Sáng hôm sau, sau khi Oliver-kun bị Cardiff đánh cho một trận tơi bời, rạp xiếc trở nên vô cùng náo loạn.
"Ông chủ, có thật là tối nay là buổi diễn cuối cùng của đoàn xiếc không !?"
"Phải, thật xin lỗi nhưng tôi không thể tiếp tục rạp xiếc này được nữa."
Don Vinland, ông chủ gánh xiếc, đang cúi đầu xin lỗi các thành viên. Ông ta nói rằng do tình hình tài chính khó khăn,『Grand Circus Vinland』sẽ giải thể sau buổi biểu diễn cuối cùng tối nay. Tất cả lều bạt, động vật của rạp xiếc sẽ được bán đi để trả nợ.
"Tôi sẽ trả lương cho buổi tối nay, mong mọi người cố gắng xoay sở."
Các thành viên đều ôm đầu lo lắng. Ngay cả những chú hề thường ngày hay pha trò cũng lộ vẻ mặt u ám.
"Ngày mai chúng ta phải làm sao đây!?"
"Hay là hỏi thăm công việc với những chú hề quen biết xem sao."
Trong khi các chú hề đang trao đổi thông tin về việc tìm việc làm mới, người huấn luyện thú đang rơi nước mắt trước chuồng gấu và sư tử.
"Được đứng trên sân khấu cùng các cậu, ta thực sự hạnh phúc lắm."
Không biết gấu và sư tử có hiểu lời của người mà chúng vẫn tin tưởng hay không, chúng đáp lại lời huấn luyện viên bằng những tiếng gầm gừ. Ôi, quả là một câu chuyện buồn, khi mọi người đột nhiên phải chia tay trong nước mắt. Vì tất cả những chuyện đó, mọi người đều chẳng quan tâm gì đến việc Oliver-kun bị Cardiff đánh cho tơi tả. Vốn dĩ Oliver-kun luôn bị ông chủ đánh nên lúc nào cũng đầy vết thương, và chẳng ai lo lắng cho cậu ta cả.
Trong khi đó, Cardiff ôm vai Elsie đáng yêu, nói chuyện một cách tự mãn.
"Này Elsie, em sẽ đi cùng anh chứ?"
"Em xin lỗi, Cardiff. Em không thể đi cùng anh được."
Cardiff đã nghĩ rằng mình sẽ cùng Elsie chuyển sang một đoàn xiếc khác và kết hôn.
"Sao lại thế, nếu không có anh thì màn nhào lộn của em sẽ không còn là tâm điểm đâu!?"
"Nhưng em không có tâm trạng nghĩ về việc đó ngay bây giờ!"
Bị Elsie từ chối, Cardiff bắt đầu hơi lo lắng.
"À, anh hiểu là em không nỡ rời xa『Grand Circus Vinland』. Nhưng anh nghĩ sẽ không có người đàn ông nào khác có thể tận dụng sức hấp dẫn của em hơn anh đâu?"
"Thật sao? Em thật ra chẳng chút nào hứng thú với nhào lộn cả."
Câu trả lời Elsie như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào khuôn mặt trắng bệch của Cardiff.
"Tại sao một người dễ thương như em lại nói ra những lời như vậy…!?"
"Ôi, người anh thích không phải là tôi, mà là cái mông của tôi thôi, có phải không?"
Thấy Cardiff bị Elsie khinh bỉ, các thành viên khác bắt đầu cười khúc khích. Cardiff, không có cách nào tiếp cận được một Elsie đang tỏ lạnh nhạt, chùng vai xuống rồi rời khỏi chỗ cô.
"Đàn ông là một là khó chịu, tham lam và đê tiện."
Oliver-kun, người không được ai để ý, bình tĩnh quan sát cảnh tượng đó. Có lẽ Oliver-kun muốn biết người phụ nữ khó hiểu này đang thực sự nghĩ gì hơn là lo lắng về việc ngày mai mình sẽ bị đẩy ra vệ đường. Oliver-kun theo sau Elsie một cách không để bị phát hiện, và thấy cô đi vào phòng ông chủ rạp xiếc. Oliver-kun vội vàng ra ngoài, lắng nghe cuộc nói chuyện của hai người từ phía dưới ô cửa sổ của căn phòng.
"Gã ta nói em rất tuyệt vời, nhưng cuối cùng thì gã cũng chỉ quan tâm đến cơ thể em thôi. Với cả! Một cơ thể cường tráng như vậy mà lại xuất tinh sớm! Đúng là chán chết."
Nghe những lời tục tĩu không thể tin được như vậy lại phát ra từ miệng Elsie, Oliver-kun cảm thấy buồn nôn. Đáng lẽ cậu ấy không nên nghe lén cuộc trò chuyện này.
"Nào, lại đây nào."
Một khoảng lặng ngắn sau khi khi tiếng gọi của ông chủ cất lên. Rồi, một âm thanh đầy dâm đãng của Elsie đã lọt rõ vào tai của Oliver-kun, đó là một giọng nói mà những đứa trẻ ngoan không nên nghe chút nào.
"Thật là, con điếm kinh khủng này. Đây, của em đây..."
"Đáng ghét nà, anh cũng thèm muốn cái này lắm phải không nào?"
Oliver-kun hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chàng trai mơ mộng cứ nghĩ rằng Elsie và Cardiff có một chuyện tình tuyệt vời. Nhưng hóa ra, đó chỉ là một mối quan hệ về mặt thể xác. Hừm! Chuyện này có vẻ hơi quá kích thích đối với một Oliver-kun ngây thơ chưa biết gì về phụ nữ rồi.
"Sau khi xong chuyện này, chúng ta sẽ đi đến một hòn đảo phía nam như em nói. Với khoản tiền bán rạp xiếc, chúng ta có thể mua được một căn biệt thự."
"Tuyệt vời, em thích những nơi ấm áp!"
"Thứ em thích nhất là tiền, có đúng không?"
"Ôi, ông chủ-san!"
"Không còn là ông chủ nữa, hãy gọi là Vinland-sama."
"Vâng ạ, Vinland-samaaaa, Ahh …. ahhh… ♡!"
Oliver-kun vẫn tiếp tục lắng nghe giọng nói kinh tởm của Elsie, một giọng nói không thuộc về thế giới này, dù đáng lẽ cậu ấy nên dừng lại.
"Nhắc mới nhớ, Oliver ngốc nghếch sáng nay mặt mũi tệ hại lắm, có chuyện gì với Cardiff à?"
"À, thằng đó cứ nhìn em bằng ánh mắt dâm đãng nên em không muốn cho hắn lại gần nữa, thành ra em dụ dỗ hắn rồi cho Cardiff trông thấy. Thế là Cardiff tự nhiên nổi giận thôi! Em đâu có ra lệnh cho anh ta đánh thằng đó đâu!"
Nghe đến đây, trái tim Oliver-kun dường như đã đóng băng. Ôi! Thật là đáng tiếc nhỉ.
"Đừng có hành hạ nó quá. Dù sao thì nó cũng là một đứa bé đáng thương."
"Nhưng mà... hắn kinh tởm đến mức em không thể chịu nổi khi nhìn thấy nữa! Đúng là một thằng xấu xí tồi tệ nhất trên đời nhưng lại sở hữu ham muốn tình dục như người lớn, lại còn xông thẳng vào em mà không thèm chào hỏi nữa chứ? Đúng là kinh tởm mà! Nhưng dù sao thì, hắn cũng đã có được một chút “vui vẻ”, vậy cũng coi như em đã giúp đỡ người khác rồi, đúng không?"
"Đúng vậy. Nhưng mà, không thể “tới bến” với một con đàn bà dâm đãng như thế này, quả là đáng thương thật!"
Ah, những kẻ đang nói chuyện giờ đây không còn là con người nữa, chúng là những con quỷ dữ đội lốt người. Mặt Oliver-kun đang đỏ bừng giờ đã chuyển sang xanh lè vì giận dữ. Sau đó, Oliver-kun vẫn tiếp tục nghe cuộc nói chuyện của ông chủ và Elsie. Mặc dù thứ cậu ấy nghe không phải là cuộc nói chuyện, mà chỉ là những tiếng rên dâm đãng của cô ta mà thôi.
Và thế là, Oliver-kun điên cuồng quay trở lại chỗ con búp bê rách nát.
"Tối nay, ta sẽ sử dụng phép thuật số 10."
Ôi chao Oliver-kun! Sau khi nghe tiếng rên dâm đãng của Elsie đó, cậu đang nghĩ đến những chuyện khá nguy hiểm đấy. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
