seha, như vậy có khi lại hay.
Bởi thứ tôi muốn nhắm tới chỉ đơn thuần là thu hồi lại ma pháp sấm sét mà thôi.
Nếu thu hút cả những loại ma pháp khác, thì chắc chắn đó sẽ là một mối đe dọa khôn lường đối với một người không phải là tanker như cô ấy.
“Bước này chắc để người dùng tự làm là được.”
Tôi nở một nụ cười mãn nguyện, rồi thử xỏ chiếc nhẫn vào ngón tay rồi lại tháo ra.
Chỉ cần có thứ này, chắc chắn nó sẽ là một trợ thủ đắc lực giúp cô ấy vượt qua bóng ma tâm lý.
Cô ấy sẽ không còn phải run sợ trước chính sức mạnh của mình nữa.
Phần việc còn lại giờ đây chỉ là làm sao để trao chiếc nhẫn này cho cô ấy một cách tự nhiên nhất.
“Cứ thế đùng đùng tìm đến tận cửa sao?”
Tôi thử mường tượng ra cảnh mình đột ngột hiện diện trước cửa nhà Shin Seha rồi gõ cửa.
‘Chào cô pkkajju. Tôi nghe nói về vụ ám ảnh tâm lý của cô rồi, cô có muốn dùng thử cái này không? Món này là tôi đặc biệt chế ra cho cô đấy?’
“Chắc chắn là không được rồi.”
Một ý tưởng thật kinh khủng.
Shin Seha dứt khoát sẽ coi tôi như một mối đe dọa.
Trong trường hợp xấu nhất, cô ấy sẽ hoàn toàn khép chặt cánh cửa trái tim, và biết đâu sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi Gallery Pháp sư.
Nếu chuyện đó xảy ra, thì quả thực là tồi tệ hết chỗ nói.
“Hừm…. Chắc cô ấy vẫn còn lướt Gallery nhỉ?”
Dù sao thì Shin Seha cũng là một con nghiện Gallery nặng.
Tôi dám cá là dẫu tinh thần có đang sụp đổ, thì cái thói quen tàu ngầm lướt Gallery của cô ấy cũng không thể nào bỏ được.
Tôi chợt nảy ra một kế.
[Tiêu đề: Làm khiên xong còn dư nguyên liệu nên tôi có chế thêm mấy cái nhẫn này.]
[Người đăng: ㅇㅇ(444.444)]
Ngụy trang thành một sự kiện tặng quà chung cho tất cả mọi người.
Đó chính là nước đi của tôi.
ㄴ Tủ Lạnh: Em định chuyển nghề sang thợ rèn thật luôn đấy à??
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Tôi đã bảo là sẽ lập công ty luôn rồi mà?
ㄴ Tủ Lạnh: Nghe tin em làm kinh doanh chị chỉ muốn cản lại ngay lập tức thôi….
ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Cậu đừng lo, lỡ mà phá sản thì tôi sẽ cưu mang cậu.
Bầu không khí vẫn rôm rả như mọi khi.
Thế nhưng, người mà tôi đang mong đợi lại không thấy tăm hơi.
“Quả nhiên là phải đánh tiếng trực tiếp sao?”
Tôi kéo thanh cuộn xuống đáy.
Tìm lại bài viết mà pkkajju đã đăng cách đây vài ngày.
Một bài viết xàm xí như bao ngày bình thường, được đăng tải trước khi vụ cúp điện xảy ra.
Tôi thận trọng để lại một dòng bình luận bên dưới bài viết ấy.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Cô cũng qua nhận nhẫn đi kìa. Cái này hợp với pháp sư sấm sét hơn đấy?
Chắc chắn thông báo bình luận sẽ hiện lên trên điện thoại của pkkajju.
Liệu cô ấy có xem và hồi đáp lại hay không, hiện tại tôi hoàn toàn mù tịt.
Thế nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục gõ bình luận. Y hệt như đang lầm bầm một mình.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Nguyên lý của nó là thu hồi lại thứ ma pháp đã được xuất ra ấy?
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Một món vật phẩm giúp tăng độ chính xác của ma pháp, đồng thời giảm thiểu lượng ma lực tiêu hao.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Dùng thử một lần xem sao.
Tôi tuyệt đối né tránh những từ ngữ nhạy cảm như “bóng ma tâm lý” hay “mất kiểm soát”.
Chỉ đơn thuần gói ghém nó lại như một món đồ nâng cấp hiệu năng.
Mục tiêu của tôi là khơi gợi sự tò mò của cô ấy mà không khơi lại vết thương lòng.
Sau khi đăng bình luận, tôi ngồi bất động trước máy tính chờ đợi.
5 phút, 10 phút… thời gian cứ trôi qua, lòng tôi càng thêm phần bồn chồn.
“Đúng là không được sao?”
Có khi cô ấy chẳng còn bận tâm đến Gallery nữa rồi.
Ngay cái khoảnh khắc tôi định buông xuôi để tìm một phương thức khác.
Một phản hồi đã xuất hiện.
ㄴ pkkajju: Thu hồi ma pháp nghĩa là sao cơ?
Đúng là pkkajju rồi.
Nhìn cái cách mà cô ấy phá vỡ cả cái vỏ bọc giọng điệu cợt nhả thường ngày, có vẻ như tình trạng đang khá là nghiêm trọng.
Tôi khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể rồi tiếp tục gõ chữ.
Kể từ giây phút này, cuộc chiến mới thực sự bắt đầu.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Giống như boomerang ma pháp ấy. Có thể thu hồi ma pháp đã bắn ra trở lại chiếc nhẫn.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Lỡ mà đòn đánh có trượt thì cứ việc thu hồi lại thôi, nên sẽ tiết kiệm được ối ma lực.
Và cuối cùng, tôi bồi thêm một điều kiện quan trọng nhất.
ㄴ ㅇㅇ(444.444): Cơ mà cái này yêu cầu phải có công đoạn đăng ký ma pháp cá nhân của người dùng cơ. Thế nên dứt khoát phải gặp nhau một lần để làm.
Liệu cô ấy có chấp nhận lời đề nghị này không đây.
Tôi nuốt khan một cái, căng mắt dán chặt vào màn hình máy tính.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
