Chương 24: Sát tội
Cô gái không thông minh hơn bất kỳ ai khác, cô chỉ nhận ra mình thiếu thứ gì sớm hơn những người khác mà thôi.
Là trái tim.
Cô cần một trái tim trọn vẹn.
Nhưng từ khi sinh ra cô đã khiếm khuyết, đã tan vỡ, là sự tồn tại rõ ràng đã được thỏa mãn mọi nhu cầu vật chất, nhưng vẫn là kẻ bất hạnh nhất.
Khi cô bị mọi người xa lánh, cô tuyệt vọng gào thét.
“Cứu tôi với, ai đến cứu tôi với!?”
Khi thiếu nữ mở mắt ra lần nữa, cô đã đến một nơi giống như địa ngục Vô Gián. Và ở tận cùng địa ngục, nơi sâu thẳm đen tối hơn cả màn đêm, có một con「quái vật」đứng trên núi thây biển máu nói với cô.
“Hãy để ta bảo vệ ngươi.”
Cô gái lần theo tiếng nói bước vào địa ngục, cuối cùng ở nơi tận cùng, cô nhìn thấy con「quái vật」đó.
Trong một tấm gương.
…
…
…
Đường phố về đêm tràn ngập hơi lạnh.
Lilo lấy chiếc chăn mỏng mà đám nữ hầu đưa cho cậu từ sớm đắp lên chân Utena. Rõ ràng đã quấn kín mít như vậy rồi, mà vẫn sợ lạnh sao?
“Nói chuyện một chút đi?”
“Tôi không có gì để nói với kẻ đã dìm nước tôi mười mấy lần…”
“Chú cảnh sát ơi, cháu cần giúp đỡ~”
“…… Cô muốn nói chuyện gì?”
Lilo bất lực đành phải chiều theo ý Utena. Lúc trước là cô hy vọng cậu mở miệng nói chuyện, lần này lại đến lượt cô mở miệng đặt câu hỏi cho cậu?
“Tại sao cậu lại muốn ở lại hội học sinh?”
“Vì tôi là tên biến thái bám đuôi cô.”
“Còn nói linh tinh nữa là không chỉ dùng thủy hình đâu?”
“Có tiền là muốn làm gì thì làm à?”
“Đúng vậy~”
“……”
Cái thế giới này đúng là thối nát thật.
“Trở thành thành viên hội học sinh sẽ có trợ cấp của trường, như vậy tôi mới có thể đóng học phí mà không bị đuổi học.”
“Nói cái gì mà tôi chưa biết đi.”
“Cô muốn biết cái gì?”
“Ví dụ như… cậu biết rõ Livia và Nell là hai người có vấn đề, phớt lờ ý kiến cá nhân của cậu để thỏa mãn dục vọng riêng của mình, cho dù có「chơi hỏng」cậu, bọn họ cũng chẳng thấy tiếc. Nhưng cậu vẫn cam tâm tình nguyện làm「đồ chơi」của họ. Tôi muốn biết nguyên nhân cậu bất chấp tất cả cũng muốn ở lại hội học sinh, ở lại Saint Thias.”
Lilo dừng bước.
Mặc cho những chiếc xe hơi bên đường lướt qua họ, ánh đèn pha lúc sáng lúc tối chiếu lên mặt hai người. Không ai biết suy nghĩ của đối phương lúc này, họ đều dựng lên những bức tường cao trong lòng mình, giờ đây chỉ đang dè dặt thăm dò.
“Tôi…”
Lilo suy nghĩ hồi lâu, cũng không biết nên qua mặt「ác nữ」trước mặt này như thế nào.
“Tôi muốn trở thành người như cô.”
Đây chính là câu trả lời cậu nghĩ ra.
“Hả?”
Utena nghe xong ngơ ngác không hiểu gì.
“Nếu cứ tiếp tục duy trì thế này, tôi sẽ chẳng làm được gì cả. Tôi cần tiền, cần quyền lực, cần rất nhiều tài nguyên. Saint Thias là con đường tắt duy nhất hiện tại giúp tôi thực hiện mục tiêu này, cho nên, tôi mới cam tâm tình nguyện ở lại.”
Bất chấp mọi giá!
Như vậy, tôi mới có thể tìm thấy bọn họ…
“…… Ra là vậy.”
Tuy Lilo vẫn né tránh vấn đề cốt lõi nhất, nhưng ít nhất Utena cũng giải mã được chấp niệm của Lilo từ đó. Chỉ cần hiểu được điều này, thì tất cả những chi phí cô bỏ ra hôm nay, cũng như cái giá phải trả, đều xứng đáng.
Hóa ra là vậy…
Hóa ra cậu cũng không phải vì「tôi」.
“Chúng ta đến rồi.”
Điểm đến của Utena dừng lại trước một tòa chung cư. Cô lấy khẩu súng lục dưới xe lăn giấu vào trong tay áo, rồi đứng dậy đi vào trong chung cư. Lilo vừa định đuổi theo thì bị Utena ngăn lại.
“Nhiệm vụ hôm nay của cậu đến đây là kết thúc, mau về nhà đi.”
“Tôi phải trả cái xe lăn này cho cô…”
“Tặng cậu.”
Mặc dù Lilo còn muốn nhắc nhở Utena lời cảnh báo của nữ hầu trước đó, không được đứng quá lâu, nhưng chỉ trong nháy mắt Utena đã biến mất trong tòa chung cư.
“……”
Lilo cúi đầu nhìn chiếc xe lăn dùng để đi lại trước mặt.
Cô ấy… không định quay lại?
…
…
…
Cạch!
Trước khi chủ nhân trong nhà kịp phản ứng, cánh cửa chống trộm hiện đại nhất đã bị người ta mở ra từ bên ngoài.
“Hế lô~ Clara~”
Utena dùng tay đẩy hé cửa, thò đầu vào trong trêu chọc nói.
“Fan hâm mộ của cậu đích thân đến gặp cậu đây~”
“Á!”
Người đàn ông trung niên lôi thôi trong nhà lập tức lôi khẩu súng săn Hebi đưa cho từ dưới gầm giường ra, chĩa thẳng về phía phòng khách!
“Đừng qua đây! Cô đừng qua đây!”
Utena tao nhã dùng khăn tay lau đi máu cam chảy ra, chậm rãi bước vào trong nhà, hoàn toàn không sợ hãi họng súng đen ngòm trên tay Anxi.
“Tôi bảo cô đứng lại!”
“Không được rồi, vì tôi nhớ Clara quá, không kìm lòng được…”
Anxi nhát gan đã bị dọa vỡ mật.
Hebi nói đều là sự thật, cô ta thực sự đến tìm mình báo thù.
Con「ác nữ」nhà Kiarashi đó!
“Tôi biết không nên lừa dối cô, nhưng, nhưng cô cũng có lỗi mà! Nếu cô nói cho tôi biết thân phận của cô sớm hơn một chút, tôi đã không bảo cô liên tục donate tiền cho tôi rồi, rõ ràng cô cũng có lỗi mà!”
Clara rốt cuộc chỉ là một lớp da.
Bản chất bên trong ngay từ đầu đã là như vậy, những gì người ngoài nhìn thấy, chỉ là lớp ngụy trang mà thôi.
“……”
Utena dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Anxi.
“Ông sai rồi, Anxi.”
“Tôi chưa bao giờ hận ông vì ông dùng「hàng giả」lừa tôi. Bất kể ông có phải là Clara thật hay không, nhưng ông thực sự đã từng nói với tôi câu nói đó khi tôi bất lực nhất, từng nói với tôi…”
「Cho dù người khác không yêu cậu, mình cũng sẽ yêu cậu」
Utena cũng từ từ giơ khẩu súng trong tay lên chĩa vào Anxi.
Đó từng là hy vọng duy nhất của tôi.
“Thực ra tôi không quan tâm ông là ai, điều thực sự khiến tôi rơi vào tuyệt vọng là ông đã phản bội tôi. Ông bán đứng tôi cho Hebi, tôi rõ ràng đã vì ông mà bỏ ra nhiều như vậy, nhưng ông vẫn chọn phản bội tôi.”
Thứ tôi tuyệt vọng…
Là ông không hề「yêu」tôi.
Thứ tôi tuyệt vọng…
Là tình「yêu」tôi mong đợi ngay từ đầu đã không tồn tại.
Không có ai, sẽ không còn ai…
「Sẽ yêu tôi nữa」
“AAAAA!!!”
Chịu áp lực từ sự uy hiếp của Utena, Anxi chọn bóp cò khai hỏa. Hebi nói đúng, không phải cô chết thì là tôi vong!
Đều là lỗi của cô, là do sự mù quáng của cô mới dẫn đến việc bị tôi lừa gạt.
Tôi chỉ muốn kiếm tiền…
Tôi có lỗi gì chứ?
Trán Utena bị bắn thủng một lỗ máu, cơ thể ngã ngửa ra sau.
Nhưng ngay khi Anxi tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, là mình thắng rồi…
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ông ta ngậm súng tự sát, ý thức của ông ta mới khôi phục sự tỉnh táo ngắn ngủi.
“…… Hả?”
Mà Utena vẫn giữ nguyên tư thế cầm súng đối đầu, như nhìn một con sâu cái kiến đáng thương, nhìn Anxi đang trong cơn kinh hoàng.
“Chẳng lẽ Hebi chưa từng nói với ông…”
“Tôi cũng là dị tộc?”
Vĩnh biệt…
Đoàng!
…
…
…
Lilo đứng dưới chung cư mãi vẫn chưa chọn rời đi, yên lặng đứng bên cạnh chiếc xe lăn của Utena.
“Tặng tôi… rồi sao?”
Vừa nãy, Lilo tìm thấy một tấm thẻ dưới chiếc chăn mỏng Utena đắp, ban đầu cậu tưởng xem bên trong có giấu máy nghe trộm hay không, nhưng lại tìm thấy cái này.
Dù là kẻ nhà quê như Lilo cũng từng nghe nói về nó.
Thẻ đen không giới hạn hạn mức…
Chỉ dựa vào tấm thẻ này, Lilo có thể quẹt hết hạn mức cho vay của bất kỳ ngân hàng nào trong Jormungandr, hơn nữa, vì chủ thẻ là Kiarashi Utena, nên cũng không cần bản thân Lilo phải trả khoản nợ khổng lồ này.
Cái cô nàng này…
Ầm!
Ngay khi Lilo đang phỏng đoán ý đồ thực sự của Utena, một căn phòng nào đó trong chung cư trên đầu cậu đột nhiên phát nổ.
?
Lilo lại không ngẩng đầu nhìn vị trí vụ nổ, mà cúi đầu nhìn đùi mình.
Bị bắn xuyên qua và đang chảy máu!?
“Thực ra tôi luôn suy nghĩ một vấn đề, thế giới này tại sao lại bất công đến vậy. Có người sinh ra đã định sẵn là vua chúa nô dịch tất cả, có người lại chỉ có thể trở thành gia súc bị người ta nuôi nhốt. Chẳng lẽ thế giới này không có chuyện gì công bằng chính trực?”
Lilo mặt không biểu cảm quay người nhìn về phía sau.
Đau đớn, không thể mang lại bất kỳ dao động nào cho khuôn mặt đó.
“Sau đó, cho đến khi tôi suýt bị người ta giết chết, tôi mới hiểu ra chuyện này.”
Hebi từ từ bước ra từ bóng tối.
「Chỉ có cái chết là công bằng với tất cả mọi người」
Hắn chĩa súng vào Lilo.
“Chỉ cần một viên đạn, bóp cò một cái, đúng không nào?”
“……”
Lilo mở miệng hỏi.
“Không phải hai ta là đối tác à?”
Hebi lại lắc đầu.
“Chẳng lẽ cậu chưa từng nghe câu nói đó sao, phó hội trưởng Lilo.”
“Cái gọi là…”
「Chim bay hết, cung tốt bị xếp xó」
「Thỏ chết rồi, chó săn bị phanh thấy」
“Đừng nói là cậu không hiểu đạo lý này chứ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
