83. Hội Trưởng Park Sangchul (1)
Tôi mở mắt tỉnh dậy lúc 2 giờ sáng.
Đúng là một buổi sáng diệu kỳ.
Vừa thức giấc, tôi đã bật máy tính lên như một thói quen.
[Tin Hot) Đang rải ảnh chuyển động shock tạo bằng AI]
Đó là thông báo đập ngay vào mắt khi tôi vừa truy cập vào Gallery.
“Cái đệch gì thế này.”
AI tạo video vừa mới ra mắt cách đây vài ngày.
Chỉ cần một bức ảnh là có thể tạo ra bất kỳ hình ảnh nào mong muốn, một hiệu năng thật sự đáng gờm.
Trở thành chủ đề nóng suốt mấy ngày trời, rốt cuộc nó đã chạm đến cái ranh giới cấm kỵ không được phép chạm vào.
Trong cái thế giới của rác rưởi và những kẻ phá đám cũng có đạo lý riêng của nó.
Ngay cả tôi cũng chẳng có gan nghĩ đến việc đi rải rác mấy thứ kinh tởm đó.
“Cái thằng điên Musk này. Rốt cuộc mi đã tạo ra cái quái quỷ gì vậy?”
Tôi tặc lưỡi rồi tắt Gallery đi.
Treo cái thông báo đó lên khéo lại phản tác dụng.
Ẩn sâu bên trong mỗi con người đều có một kẻ phá đám đang ngủ say.
Dù là người bình thường đi chăng nữa, hễ nhìn thấy cái thông báo kích thích kia thì kẻ phá đám thầm kín bên trong sẽ bừng tỉnh.
‘Ơ? Có vẻ vui đấy chứ? Hay mình cũng đăng thử một cái nhỉ?’
Chỉ cần có 10 kẻ nghĩ như vậy thôi là Gallery kiểu gì cũng biến thành bình địa.
Hơn nữa, trong một cái môi trường mà ai ai cũng hóa thành kẻ phá đám thế này thì chính tôi lại chẳng thể nào đi phá đám được.
Đã là trộm thì phải hành nghề ở nơi có trị an tương đối một chút mới thấy thú vị chứ.
Còn ở một vùng đất vô pháp vô thiên, chẳng phân định rạch ròi của anh của tôi thì hành vi trộm cắp làm gì còn ý nghĩa nữa.
“Vẫn còn chút thời gian trước khi vào lại tháp…”
Vì lỡ dậy quá sớm nên vẫn chưa trôi qua đủ 24 tiếng.
Chẳng có việc gì làm, tôi đành lượn lờ dạo quanh các trang web.
“Hay là lên Wiki xem thử nhỉ.”
Cuối cùng, vì không chịu nổi sự buồn chán, tôi đã truy cập vào Bada Wiki sau một thời gian dài.
Đây là trang web duy nhất còn giữ lại bảng xếp hạng tìm kiếm theo thời gian thực nên tôi thỉnh thoảng hay ghé xem.
“Hửm? Sao cái ông chú này lại chễm chệ ở Top 1 tìm kiếm thế này?”
[Từ Khóa Tìm Kiếm Thời Gian Thực]
[Top 1: Jung Manho]
[Top 2: Daejeon]
[Top 3: Thợ săn Hạng A]
(…)
Thế nhưng, khi nhấp vào tài liệu thì lại chẳng thấy ghi lý do tại sao ông ta lại lọt top tìm kiếm.
May mắn thay, dạo này có mấy trang cộng đồng chuyên tổng hợp lý do tại sao một từ khóa lại lên top.
Được quản lý vô cùng nghiêm ngặt nên chẳng phải lo ba cái hình ảnh kinh tởm bằng AI đang làm mưa làm gió hiện nay.
Quả nhiên, trên đó đã có sẵn những bài viết nói về Jung Manho.
[Thợ Săn) Jung Manho]
[Kẻ thống trị của Daejeon, Jung Manho, gần đây đã đột phá Tầng 34, trở thành chủ đề nóng.]
[Tab Thợ Săn cấm bình luận ngoại trừ các yêu cầu chỉnh sửa]
“Phụt?!”
Tôi suýt chút nữa thì sặc luôn ngụm nước đang uống dở.
Cái vụ này vậy mà tự dưng lại lên cả tin tức sao?
...
Sáng hôm sau.
Jung Manho đang ngồi xem tin tức trong phòng khách nhà mình.
Trên màn hình TV là khuôn mặt của ông ta được phóng to choán hết cả chỗ.
Cùng với dòng phụ đề: Đột phá Tầng 34.
Chiếc điều khiển trên tay Jung Manho rơi loảng xoảng xuống sàn.
“C, Cái quái gì thế này!”
Đột phá Tầng 34? Mình á?
Hơn một tháng nay, ông ta còn chẳng thèm bén mảng đến gần tháp lấy một lần.
Đã có chủ nhân mới của tháp rồi thì mình mắc mớ gì phải leo nữa chứ?
Vì chủ nhân mới muốn che giấu danh tính, nên toàn bộ người dân trên thế giới đều đinh ninh rằng chủ nhân của Tháp Daejeon vẫn là Jung Manho.
Thế nên ông ta mới thường xuyên hợp tác với One Star Management.
Thế nhưng, ông ta không ngờ mình lại được chú ý đến mức lên cả bản tin như thế này.
“Giờ phải làm sao đây?”
Bỗng dưng bị cả thế giới dồn sự chú ý vì một việc mà mình chẳng hề nhúng tay vào.
Trong thoáng chốc, một nỗi sợ hãi ập đến.
Cái vụ này, nhỡ mà bị cả thế giới phát giác ra thì sẽ ra sao đây?
Ngay chính lúc đó.
Ting! Ting! Ting! Ting!
Điện thoại bắt đầu đổ chuông reo lên điên cuồng.
Giật thót mình trước tiếng chuông thông báo, ông ta vội vàng kiểm tra người gửi.
Những số máy lạ, thành viên trong bang hội, các Guild Master khác, thậm chí là cả những người họ hàng đã mất liên lạc từ mấy năm nay.
Hàng loạt những cuộc gọi và tin nhắn dội đến từ muôn phương.
[Đại ca! Em xem tin tức rồi! Quả nhiên đại ca là đỉnh nhất Đại Hàn Dân Quốc!]
[Guild Master Jung Manho, xin chúc mừng ngài! Hôm nào rảnh rỗi tôi xin phép được mời ngài một bữa!]
[Manho à, xem TV xong tôi gọi liền này! Dạo này cậu khỏe không?]
[Chúng tôi là Đài truyền hình MAK! Xin phép được mời ngài tham gia một buổi phỏng vấn độc quyền!]
Một biển tin nhắn và cuộc gọi ngập ngụa trong những lời chúc mừng, tán dương và cả sự xu nịnh.
Trên gương mặt vốn đang cứng đờ vì sợ hãi của Jung Manho, một sự biến chuyển từ từ xuất hiện.
Đôi vai của Jung Manho bất giác nhún lên đầy tự đắc.
“Hừm hừm! Ngẫm lại thì chuyện này có vẻ cũng chẳng tệ đến thế nhỉ?”
Ngay lúc ông ta bắt đầu gạt bỏ mọi muộn phiền để tận hưởng tình huống này.
Một cuộc gọi từ vị Phó Guild Master gọi đến.
“Guild Master! Chuyện này rốt cuộc là sao ạ…. Chẳng phải chúng ta chưa từng bước chân vào Tháp sao?”
Một chất giọng đong đầy sự bối rối.
Tuy có chút giật mình lúng túng, nhưng ông ta nhanh chóng hắng giọng, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Ây dà, chuyện tốt thì cứ coi là chuyện tốt đi, cậu tính toán chi li làm gì?”
“Nhưng mà thưa Guild Master….”
“Cứ ngậm miệng lại đi. Tôi tự khắc có cách giải quyết. Và nhớ quán triệt tinh thần im lặng cho các thành viên khác trong bang hội đấy!”
Jung Manho đơn phương cúp máy.
Ông ta lại vùi mình sâu vào chiếc ghế sofa.
Khóe miệng bất giác nhếch lên.
Bất luận quá trình có ra sao, vị Thợ săn Hạng A đang được săn đón nồng nhiệt nhất Đại Hàn Dân Quốc lúc này chính là ông ta.
Không cần phải mạo hiểm leo tháp mà vẫn giữ vững được cái vị thế này.
Còn chuyện gì tuyệt vời hơn thế nữa chứ?
...
Trong khi đó, tại văn phòng Hội trưởng Hiệp hội Thợ săn ở Incheon.
Hội trưởng Park Sangchul đang trừng trừng nhìn vào màn hình với vẻ mặt vô cùng khó chịu.
Trên màn hình đang hiển thị dữ liệu về tiến độ chinh phục Tháp Daejeon.
[Tháp Daejeon: Tầng 34 (Princess Jung Manho)]
Mới vài ngày trước thôi, con số đó vẫn còn dậm chân tại Tầng 27.
Một tốc độ không tưởng.
Hơn nữa, cái bí danh chết tiệt này rốt cuộc là sao chứ?
“Princess? Mẹ kiếp, đang trêu tôi đấy à?”
Park Sangchul hiện đang đứng ra xúi giục cuộc tổng bãi công của giới Thợ săn.
Nếu không có thợ săn, các tòa tháp rốt cuộc sẽ sụp đổ.
Nếu không có thợ săn, cũng chẳng có ai ngăn cản nổi lũ quái vật đang ùn ùn kéo đến từ biên giới.
Nếu không có thợ săn, cái đất nước này không thể nào tồn tại được!
Vậy nên rốt cuộc đất nước này phải do giới thợ săn lãnh đạo, chẳng phải thế sao?
Và trong số đó, một vị hội trưởng như ông ta dĩ nhiên phải trở thành hoàng đế rồi….
Tất nhiên, ở một quốc gia dân chủ, việc một bước lên tiên như vậy là vô cùng khó khăn.
Phải tiến hành từng bước một, thận trọng như đang bước qua những viên đá qua suối.
Bước đi đầu tiên chính là cuộc bãi công này.
Một nước cờ nhằm khắc sâu tầm quan trọng của thợ săn, đồng thời từng chút một ép buộc chính phủ phải nhượng bộ.
Thế nhưng, cái tốc độ leo tháp áp đảo của Jung Manho đang dần rung lắc cả ván cờ.
“Bọn Hạng S như Kim Suho hay cái con rồ cuồng tháp và quái vật Jung Taeyeon thì bỏ qua đi. Thế nhưng, đến cả cái thằng tép riu này cũng dám leo lên mặt mình sao?”
Hàng lông mày của Park Sangchul nhíu chặt lại.
Uy tín của ông ta đang tụt dốc thảm hại.
Hơn nữa, đó không phải là vấn đề duy nhất.
Bảng xếp hạng cá nhân được hiển thị ở một góc màn hình.
Cứ theo cái đà này, việc thứ hạng của Jung Manho vượt mặt ông ta chỉ còn là vấn đề thời gian.
Không chỉ vị thế chính trị, mà ngay cả lòng tự tôn của một Thợ săn Hạng A cũng đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Park Sangchul nhấc ống nghe điện thoại lên.
“Nối máy cho tôi với Guild Master Jung Manho.”
Một lát sau, giọng nói đầy căng thẳng của Jung Manho vang lên qua ống nghe.
“A, Alo? Hội trưởng ạ?”
“Guild Master Jung Manho, dạo này cậu tràn trề nhiệt huyết quá nhỉ?”
“Dạ? À, haha. Cảm ơn ngài đã quá khen!”
“Tốt chứ. Tốt lắm…. Nhưng cậu cứ làm thế này hoài khéo lại làm giảm nhuệ khí của các thợ săn khác đấy?”
“Dạ?”
Park Sangchul cất giọng lạnh lẽo và đầy tính uy hiếp.
“Mọi người đều đang tà tà tiến bước, tự dưng một mình cậu lại phóng ầm ầm lên phía trước như thế thì sao được? Chúng ta đang chơi trò chơi đồng đội cơ mà…. Phải biết điều chỉnh tốc độ cho đồng đều chứ. Cậu thấy sao?”
“….”
“Cậu nghĩ thế nào? Hả?”
Jung Manho không thốt nên được lời nào.
Từ đầu dây bên kia văng vẳng tiếng ông ta nuốt nước bọt cái ực.
Xem chừng ông ta đã đánh hơi được ẩn ý trong câu nói rồi.
Thế nhưng, nếu chỉ nói mồm không thì chắc vẫn chưa thấm thía được đâu.
Để cho hắn biết bản thân ông ta đang xem trọng vấn đề này đến mức nào.
“Chuẩn bị nhân lực đi. Chúng ta đến Daejeon.”
Park Sangchul đơn phương dập máy, rồi quay sang hạ lệnh vài điều cho thuộc hạ.
...
“Cái khỉ mốc….”
Bàn tay vừa bỏ điện thoại xuống của Jung Manho run lên lẩy bẩy.
Sự hưng phấn tột độ lúc nãy nháy mắt đã bị dập tắt không còn một mảnh.
Jung Manho chỉ muốn lập tức tuôn ra giải thích tất cả mọi chuyện.
“Nhưng bên này cũng đáng sợ không kém thì phải làm sao đây?”
Jung Manho nhớ lại người hàng xóm của mình.
Một kẻ lại lịch bất minh.
Một thợ săn rõ ràng sở hữu thứ sức mạnh vượt xa lẽ thường.
Jung Manho hoàn toàn chẳng có gan chọc giận kẻ đó.
“Cái thế này khác gì phận tép riu kẹt giữa bầy cá voi đâu chứ….”
Jung Manho thở dài thườn thượt.
Một tình cảnh bế tắc chẳng bói đâu ra đường lui.
Đúng lúc đó, một gương mặt lóe lên trong đầu ông ta.
Kênh liên lạc duy nhất kết nối với chủ nhân thực sự của Tháp Daejeon.
Phó đại diện của One Star Management.
Ông ta cuống cuồng vớ lấy điện thoại, bấm gọi cho một số máy quen thuộc.
...
Đêm khuya thanh vắng. Tại một quán nhậu vỉa hè tồi tàn.
Jung Manho và người môi giới đang ngồi cạnh nhau, cùng nâng ly rượu soju.
Ban đầu, mối quan hệ giữa hai người vốn rạch ròi chỉ là công việc.
Bất đắc dĩ mới phải thường xuyên liên lạc với nhau.
Tất cả là vì những cuộc đàm phán và thỏa thuận hợp tác liên quan đến quyền sở hữu Daejeon và tòa tháp với kẻ đang giấu mặt kia.
Thế nhưng thật kỳ lạ, hai người họ lại khá hợp rơ với nhau.
Có lẽ vì cả hai đều có điểm chung là phải lăn lộn đi lên từ dưới đáy xã hội chăng.
Hay là vì sự đồng bệnh tương lân của những kẻ đang bị thứ sức mạnh khổng lồ chi phối.
Chẳng biết từ lúc nào, hai người đã trở nên thân thiết đến mức có thể thoải mái cạn ly mà chẳng cần màng đến lễ nghĩa.
“Thế nên tôi mới nói, thưa Phó đại diện….”
Jung Manho đã nốc cạn một chai soju, ông ta bắt đầu huyên thuyên than vãn với gương mặt đỏ gay.
“Tôi bây giờ thê thảm chết đi được. Một bên thì bị tên Hội trưởng chèn ép, bên kia thì… hoàn toàn chẳng nắm thóp được bọn họ đang mưu tính cái gì….”
Jung Manho nốc cạn ly rượu trong một hơi rồi đặt mạnh xuống bàn đánh cạch một tiếng.
“Tôi đây chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên thôi mà. An phận giữ vững cái ghế này, rồi hàng tháng trả lương đầy đủ cho anh em trong bang….”
Người môi giới lặng lẽ rót đầy ly rượu cho ông ta.
Đầu anh ta cũng bắt đầu đau nhức.
Bởi anh ta là người tường tận hơn ai hết, nguồn cơn của mớ hỗn độn này chính là do vị đại diện của mình – Kim Hanbyul.
“Tôi hiểu rồi, thưa Guild Master.”
Người môi giới cất giọng nặng nề.
“Trước mắt tôi sẽ trình bày lại sự tình với đại diện. Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ cố gắng thu xếp để ngài không phải chịu thiệt thòi.”
Đó là điều tốt nhất mà anh ta có thể làm lúc này.
Nghe những lời đó, Jung Manho như thể cực kỳ cảm kích, vội vàng nắm chặt lấy tay người môi giới.
“Thật sự sao? Quả nhiên chỉ có Phó đại diện mới hiểu cho tôi thôi!”
“Thú thực là tôi cũng không dám chắc mọi chuyện có êm xuôi hay không….”
“Thế là được rồi! Cậu chịu mở lời giúp tôi là tôi đã đội ơn lắm rồi!”
Hai người nán lại nốc thêm vài ly nữa rồi mới đứng dậy thanh toán.
“Vậy ngài đi đường cẩn thận nhé.”
Trút bỏ được phần nào gánh nặng trong lòng, bước chân của Jung Manho dường như cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Ngay khoảnh khắc họ vừa rẽ vào một con hẻm tối tăm.
Xoẹt.
Một âm thanh kim loại trầm đục xé toạc màn đêm.
Cùng lúc đó, ba bốn cái bóng đen từ trong bóng tối phóng vụt ra, bổ nhào về phía hai người.
Một đòn tập kích chớp nhoáng mà người bình thường dẫu có gắn thêm mắt cũng chẳng kịp trở tay.
Bùm!
Một lớp lá chắn phòng ngự bung tỏa ra từ cơ thể Jung Manho.
Gần như đồng thời, một trường lực phòng ngự cũng mở ra quanh thắt lưng của người môi giới.
Đó chính là Bộ dụng cụ phòng ngự dùng một lần mà Kim Hanbyul đã đưa cho vì bảo “ở nhà dư dả nhiều lắm”.
Những thanh tuýp sắt và gậy bóng chày nện chan chát vào màng chắn phòng ngự, tia lửa điện bắn ra tung tóe.
“Cái quái gì thế…!”
Jung Manho lập tức thủ thế phòng bị.
Nhưng đám tập kích kia cũng chẳng lấy làm nuối tiếc, lập tức tháo chạy biến mất dạng vào bóng tối.
Mọi thứ diễn ra nhanh như chớp mắt.
Sự tĩnh lặng lại một lần nữa bao trùm lấy con hẻm hẹp.
...
“Vậy, cả hai người không ai bị thương chứ?”
“Vâng. Tất cả là nhờ món đồ phòng ngự mà đại diện đưa cho đấy ạ.”
Trái với bộ dáng của một kẻ vừa bị phục kích, giọng điệu của chú ấy vẫn điềm tĩnh như mọi ngày.
“Đại diện à. Bọn chúng không hề nhắm vào tôi. Đó là một đòn dằn mặt dành cho Jung Manho.”
“Dằn mặt?”
“Vâng. Rằng đừng hòng nghĩ đến việc leo tháp….”
Người môi giới buông một tiếng thở dài rồi nói tiếp.
“Cũng chẳng biết chừng nào chúng ta lại vạ lây như lần này đâu. Tạm thời cô nên hạn chế ra ngoài và cẩn trọng một chút. Tôi sẽ tìm cách săn một vật phẩm bảo hộ cao cấp cho cô….”
“Không sao, không sao đâu.”
Vừa nghe chú ấy dặn dò, tôi vừa nắm chặt tay lại.
Một ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt đến tận đỉnh đầu.
“Cái vụ này, chắc chắn là do tên Hội trưởng giở trò đúng không chú?”
Trước chất giọng lạnh lẽo của tôi, người môi giới thoáng im lặng.
“…Xét theo tình hình hiện tại thì khả năng cao là vậy. Nhưng chúng ta làm gì có bằng chứng….”
“Tôi cần quái gì dăm ba cái bằng chứng đó. Mà cứ cho là có đi, chắc gì đã làm được gì hắn? Nghe đồn cảnh sát chẳng bao giờ nhúng tay vào chuyện của giới thợ săn cơ mà?”
“Đúng vậy. Đặc biệt là với một Thợ săn Hạng A thì lại càng khó.”
“Cái thằng ôn đó, dám giở mấy cái trò này ra. Chứng tỏ hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn đòn rồi đúng không?”
“Dạ? Ơ, khoan đã! Cô đang không tính làm trò gì điên rồ đấy chứ?”
Có vẻ vì quá hoảng hốt nên chú ấy đã vứt cả cái lối dùng kính ngữ mọi khi đi mất.
Thế nhưng, lần này tôi hoàn toàn chẳng có ý định ngoan ngoãn vâng lời chú ấy đâu.
Tôi phải cho cái tên kia một bài học nhớ đời, để hắn biết cái giới hạn không được phép chạm vào là gì.
“Đừng lo. Tôi đâu còn là con nít nữa.”
Bỏ lại câu nói đó, tôi dập máy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
