89. Thức Tỉnh?
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Cách newbie chỉ cho hơi bị khó nhằn đấy….
ㄴpkkajju: Tôi cũng thử mấy bận rồi đành bó tay dấy.
“Mình giải thích mông lung quá chăng?”
Mấy pháp sư khác chẳng theo kịp bài hướng dẫn của tôi.
Cũng phải thôi, bản thân tôi cũng chỉ nhìn đại rồi học lỏm chứ đâu.
Chẳng có chút kiến thức lý thuyết bài bản nào, nên giải thích thiếu sót cũng là điều hiển nhiên.
“Hay là vẽ hình ra nhỉ?”
Nghĩ là làm, tôi bắt tay vào vẽ.
Trình độ hội họa của tôi vốn dĩ rất thảm họa.
“Thế nhưng, kiểm soát cát lại là một phạm trù khác.”
Tôi rải cát xuống sàn nhà, vẽ nên một bức tranh hệt như nghệ thuật tranh cát.
Vẽ hình người, rồi điểm xuyết thêm dòng chảy của ma lực lên đó.
Kết quả là tạo ra hẳn một bức tranh động cơ đấy.
Tôi quay một đoạn video ngắn rồi up lên. Vài phút trôi qua, rốt cuộc cũng đã có người báo tin mừng.
ㄴTủ Lạnh: Quả nhiên tôi là người đầu tiên sao?
ㄴTủ Lạnh: (Icon: Là tôi thì dứt khoát làm được)
ㄴㅇㅇ(3R3.33T): Thấy sao?
ㄴTủ Lạnh: Đỉnh của chóp luôn chứ sao? Nhẩm tính sơ sơ cũng thấy chiến lực tăng lên cỡ 1.2 lần rồi ấy?
ㄴTủ Lạnh: Tung ra cái tuyệt kỹ này mà không thu phí thì hào phóng quá đà rồi….
ㄴㅇㅇ(3R3.33T): Có giấu giếm thì cũng chẳng biết xài vào đâu cơ mà.
ㄴTủ Lạnh: Kênh thăng cấp sức mạnh của thợ săn vốn dĩ rất hạn hẹp. Cỡ này thì đầy rẫy kẻ thèm khát cho xem.
ㄴTủ Lạnh: Công bố cái này ra khéo lại làm loạn cả lên ấy chứ?
“Thế này là mình đã tiến thêm một bước đến Giải Nobel rồi sao?”
Một nụ cười bất giác nở trên môi.
Dĩ nhiên, trên đời này làm quái gì có Giải Nobel Ma pháp cơ chứ.
Nhưng tầm Giải Nobel Hòa bình mà Tổng thống Mỹ còn ẵm được, thì biết đâu tôi cũng có cửa?
Khéo khi chắp bút viết một cuốn tự truyện lại ẵm luôn cả Giải Nobel Văn học cũng nên.
Giữa lúc tôi đang vẩn vơ mấy cái ý nghĩ viển vông, những dòng bình luận trải nghiệm khác cũng thi nhau trồi lên.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Tôi cũng thành công rồi!!!
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Cơ mà tôi thấy hiệu quả còn bá hơn kìa? Khéo lại cực kỳ hợp rơ với Hỏa pháp ấy chứ.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Há há, cái này xịn sò quá đi mất?
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Chỉ muốn nhét newbie vào miệng rồi nhai rôm rốp vì quá cưng thôi.
ㄴpkkajju: (Icon: Đầu bạc hà khuyết tật lườm xéo khinh bỉ ♿️♿️♿️)
ㄴTủ Lạnh: Cơ mà Bọ hung đâu rồi? Cậu ta mà thành công thì mới là chân ái.
Một chốc sau, một bình luận đáp lời đã xuất hiện.
ㄴBọ hung: Thành công rồi. Vừa xong.
ㄴBọ hung: Giờ thì chắc là có hy vọng rồi.
ㄴBọ hung: Vừa mới gửi đơn xin khiêu chiến lại rồi.
...
Kim Suho vẫn nán lại nơi nhà nghỉ ở Thụy Sĩ.
Bởi chừng nào chưa vượt qua được bức tường thành này, anh không thể quay về Hàn Quốc.
“…Cảm ơn mọi người.”
Ánh mắt lướt qua những dòng bình luận, một nụ cười mờ nhạt vẽ lên môi Kim Suho.
Một chướng ngại mà dẫu có đánh đổi cả mạng sống, anh cũng chẳng tài nào tự mình vượt qua nổi.
Anh lẳng lặng rủ mắt nhìn xuống đôi bàn tay mình thêm một lần nữa.
Giờ phút này, chẳng còn lý do gì để chần chừ thêm nữa.
Kim Suho lập tức nhấc máy liên hệ với Hiệp Hội Thợ Săn Thế Giới.
“Tôi muốn yêu cầu làm lại bài kiểm tra đánh giá khả năng chinh phục Tầng 55.”
...
Khu huấn luyện đặc biệt tại trụ sở Hiệp Hội Thợ Săn Thế Giới.
Nơi trung tâm, DemiGoD vẫn sừng sững đứng đó, khoác lên mình một nét mặt ngạo mạn chẳng đổi dời.
Gã khoanh tay trước ngực, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy khó chịu.
“Kim Cardian? Cậu đã vác mặt quay lại rồi sao?”
Trộn lẫn trong chất giọng ấy là một sự hoài nghi và bực dọc trần trụi.
“Con người ta chẳng thể nào lột xác mạnh lên chỉ nhờ dăm ba ngày huấn luyện đâu. Tốt nhất là cậu đừng có chui ra đây chỉ vì cái thói cố chấp bướng bỉnh đấy.”
Đám thợ săn của các cường quốc khác đang túc trực xung quanh cũng tò mò hóng hớt, ném những ánh nhìn đầy hứng thú về phía hai người mà thì thầm to nhỏ.
Thế nhưng, Kim Suho tuyệt nhiên chẳng mảy may dao động.
Anh lẳng lặng sải bước tiến vào giữa khu huấn luyện, đối diện thẳng với DemiGoD.
Chẳng thể tìm thấy lấy một tia căng thẳng nào trên gương mặt anh.
Kim Suho điềm tĩnh lấy trang bị ra, bắt đầu thủ thế.
“Hửm?”
“Cái trò gì kia?”
Tiếng xì xầm bàn tán thoắt cái đã lan râm ran khắp đám đông.
Bởi lẽ, trên mỗi tay Kim Suho lúc này đang lăm lăm một cây gậy phép.
“Vác tận 2 cây gậy phép sao?”
“Chịu áp lực nặng quá nên phát điên rồi à?”
“Làm quái gì có cửa vượt ải bằng ba cái trò mèo đó chứ?”
“Ồn ào quá! Ngậm hết mồm lại cho ta!”
DemiGoD rống lên.
Cả đám thợ săn ngay lập tức câm như hến.
DemiGoD cất giọng nghiêm túc.
“Kim? Cậu tự tin chứ?”
“Hiển nhiên rồi.”
“Khí thế tốt đấy. Ta ưng bụng rồi.”
Gần như đồng thời, một luồng khí thế vô hình cuồn cuộn bùng phát từ cơ thể DemiGoD.
Uy áp của kẻ chễm chệ ở vị trí Top 1 Bảng xếp hạng Thế giới.
Một luồng áp lực khủng khiếp đến mức có thể ép một Thợ săn bình thường quỳ rạp xuống đất, chẳng thể nào đứng vững.
Thế nhưng, Kim Suho vẫn sừng sững như một ngọn núi.
Anh lẳng lặng dang cao hai cánh tay.
Vẫn lăm lăm hai cây gậy phép trong tay.
Một tư thế chuẩn bị kỳ quái mà trên cõi đời này chưa từng có ai được chiêm ngưỡng.
“Lên đây.”
Cùng với một tiếng hô ngắn gọn của Kim Suho, dòng ma lực điên cuồng xoáy cuộn khắp toàn thân anh.
Từ hai bàn tay, cuồng phong bạo tố gầm rít bung tỏa.
“Cái này…!”
Một tia kinh ngạc thoáng xẹt qua đôi mắt DemiGoD.
Tuyệt đối không phải là thứ ma pháp ẻo lả đã bị gã nghiền nát chỉ bằng một cú vung đấm hờ hững cách đây vài ngày.
Cái ý định dửng dưng đứng chôn chân chịu trận như lần trước nháy mắt đã bay sạch sành sanh.
Kwaaaang!
DemiGoD vươn cánh tay ra.
Hai luồng cuồng phong lao vào nhau cắn xé, cày nát bét cả một mảng nền khu huấn luyện.
“Thú vị đấy.”
DemiGoD lẩm nhẩm trầm đục.
Thay vì đáp lời, Kim Suho lại một lần nữa luân chuyển đôi bàn tay.
Anh hoàn toàn chẳng có ý định dừng lại.
Phải nương theo cái khí thế ngút trời này, dốc cạn mọi vốn liếng để chứng minh bản thân.
Vút!
Toàn bộ luồng không khí luân chuyển trong khu huấn luyện bỗng chốc đảo chiều.
Vạn vật như bị hút tuột về phía Kim Suho, cuộn xoáy lại đắp nặn thành một cơn lốc khổng lồ.
“Hự!”
Đám thợ săn đứng xem gần đó lập tức cuống cuồng bám chặt lấy tường để khỏi bị thổi bay.
“Tốt lắm!”
DemiGoD gầm lên một tiếng sảng khoái.
Gã chẳng những không lùi bước, mà còn hừng hực lao thẳng vào tâm bão.
Tấm choàng trên vai phần phật tung bay dữ dội.
“Phá Thiên!”
Một đòn đánh chất chứa tất thảy sức mạnh của Kim Suho.
Ngọn giáo gió xoáy tít hình trôn ốc lao vun vút, nhắm thẳng vào trái tim DemiGoD.
“Hố... u...!”
Cùng với tiếng gầm thét, DemiGoD tung một cú đấm tay phải sấm sét.
Nắm đấm và ngọn giáo gió va chạm nảy lửa giữa khoảng không.
Bụpppp!
Âm thanh da thịt xé toạc chát chúa vang lên, máu tươi bắn ra tung tóe.
“….”
Kim Suho thở dốc hồng hộc, khuỵu gối gục xuống sàn.
DemiGoD cũng chìm trong tĩnh lặng.
Gã lẳng lặng rủ mắt nhìn xuống nắm đấm tay phải của mình.
Tí tách.
Từ trên nắm đấm cứng như thép nguội, một giọt máu đỏ tươi ứa ra, rơi lộp bộp xuống nền đất.
“…Ôi chúa.”
Bầu không khí tĩnh mịch bao trùm khu huấn luyện bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng thảng thốt của một ai đó.
Ngay lúc đó, những tiếng xì xào kinh hãi bị kìm nén nãy giờ đồng loạt vỡ òa.
“Máu, hắn ta đổ máu rồi….”
“DemiGoD… lại bị thương bởi một đòn tấn công sao?”
“Chuyện hoang đường. Nghe đồn cơ thể của gã đó có thể dùng tay không chắn ngang đòn đánh của quái vật Hạng S cơ mà….”
Tất thảy đều mang một nét mặt không dám tin vào sự thật hiển hiện trước mắt.
Lọt thỏm giữa mớ âm thanh bàn tán nhốn nháo ấy, DemiGoD chầm chậm ngẩng đầu lên.
Gã đưa lưỡi liếm rọt giọt máu tươi rịn ra từ nắm đấm, rồi khẽ gật gù như thể cực kỳ ưng bụng.
Gã đánh mắt về phía đám khán giả bất đắc dĩ, lạnh giọng thốt lên.
“Ngậm mồm lại. Lũ sâu bọ.”
Thoắt cái, mọi tiếng ồn ái tắt lịm hệt như một lời nói dối.
DemiGoD ném một ánh nhìn lạnh lẽo như băng quét qua đám thợ săn.
“Tên nào dám hé nửa lời về chuyện ngày hôm nay ra ngoài, đích thân tao sẽ tống cổ ra giữa Thái Bình Dương học bơi 30 ngày cho biết mùi.”
“….”
“Đâu chỉ cấm tiệt cái chuyện tao đổ máu. Cả cái chuyện Kim Cardian vác hai cây gậy phép cũng cấm có được mở miệng ra rêu rao. Nghe rõ chưa hả? Tao đếch có dư kiên nhẫn để ngó mấy thằng ranh con tép riu đu theo phong trào vác hai cây gậy xông vào đâu.”
Cả đám nuốt ực nước bọt, răm rắp gật đầu lia lịa.
DemiGoD lúc này mới có vẻ hài lòng, ngoảnh đầu dời ánh mắt về phía Kim Suho.
Gã dõng dạc tuyên bố.
“Hoàn toàn vượt ải, Kim.”
Gã dùng bàn tay còn đang rịn máu vỗ bồm bộp lên vai Kim Suho.
“Đáng kinh ngạc. Quả thực quá bất ngờ. Trình độ này thì Tầng 55 đã là cái đinh gì, cậu dư sức khiêu chiến những tầng cao hơn nữa cơ đấy.”
Lúc bấy giờ Kim Suho mới thả lỏng cõi lòng, trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Ẩn chứa trong đáy mắt DemiGoD là một sự thán phục từ tận đáy lòng.
Gã nhoẻn miệng cười.
“May quá đấy. Cái vụ tôi hủy lịch quay phim cũng chẳng phí hoài công sức tí nào.”
“…Phim sao?”
“Đúng vậy, đây là bộ thứ 3 rồi…. Lần này tôi dứt khoát phải vượt mặt doanh thu phòng vé của Endgame cơ. Cậu cũng nhớ đến rạp ủng hộ nhé. Sẵn tiện thì PR cho mọi người xung quanh luôn. Thợ săn Hạng S duy nhất của Hàn Quốc lăng xê thì hiệu ứng truyền thông ắt hẳn phải khủng lắm nhỉ?”
‘Cái lối tư duy này nghe quen tai thế không biết….’
Kim Suho bất giác nhớ đến một bóng dáng nữ pháp sư nào đó ở quê nhà.
Ơn trời là cô nàng vẫn chưa táy máy đến việc ló mặt lên truyền hình hay đi đóng phim.
Giữa lúc đầu óc anh đang chuếnh choáng vẩn vơ.
“Này Kim. Sắp tới tôi định tự tay chiêu mộ một tổ đội cho ‘Big Event’ đấy. Cậu có hứng thú góp mặt không?”
“Big Event?”
Kim Suho ngớ người hỏi vặn lại.
Thứ sự kiện quái quỷ gì mà đến cả Top 1 Bảng xếp hạng Thế giới phải đích thân nhúng tay vào tuyển mộ cơ chứ.
“Phải. Một chuyện mang lại lợi ích vĩ đại cho toàn nhân loại. Tạm thời tôi chỉ có thể tiết lộ đến đây thôi. Có hứng thú thì ới tôi một tiếng.”
DemiGoD tuyệt nhiên không hé răng bốc phét thêm lời nào nữa.
Gã chỉ nhoẻn một nụ cười đầy ẩn ý.
“Đâu phải cái ghế trống mà ai muốn ngồi thì ngồi. Tôi chỉ chắt lọc những cá nhân tinh túy, hàng real đếm trên đầu ngón tay trên cái thế giới này thôi. Cơ mà dĩ nhiên là phải ít gây chú ý hơn tôi rồi.”
Bỏ lại câu nói đó, gã xoay gót, đủng đỉnh rảo bước ra khỏi khu huấn luyện.
Dõi mắt nhìn theo bóng lưng gã, Kim Suho thoáng chìm vào dòng suy tư.
Một lời công nhận ngẫu hứng và một lời đề nghị mù mờ.
Thế nhưng, cái cốt lõi quan trọng nhất hiện tại, là bản thân anh đã thực sự phá vỡ được bức tường cực hạn của chính mình.
Kim Suho siết chặt nắm đấm.
Cảm giác chiến thắng hãy còn đọng lại rõ rành rành trong lòng bàn tay.
Đã đến lúc phải bước chân vào tháp rồi.
...
Tôi lười biếng lăn lộn trên sofa xem TV.
Món ăn vặt tráng miệng hôm nay là kẹo dẻo giun khổng lồ.
Tại con Sandworm chê không thèm giành ăn món này nên dạo này tôi rất đắt hàng.
Lẽ nào vì tụi nó đều là dòng dõi giun đất nên đồng cảm chăng?
[Sandworm đột nhiên cảm thấy vô cùng lấn cấn.]
Nãy giờ trên màn hình TV cứ lải nhải đi lải nhải lại một gương mặt quen thuộc.
[Thợ săn Hạng S duy nhất của Đại Hàn Dân Quốc, Kim Suho, khiêu chiến Tầng 55 ác mộng]
Vừa đáp chuyến bay từ Thụy Sĩ về cách đây vài hôm, Kim Suho đã xách hành lý thẳng tiến Tháp Seoul mà chẳng cần màng đến việc xả hơi.
Lẽ dĩ nhiên là toàn dân Đại Hàn đều đổ dồn con mắt vào anh ta.
Khung cảnh trên TV hiện tại là lúc anh ta vừa chuẩn bị bước vào Tháp.
Một đoạn phỏng vấn chớp nhoáng với cánh báo chí.
“Đừng hỏi tôi tỷ lệ thành công là bao nhiêu, vô nghĩa lắm. Bởi dẫu có thấp đến mức nào thì tôi cũng chẳng thể trốn tránh được.”
Chỉ một câu đúc kết gọn lẹ.
Đó là tất thảy những gì anh ta để lại trước lúc khuất bóng.
“Đã hai tiếng trôi qua kể từ khi Thợ săn Kim Suho tiến vào tháp. Cân nhắc đến việc thời gian trung bình của những người khiêu chiến Tầng 55 trước đây đều ngót nghét hơn ba tiếng đồng hồ, thì hiện tại….”
Cô nàng MC trên truyền hình đang cập nhật diễn biến một cách vô cùng thận trọng.
Tôi nhóp nhép nhai viên kẹo giun, lầm bầm trong miệng.
“Cũng ngấp nghé đến lúc chui ra rồi đấy….”
Hơn ai hết, tôi tường tận cái sự lột xác sức mạnh của Kim Suho đến nhường nào.
Biết đâu giờ này đã chặt đầu boss xong, đang thong thả gom chiến lợi phẩm rồi cũng nên.
Giữa lúc tôi đang lăn tăn xem có nên vác mặt lên Gallery Thợ Săn hóng hớt livestream tiếp hay không.
[Tin Khẩn]
[Thợ săn Kim Suho, chinh phục thành công Tầng 55!]
Một dòng tít chà bá đập ngay vào mắt trên màn hình TV.
Cô nàng MC trong studio nhảy lên hò hét, không màng nết na gì nữa.
“Tin khẩn cấp! Bản tin nóng hổi đây thưa quý vị! Thợ săn Kim Suho đã đập tan cửa ải Tầng 55 của Tháp Seoul!”
Ngay lúc đó, tín hiệu được chuyển sang hiện trường.
Lọt vào khung hình là bóng dáng Kim Suho với một sự phờ phạc hằn rõ trên gương mặt, thế nhưng vẫn hiên ngang đứng vững trên hai chân.
Vừa thấy anh ta xuất hiện, đám ký giả đã bu lại đông như ong vỡ tổ.
“Thợ săn Kim! Xin anh hãy cho vài lời phát biểu cảm nghĩ đi ạ!”
Dẫu bị quây kín bởi một trận mưa câu hỏi, Kim Suho tuyệt nhiên không hề nao núng.
Nhoẻn một nụ cười mỉm chi về phía ống kính, anh điềm tĩnh cất lời.
“Tất thảy đều là nhờ hồng phúc từ sự tiếp sức của toàn dân. Chính vì có mọi người kề vai sát cánh, tôi mới không gục ngã.”
Xem đến đoạn này, tôi không nhịn được mà phì cười.
Trông cái bộ dạng gồng mình đóng vai anh hùng của anh ta sượng trân thật chứ.
Kim Suho lại tồi thêm một câu chốt hạ.
“Chiến thắng ngày hôm nay tuyệt đối không phải công lao của một mình tôi.”
Lúc bấy giờ, tôi hoàn toàn chẳng mảy may để tâm đến ẩn ý trong câu nói ấy.
Dĩ nhiên rồi.
Cỡ Kim Suho thì dứt khoát phải kéo theo một dàn ekip hậu cần đệm lót phía sau chứ.
“Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi đã nhận được một lời cố vấn quý giá từ một nguồn trợ lực bất ngờ. Nếu không có bàn tay dang ra ấy, tôi đã hoàn toàn vô phương xoay sở. Nhân cơ hội này, tôi xin gửi lời triệt để tri ân sâu sắc nhất đến nhân vật ấy.”
“Hửm? Vụ này?”
Chẳng cần anh ta phải khai thông họ tên mười mươi, tôi dư sức đánh hơi được sự thật.
Rằng Kim Suho đang réo tên ai để dâng lời tạ ơn.
Mà nói cho vuông thì trong bụng tôi cũng sướng rơn cơ.
Vùi mình lún sâu hơn vào nệm chiếc sofa, tôi vẩn vơ tơ tưởng.
“Nhỡ sau này ngày nào mặt mình cũng lên sóng truyền hình thì sao ta?”
Mới nghĩ đến thôi mà cõi lòng đã rạo rực ngứa ngáy hết cả lên.
Một kiếp nhân sinh rực rỡ dưới ánh hào quang của toàn nhân loại sao?
Kể ra tháo mặt nạ ra phô bày danh tính thực cũng có hơi rợn tóc gáy thật đấy.
Nhưng thử một lần chơi lớn xem thiên hạ có trầm trồ thì cũng đáng chứ nhỉ.
Tôi liếc nhìn Kim Suho trên màn ảnh, khẽ lầm bầm.
“Hiện tại mình đã mò mẫm tới Tầng 35 rồi… Xa cách cỡ 20 tầng thôi.”
Tôi rụt rụt mấy ngón tay lẩm nhẩm tính toán.
Trông thế mà gần, cơ mà cũng vời vợi xa xôi.
“Bây giờ thì cứ phải nổ pháo ăn mừng cái đã.”
Tôi quen đường cũ, lập tức bật Gallery lên.
Quả nhiên chẳng trệch đi đâu được, Gallery Thợ Săn đang nhảy múa loạn ngầu hệt như vũ trường.
[Tiêu đề: Tin hot) Suho Đại Đế phá ải Tầng 55 ㄷㄷㄷㄷ]
ㄴ Đỉnh vãi ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
ㄴ Há, tinh thần tự tôn dân tộc ngút ngàn…
ㄴ Nói thật chứ DemiGoD giờ có tuổi tôm gì nữa không? Suho ca ca nhà ta cân tất nhé ㅅㄱ
[Tiêu đề: Đồng bào yên tâm. Thủ đô Seoul vẫn vững như bàn thạch]
ㄴ Vãi nồi lần này vững thật mà ㅋㅋㅋㅋㅋ
ㄴㄴ Chuẩn vãi cả lều ㅋㅋ
Khí thế hừng hực hệt như thể xứ sở này vừa nâng Cúp Vàng World Cup vậy.
Kể cả cái group chat hội tụ toàn Thợ săn Hạng A cũng chẳng phải ngoại lệ.
[Jung Manho: Thợ săn Kim Suho!! Tuyệt đỉnh quá đi mất!]
[Lee Sejin: Xin chức mừng tiền bối!]
Một cơn bão tin nhắn chức mừng từ giới Thợ săn Hạng A cứ thế cuồn cuộn đổ về.
[Kim Suho: Xin cảm tạ.]
Chỉ một câu đúc kết gọn lẹ.
Thấu rõ mồn một cái uy vũ của một Hạng S.
“Há…. Sau này mình cũng phải học đòi cái thói nặn bộ ngầu lòi này mới được.”
Khỉ mốc thật, trông oai phong lẫm liệt quá đáng luôn.
Giữa muôn vàn những ảo mộng về việc mình lên tivi phỏng vấn, tôi chầm chậm tắt màn hình tin nhắn.
Bởi chốn này đâu phải là nơi để tôi vung vãi lời chúc tụng cơ chứ.
Thế là tôi đành lết xác sang Gallery Pháp sư.
[Tiêu đề: Ôi anh dai đây ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ]
[Tác giả: Bọ hung]
[Icon Con ếch nhảy nhót]
[Icon Con ếch bắn pháo giấy]
[Cố rặn ra cái vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh trước mặt thiên hạ mệt mỏi vãi chưởng. Tức thật.]
“Vãi nồi, hết thuốc chữa.”
Tôi lại bật cười.
Bói mỏi mắt cũng đố mà thấy cái bóng dáng điềm đạm phong trần ở trên sóng phỏng vấn hay group chat lúc nãy.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Thấy tôi phán chuẩn chưa? Cứ kẹp hai cây gậy phép thì kiểu gì chẳng qua ải.
ㄴpkkajju: Chúc mừng chú.
ㄴTủ Lạnh: Cmcmncm
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Cúi rạp đầu trước vị Vua của Seoul….
Im lìm soi xét một hồi lâu, Bọ hung Kim Suho rốt cuộc cũng nhả bình luận đáp lễ.
ㄴBọ hung: Đa tạ mọi người rất nhiều. Quả thực nếu không có hội nhóm chúng ta, tôi đã không xong rồi. Chân tình đấy.
ㄴBọ hung: Mà riêng với newbie thì đội ơn ngút ngàn nhé. Nhờ phúc em mà tôi đã vắt được máu của tên DemiGoD đấy.
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Thế đấm tét mũi gã luôn à?
ㄴBọ hung: ㄴㄴ Không đến mức độ bá đạo đó đâu…
ㄴㅇㅇ(88U.8T8): Vậy là anh có ý định nhường lại cái vinh dự đó cho tôi rồi.
Một bầu không khí ấm áp sực nức hơn bao giờ hết lan tỏa khắp Gallery.
Tôi lướt những dòng chữ, khẽ gật gù ra chiều mãn nguyện tột độ.
Bên dưới bình luận, những lời chúc mừng và dăm ba câu bốc phét tếu táo của mấy pháp sư khác vẫn cứ thế nối đuôi nhau.
“Hừm….”
Tự lúc nào chẳng hay, một nụ cười mỉm chi an yên đã vẽ lên trên môi tôi.
Một góc nhỏ trong lồng ngực bỗng chốc râm ran lạ thường.
Không hề giống cái thứ khoái cảm ngút trời khi bài viết leo lên top thịnh hành, hay dạo lọt thỏm giữa tâm bão tung hô khi chễm chệ vinh danh Top 1 Bảng xếp hạng Thế giới.
Một sự thỏa mãn thầm lặng hơn, nhưng lại êm đềm len lỏi sâu tận gốc rễ tâm can.
“Kỳ lạ thật. Thật sự kỳ lạ.”
Chuyện chìa tay ra nâng đỡ một ai đó.
Rồi tận mắt chứng kiến người ấy chạm đến đỉnh vinh quang.
Cả một đời này, chưa bao giờ tôi nếm trải được cái cảm giác trọn vẹn nhường ấy.
“Mà ngẫm lại thì, tôi làm quái gì có đứa bạn thân thiết nào để mà ra tay nghĩa hiệp cơ chứ….”
Kiếp nhân sinh thuở chưa thức tỉnh của tôi vốn dĩ tẻ nhạt đến phát hờn.
Chỉ quanh quẩn với chuyện mài mòn bàn phím và rúc kỹ trong cái xó xỉnh chật hẹp.
Giữa tôi và thế giới ngoài kia, vẫn luôn sừng sững một bức tường băng giá chẳng thể đập vỡ.
Dăm ba cái mối quan hệ qua lại trên mạng âu cũng chỉ là nước chảy bèo trôi, bão hòa và sáo rỗng.
Hoặc là xông pha hóng hớt, cào phím chửi bới dìm hàng lẫn nhau, hoặc chỉ đơn thuần là moi móc cào cấu dăm ba mẩu thông tin vô hồn.
Gom góp lại, đó là tất thảy những gì tôi vun đắp nên trong các mối quan hệ xã giao.
Cái chân lý dốc lòng đồng cảm thấu hiểu nỗi truân chuyên của kẻ khác, sẵn sàng móc ruột gan ra trợ lực, vốn dĩ từ đời thuở nào đã tuyệt nhiên vắng bóng trong cái thế giới quan của tôi.
Trong mắt tôi, bản thân tôi luôn là cái rốn vũ trụ, và những khát khao, ham muốn cá nhân luôn ngự trị ở ngôi vương độc tôn.
“….”
Thế nhưng, cái lề thói ấy nay đã vỡ vụn.
Những gã pháp sư dị hợm đang tíu tít huyên thuyên sau màn hình kia.
Cả đám đã chẳng còn đơn thuần là dăm ba cái nickname vô hồn ẩn dật đằng sau cõi mạng mịt mờ nữa.
Họ đã trở thành những tri kỷ, cùng nhau giãi bày nỗi lòng, và là chốn nương tựa che chở mỗi khi phong ba bão táp ập đến.
Mớ hành trang kiến thức vặt vãnh lượm lặt được của tôi, vậy mà lại hóa thành chiếc phao cứu sinh với họ.
Ánh hào quang từ đỉnh vinh quang của họ, bỗng chốc lại rọi sáng niềm hân hoan trong tôi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi triệt để giác ngộ được chân lý ấy.
“…Cứ thế này thì tính ra, bản thân mình cũng đã kiếm được cái gọi là bằng hữu rồi sao?”
Tôi khẽ thì thầm buông lời.
Câu độc thoại lọt thỏm, dội vang giữa gian phòng khách trống hoác.
Cơ mà tôi đã lập tức lắc đầu rũ bỏ ý nghĩ đó đi.
“Bằng hữu mà lại là cái thứ bạn bè rớt giá vớt lượm được trên mạng sao… Bạn với bè cái rắm gì cơ chứ?”
Hai chữ bằng hữu ập đến, khơi gợi một cảm giác trọn vẹn, nhưng lại sượng trân và xa lạ quá đỗi.
'Người quen', hay là 'kẻ biết mặt', những cụm từ đó e chừng hợp rơ hơn vạn lần.
Tôi lẳng lặng ấn nút, màn hình máy tính chìm vào thinh không.
Một màn đêm đặc quánh bủa vây khắp gian phòng.
Thế nhưng, lọt thỏm giữa bóng tối u mịch ấy, lần đầu tiên trong một kiếp nhân sinh, tôi chợt nhận ra mình chẳng còn lẻ loi đơn độc nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
