Ore ga Ojou-sama Gakkou ni “Shomin Sample” Toshite Rachirareta Ken

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Quyển 7.5 - Chương 2: Cũng Có Lúc Tôi Cười Khi Nghe Chuyện Cười

「À ra là đang nói chuyện về lễ hội văn hóa à." Reiko lên tiếng.

Cô nàng là một tiểu thư đích thực, tài sắc vẹn toàn.

Còn cô gái tóc dài đen nhánh, luôn kè kè thanh kiếm Nhật bên mình là Karen.

Người đang ngồi gọn trong lòng tôi, trông chẳng khác nào học sinh tiểu học là Hakua.

Khi những "thành viên cũ" này đã tề tựu đông đủ, Câu lạc bộ Dân thường mới chính thức khai màn.

À quên, tiện thể nói luôn, mặt tôi vừa bị Aika đấm cho một trận bầm dập, có vẻ hơi sai kiến thức vật lý thì phải.

"Thưa Kimito-sama, xin hỏi dân thường sẽ làm gì trong lễ hội văn hóa ạ?"

"Thực ra cũng chẳng khác gì những chương trình chiếu trên TV đâu."

"Cái thái độ gì thế! Sao lại nói chuyện với tôi kiểu đó!?"

"Bực mình quá đi, đồ tsundere tạp nham."

"Tsundere tạp nham!?"

"Chương trình TV ư?"

"Đúng vậy. Chúng tôi sẽ tái hiện y nguyên những gì được chiếu trên TV."

"Nghe có vẻ thú vị nhỉ!"

"Cụ thể là làm những gì?" Karen xen vào.

"Hồi cấp hai, cái để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho tôi chắc là 'Tuyệt Đối Không Được Cười' đó."

Chương trình đó thường chiếu vào đêm Giao Thừa mà.

"Tuyệt đối không được cười?"

"Đúng như tên gọi, những người tham gia tuyệt đối không được bật cười. Họ sẽ làm đủ trò để chọc cho bạn cười, và bạn phải cố gắng nhịn hết sức – đó chính là luật chơi."

"Kiểu như 'làm mặt xấu' ấy ạ?" Reiko hỏi.

"Ừm... đại khái là vậy."

"Hừ, thắng dễ thôi." Karen nói. "Với một kiếm sĩ luôn giữ được sự trầm tĩnh như tôi, việc không cười một tiếng nào là chuyện nhỏ như con thỏ. Các cô chưa từng thấy tôi cười phá lên bao giờ đúng không? Nói không chừng tôi còn quên mất cách cười rồi ấy chứ – á ha ha ha!"

Aika vừa cù vào nách một cái, Karen lập tức cười phá lên.

"...Này, này Aika!"

"Xin lỗi nha~" Aika làm cái vẻ mặt "tehepero" (´>ω∂`)☆ đang thịnh hành.

"Là tại cô làm tôi mất mặt đó!"

"Thì người ta thấy chưa bao giờ Karen cười cả. Người ta muốn xem mà."

"Ưm... vậy, vậy sao... Thôi được rồi, đành chịu vậy."

"Ka – ren ♪"

"Này, này Aika, đừng thế mà. Thật là..."

"Tôi không thèm đâu~"

Như mọi khi, bên này lại bắt đầu cảnh "Yuru Yuri".

Và cũng như mọi khi, chẳng hiểu sao Reiko trông có vẻ không vui.

"Nếu chơi trò này thì Hakua chắc chắn sẽ rất mạnh đó." Tôi đưa ra chủ đề mới.

"Đúng vậy, Hakua chẳng bao giờ cười cả."

"Quả thật." Aika và Karen gật đầu.

Ngay sau đó, "Không có chuyện đó đâu." Hakua nói. "Em cũng có lúc cười khi nghe chuyện cười mà."

Giọng cô bé nghe có vẻ nghiêm túc một cách bất ngờ.

"Hả?" Cả bọn đồng thanh ngạc nhiên.

"Thật sao?"

Cô bé gật đầu.

"Chuyện cười như thế nào?" Aika vừa hỏi xong, Hakua lại chầm chậm gật đầu.

"Em hiểu rồi. Nếu muốn chơi trò này, em sẽ thể hiện cho mọi người xem ở đây."

Cô bé tự tin tuyên bố với ánh mắt kiên định.

"Vậy thì quyết định vậy nhé!" Reiko vỗ tay một cái "bộp".

"Buổi sinh hoạt Câu lạc bộ Dân thường hôm nay chúng ta sẽ chơi 'Tuyệt Đối Không Được Cười'!"