Chương 04: Tranh đoạt
“A V, chuyện này là thật sao?”
Mang theo giấy bổ nhiệm trở về lớp học chưa được bao lâu, Lilo đã bị「rắc rối」mới quấn lấy.
Để tránh bị hiểu lầm là nhân vật nào đó được hoan nghênh, xin được giới thiệu trước ở đây.
Trong phòng học lớp 10 với bốn mươi học sinh này, có thể chia đại khái thành hai phe phái: nhóm「được hoan nghênh」gồm ba mươi bảy người, và nhóm「không được hoan nghênh」vỏn vẹn ba người.
Và tôi, Lilo V. Watch, chính là một thành viên của cái nhóm ba người「không được hoan nghênh」đó.
“……”
Lilo không đáp lời.
Tuy cùng thuộc nhóm「không được hoan nghênh」, nhưng Lilo chưa đến mức tự cam chịu sa ngã mà phải cùng đồng loại liếm láp vết thương cho nhau. Ngược lại, thực ra cậu rất hưởng thụ tình cảnh hiện tại của mình.
Dù sao thì vốn dĩ chẳng phải người cùng một đường…
“Nè nè, nói gì đi chứ, A V.”
Nhưng ngón tay út không an phận kia cứ chọc chọc vào má Lilo. Đối phương dường như đơn phương cho rằng mình rất thân thiết với cậu, nhưng cậu thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên cô.
Mái tóc dài ngang eo màu trắng xám, nếu chỉ xét về khuôn mặt thì hẳn là kiểu rất được nam sinh yêu thích, nhưng lại đeo một cặp kính gọng tròn dày cộp. Cũng là「bốn mắt」giống Lilo, nhưng độ cận của cô ấy e rằng gấp mấy lần cậu.
Nhưng đó không phải là lý do thực sự khiến cô ta bị xếp vào nhóm「không được hoan nghênh」…
Bộp!
Một cái đầu đứt lìa đột nhiên rơi xuống bàn học của Lilo.
Cảnh tượng này kinh dị đến mức nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, e rằng đã lên cơn đau tim ngay tại chỗ, nhưng điều khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả là, cái đầu đứt lìa đó lại còn mở miệng nói chuyện.
“Cậu định cứ lờ người ta đi mãi thế à?”
Giọng nói đó rõ ràng là của người vừa bắt chuyện với Lilo.
Vừa dứt lời một "thi thể" không đầu mặc đồng phục học sinh bê chiếc ghế bên cạnh đến ngồi đối diện Lilo, rồi nâng cái đầu kia lên ôm vào lòng.
Một hình ảnh đầy tính kích thích thị giác, nhưng đối với cư dân sống trong đế quốc mà nói, đây lại là chuyện thường ngày.
Kể từ sau khi hai thế giới va chạm vào nhau, trật tự xã hội cũ tan vỡ, nhân loại và dị tộc buộc phải chung sống với nhau. Và「Đế quốc Sid」đã ra đời từ đó, chính là khu định cư có quy mô lớn nhất hiện nay.
“Haizz…”
Lilo thở dài, chậm rãi gấp sách giáo khoa lại. Quả thật là muốn yên tĩnh một chút cũng khó mà.
“Tôi không định lờ cậu, chỉ là ngày kia còn có bài kiểm tra nhỏ.”
“Mấy cái đó A V nhắm mắt cũng làm được mà? Nghỉ ngơi nhiều chút đi, quầng thâm mắt của cậu chưa bao giờ lặn đâu đấy.”
“Tôi có bôi kem nền nhưng hiệu quả không tốt lắm.”
“Quầng thâm mắt thì chỉ bôi kem nền thôi sao mà hết được… Chỉ có thể nói quả không hổ là cậu.”
Phối hợp với giọng điệu của cái đầu trong lòng, “thi thể” không đầu cũng bất lực nhún vai.
Dullahan…
Loại sinh vật vốn chỉ tồn tại trong tiểu thuyết giả tưởng phương Tây này, vậy mà có ngày lại giáng lâm xuống hiện thực. Nhưng đến cả sinh vật đáng yêu đến mức khó tin như cô giáo Họa còn tồn tại, thì thế giới này cũng đủ điên rồ rồi.
“Vậy… cậu thực sự được chọn làm phó hội trưởng hội học sinh?”
“Hình như là vậy…”
HẢAAAAAAAAAA!?
Tiếng thốt lên kinh ngạc của thiếu nữ Dullahan thu hút sự chú ý của cả lớp, nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng đầu lìa khỏi cổ kinh dị của cô, một số người liền cảm thấy buồn nôn, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
“Phó hội trưởng… chính là cái chức phó hội trưởng dưới một người trên vạn người đó sao? Có thể điều động gần một nửa mạng lưới quan hệ của học viện, tùy ý sai phái đội vệ binh riêng, phớt lờ nội quy làm theo ý mình, ngay cả bom hạt nhân ẩn giấu dưới lòng đất cũng có thể… Oaaaaa, quả là nguồn cảm hứng bất tận mà!”
Phần thân thể của thiếu nữ lập tức lấy cuốn sổ tay mang theo bên người ra, ghi chép lại tất cả những thứ vừa nghĩ ra một cách điên cuồng.
Đây hoàn toàn là ảo tưởng của cô thôi, làm gì có chuyện khoa trương đến mức đó…
Lilo vô cảm thầm phản bác trong lòng.
Tiện thể nhắc tới, thiếu nữ Dullahan này có vẻ như có thân phận bên ngoài là một tiểu thuyết gia, nhưng theo lời tự thuật của chính cô ta, nhân vật chính trong tiểu thuyết của cô dường như không có nữ giới, hơn nữa, gần đây cô có vẻ luôn lấy Lilo làm tư liệu cho tiểu thuyết.
Đúng vậy, cô thực chất là một hủ nữ…
Nhưng đây cũng chưa phải là lý do thực sự khiến cô bị xếp vào nhóm「không được hoan nghênh」, đơn thuần là do gia tộc cô ta làm nghề mai táng, hơn nữa hình như còn thâu tóm phần lớn hoạt động kinh doanh trong thành phố này.
Nói quá lên một chút thì trong cái phòng học này, ít nhất một nửa số người có người thân bạn bè là do gia tộc cô chôn xuống đất.
“Để đề phòng vạn nhất, tôi có thể hỏi cậu đang viết cái gì không?”
“Đương nhiên là chuyện tình cấm kỵ giữa phó hội trưởng và hội trưởng đại nhân rồi~”
“Nhưng hội trưởng là con gái mà.”
“Hứ hứ~ Đừng có coi thường trí tưởng tượng phong phú của tác giả đam mỹ! Hơn nữa kiểu「u ám」như cậu bất ngờ lại rất được ưa chuộng đấy.”
“……”
Dù bị đem ra làm món chính thỏa mãn trí tưởng tượng của hủ nữ, nhưng Lilo cũng chẳng bận tâm, thực ra cậu đang cân nhắc xem có nên lấy cớ「xâm phạm quyền hình ảnh」để tống tiền một khoản hay không.
“Nhưng mà A V này…”
Thiếu nữ Dullahan đổi giọng.
“Tuy tớ cũng không rõ phó hội trưởng cụ thể phải làm những gì, nhưng tại sao cậu lại nhận gánh nặng này chứ? Chẳng giống cậu chút nào.”
“Đừng có nói như hiểu rõ tôi lắm…”
“Nhưng A V chưa bao giờ tham gia tụ tập, thậm chí rất ghét chỗ đông người, lần trước mời cậu đi ăn điểm tâm miễn phí cũng không đi. Làm phó hội trưởng thì phải giao thiệp với rất nhiều người, cậu chẳng phải từng nói mình không ứng phó nổi những trường hợp đó sao?”
“Bởi vì, có trợ cấp.”
“Thật sự… chỉ có vậy thôi sao?”
Lilo lại rơi vào trầm mặc.
Cậu không thích bị người ta hỏi đến cùng, ít nhất mỗi người đều nên có những bí mật không thể bị chạm tới.
Nhưng đối với thiếu nữ Dullahan này, cậu lại không ghét nổi.
Mang máng nhớ lại lần đầu tiên nhóm ba người gặp mặt…
Lilo đang cố gắng làm loãng sự tồn tại của mình thì đột nhiên bị hai kẻ cũng không được hoan nghênh khác tìm tới, nói cái gì mà đằng nào mọi người cũng bị cô lập rồi, chi bằng chúng ta làm bạn thân đi, mấy lời kỳ quặc đại loại thế, cứ thế mà sấn tới.
Và khi đó…
“Vậy sau này tớ có thể gọi cậu là A V không?”
Thiếu nữ Dullahan nói.
“Này, theo lẽ thường không phải nên gọi là Lilo, hay A Lilo sao?”
Người còn lại phàn nàn.
“Bởi vì…”
Thiếu nữ Dullahan nghiêng đầu (hoặc là nghiêng cái đầu đang ôm), đẩy gọng kính dày cộp trên sống mũi.
「A V trông có vẻ không thích cái tên Lilo này cho lắm」
“……”
Thật là chịu thua luôn.
Là do cô cũng từng chôn cất không ít người chết cùng với gia tộc? Nên cảm nhận về phương diện này nhạy bén đến bất ngờ…
Cứ như vậy, bọn họ dính lấy nhau.
Quay lại hiện tại.
“Chuyện này không liên quan đến cậu, cậu cũng đừng hỏi nữa.”
“Haha, đúng là lời A V sẽ nói, lạnh lùng một cách vô tình~”
Thiếu nữ Dullahan đột nhiên bí hiểm ghé sát vào mặt Lilo. Có lẽ do văn hóa doanh nghiệp gia đình, trên người cô ta không có mùi nước hoa nồng nặc, đây cũng là một trong những lý do Lilo không đuổi cô ta đi.
“Nhưng mà thời gian tới, cậu sẽ bận rộn lắm đây.”
?
Lilo nhíu mày khó hiểu.
“Nhưng tôi còn chưa…”
“Bạn học Lilo.”
Cuộc đối thoại giữa họ bị người thứ ba đột ngột xông vào… không, là rất nhiều người cắt ngang.
Trong lớp không biết từ lúc nào đã xuất hiện rất nhiều người lạ, lạ ở đây không phải chỉ những bạn cùng lớp mà Lilo không nhớ tên, mà không chỉ học sinh cùng khóa, ngay cả các đàn anh đàn chị khóa trên cũng tham gia vào.
?
“Chúc mừng cậu làm phó hội trưởng.”
“Vẫn luôn muốn đến gặp cậu, nhưng chưa có cơ hội…”
“Có hứng thú nói chuyện riêng chút không?”
Phòng học vốn còn rộng rãi bỗng chốc bị vây kín , số lượng kinh người như vậy khiến Lilo vốn quen độc lai độc vãng suýt chút nữa ngạt thở.
Chuyện này là sao?
Ngay sau đó, vô số đơn xin gia nhập được đưa đến trước mặt cậu.
“Xin hãy gia nhập câu lạc bộ của chúng tôi!”
…
…
…
“Thật tình… lại còn có chuyện như này nữa.”
Để tránh bị đám học sinh cuồng nhiệt vây chặn sau giờ học, Lilo bất đắc dĩ lại phải đến khu hoạt động câu lạc bộ, nhưng lần này cậu không phải đến tìm người của hội học sinh.
“……”
Lấy đơn xin gia nhập từ trong túi ra, Lilo lập tức cảm thấy đau đầu.
Hóa ra ý của「nhỏ không đầu」là thế này sao?
Một truyền thống có từ lâu đời của Học viện Saint Thias là học sinh đang theo học bắt buộc phải tham gia hoạt động câu lạc bộ, nghĩa là bắt buộc phải gia nhập một câu lạc bộ nào đó, cho dù đã vào hội học sinh cũng không ngoại lệ. Và tính theo thời gian thì hiện tại vừa đúng là lúc các câu lạc bộ tuyển thành viên mới.
Lilo chẳng hứng thú gì với hoạt động câu lạc bộ, chỉ là, với tư cách là người sắp trở thành phó hội trưởng, hiện tại cậu chắc chắn là nhân vật đứng nơi đầu sóng ngọn gió.
“Ngay cả giữa các câu lạc bộ, sự cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt đấy, nhất là những câu lạc bộ không tuyển đủ người sẽ bị hội học sinh giải thể, vì thế họ mới phát điên lên mà tuyển người mới.”
Trước khi tan học, thiếu nữ Dullahan đã tốt bụng giải thích.
“Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến tôi? Tại sao bọn họ nhìn tôi như nhìn em trai thất lạc nhiều năm vậy?”
“Cách ví von thần kỳ thật đấy… Mà tớ cũng nghe hội trưởng nói thôi, thành viên hội học sinh có rất nhiều đặc quyền, một trong số đó là chỉ cần là câu lạc bộ họ tham gia, cho dù câu lạc bộ đó không đủ người, thậm chí là tai tiếng đầy mình, cũng sẽ không bị giải thể.”
Ra là vậy…
Thế thì đúng là gian lận thật.
Cũng chẳng trách lại bị nhắm vào, đoán chừng mình trong mắt họ chính là tấm kim bài miễn tử biết đi?
“Đương nhiên, nếu cậu thực sự không muốn, cũng có thể gia nhập câu lạc bộ văn học đam mỹ của bọn tớ, tớ với tư cách là phó chủ nhiệm sẽ rất hoan nghênh cậu đó?”
Vừa nói, thiếu nữ Dullahan còn ân cần đưa cho Lilo một tờ đơn xin gia nhập.
Tại sao đến loại câu lạc bộ này cũng có vậy?
Nhưng Lilo lại có suy tính riêng của mình.
So với việc gia nhập cái gọi là câu lạc bộ văn học đam mỹ kia, ngày ngày bị một đám hủ nữ nhìn chằm chằm soi mói, làm tư liệu sáng tác cho họ, Lilo chỉ muốn trải qua cuộc sống học đường nhẹ nhàng hơn, nên cậu mới đến khu hoạt động câu lạc bộ sau giờ học.
Mỗi tòa nhà ở đây đều có hàng chục câu lạc bộ.
Suy tính của Lilo là phải tìm một câu lạc bộ vắng vẻ, tốt nhất là sắp bị giải thể. Còn mấy kiểu chủ nhiệm câu lạc bộ có vẻ nhiệt tình thì từ chối thẳng thừng, sau này tuyệt đối sẽ cứ phiền phức tìm đến mình mãi thôi. Câu lạc bộ có trên hai người cũng không đi, không thì cứ ồn ào đòi đi tụ tập lại tốn một khoản không nhỏ.
Đợi tìm được mục tiêu rồi, sẽ dùng chức quyền đe dọa chủ nhiệm câu lạc bộ không được tuyển thêm người mới, cũng không được sắp xếp hoạt động cho mình, nếu không sẽ rời câu lạc bộ.
Chắc là sẽ hiệu quả lắm nhỉ?
“Sao lại không có câu lạc bộ về nhà…”
Dạo bước trên hành lang vắng vẻ, giờ này cơ bản chẳng còn mấy ai đi tuyển người mới, là thời điểm tốt để「phó hội trưởng」đi thị sát.
Câu lạc bộ đồ cổ, câu lạc bộ cầu lông, câu lạc bộ thẩm định văn hóa phẩm đồi trụy, câu lạc bộ thu gom phế liệu…
Cái trường này rốt cuộc bị sao vậy?
Những câu lạc bộ lộn xộn không ngừng thử thách giới hạn nhận thức của Lilo, hay là giải thể quách cho rồi.
“…… Phiền chết đi được.”
Nếu không phải bị đám người kia đuổi theo bắt ký tên, giờ này cậu đã đến chỗ làm thêm rồi.
Mấy kẻ không quen biết thì thôi đi.
Sao đến cả mấy đứa bạn cùng lớp ngày thường chẳng bao giờ bắt chuyện với mình cũng chủ động muốn làm thân?
Rõ ràng chưa từng nhìn thẳng vào mình lấy một lần…
「Học sinh ưu tú nghèo rớt mồng tơi」
Cái danh hiệu này đủ để phong tỏa mọi vòng tròn giao tiếp của Lilo, học sinh của học viện này thực tế như vậy đấy, hay nói cách khác là hám lợi.
Bởi vì bây giờ mình đã là phó hội trưởng?
Ngay cả Ken… chả nhớ cậu ta tên gì nữa, rõ ràng xin nghỉ cùng với hai tên đàn em, nhưng bạn cùng lớp lại như thể phớt lờ sự trống vắng của bọn họ, những người đó thậm chí còn tùy tiện vứt đồ linh tinh và rác rưởi lên bàn học của họ.
Cứ như thể đinh ninh rằng bọn họ sẽ không xuất hiện nữa vậy.
Không ai quan tâm sự biến mất của bọn họ.
“…… Thối nát thật.”
Ngay lúc Lilo lầm bầm một câu, sâu trong hành lang không một bóng người lại đột nhiên truyền đến một tiếng động lạ.
!?
Sao giờ này vẫn còn có người ở đây?
Giờ này mà còn ở lại khu hoạt động câu lạc bộ, xem ra câu lạc bộ này chắc chắn là cái động bóc lột hội viên rồi, phải tránh xa thôi.
Vừa khéo…
Lilo tình cờ đi ngang qua nơi phát ra tiếng động.
「Câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng kỳ bí」
Cửa phòng mở toang, Lilo tò mò liếc mắt nhìn vào trong.
Cảnh tượng bên trong quả thực thê thảm không nỡ nhìn, cứ như hiện trường vụ án mạng vậy. Giá sách kéo theo sách vở đổ sập xuống, vương vãi khắp nơi, hỗn loạn không chịu nổi. E rằng tiếng động vừa rồi là do giá sách đổ xuống gây ra, nhưng lạ là lại chẳng thấy ai ở bên trong.
Phát hiện gây họa xong bỏ chạy rồi à?
?
Đột nhiên, một ngọn núi nhỏ được chất đống bởi sách vở khẽ cục cựa.
“…… Không phải chứ?”
Soạt, soạt.
Một cái đầu thò ra từ đống sách.
Mái tóc màu xanh lục mềm mượt, nhưng vì sách đổ xuống mà trở nên rối bù. Dù đã chật vật thoát ra, vẫn còn mấy cuốn sách nằm trên đỉnh đầu cô chưa lấy xuống, nhưng cô dường như hoàn toàn không để ý, ngơ ngác nhìn quanh quất.
Và Lilo cũng nhân cơ hội nhìn thấy…
Ẩn giấu giữa những lọn tóc kia là đôi tai thon dài.
Đó là chủng tộc mộng ảo xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm kinh điển, đặc biệt là tiểu thuyết đề tài ma thuật, sinh vật ma thuật được mệnh danh là「Đứa con của rừng xanh」.
Họ có một cái tên xinh đẹp và tao nhã.
「Elf」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
