Nào, xin mời quý vị hãy dừng bước mà lắng nghe. Đêm nay, điều tôi xin được mang đến cho quý vị là câu chuyện bi thương về một người đàn ông khốn khổ, một câu chuyện khiến người ta chỉ cần nhìn thấy hay chỉ cần nghe kể lại thôi, cũng đủ nghẹn ngào.
Anh ta là Oliver, một gã đáng thương được『Grand Circus Vinland』nhặt về, chẳng có tài cán gì ngoài việc giỏi bị người khác chế nhạo. Gã cố gắng hết sức để biểu diễn những màn ảo thuật vụng về, nhưng lúc nào cũng chỉ khiến khán giả cười nghiêng ngả. Đã thế, gã còn lùn tịt, cùng đôi mắt trố lồi và chiếc mũi khoằm, thật lòng mà nói, chẳng ai dám khen hắn đẹp trai dù chỉ là trót lưỡi đầu môi.
“V—Vâng… thưa quý bà và quý ông, tôi sẽ khiến một con chim bồ câu xuất hiện từ trong chiếc mũ này…”
Ôi trời, cái gã Oliver hậu đậu này! Bồ câu không chui ra từ mũ mà lại lòi ra từ tay áo gã! Oliver luống ca luống cuống, còn khán giả thì thích thú cười vang. Gã quá vụng về cho những trò xiếc đường phố, huấn luyện thú cũng bị lũ động vật khinh bỉ. Nhào lộn ư? Đừng có nằm mơ! Cuối cùng, thứ duy nhất hắn làm được là thất bại trong màn ảo thuật không ra hồn, để rồi đứng đó lúng túng cho thiên hạ cười vào mặt.
Thôi được, nói gì thì nói,『Grand Circus Vinland』ngoài gã ngốc này thì vẫn còn đầy thứ đáng xem. Những màn trình diễn đầy uy lực của người huấn luyện thú, những chú hề xuất sắc khác hẳn Oliver với các tiết mục đường phố điêu luyện. Từ anh chàng lực sĩ cho gã người-máy-bơm , hay cô nàng người rắn, toàn những kẻ kỳ dị, tha hồ mà chọn!
Và đây rồi! Khoảnh khắc được mong chờ nhất của buổi trình diễn - màn nhào lộn trên không! Ngôi sao sáng giá nhất của đoàn xiếc, Elsie, người được mệnh danh là『Tiên nữ bay lượn』. Màn nhào lộn của Elsie khiến khán giả phải thót tim, nhưng đồng thời cũng phải thổn thức trước vẻ đẹp và những động tác nhào lộn uyển chuyển cứ như đang thực sự bay trên bầu trời của nàng.
Và bạn diễn của Elsie chính là anh chàng điển trai Cardiff, màn trình diễn trên không của Cardiff bảnh bao và Elsie yêu kiều đã tạo nên một tiết mục hấp dẫn nhất của『Grand Circus Vinland』. Hình ảnh Cardiff mạnh mẽ bắt lấy Elsie nhỏ nhắn, trắng trẻo giữa không trung khiến bất kỳ cô gái nào cũng phải xiêu lòng ngay lập tức.
Thế là buổi diễn tối nay đến đây khép lại rồi. Các em nhỏ ngoan, về nhà đi ngủ thôi nào!
Quay lại với Oliver-kun, tối nay gã lại bị đoàn trưởng Don Vinland mắng cho một trận tơi bời. Đoàn trưởng nổi giận, cầm roi huấn luyện thú quất túi bụi vào người Oliver-kun. Ngay cả chó cũng chẳng bị đánh nhiều đến thế!
“Đồ ngu, đồ ăn hại Oliver! Mày còn định phá hỏng bao nhiêu lần nữa hả!?”
“Xin lỗi, xin lỗi…”
Vào những ngày diễn thất bại, Oliver-kun sẽ bị đánh đập và bị bỏ đói không cho ăn tối. Trong khi các thành viên khác trong đoàn quây quần ăn uống, trò chuyện ấm áp sau buổi diễn, thì Oliver-kun chỉ được phép đứng ngoài cửa sau, tập luyện ảo thuật không ngừng nghỉ. Ngoài trời, tuyết đang rơi dày đặc, ấy vậy mà gã còn chẳng có cả áo khoác, những vết roi hằn đỏ trên người gã, sưng vù lên. Bao nhiêu ngày có buổi biểu diễn là bấy nhiêu ngày hắn phải chịu cảnh này, đúng là một câu chuyện tàn nhẫn.
Rồi bỗng, ở đằng cửa sau, tiên nữ Elsie yêu kiều và anh chàng điển trai Cardiff xuất hiện. Oliver-kun vội trốn sau cái chuồng thú, rồi, ngay trước mắt gã, hai người họ bắt đầu hôn nhau.
“Tối nay em thật tuyệt vời.”
“Anh cũng thế.”
Oliver-kun chỉ biết trơ mắt ra nhìn hai người họ quấn quýt. Gã cũng là đàn ông, tất nhiên cũng từng mơ mộng được thân thiết với Elsie. Nhưng rõ ràng đó chỉ là giấc mộng hão huyền. Trong khi cặp đôi kia đang hạnh phúc bên nhau thì Oliver-kun run rẩy vì lạnh và đói.
Sau khi chứng kiến cảnh tình tứ của đôi tình nhân, đợi đến khi cả đoàn xiếc đã ngủ say, Oliver-kun bèn lặng lẽ bước ra thị trấn tối tăm, không một ánh đèn. Để xoa dịu cái bụng đói, gã mò đến bãi rác đào bới thức ăn thừa. Trên đời tôi chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào rách nát và thảm hại như gã cả.
Hòa mình cùng lũ chó hoang, lăn lộn trong tuyết để tìm cơm thừa canh cặn, Oliver-kun phát hiện một thứ kỳ lạ, đó là một con búp bê hề rách rưới, bẩn thỉu. Gương mặt gỗ của nó lấm lem bùn đất, quần áo trên cơ thể bằng rơm thì rách rưới, để lộ cả mùn cưa bên trong rơi ra lả tả.
Khi Oliver nhặt con búp bê lên, bất ngờ thay, nó cất tiếng nói.
“Xin chào, tôi là Petrushka. Ai là người tốt bụng đã nhặt tôi lên thế này?”
Oliver-kun giật mình, hoảng hốt ném con búp bê đi.
“Ôi trời, sao lại vứt tôi đi thế? Chỉ có những ai có trái tim trong sáng mới nghe thấy giọng nói của tôi thôi.”
Oliver-kun lại rụt rè nhặt con búp bê lên, con búp bê rách nát cất giọng vui vẻ thì thầm với hắn.
“Cảm ơn vì đã đã nhặt được tôi. Để đền ơn, tôi sẽ ban cho anh một phép thuật gọi là phép thuật đếm ngược. Nào, giờ thì mang tôi về đi.”
Oliver ngoan ngoãn làm theo lời con búp bê, quên cả cái đói và mang nó về chỗ ngủ của mình.
“Giờ thì tôi sẽ ban phép thuật cho anh, tôi sẽ cho anh thứ mình mong muốn nhất. Anh mong muốn thứ gì nào?”
“T-thế thì… bánh mỳ…”
“Đừng chỉ thỏa mãn với mỗi bánh mỳ! Tôi sẽ cho anh cả một bữa tiệc thịnh soạn! Nào, đếm ngược từ 3 đến 1 cùng tôi, sẵn sàng nhé!”
Rồi Oliver-kun làm theo lời con búp bê, lẩm bẩm đếm.
“3, 2, 1”
Ngay lập tức, trước mắt gã hiện ra cơ man bao nhiêu thức ăn, nào là bánh mì bơ và súp nóng hổi với đủ các thứ nguyên liệu, và cả thịt gà nướng nữa. Oliver rưng rưng nước mắt, lao vào ngấu nghiến bữa ăn thịnh soạn. Chắc hẳn gã phải đói lắm.
Con búp bê giải thích rằng, để có một bữa ăn thịnh soạn, chỉ cần dùng phép thuật số 3. Muốn dùng phép mạnh hơn, phải đếm số lớn hơn. Phép thuật số 5 có thể tạo ra quần áo hay động vật, phép số 7 giúp cơ thể mạnh mẽ hơn, còn phép thuật cao cấp nhất là đếm từ số 10. Nhưng phép thuật số 10 quá mạnh mẽ, nên tạm thời Oliver-kun chưa cần đến đâu.
Từ giờ, Oliver-kun chẳng còn gì phải sợ nữa! Tốt cho cậu quá rồi, Oliver-kun!
lên mạng search thì là kiểu kiểu như này