Otome game Sekai wa Mobu ni Kibishii Sekaidesu: Marie Route

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 173

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18474

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2265

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Marie Route - Phần 14

Với mái tóc vẫn còn bù xù sau khi ngủ, Marie hiện đang chạy thục mạng trong khi mang trên lưng một chiếc túi du lịch.

「MÌNH NGỦ QUÊN MẤTTTT!」

Hôm qua nhỏ đã rất bồn chồn và không ngủ ngon được.

Nhỏ nghĩ về việc gặp mặt gia đình của Leon, và rồi nhỏ lo lắng về việc gia đình mình sẽ làm gì đó.

──Với lại, nhỏ cũng có một linh cảm xấu.

Nhờ vậy mà hôm qua nhỏ đã đi ngủ rất muộn.

Thế rồi, khi nhỏ mở mắt ra thì đã chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa là đến giờ hẹn.

「Hau!」

Marie chuẩn bị thật vội và chạy nhanh ra khỏi phòng, nhưng nhỏ va phải một nữ sinh khi đang chạy qua khúc quanh.

Marie ngã nhưng nhỏ ngay lập tức đứng dậy.

「Ui ui──a, cậu có sao không!? Mình xin lỗi. Mình đang hơi vội nên──ể?」

Khi nhỏ chìa ta về phía cô gái mà mình va vào, Marie hoảng sợ sau khi nhìn thấy ánh mắt ấy.

Nữ sinh với ánh nhìn tăm tối kia──chính là Olivia.

Olivia đứng dậy như chưa có gì xảy ra và bước đi, ngó lơ Marie.

Marie nhận ra rằng nhỏ đang sợ toát cả mồ hôi lạnh.

「Cái, cái. Cái gì vậy trời?」

──sợ chết được.

Hình ảnh của Olivia là người lúc nào cũng mỉm cười vui vẻ, nhưng vừa nãy những gì nhỏ thấy lại là một biểu cảm u ám với đôi mắt tối tăm.

Việc đấy đã dọa cho Marie sợ phát khiếp.

(Sao vậy? Nhỏ đó nhìn cứ như là đang ghét tất cả mọi thứ trên đời ấy──mình cũng đã từng nhìn thấy vài đứa con gái có ánh mắt như vậy, nhưng có việc gì đã xảy ra ư?)

Nhỏ do dự định đuổi theo Olivia, nhưng đôi chân nhỏ không chịu di chuyển.

Tim nhỏ đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Thế rồi──

『Ồ, có vẻ là cô ngủ quên thật nhỉ.』

「Oái! Là, là Luxion đó hả. Đừng có làm tui hết hồn chứ.」

Marie bất an lau đi mồ hôi và nhặt chiếc túi du lịch của nhỏ lên.

『Chủ nhân lo lắm đấy. Ngài ấy cứ tưởng là có chuyện gì đã xảy ra cơ.』

「Tui, tui xin lỗi. Tui ngủ không ngon giấc hôm qua nên khi thức dậy thì đã đến giờ mất rồi──」

Khi nhỏ còn đang viện cớ, Luxion di chuyển con mắt của mình theo tư thế gật đầu.

『Nếu không có vấn đề gì thì không sao. Được rồi, ta đi thôi.』

「Ừ, ừm.」

Marie nhớ lại chuyện khi nãy và rất lo lắng cho Olivia.

Nhưng mà, khi nghĩ đến việc không biết có ổn không khi nhỏ bắt chuyện với cô ấy dù cả hai không thân thiết mấy, rồi còn có cả Leon và gia đình cậu ấy đang đợi mình──nhỏ đã không đuổi theo Olivia.