Ngoại truyện 2: Hoại tử
Khao khát được yêu, nhưng chưa từng được yêu thương thực sự…
Đây là câu chuyện của một con「quái vật」.
…
…
…
“Mẹ ơi! Mẹ nhìn này, con đạt điểm tuyệt đối rồi!”
Thiếu niên vui vẻ phấn khởi cầm bài thi vội vàng chạy về nhà, khoe khoang với mẹ.
Tuy nhiên…
“Chẳng phải người khác cũng đạt điểm tuyệt đối sao?”
Người phụ nữ quý phái mặc trang phục đắt tiền lại sa sầm mặt mũi, đáp lại sự mong đợi của thiếu niên như vậy.
Trong đôi mắt đục ngầu ảm đạm của bà chỉ có sự thất vọng vô tận.
Như bùn đen khiến thiếu niên không thở nổi…
“Atsuki, không phải hạng nhất thì không được, không phải là hạng nhất duy nhất… thì không được.”
Sự kỳ vọng của thiếu niên non nớt một lần nữa tan vỡ.
Cậu luôn không nhận được lời khen ngợi của mẹ, cũng chưa từng thực sự khiến mẹ cảm thấy thỏa mãn.
Có lẽ…
Vì bản thân là một con「quái vật」có「khiếm khuyết」trên cơ thể?
“Nếu như…”
Thiếu niên nghĩ thầm.
“Nếu như mình chưa từng sinh ra, liệu mẹ có thể vui vẻ hơn không?”
Sau khi trở về phòng ngủ, thiếu niên tên Atsuki kiệt sức nằm vật xuống giường, lấy điện thoại ra tiếp tục lướt xem ảnh chụp của những cô gái đáng yêu trên mạng.
Đáng yêu quá…
Mình rõ ràng cũng là con gái, tại sao mình lại không thể mặc những chiếc váy xinh đẹp đáng yêu?
Đúng vậy.
Thực ra Atsuki đã sớm nhận thức được giới tính của mình.
Cô không hề bị bệnh, cũng không phải là「quái vật」gì cả, mà là một cô gái thực sự, danh chính ngôn thuận.
Nhưng dù biết rõ như vậy, cô cũng chưa từng tự coi mình là「con gái」. Bởi vì cô hiểu bản thân chỉ có thể là「con trai」. Để không bị mẹ vứt bỏ, để bản thân có thể được yêu thương, cô cam tâm tình nguyện vứt bỏ giới tính của mình, đeo lên chiếc mặt nạ giả dối để sống.
Dù cái giá phải trả là hy sinh cái tôi…
Bởi vì…
“Mình chỉ muốn trải nghiệm cảm giác được「yêu」thôi mà.”
…
…
…
Nhưng lời nói dối luôn có ngày bị vạch trần.
Dù lớp ngụy trang có hoàn hảo đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là lớp da không thuộc về mình. Sẽ có một ngày lớp da đó bị người ta lột xuống, tách khỏi cơ thể, cuối cùng… để lộ ra bản thân bi thảm đáng thương bên trong.
“Atsuki, thực ra cậu là con gái đúng không?”
Ngày hôm đó, thiếu nữ hẹn Atsuki lên sân thượng, mối「tình đầu」của cô đã nói như vậy.
Không phải!
Atsuki định che giấu.
“Cậu luôn biết rõ mà, cậu cái gì cũng biết.”
Không đúng!
“Cậu đã tự tay bóp méo chính mình rồi, Atsuki.”
Câm miệng!
“Trái tim cậu đã sớm bị chính cậu bóp méo thành quái vật rồi!”
Đừng nói nữa!
Nhìn thấy Atsuki đang giằng xé nội tâm dữ dội, thiếu nữ ghé lại gần, dịu dàng vuốt ve má cô nói.
“Đừng tự lừa dối bản thân nữa, Atsuki. Cậu nên trở lại làm một cô gái bình thường đi, cứ tiếp tục thế này… cậu sẽ「hỏng mất」.”
Cô ấy luôn như vậy.
Với ai cũng dịu dàng, ân cần và thân thiện như thế. Thứ ánh sáng cô ấy tỏa ra khiến kẻ có nội tâm u ám như tôi không mở nổi mắt, cảm thấy tự ti, không chốn dung thân.
Atsuki vô lực quỳ rạp xuống đất, vốn dĩ cơ thể cô đã rất yếu ớt, lúc này dường như mất hết sức lực, không thể đứng dậy nổi nữa.
“Chúng ta chỉ có thể chia tay thôi, Atsuki, nhưng chúng ta vẫn là bạn bè.”
Thiếu nữ đau lòng đi lướt qua người Atsuki.
“Tớ nhất định sẽ cứu cậu, không chỉ có tớ, mọi người trong trường cũng sẽ giúp đỡ. Bây giờ tớ sẽ đi nói cho họ biết sự thật, tớ nghĩ mọi người nhất định sẽ chấp nhận cậu, tất cả mọi người đều sẽ trở thành bạn của cậu.”
!!!
Atsuki khi nghe thấy câu này liền trừng lớn hai mắt, kinh ngạc quay đầu nhìn bóng lưng thiếu nữ, mắt phải càng giật liên hồi không dứt.
Nói cho… mọi người?
“…… Đừng đi.”
“Không được! Atsuki đã rất không bình thường rồi, tớ bắt buộc phải cứu cậu.”
“Cầu xin cậu, đừng đi mà.”
“Tin tớ đi, Atsuki, mọi người đều là người tốt.”
Không…
Đừng mà…
ĐỪNG ĐỪNG ĐỪNG ĐỪNG ĐỪNG!
Lòng tốt quá mức cộng với sự thiếu hiểu biết, sẽ trở thành chất kịch độc chí mạng. Thiếu nữ này rõ ràng không biết lòng thương người tràn lan của mình, sẽ rước lấy họa sát thân cho chính mình!
“Mình rõ ràng… đã nỗ lực như vậy rồi…”
“Tại sao số phận lại đối xử với mình như thế?”
Thiếu nữ không biết rằng.
Nội tâm của Atsuki thực ra đã sớm hoàn toàn「hỏng mất」rồi.
Đúng như thiếu nữ đã nói…
Là Atsuki đã tự tay vặn vẹo chính mình thành「quái vật」.
Bộp!
Thiếu nữ không hề phòng bị đột nhiên bị Atsuki từ phía sau bóp chặt lấy cổ.
“At-Atsuki?”
“Hì, hì hì…”
Trong miệng Atsuki đột nhiên phát ra tiếng cười quái đản.
Tí tách, tí tách.
Chất lỏng ấm nóng đỏ tươi chảy ra từ hốc mũi Atsuki, đây là lời cảnh báo khi cơ thể yếu ớt của cô bị ép đến giới hạn. Tuy nhiên tinh thần lúc này của Atsuki đã mất kiểm soát hoàn toàn, không hề ý đến điều đó, cô chỉ không ngừng tăng thêm lực tay.
“Ư… At-Atsuki! Dừng lại, đau quá, tớ, tớ không thở được…”
“Chắc chắn, chắc chắn là do mình nỗ lực chưa đủ!”
Tuy nhiên Atsuki lại phớt lờ tiếng kêu đau đớn của thiếu nữ, thần sắc dần rơi vào điên loạn, liên tục lẩm bẩm thì thầm.
“Atsuki?”
“Con người có thể thông qua nỗ lực để đạt được hạnh phúc, chỉ cần mình không ngừng nỗ lực, chỉ cần mình có thể nỗ lực, nỗ lực, nỗ lực hơn nữa, haha, hahaha, mình cũng nhất định có thể có được hạnh phúc!”
Cho nên là!
“!!!”
Lực ngón tay lại tăng thêm!
Atsuki, người mà ngay cả vật nặng bình thường cũng khó di chuyển, lúc này lại như bộc phát ra sức mạnh vô tận từ trong cơ thể. Máu mũi không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ môi và quần áo cô, nhưng cô dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, vĩnh viễn không muốn tỉnh lại.
“Sao tao có thể để mày hủy hoại hạnh phúc của tao!?”
Cô đã hoàn toàn rơi vào điên loạn, biến thành một con「quái vật」từ đầu đến chân.
“Mày… tình「yêu」của mày dành cho tao cũng không đủ thuần khiết. Mày với ai cũng dịu dàng như vậy, với ai cũng sẵn sàng cười nói, tao không thích mày như thế. Thứ tao muốn… là thứ tình「yêu」thuần khiết, không pha chút tạp chất nào, chỉ dành cho một mình tao, chỉ「yêu」một mình tao, thứ tình「yêu」đậm sâu kia!”
Mày cũng không phải người tao muốn.
Chỉ có mẹ…
Chỉ có người mẹ ham hư vinh, tham lam vô độ, đầy rẫy khuyết điểm, người mẹ suốt ngày lo sợ, sợ bí mật của mình bị cha biết được, chỉ có tình「yêu」của người mẹ nhu nhược vô năng đó, đối với Atsuki mới là thuần khiết nhất!
Bởi vì chỉ có bà ấy là bị nhốt cùng một「ngục tù」với Atsuki này!
Bà ấy không thể rời xa Atsuki, Atsuki cũng không thể rời xa bà ấy.
Số phận của chúng ta được liên kết với nhau!
Atsuki cái gì cũng biết.
Thực ra cô vẫn luôn, biết rõ tất cả…
Chính vì thế, Atsuki tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai phá hoại mối quan hệ này!
“Vì mẹ, vì tình「yêu」mà mình muốn, Atsuki bắt buộc phải…”
「Hơn nữa hơn nữa hơn nữa」
「Không ngừng không ngừng không ngừng」
「Luôn luôn luôn luôn luôn luôn」
TIẾP · TỤC · NỖ · LỰC !!!
Vút!
Cuối cùng…
Atsuki hoàn toàn mất kiểm soát đã ném thiếu nữ từ trên sân thượng xuống, cũng tự tay bóp chết mối「tình đầu」duy nhất của mình.
Nhìn thiếu nữ nằm trong vũng máu dưới lầu, Atsuki không kìm được cào cấu mu bàn tay và cổ, lau đi vết máu dính trên miệng, trong miệng không ngừng phát ra tiếng cười rợn người.
Mẹ ơi…
Mẹ thấy chưa?
Atsuki của mẹ đã nỗ lực đến thế này rồi đấy?
Bí mật của chúng ta sẽ không bị ai biết đâu, cho nên, cho nên là…
「Xin hãy yêu con nhiều hơn chút nữa đi」
“Alo?”
Làm xong chuyện này, Atsuki ung dung dùng ngón tay dính máu bấm điện thoại gọi đi.
“Tôi đẩy một người từ trên sân thượng xuống rồi, giúp tôi xử lý một chút, ừm, tuyệt đối không được liên lụy đến tôi.”
“Đúng vậy, đây là giao dịch cuối cùng, sau chuyện này tôi sẽ đốt「thứ đó」, sẽ không ai biết.”
Cô bé nhỏ tuổi giao tiếp với người lớn ở đầu dây bên kia một cách thành thạo ung dung.
Dù sao thì…
Cô nhếch miệng lộ ra nụ cười ác ý.
「Đây là bí mật giữa chúng ta」
Cô của hiện tại, đã lờ mờ có hình bóng của kẻ sau này được gọi là「Ác nữ」.
Một con「quái vật」điên cuồng đòi hỏi tình「yêu」.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
