91. Tầng 36 (2)
Lá cờ truyền luồng ánh sáng mà nó vừa hấp thụ ngược lại về phía tôi. Hệt như một chiếc ăng-ten vậy.
Tôi cảm nhận được một thứ sức mạnh dị biệt đang tích tụ bên trong cơ thể mình.
Lượng sức mạnh ấy không nhiều nhặn gì cho cam.
Cỡ chừng bằng một chiếc móng tay mà thôi.
Bằng bản năng, tôi thừa biết thứ này rốt cuộc là gì.
‘Lẽ nào đây chính là sức mạnh của tín ngưỡng mà Sandworm từng nhắc đến dạo nọ sao?’
Thu thập tín ngưỡng để thăng hạng cho ‘Cách’.
Con đường để vươn tới ngôi thần.
Dĩ nhiên là tôi chưa từng mảy may tơ tưởng đến cái chuyện trở thành thần linh bao giờ cả.
Thế nhưng, tự lúc nào chẳng hay, có vẻ như tôi đã đặt một chân lên vạch xuất phát của cái con đường na ná như thế rồi.
“Ngài Hiền giả, ngài không sao chứ ạ?”
Sharon cất giọng đầy lo lắng hỏi.
Lúc bấy giờ tôi mới sực tỉnh lại.
Chuyện này để tính sau, cứ từ từ rồi tìm hiểu cũng chưa muộn.
Tôi gượng gạo đáp lời.
“Tôi không sao. Cơ mà… mọi chuyện rốt cuộc là thế nào đây? Trông như thể đang mở hội vậy?”
Trước câu hỏi của tôi, Sharon nở một nụ cười rạng rỡ rồi đáp lời.
“Vâng! Chính là lễ hội dành riêng cho ngài Hiền giả đấy ạ!”
Sharon bắt đầu kể lại diễn biến sau khi tôi biến mất ở Tầng 35.
Cán cân thắng bại vốn dĩ đã ngã ngũ từ đời nào.
Đám tàn quân Orc cứ hễ thấy hoa văn đồng hồ cát là ba chân bốn cẳng bỏ chạy trối chết, thế nên mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp chỉ trong chớp mắt.
Lễ hội ngày hôm nay chính là ngày hội đầu tiên được tổ chức để ăn mừng chiến thắng, đồng thời tôn vinh công đức của Hiền giả.
“Nếu không có sự trợ lực của ngài Hiền giả, vương quốc này đã chịu cảnh diệt vong rồi. Chúng tôi sẽ vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm ân đức của ngài.”
“Hừm hừm, đâu cần phải làm đến mức đó….”
Đôi mắt Sharon sáng lấp lánh.
Tôi phải khó nhọc lắm mới kìm nén được khóe môi đang chực chờ nhếch lên tận mang tai.
Chứ làm thế thì trông mất uy phong quá.
Đã mang danh Hiền giả thì bèo nhất cũng phải nặn ra cái phong thái cho ngầu chứ.
Giá mà lúc này tôi có chòm râu nào đó để vuốt ve cho ra dáng thì trọn vẹn biết mấy.
‘Vậy là giờ chẳng còn mống Orc nào để đập nữa sao? Lẽ nào tầng này chỉ việc ăn chơi nhảy múa tận hưởng lễ hội rồi xách mông về thôi ư?’
Làm quái gì có chuyện qua ải dễ xơi thế được?
Tôi vẫn âm thầm nâng cao cảnh giác trong bụng, nhưng bề ngoài cứ ngoan ngoãn nương theo sự dẫn đường mà an tọa.
Trên bục cao có thể thu trọn cả quảng trường vào trong tầm mắt.
Đứng sừng sững ngay cạnh tôi, nhóc Unit-01 vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ uy phong lẫm liệt, lăm lăm lá cờ trên tay.
Bất luận soi mói góc độ nào, cái nhóc này mới là kẻ đang tận hưởng cục diện này một cách triệt để nhất.
‘Haiz, cái nết này thì lớn lên định làm cái quái gì không biết?’
Đúng lúc đó. Quốc vương cất tiếng gọi tôi, rồi quay sang hạ lệnh gì đó cho đám bề tôi.
“Ngài Hiền giả, xin ngài hãy nán lại sự chú ý một chút được chứ ạ?”
Tấm bạt khổng lồ phủ ngay chính giữa quảng trường được kéo tuột xuống.
Phơi bày bên trong đó là một bức tượng đá khổng lồ, trông có vẻ như vẫn còn đang dang dở.
Khoác trên mình chiếc áo choàng y xì đúc tôi, với dáng đứng vươn một tay về phía trước. Rành rành là hình hài của tôi cơ mà.
À không, soi kỹ hơn chút thì dáng dấp có vẻ cao ráo hơn tôi ngoài đời, tay chân cũng dài hơn hẳn.
Y hệt như phiên bản tôi của 5 đến 10 năm sau vậy.
Thế nhưng cái đó đâu phải là cốt lõi vấn đề.
Tượng đá tạc hình tôi sao? Thế quái nào lại là sự thật được?
“Để đời đời khắc ghi vĩ nghiệp của ngài Hiền giả, chúng ta đã chiêu mộ những nghệ nhân xuất chúng nhất vương quốc để tạc nên bức tượng đá này.”
“Trời đất quỷ thần ơi….”
Nghẹn ngào.
Cảm động ùa về cuồn cuộn khiến tôi câm nín, chẳng thốt nên lời.
Cái mộng tưởng mà tôi hằng mong mỏi được thực hiện ở Daejeon, nào ngờ lại đơm hoa kết trái ở cái chốn này trước tiên sao.
Quả nhiên ở trong tháp có cả khối thứ đáng để học hỏi.
Bằng mọi giá phải nhanh chóng nhào nặn cái xã hội Hàn Quốc thành y xì đúc cái thế giới trong tháp này mới được.
“Quả này phải chụp lại vài bô ảnh thôi.”
Sau này lỡ có rảnh rỗi dựng món na ná ở Daejeon thì còn có cái mà lôi ra tham khảo chứ.
Bởi dẫu sao thì bức tượng đá kia cũng toát lên vẻ uy phong lẫm liệt hơn hẳn nhân dạng thực của tôi mà.
Dám chắc sẽ là một hình mẫu tuyệt vời đây.
“Ơ kìa?”
Ngay chính khoảnh khắc đó.
Vù ù ù ù
Một tiếng rít chói tai đầy rợn ngợp chợt dội vang khắp cả quảng trường.
Âm thanh lễ hội rộn rã thoắt cái tắt lịm đi.
Đám đông nhốn nháo, hoảng loạn đưa mắt ngó nghiêng tứ bề.
Và rồi, thứ đó xuất hiện.
Từ những khe hở giữa nền đá nhám của quảng trường, một luồng khói đen ngòm cuồn cuộn phụt lên.
Mang theo thứ khí tức na ná như con boss tôi từng đụng độ ở Tầng 35.
Thế nhưng, cái uy áp khủng khiếp dạo nọ tuyệt nhiên lại vắng bóng.
Nó chỉ đơn thuần là một thứ tồn tại kinh tởm, rợn người, tựa như một mớ hỗn độn được nhào nặn từ sự oán hận thuần túy.
“Th, thứ kia là cái quái gì vậy…? Vong linh sao?”
“Là tà thuật của lũ Orc à?”
Đám đông lùi lại, xì xào bàn tán trong sự hoảng loạn.
[Khà khà khà…]
Bóng ma đen ngòm lượn lờ một vòng quanh quảng trường, tựa như đang giương oai diễu võ thị uy đám phàm nhân.
Và rồi nó nhắm thẳng đến một tụ điểm duy nhất.
Chính là bức tượng đá của tôi.
Xèoooo!
Bắt đầu từ những chỗ bị luồng khói chạm vào, bức tượng đá lở lói, tan chảy ráo trọi hệt như bị giội thẳng một thùng axit tạt vào.
Rắc rắc!
Bức tượng khổng lồ mất trụ, đổ nghiêng sang một bên rồi cắm đầu cắm cổ nện thẳng xuống nền đất với một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Tượng đá của tôi nháy mắt đã hóa thành một đống xà bần nát bét thảm hại.
“Á á á á á!”
“Ch, chạy mau!”
Lúc bấy giờ, đám đông mới bắt đầu gào thét thảm thiết, mạnh ai nấy cuống cuồng bỏ chạy thục mạng.
Hiện trường lễ hội chớp mắt đã hóa thành một mớ bòng bong nát bươm.
Trước sự tàn bạo, khốn nạn tột độ của kẻ thù, cơn thịnh nộ trong tôi bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“Cái thứ khốn nạn này!”
Tôi vung mạnh cây gậy phép lên như một phản xạ có điều kiện.
Rầm rầm rầm rầm rầm!
Mặt đất bên dưới bục cao rùng rùng chuyển động.
Nền đất trượt đi hệt như một dải băng chuyền khổng lồ, nhẹ nhàng cuốn đám đông dân chúng dạt ra ngoài vùng an toàn của quảng trường.
Nhoáng một cái, chốn quảng trường thênh thang này chỉ còn sót lại tôi và dăm ba mống lẻ tẻ.
Tôi trừng mắt găm chặt lấy cái bóng ma kia.
“Trông mặt mũi có vẻ ất ơ chẳng mạnh mẽ gì cho lắm….”
Ký ức về cái linh thể của Đại Quân Chủ Orc tôi đụng độ ở Tầng 35 chợt ùa về.
Ném lên bàn cân so với cái giống đó thì thứ này rành rành chỉ là một con ma tép riu cỏn con.
Ngay cả Tổng lượng Ma lực luân chuyển trong cơ thể nó cũng bèo bọt đến đáng thương.
“Cái hạng rác rưởi như mày mà cũng dám cả gan đập nát tượng đá của tao sao?”
Tôi khẽ búng tay một cái.
Hàng chục viên đạn cát lao vun vút về phía nó.
“Quả nhiên đòn vật lý vô dụng sao?”
Vút vút vút vút vút!
Kết cục chẳng lệch đi đâu được so với dự liệu.
Mưa đạn cát cứ thế xuyên qua thân xác nó mà chẳng vướng bận lấy một sự phản kháng vật lý nào.
[Khặc khặc khặc khặc….]
Con ma phát ra cái âm thanh nhừa nhựa như thể đang cười đểu vào mặt tôi.
“Mẹ kiếp, cái thứ chó chết này….”
Tôi nghiến chặt hai hàm răng.
Cứ cái đà này thì chỉ là một thước phim chiếu lại cái thảm kịch ở Tầng 35 thôi.
Bắt buộc phải tung ra một con bài khác.
Vừa vặn đúng lúc đó, một vị pháp sư lạ mặt nhảy bổ ra.
“Xin hãy ban cho tôi một cơ hội, tôi sẽ thử ra tay xem sao.”
“Anh là ai vậy?”
“Tôi là môn sinh xuất sắc nhất của vị pháp sư cung đình Gerard. Cái thứ oán hồn quèn đó vài ba chiêu của tôi dư sức….”
“Vậy thì triển lẹ đi!”
Vị pháp sư lầm rầm niệm chú.
Một thứ ma pháp quá thân quen mà tôi từng được diện kiến: Hỏa Cầu.
Quả cầu lửa rực cháy lao vun vút nhắm thẳng vào bóng ma.
[Khà khà khà….]
“Nhìn kiểu quái gì cũng thấy vô dụng rành rành đấy chứ?”
“Chuyện hoang đường…. Ma pháp của ta lại không có tác dụng sao?”
Quả nhiên chỉ là hàng học việc thì bèo nhèo thế này đây.
“Thế ngài Gerard đang lặn ở cái xó nào rồi?”
“Ngài ấy đã khuất núi từ năm ngoái rồi. Do tuổi già sức yếu….”
Mẹ kiếp, đúng là chó cắn áo rách mà.
Nếu ma pháp đã vô vọng thì tôi còn vớt vát được con bài tấn công nào nữa đây?
Chợt một cụm từ xẹt ngang qua tâm trí tôi.
Ma pháp thần thánh chuyên dụng của các tư tế.
“Sharon, chốn này chẳng có mống tư tế nào sao?”
“Dạ? Tư tế ư? Ngày trước thì đúng là có, nhưng mà….”
“Nhưng mà sao? Vậy bây giờ đâu hết rồi?”
“Thì, dạo nọ đám đó cứ gào lên bảo chuyện tôn vinh ngài Hiền giả là tà đạo, sùng bái ác quỷ…. Thế nên đa phần đã cuốn gói bỏ xứ sang nước khác rồi ạ. Giờ cả vương quốc vét túi chắc chỉ còn được nhõn một hai người thôi.”
“Cái quái gì cơ?”
Lôi tôi ra bêu rếu là ác quỷ sao? Mấy người có muốn tôi vạch trần bộ mặt ác quỷ thực sự cho sáng mắt ra không hả?
Tùy thuộc vào cái thái độ của phàm nhân mà tôi dư sức hóa thân thành thiên thần hay ác quỷ đấy nhé.
Một khao khát cháy bỏng muốn tóm cổ đám tư tế đó ra soi sạch đồ nghề trong túi chợt rần rần dâng trào trong tôi.
Giữa lúc tôi đang ôm cục tức ngùn ngụt trong bụng.
Một tiếng nỉ non quen thuộc vọng về trong tâm trí.
[Sandworm hiến kế bảo bạn hãy đem cái thứ sức mạnh vừa cắn nuốt được khi nãy ra xài thử xem sao.]
‘Sức mạnh vừa mới lấy được á?’
[Nó giải thích rằng đó chính là sức mạnh được cô đọng từ tín ngưỡng. Và cũng chính là hạt giống của Thần lực. Dư sức để thanh tẩy cái thứ oán hồn hạ cấp rẻ rách kia.]
Nghe những lời răn dạy của Sandworm, tôi lập tức bừng tỉnh giác ngộ.
Chuẩn rồi. Mình vừa mới vớ được đồ chơi mới mà.
Tôi chẳng mảy may do dự, điên cuồng thúc đẩy thứ sức mạnh đang ẩn náu sâu thẳm trong cơ thể.
Thế nhưng, ngay chính khoảnh khắc chực chờ tung đòn kết liễu, tôi buộc phải khựng lại.
“Ơ, hàng này là hàng xài một lần cơ mà?”
Nổ một nhát là tịt ngòi. Thứ năng lượng tín ngưỡng một đi không trở lại này.
Vác ra xài chỉ để lặt đầu cái con quái rác rưởi này thì quả thực phí quá.
[Sandworm vội vã khuyên can rằng lượng tín ngưỡng này chỉ cần đám tín đồ vẫn còn ngoi ngóp sống thì kiểu gì chẳng vắt lại được.]
Hệ thống nó vận hành kiểu đó sao?
Dẫu sao thì cũng lâm vào thế bí rồi. Nước này thì chỉ đành cắn răng vác ra xài thôi.
Hoàn toàn chệch khỏi ý nguyện cá nhân, toàn bộ kho tàng tín ngưỡng tôi cất công gom góp nãy giờ cứ thế bị vắt kiệt sạch vào một viên đạn nhỏ nhoi.
Hai hàng nước mắt chực trào ra.
Nắm cát trên tay tôi bắt đầu phát sinh dị biến.
Trái ngược hoàn toàn với cái bộ dạng ngày thường, từng hạt cát li ti bỗng chốc tỏa ra thứ ánh sáng vàng óng rực rỡ đến chói lòa.
Một nắm cát mà dẫu có đui mù cũng dư sức thấy toát lên vẻ thần thánh.
[Khặc—!]
Bóng ma đen hoảng hốt tột độ, cuống cuồng bỏ chạy.
Chắc bản năng của nó đã đánh hơi được thứ sức mạnh dư sức tiễn nó về chầu ông bà.
“Giờ này mới tính bài chuồn sao?”
Tôi buông lời lạnh tanh như băng.
Dám đập nát tượng đá của tao, lại còn bào sạch vốn liếng tín ngưỡng quý giá của tao, phải bắt mày trả một cái giá đắt đỏ mới được.
Tôi duỗi tay về phía trước.
Viên đạn cát óng ánh sắc vàng lao vút đi xé gió.
Bụpppp!
Vừa hứng trọn nắm Cát Thần Thánh, bóng ma lập tức bốc cháy ngùn ngụt, tan chảy trong chớp mắt.
Vỏn vẹn vài giây ngắn ngủi, cái giống ôn dịch ấy đã bị thanh tẩy triệt để, chẳng chừa lại lấy một mảnh tro tàn.
“Phù….”
Tôi thở hắt ra một hơi não nề.
Cái con hàng vừa rồi nhìn kiểu gì cũng thấy đúng chuẩn quái rác rưởi tép riu.
Ấy vậy mà lại vắt kiệt toàn bộ số tín ngưỡng tôi vừa mới cực nhọc gặt hái được.
‘Chưa kể cái lượng tín ngưỡng này bèo bọt quá. Vét cạn từ cả đống người đông nghìn nghịt nhường này mà xả đúng một phát đã tịt ngòi.’
Cứ cái đà này thì biết mùa quýt nào mới tích cóp đủ điểm tín ngưỡng để mà thăng hạng lên bậc tiếp theo cơ chứ?
Cái thứ sức mạnh bòn mót từ tín ngưỡng này quả thực quá sức phập phù và chỉ là phương án xài một lần rồi vứt.
‘Bắt buộc phải tìm được một giải pháp khác khả dĩ hơn.’
Bấu víu vào mấy cái trò cấu rỉa hao binh tổn tướng thế này thì tuyệt nhiên không ổn tẹo nào.
hải bỏ túi một món đồ nghề xịn sò, ổn định hơn để tẩn mấy cái loại quỷ quái này mới xong.
Tôi âm thầm ghim chặt mục tiêu tiếp theo vào đầu.
Ngay kế đó, một tràng thông báo hệ thống quen mặt hiện lên.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 36 độ khó Cực hạn.]
Và kèm theo dĩ nhiên là phần thưởng thăng cấp nữa.
Lơ lửng ngay trước mặt tôi là ba cuốn sách.
“Ủa?”
Tôi bất giác buột miệng thốt lên ngỡ ngàng.
Cuốn sách kỹ năng đang trôi nổi giữa hư không.
Một cuốn sách dày cộp, tỏa ra thứ ánh sáng trắng ánh kim rực rỡ chói lòa.
Rõ ràng là Hạng Bạch Kim.
‘Vậy vụ này sẽ giải quyết ra sao ta?’
Đầu óc tôi rối như tơ vò.
Thưởng hạng 1 vốn dĩ xưa nay hay rớt phần Thưởng Toàn Bộ Chỉ Số.
Mà nếu có màn thăng cấp xen ngang, thì hiệu ứng sẽ là buff sách kỹ năng lên một hạng.
Xưa nay cái đặc quyền này quả thực đơn giản, trực quan mà cũng bá đạo khỏi phải bàn.
Vàng thì lên thành Bạch Kim.
Bạch Kim thì độn lên Cầu Vồng.
Một quá trình thăng cấp từng bước trực quan không cần phải nhức não.
Cơ mà lần này, bệ phóng đã là hạng Bạch Kim.
‘Bạch Kim mà đôn lên một hạng… thì chễm chệ ngay hàng Cầu Vồng rồi.’
Vậy thì đúng là cực phẩm vô đối.
Thế nhưng, một dấu chấm hỏi khổng lồ vẫn hiện hữu.
Cái hạng Cầu Vồng mà vắt kiệt sức ép thêm một bậc nữa thì nó lòi ra cái giống gì cơ chứ?
Chẳng phải cái [Thưởng hoàn thành lần đầu] cũng mang đặc quyền thăng hạng sách kỹ năng sao?
Giữa lúc tôi đang vừa nuốt nước bọt vừa chằm chằm theo dõi, hệ thống bắt đầu guồng máy vận hành.
[Kích hoạt Thưởng hạng 1.]
[Hạng được tăng lên một bậc.]
Xoẹt!
Cuốn sách kỹ năng Hạng Bạch Kim bùng phát một luồng sáng chói lòa con mắt.
Quầng sáng trắng ánh kim thoắt cái đã loang lổ chuyển màu sặc sỡ hệt như dải cầu vồng.
Đến đoạn này thì vẫn y như dự liệu.
Thế nhưng, thứ nhảy xổ ra tiếp theo lại là một cái khung hệ thống lạ hoắc lạ huơ.
[Bạn đã đạt được một thành tựu đặc biệt.]
[Thành tựu: Vượt Qua Cầu Vồng]
[Lần đầu tiên chứng kiến cảnh giới vượt trên hạng Cầu Vồng.]
[Ma lực + 100]
“Vãi nồi….”
Trúng quả đậm rồi.
Một cái đẳng cấp mà từ đời thuở nào chưa từng có ai được chiêm ngưỡng.
Cái tình thế này khác quái gì việc hệ thống vừa dõng dạc tuyên bố về sự tồn tại của nó cơ chứ.
Mấy cái thông tin này mà tuồn ra ngoài thì đảm bảo thiên hạ tha hồ mà nhảy dựng lên cho xem.
Tôi cuống cuồng rút điện thoại ra bấm máy quay video ngay.
Trái tim đánh lô tô loạn ngầu, ngóng trông mỏi cổ dị biến tiếp theo giáng xuống.
[Được cấp thêm cơ hội tăng hạng.]
[Bắt đầu quá trình cường hóa.]
Tèn ten ten tén~.
Một đoạn nhạc xập xình rộn rã bỗng cất lên.
Cuốn sách Hạng Cầu Vồng bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng chói chang rực rỡ.
Tèn ten ten tèn~
Nương theo giai điệu vui nhộn, cuốn sách nay đã hóa thành một khối sáng đặc quánh bắt đầu rung lắc bần bật.
Thình thịch thình thịch thình thịch!
Quả tim đập thình thịch muốn vỡ tung cả lồng ngực.
Toàn bộ noron thần kinh của tôi đều găm chặt lấy cuốn sách kỹ năng đang dần tỏa sáng gay gắt kia.
Chẳng mấy chốc, luồng sáng đã chạm tới ngưỡng cực đại.
Chói lòa đến độ xé toạc võng mạc, đui mù con mắt.
Tôi nín thở.
“Th, thành công rồi chứ?”
Và ngay khoảnh khắc ấy.
Bùm!
Cùng với một tiếng nổ vui tai, toàn bộ quầng sáng bỗng chốc bốc hơi sạch hệt như một lời nói dối.
Không biết có phải dư chấn của việc luồng sáng vụt tắt hay không, mà cả thế giới như bị nhấn chìm vào trong màn đêm tĩnh mịch đặc quánh.
“…?”
Trên lòng bàn tay tôi lúc này chẳng còn vương lại thứ gì sất.
À không, chuẩn xác mà nói thì chỉ còn lại độc một nắm tro tàn cháy đen thui thê thảm.
Đống tro tàn cứ thế lả tả trôi tuột qua kẽ tay.
[Úi chà! Cường hóa sách kỹ năng thất bại mất rồi.]
[Phần thưởng đã bị tiêu hủy.]
“Cái đệch mợ…. Lại còn lòi ra cả cái xác suất xịt cường hóa nữa sao?”
Một cục diện cạn lời, chưng hửng đến cùng cực.
“Cái đó, vụ này có bồi thường được không? Trả lại nguyên trạng cũng được mà….”
Đáp lại lời thỉnh cầu của tôi, hệ thống phũ phàng ném thẳng cái khung thông báo ban nãy vào mặt tôi thêm lần nữa.
[Úi chà! Cường hóa sách kỹ năng thất bại mất rồi.]
“….”
Một khoảng lặng kéo dài rờn rợn.
“Hơ hơ hơ hơ….”
Đời nào mọi chuyện lại dễ bề khép lại tàn nhẫn thế này cơ chứ?
Không lẽ bốc hơi thật sao?
Ngẫm lại thì, ba cái trò game gacha mỗi bận xịt cường hóa bèo nhất cũng xùy ra dăm ba mảnh vỡ hay rác thải làm an ủi cơ mà.
Ở chốn này cũng phải nhồi nhét cái cơ chế nổ hũ an ủi bảo hiểm gì đó chứ.
[Úi chà! Cường hóa sách kỹ năng thất bại mất rồi.]
“Cái hệ thống chó má này tính nhây với tao đấy à...?”
Đúng lúc đó.
Một dòng tin nhắn hệ thống mới trồi lên.
[Xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất cho sự thất bại trong cường hóa.]
[Đề xuất phần thưởng đền bù cường hóa thất bại.]
“Đền bù sao?”
Đôi mắt tôi thoắt cái sáng rực lên.
Phải thế chứ, vác cái trò cường hóa ra thì bèo nhất cũng phải có cái vé vớt bảo hiểm chứ lại.
Dám chắc là mớm cho mình một món hời nào khác đây.
Thế nhưng, cái chân tướng của món đền bù rớt xuống ngay sau đó lại đạp đổ mọi giới hạn mường tượng của tôi.
[Phần thưởng đền bù: Vé 1 lần tham gia ‘Vòng Quay Bí Mật Của Tháp’.]
“Đùa à, lại gacha á?”
Hóa ra do nãy giờ mình lải nhải đến gacha nên nó bắt sóng được chắc?
Mới chơi test nhân phẩm xong xịt, giờ lại ném thêm cái bài test nhân phẩm nữa vào mặt nhau sao?
Tôi cố nặn ra vẻ điềm tĩnh, lẳng lặng châm chước cái thông báo tiếp theo.
Chớp mắt, một chiếc vòng quay màu mè sặc sỡ chễm chệ xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Mâm quay nhồi nhét chi chít đủ mọi thể loại phần thưởng hầm bà lằng.
Mà cái danh mục phần thưởng xem chừng cũng chẳng phải dạng vừa đâu.
[~Vòng Quay May Mắn~]
[Vé Bỏ Qua Tầng Tháp: Bỏ túi đặc quyền pass ngay lập tức một tầng tháp bất kỳ mà chẳng cần động tay đánh đấm.]
[Vé Tăng Hạng Kỹ Năng: Buff một kỹ năng đang sở hữu lên một bậc.]
[Vé Tăng Cách: Thăng thẳng một bậc ‘Cách’ cho người chơi vĩnh viễn.]
[Elixir: Hồi sinh thần kỳ từ cõi chết với cơ thể nát bét.]
“…Cái quái gì đây?”
Tôi điên cuồng dụi mắt.
Cấp độ của mớ phần thưởng này rành rành vượt ngoài tầm vũ trụ.
Skip tầng tháp? Up level kỹ năng?
Đẳng cấp này khác quái gì ngồi xổm lên hệ thống tháp mà sửa luật luôn cơ chứ.
“Thấy bộ còn xịn sò gấp vạn lần ba cái kỹ năng Hạng Cầu Vồng đấy chứ?”
Đương nhiên là tỷ lệ rớt trúng thì chua chát khỏi phải bàn.
Mấy cái siêu phẩm này lọt thỏm trong mấy khe rãnh mỏng như sợi chỉ.
Lại còn bị nhồi nhét một nùi mớ rác thải như [Ma thạch 100g] để làm mồi nhử nữa.
Dẫu vậy, tôi vẫn ấp ủ một niềm hy vọng mãnh liệt.
“Vào tay mình thì phải làm nên chuyện.”
Tôi gật gù ra chiều ưng bụng tột độ.
Quăng cho cái deal đền bù thơm bơ thế này thì đúng là quá sức hời rồi.
Tôi chẳng chần chừ nửa giây, giáng thẳng tay xuống cái nút [Bắt đầu quay] nằm ngay giữa vòng quay.
Vòng quay bắt đầu cuồng loạn xoay kèm theo dàn hiệu ứng lóa mắt.
Ti tỉ mớ phần thưởng cứ thế lướt vèo vèo qua tầm nhìn.
Quả tim trong lồng ngực cũng đua theo cái tốc độ bàn thờ ấy mà đập thình thịch.
Vòng quay bắt đầu hụt hơi, giảm tốc dần đều.
Tôi nuốt nước bọt.
[Vé Tăng Hạng Kỹ Năng] vụt qua trước mặt.
“Ái chà, suýt chút nữa….”
[Vé Bỏ Qua Tầng Tháp] cũng trôi tuột đi không vương vấn.
Làm ơn làm phước, cho xin vòng nữa đi mà?
Vòng quay lết lết chậm rãi, rồi chễm chệ hạ màn ngay trên một ô chữ.
…Đinh!
[Chúc mừng bạn! Bạn đã quay trúng ‘Vé Tái Nhập Tầng Trước’!]
Rớt thẳng xuống trước mặt tôi là một tấm vé.
“Ủa?”
Tôi lượm tấm vé lên, đờ đẫn nhìn nó mất một lúc lâu.
Trúng quả thì không phải, mà bảo tịt ngòi thì cũng chẳng đến nỗi, một cái phần thưởng tiến thoái lưỡng nan nhạt nhẽo đến lạ lùng.
“Cái thứ của nợ này xài vào việc quái gì bây giờ?”
Tôi câm nín rủ mắt ngó mông lung tấm vé mỏng tang trong tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
