Otome game Sekai wa Mobu ni Kibishii Sekaidesu: Marie Route

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Marie Route - Phần 12

Marie nhớ lại khi còn đang trên lưng của Leon.

Luxion thì vẫn đang soi sáng con đường bên trong học viện.

(Mình nhớ hồi xưa quá. Nghĩ lại thì──lúc đấy onii-chan cũng cõng mình trên lưng như thế này.)

Nhỏ nhớ lại về người anh trai phiền phức của mình.

Anh ấy chết là do lỗi của nhỏ, vậy nên nhỏ vẫn luôn hối hận về việc đó.

Nhỏ nhớ lại những gì đã xảy ra trong thế giới cũ và ôm chặt lấy tấm lưng của Leon.

「Này, đau đấy.」

Leon cằn nhằn, nhưng khi thấy cậu ta quá giống với anh mình, nhỏ bỗng trở nên khó chịu──và cả hạnh phúc.

「Bớt phàn nàn rồi đi nhanh đi.」

Nước mắt bỗng rưng rưng. Nhỏ thấy xấu hổ và vùi mặt mình vào lưng của Leon.

(Rốt cuộc thì, mình vẫn là một đứa vô vọng nếu thiếu onii-chan.)

Cuộc sống của nhỏ trật khỏi đường ray sau khi anh trai nhỏ mất.

Anh ấy xấu mồm còn tính cách thì──cũng xấu nốt, nhưng trong tâm lại là một người anh rất tốt bụng.

Hình ảnh của người anh ấy và Leon trùng lặp với nhau.

Nhưng, Marie lại nghĩ.

(Không biết onii-chan có chuyển sinh không nhỉ? ──nếu là vậy thì mình mong anh ấy được hạnh phúc.)

Nhỏ nhớ về người anh trai đã phải mất khi còn trẻ và ngước mặt nhìn lên bầu trời cao. Mặt trăng kia thật đẹp.

「Nà, nhà của anh trông như thế nào vậy?」

「Đấy là vùng quê. Nơi đấy rất yên tĩnh và êm đềm, nhưng tôi lại thích như thế.」

「Anh, đúng là tui có thấy thủ đô không phải là chỗ anh thích nhỉ.」

「Là vì tôi không thích vẻ bộn bề của nó. Tôi không muốn phải bận rộn và làm việc tối tăm mặt mũi.」

「Trời ạ, đây quả là lời của một tên hết thuốc chữa mà.」

(Onii-chan cũng từng nói giống như vậy.)

Trên lưng Leon, Marie nghĩ lại về tất cả những điều đã xảy ra.

(Mấy lần nói chuyện với bốn người kia, mình chẳng thấy có chút động lực nào. Mình đúng là không hợp với hoàng tử và bốn người bọn họ.)

Sau Julius, nhỏ đã cố nhắm tới bốn người kia cùng với trợ giúp của Leon, nhưng nhỏ lại chẳng thấy cảm giác ‘chính là nó’ từ bọn họ chút nào.

Và giờ nhỏ đã hiểu lý do tại sao.

(──Aa~, khẩu vị của mình đúng là tệ quá đi mất. Ai mà nghĩ rằng mình lại đi thích một người giống như onii-chan cơ chứ, đúng là sự thật phũ phàng của kiếp thứ hai này mà.)

Marie nghĩ vậy trong khi vẫn tiếp tục chuyện trò vẩn vơ với Leon.