Owari no Seraph: Ichinose Guren, 19-sai no Sekai Saitan

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 34

Tập 01 - Mở đầu 1: Ý nghĩa của cuộc sống

“Ê Guren. Guren.”

“...”

“Ê, Guren.”

“Cái mẹ gì?”

“Dạo này ông có hay hứng không?”

“Hả..?!” Ichinose Guren cau mày trước cái câu hỏi ngớ ngẩn đó. Người hỏi là một cậu trai đang ngồi xổm bên cạnh anh, chăm chăm vào ống nhòm khẩu súng của mình.

Hiiragi Shinya.

Shinya mười sáu tuổi, bằng tuổi Guren. Anh có một mái tóc trắng, và vận một bộ quân phục chỉnh tề. Anh không để ý rằng Guren đang nhìn mình. Họ đang ở giữa một nhiệm vụ, nên Shinya phải giữ tập trung.

“Vậy là không hả?” Shinya tiếp tục, mắt vẫn dính vào khẩu súng.

“Không gì cơ?”

“Không hứng lên ấy.”

“Tự nhiên nói cái gì thế?”

“Ai bảo ông nhắc tới chuyện đó chi.” Shinya đáp.

“Hả?” Guren thắc mắc. Anh vừa hỏi vừa nhún vai lắc đầu, “Cái gì cơ?”

“Vừa mới xong kìa.”

“Có đéo đâu.”

“Có kìa.”

“Không, không có! Ý là tôi cũng chả bao giờ quan tâm đến chuyện này đâu! Không có thời gian để mà nghĩ về ba cái chuyện xàm đâu Shinya.” Guren nói, mắt hướng về phía cửa sổ.

Họ đang ở trong một toà nhà bỏ hoang, giữa một nhiệm vụ quan trọng. Anh không cho phép mình rời mắt khỏi khung cửa sổ ấy dù chỉ một giây.

Shinya tiếp tục.

“Vậy thì, có không?”

“Dẹp đi.”

“Nghĩ về chuyện ấy ấy?”

“Sao tự nhiên ông lại muốn nói về cái này?”

“Ông thích đọc tạp chí khiêu dâm hơn, hay là thích phim hơn?”

“Tập trung vào nhiệm vụ đi Shinya.”

“Nào, nói đi chứ. Tạp chí hay phim?”

“Hm… Ông nói đi. Ông thích cái gì?”

“Tôi á..? Khó đấy. Cái nào cũng có cái hay riêng của nó, ông có nghĩ thế không?” 

“Biết thế đéo nào được.”

“Hahaha, “ Shinya cười, mắt vẫn không cử động.

Họ đã tập trung như vậy được khoảng bốn tiếng đồng hồ rồi.

Họ đang muốn theo dõi. Nếu có ai đó bước tới từ phía Tây của con đường bên dưới, họ phải bị cản lại.

Ở dưới tầng hầm toà nhà ấy là đồng đội của họ, đang cố để giải cứu thế giới.

Cụ thể hơn là họ đang cố tái thiết lập lại hệ thống điện của khu, còn tại sao việc đó lại cứu được thế giới thì lại là một câu chuyện khác.

Điều quan trọng bây giờ là họ cần phải chú ý vào việc canh giữ con đường này.

Kẻ thù có xuất hiện không? Liệu có ai sẽ tới và ngăn cản họ không?

Bốn tiếng là một khoảng thời gian dài, nên việc họ tìm cái gì đó xàm xàm để nói cũng là dễ hiểu cho qua thời gian.

Bình thường thì họ sẽ nói về mấy cái như kiểu game, thời tiết, thể thao (dù chả có đứa nào thực sự biết chơi môn nào). Chỉ để cho qua thời gian.

Nhưng Guren nhớ rằng họ chưa từng nói về chủ đề tình dục.

Dù sao thì…

“Shinya?”

“Ừm?”

“Tôi có nhắc tới cái gì liên quan đến vụ này à?”

“Thì ông có nói về thời tiết, nhỉ?” Shinya phủi đi.

“Ừ.”

“Hôm nay trời nắng đúng không?”

“Uh huh.”

“Thời tiết đẹp, nhưng chả ai còn sống cả. Thế giới diệt vong rồi. Thảm hại thật, nhỉ?”

“...”

“Ông cũng từng bảo rằng ở trong một chỗ như này thì chả biết được như nào là đúng, như nào là sai nữa. Ông lo rằng cuộc sống này không còn ý nghĩa nữa.”

“Ừ, có nhớ rồi.”

Bầu trời thật quang đãng.

Từng tia nắng một rọi xuống con đường phía dưới, đẹp một cách bất công.

Shinya tiếp tục, “Nên tôi đang nghĩ…”

“...”

“...rằng sống là như nào. Để làm gì? Khi chúng ta đã bị mắc kẹt ở một nơi như này rồi?”

“Và…?”

“Chả có mẹ gì cả. Chả nghĩ ra được gì. Nhưng mà thoả mãn dục vọng thì nó cũng gọi là một lý do để sống chứ nhỉ?”

“...”

“Ừ thì không hẳn là lý do để sống, nhưng ít ra nó cũng cho mình một chút động lực. Ông còn dục vọng là vì ông vẫn còn chút níu kéo với cuộc sống này. Cũng giống như khi ông cảm thấy đói, hay buồn ngủ vậy. Một cái bụng đói, một ý nghĩ dâm dục, hay một cặp mắt díp lại vì mệt.:”

“Cái đó người ta gọi là bị đần.”

“Haha, nhưng mà nó hợp lý mà?” Shinya nói. “Tôi nghĩ cơ thể của chúng ta chỉ là một khối thịt to đần thôi. Nó đơn giản là muốn sống.” 

Vậy thì những nhu cầu xác thịt là minh chứng cho ham muốn được tồn tại. Và…

“Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi cơ thể vật lý còn tồn tại thôi à?”

“Có thể?”

“Không biết điều đó có đúng trong thế giới này không nữa?”

Shinya nhún vai. “Chẳng phải ông luôn giữ tư tưởng rằng chỉ có những người ngay thẳng mới đáng được sống sao?”

“...”

“Hay đó chỉ là ý kiến mà ông hình thành dựa trên lời của ai đó?”

“Không… ừ thì có một chút, nhưng nói ra thì cũng đỡ.”

Shinya cười nhẹ.

“Thế nên tôi mới bảo đấy. Có vẻ như ông cần trút bỏ một chút gì đó ra khỏi bản thân mình.”

“Cái gì?”

“Cái mà đang làm ông thấy phiền đấy.”

“...”

“Ông có đang lo rằng thế giới này không còn ý nghĩa gì nữa không?’

“...Thì cũng đúng? Ông nghĩ sao?”

“Hmm,” Shinya suy nghĩ. “Ý là, kể cả trước khi chuyện này xảy ra tôi cũng chả chắc rằng cuộc đời của tôi có ý nghĩa nữa.”

Không sai. Cuộc đời của Shinya trước đây cũng chỉ là một khoảng tối. Anh bị bán đi cho một gia đình khác từ khi còn là một đứa nhóc, và phải tập luyện cả đời chỉ để có thể trở thành hôn phu cho Hiiragi Mahiru.

Shinya dành tuổi thơ của mình ở một nơi mà tất cả những kẻ yếu đều sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Anh còn được ở đây là vì chính tay anh đã loại bỏ một phần không ít họ.

Một người như thế cũng đã băn khoăn về cùng một câu hỏi như Guren vài lần là ít. Tại sao lại phải tiếp tục? Để làm gì?

Đương nhiên, câu trả lời không hề đơn giản.

Và như để thêm dầu vào lửa, thì tận thế vừa mới xảy ra.

Thời kỳ đỉnh cao của nhân loại đã không còn nữa. Thậm chí, họ đã đánh mất đi vị trí của mình trong chuỗi thức ăn. Trong một thế giới như thế, liệu việc sống có còn ý nghĩa?

“...”

“...”

Cả hai người im lặng một chốc, và tiếp tục quan sát cái thành phố hoang tàn ấy.

Không có mạng điện, thì sẽ không có đèn. Chỉ cần mặt trời lặn thôi là mọi thứ sẽ bị một màu đen bao phủ.

Một vài phút trôi qua. Guren lên tiếng. 

“Vậy thì ông nghĩ xem, giả sử như hiện tại, việc sống có còn ý nghĩa không?”

“Guren này, “ Shinya đáp.

“Hm?”

“Chịu chết.”

“Ừ.”

“Nhưng mà vì ông đã hỏi, nên nếu ông nghĩ là có, thì tôi cũng cho là có.”

“Xàm quá.”

Shinya chỉ cười lại. “Haha, quyết định đi, Guren. Cuộc sống của ông có còn ý nghĩa không?”

“...”

“Nhanh nào. Không là tôi tự sát đấy.” Shinya nhăn mặt cười. Đương nhiên là anh ta đang chờ Guren bảo là có với cái câu hỏi mất não ấy.

“...”

Hoặc là không.

Guren cau mày.

Có không nhỉ?

Chết đi sống lại, và rồi bị bắt phải tồn tại ở trong một nơi như này.

Không có câu trả lời cho câu hỏi đó. Hoặc ít ra thì, không có câu trả lời đúng.

Nhưng Guren vẫn đáp.

“Có.”

“Có?”

“Vẫn còn ý nghĩa.”

“Đó là câu trả lời của ông à?”

“Ừ.”

“Vậy nhé, không phải lo về việc đó nữa nhé?”

“Được.”

“Phải cảm ơn ai đó chứ nhỉ?” Shinya cười.

Trước khi Guren kịp đáp lại - 

Có gì đó đang di chuyển. Guren phát hiện thấy một bóng người lướt qua từ phía Tây.

Ma cà rồng.

Gần như toàn bộ nhân loại đều đã bị xoá sổ. Bây giờ mà còn có thể đi đứng vô tư như thế thì chỉ có thể là ma cà rồng mà thôi.

“Sắp có khách tới này.” Guren nói, chăm chú vào bóng hình từ xa ấy.

“Thấy rồi. Tôi nghĩ tôi có thể hạ nó từ đây…” Shinya gật đầu.

“Không trúng đâu. Với cả, bọn nó tởm lắm.”

“Cũng phải.” 

“Tôi đi ra nhé. Tôi khống chế, xong ông hạ nó.”

“Được luôn. À, Guren này?”

“Hm?”

“Nhớ nhé, cuộc sống của ông vẫn còn ý nghĩa đấy. Đừng có chết.”

Guren gật đầu, rồi rút kiếm ra.

Cuộc chiến của anh bắt đầu.

19d1bbd6-2b01-4baa-91cd-e9fee4d2d379.jpg

Nhưng, câu chuyện của chúng ta không bắt đầu ở đây, mà là sớm hơn một chút nữa cơ.

Một khoảng thời gian ngắn đổ về trước, cái giây phút mà nhân loại ngã xuống.