Chương 16: Bẫy rập
“Tiểu thư muốn rời khỏi đây!?”
Khi các nữ hầu nghe được tin này từ chính miệng Utena, ai nấy đều sợ đến biến sắc.
“Bây giờ là thời kỳ đặc biệt mà! Không ai biết thiếu gia Hebi có bố trí sát thủ bên ngoài hay không, một khi tiểu thư xảy ra chuyện gì thì chúng ta sẽ thua trắng đấy, tiểu thư Utena!”
Nhưng Utena lại chẳng hề để tâm đến những lời nhắc nhở này, cô chỉ quay đầu nhìn đám nữ hầu xung quanh.
“Hecate đâu?”
“Cô Hecate mấy hôm trước đã bị lão gia triệu tập về xử lý công việc khẩn cấp rồi ạ.”
“Lại đúng vào lúc này…”
Utena khẽ nhíu mày.
Mấy ngày nay vì đối đầu với Hebi, cô gần như dồn toàn bộ tâm trí vào cuộc chiến với hắn, hoàn toàn không để ý đến sự rời đi của Hecate. Tuy Hecate là một trong những hầu gái của cô, nhưng quyền sở hữu Hecate thực ra là do cô đánh cược「thắng」được từ cha, về bản chất thì Hecate vẫn nghe lệnh Kiarashi Rankawa.
“Thôi bỏ đi, bảo Ambe/Hổ Phách đi cùng tôi.”
Người phụ nữ tên「Amber」cũng là một thành viên trong đoàn hầu gái của Utena, nhưng khác với phần đông hầu gái có vóc dáng mảnh mai, cơ bắp tứ chi của cô rất săn chắc. Trước khi gia nhập đoàn hầu gái, cô từng là một võ sĩ chuyên nghiệp, cũng chính là một「hầu gái chiến đấu」đúng nghĩa.
“Tiểu thư…”
Amber cũng đầy lo lắng nhìn Utena.
Mặc dù cô không cho rằng mình yếu hơn Hecate, nhưng đối thủ dù sao cũng là Kiarashi Hebi, hắn còn bỏ da một khoản tiền lớn để thuê Asado. Tuy ông ta đã nghỉ hưu từ tổ chức「Cú」, nhưng ác danh trong giới sát thủ vẫn như sấm bên tai.
“Tại sao tiểu thư lại bất chấp an toàn tính mạng để rời khỏi đây? Có nguyên nhân gì sao?”
“……”
Utena nghe vậy chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra, nhẹ nhàng áp lên má, mỉm cười nói.
Đó là nụ cười hạnh phúc mà đám nữ hầu chưa từng thấy ở Utena.
“Bởi vì tôi phải đi…”
「Gặp người tôi yêu nhất」
…
…
…
Lần đầu tiên biết đến Clara là sau khi tổ chức xong tang lễ cho mẹ.
Tôi ở lúc đó, có lẽ đang ở trong giai đoạn đau khổ nhất.
Sống trong một gia đình như vậy, vốn dĩ đã rất nhạy cảm về tình cảm, nên nỗi đau trong lòng càng thêm rõ rệt. Cùng với sự ra đi của mẹ, chỗ dựa duy nhất của tôi cũng biến mất. Kể từ khi sinh ra từ bụng mẹ, tôi lại một lần nữa trở về cảnh cô độc một mình.
Theo truyền thống nhà Kiarashi, con gái không có tư cách thừa kế cái tên này.
Đa số sau khi sinh ra đều sẽ bị bí mật xử lý bằng nhiều cách khác nhau.
Còn tôi, đứa con gái duy nhất của nhà Kiarashi, sống sót được hoàn toàn là nhờ may mắn.
Hoặc nói cách khác, là「tình yêu」khác thường của mẹ dành cho tôi?
Sau khi mất mẹ, tôi không còn ai để giao tiếp trong nhà Kiarashi nữa. Cha dường như chỉ muốn xem tôi sẽ vùng vẫy trưởng thành trong tuyệt cảnh như thế nào, còn các anh em thì ai nấy đều khinh bỉ tôi, coi tôi là cái gai trong mắt.
Nỗi đau và sự tuyệt vọng trong lòng không có chỗ phát tiết, tôi chỉ đành gửi gắm vào thế giới mạng.
Cũng chính vào lúc đó…
Tôi quen biết Clara, một streamer mạng không chút tiếng tăm.
…
…
…
Một tiệm đồ ngọt ở trung tâm thành phố.
Nhờ cách trang trí dễ thương và các món điểm tâm đặc sắc, nơi đây đã trở thành thánh địa check-in của giới streamer mạng, đặc biệt được các cô gái vô cùng yêu thích.
Chọn nơi này làm địa điểm gặp mặt, có thể nói là thể hiện rõ trái tim thiếu nữ.
“Xin tiểu thư hãy cẩn thận.”
Amber cũng không mặc bộ đồ hầu gái bắt mắt, mà thay bằng bộ quần áo ngắn và quần da thời thượng. Hầu gái nhà Kiarashi rất ít có cơ hội mặc thường phục, đoán chừng đây cũng là sở thích của cô ấy.
“Không sao đâu, chỉ đến nói chuyện phiếm thôi mà.”
Utena cũng đã cải trang một chút.
Tuy vẫn là bộ dạng dùng vải vóc che kín toàn thân bất kể xuân hạ thu đông như mọi khi, nhưng lần này cô đặc biệt chọn một chiếc váy liền thân kiểu dáng rất dễ thương, dùng để che đậy vẻ kỳ quặc khi che kín da thịt, làm nhạt đi sự tò mò của mọi người.
Để không bị nhận ra, cô còn đặc biệt đeo kính không độ, thay đổi kiểu tóc.
“Xin lỗi xin lỗi~ Tắc đường quá~”
Đúng giờ hẹn, một thiếu nữ phong cách Gothic với tạo hình hơi quá lố nhưng không kém phần đáng yêu đẩy cửa tiệm đồ ngọt bước vào. Đặc điểm chính của một streamer nổi tiếng, trên tay cô đeo đủ loại nhẫn với hình thù kỳ quái.
Clara…
Gặp được thần tượng mình mong đợi đã lâu, Utena kích động nắm chặt tay vịn xe lăn.
Lần đầu tiên nhìn thấy người thật.
Cô ấy vẫn đáng yêu, vẫn độc đáo như vậy.
“Mình đoán cậu chắc chắn là vị fan đáng yêu đã theo dõi mình lâu nhất, luôn bá đạo chiếm giữ vị trí top 1 quý giá của mình nhỉ? Nhìn một cái là nhận ra ngay~”
Cơ hội thần tượng mạng gặp mặt fan offline rất ít.
Và những cuộc gặp riêng tư như thế này càng là điều gần như không thể. Ngoại trừ những buổi gặp mặt do công ty quản lý phía sau streamer đặc biệt sắp xếp, loại gặp mặt gần như vi phạm quy tắc nghề nghiệp này không được giới trong nghề chấp nhận, vì sợ sẽ dẫn đến đủ loại rắc rối.
Nhưng những điều này trong mắt Utena…
Lại càng thể hiện sự quan tâm của Clara dành cho mình, cũng như「tình yêu」độc đáo đó.
Dường như tất cả những khoản chi tiêu từ trước đến nay đều xứng đáng, cô làm tất cả chỉ vì khoảnh khắc này, có thể gặp thần tượng của mình một lần.
“Xin lỗi, vị khách này…”
“Xin hỏi quý khách còn muốn gọi thêm gì không ạ?”
Cuộc gặp gỡ cảm động như vậy, lại không đúng lúc bị người thứ ba cắt ngang.
!?
Mặc dù Utena cố gắng kìm nén cơn giận, dù sao trước mặt Clara cô cũng không muốn thất thố, nhưng cô đã quyết định sau đó sẽ đánh giá 1 sao cho cửa hàng này. Nhân viên phục vụ ở đây sao ai cũng thiếu…
Lịch sự vậy?
“Sao lại là ngươi!?”
Khi Utena ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ, lập tức kinh ngạc.
Quầng thâm mắt đậm đặc kia, người không biết còn tưởng là đánh phấn mắt, ngũ quan trên khuôn mặt chết chóc như thể đã hoại tử, hoàn toàn không biểu đạt được bất kỳ cảm xúc nào. Đặc biệt là khí chất u ám quanh người cậu ta, suýt chút nữa đã cuốn trôi bầu không khí đáng yêu được cửa hàng cất công trang trí.
Tại sao hắn ta lại ở đây?
Lilo V. Watch!?
“Ơ, hai người quen nhau à?”
Clara cũng tò mò nhìn sang Lilo, nhưng chỉ liếc một cái, cô liền vội vàng thu hồi tầm mắt.
Bởi vì ngay trong khoảnh khắc chạm mắt với cậu ta vừa rồi, đáy lòng Clara chợt run lên. Đôi mắt vô hồn đó như thể đã nhìn xuyên qua lớp「da」của cô ta, nhìn thấu bản chất ẩn sâu tận cùng bên trong.
Ánh mắt đó không hung dữ cũng chẳng nghiêm túc, nhưng lại gây ra nỗi sợ hãi khó hiểu.
Là ảo giác thôi?
Đạo cụ này là thiết bị hiện thực hóa rò rỉ từ「đô thị」, là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất, không thể nào bị nhìn thấu được!
Biểu hiện của Clara cũng lọt vào mắt Utena, còn tưởng là bộ dạng đó của Lilo dọa cô sợ, vội vàng hạ thấp giọng nói.
“Ngươi vì chuyện lần trước mà muốn trả thù ta?”
“Hửm? Cô nghĩ nhiều rồi, bạn học Utena, thực ra tôi đang làm thêm ở đây.”
Cửa hàng nào lại thuê cái loại người xui xẻo như ngươi làm nhân viên phục vụ?
Nhưng trước mắt Utena cũng lười quản cậu, chỉ riêng việc bị người khác giới đến gần cô đã cảm thấy khó thở, chỉ muốn mau chóng đuổi cậu đi.
“Hai cốc nước ấm.”
“Chúc quý khách dùng bữa vui vẻ…”
Làm ơn có chút tố chất nghề nghiệp đi được không? Đây là tiệm đồ ngọt, dùng bữa cái gì?
Amber đứng một bên nhìn cũng không nhịn được muốn trêu trọc.
“Hửm?”
Lúc này Amber lại khẽ nhíu mày.
Thiếu niên đó, vừa nãy hình như đã làm gì đó? Nhìn không rõ lắm…
Ngay sau đó, bóng dáng Lilo biến mất vào lối đi dành cho nhân viên dưới ánh mắt đầy ác ý của Utena.
“Xin lỗi nhé, vừa nãy có làm cậu sợ không?”
Utena lập tức nở nụ cười trên mặt.
“…… Không, không, không sao đâu.”
Hai người rất nhanh bắt đầu trò chuyện, nhưng hai cốc nước ấm Utena gọi mãi vẫn chưa thấy mang lên. Tuy nhiên, đối với cô gái đang chìm đắm trong hạnh phúc mà nói, chút chuyện nhỏ này đương nhiên không cần để ý.
Nhưng cô vẫn đề phòng một chút.
“Amber, đi theo hắn ta, nếu phát hiện cậu ta có hành động liên lạc với bên ngoài thì báo ngay cho tôi.”
Dù sao Lilo vẫn chưa được gột rửa hết sự hiềm nghi…
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Ngay sau đó Amber đuổi theo.
Có lẽ đây là lần đầu tiên cô làm nhiệm vụ ngoại tuyến, hoặc là muốn thể hiện thật tốt, Amber đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhất mà một vệ sĩ không nên phạm phải, đó là rời khỏi chủ nhân của mình.
Đợi đến khi cô đuổi theo Lilo vào lối đi nhân viên, lại không thấy bóng dáng Lilo đâu. Để hoàn thành nhiệm vụ tiểu thư giao phó, cô chỉ đành tiếp tục đi sâu vào trong tìm Lilo, cho đến khi cô nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng nghỉ nhân viên.
Bịch!
“Đó là tiếng gì vậy?”
Amber cảnh giác rón rén đến gần phòng nghỉ nhân viên, định đẩy cửa xem bên trong xảy ra chuyện gì…
Đột nhiên.
Một bàn tay từ phía sau bịt chặt miệng cô!
!!!
Sắc mặt Amber thay đổi kịch liệt, vừa định quay người phản kích, nhưng tốc độ của đối phương còn nhanh hơn cả cô, một võ sĩ chuyên nghiệp!
Phập!
Lưỡi dao cứa đứt cổ họng, máu tươi như suối phun trào từ cổ Amber, cô thậm chí không thể phát ra một tiếng thét thảm thiết, bởi vì giây tiếp theo lưỡi dao đã nhanh chuẩn ác đâm xuyên từ nách vào tim cô!
Trong khi ánh mắt dần tan rã, cô đang hấp hối bị bóng người phía sau lôi vào phòng tạp vật bên cạnh. Còn nhân viên tiệm đồ ngọt đi ngang qua cũng lập tức bắt đầu dọn dẹp vết máu.
…
…
…
“Cậu vẫn nhớ mình sao…”
“Đương nhiên rồi, dù sao cậu cũng là fan đầu tiên của mình mà~”
Trong tiệm đồ ngọt, hai thiếu nữ đáng yêu đang trò chuyện ấm áp hòa thuận.
“Tốt quá.”
Nghe được câu này, Utena tỏ ra vui vẻ chưa từng có.
Hạnh phúc chứa đựng trong nụ cười này còn nhiều hơn rất nhiều so với khi nhận được lời khen ngợi của cha mẹ…
“Mình… có thể nắm tay cậu được không?”
“Hả?”
Clara bị yêu cầu đột ngột này của Utena dọa sợ.
“A, xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ này của mình. Thực ra, từ lần đầu tiên cậu lắng nghe nỗi khổ của mình, nói với mình câu nói đó, mình… đã luôn mong muốn được gặp cậu một lần trong tương lai.”
Trên mặt Utena hiếm khi lộ ra vẻ e thẹn của thiếu nữ.
“Cái này…”
“Xin hãy yên tâm, mình đeo găng tay không phải vì mình bị bệnh ngoài da đâu, mình rất khỏe mạnh!”
Nhận ra sự bối rối của Clara, Utena vội vàng giải thích.
“Thực ra, không biết từ bao giờ, mình có cảm giác xa lạ khó tả với những người xung quanh, đặc biệt là người khác giới. Nhưng Clara thì khác, cậu không giống bọn họ, cậu là đối tượng duy nhất mình sẵn lòng tiếp nhận!”
Utena bình thường sẽ không kích động như vậy, nhưng hôm nay, sau khi gặp được người hằng mong nhớ, cô nhận ra, mình không thể che giấu thứ tình cảm đặc biệt này nữa, mình phải dốc toàn lực để giữ Clara lại.
Không…
Là độc chiếm cậu ấy!
“Clara, vì cậu, mình sẵn sàng chi trả tất cả. Mình có thể cho cậu cuộc sống sung túc cả đời không lo cơm áo, những gì mình mang lại cho cậu còn nhiều hơn thu nhập làm thần tượng mạng của cậu rất nhiều. Chỉ cần chuyện này kết thúc, mình có thể nhường tất cả những gì mình có cho cậu, đây… chính là tấm lòng của mình.”
Vì câu nói đó của cậu, mình mới có động lực sống tiếp, mình mới kiên trì được đến ngày hôm nay.
Vì cậu…
Mình mới có thể thoát khỏi bóng ma ngày hôm đó.
Cho nên…
“Hãy đến bên cạnh mình đi, Clara!”
Chỉ cần có cậu ở bên cạnh, mình có thể vượt qua tất cả, không sợ hãi gì cả.
Chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu đó của cậu, nghe thấy giọng nói ngọt ngào đó của cậu…
“Thôi được rồi được rồi, trò chơi đồ hàng vẫn chưa kết thúc sao?”
“Ông chú~”
Và ngay khi Utena đang bày tỏ「tình yêu」đã tích tụ bấy lâu trong lòng…
Một bóng người lại xuất hiện sau lưng「Clara」, giật phăng chiếc vòng cổ trên cổ cô ta xuống.
Và ngay trong khoảnh khắc đó…
Cảm xúc đang leo lên đến đỉnh điểm của Utena, dường như nghe thấy tiếng vỡ nát ở đâu đó trên thế giới này.
Chói tai đến thế…
Nụ cười đông cứng trên mặt, tầm nhìn dường như cũng trở nên xám xịt.
Giây tiếp theo, cô bị người ta đánh ngất từ phía sau.
…
…
…
Đến khi Utena tỉnh lại lần nữa…
Cô đã không còn ở trong tiệm đồ ngọt ngập tràn cảm xúc thiếu nữ kia, mà là trong một tòa nhà bỏ hoang chờ phá dỡ.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi?”
Bóng người đeo mặt nạ phòng độc đứng dậy khỏi chiếc ghế gấp bên cạnh.
“Cô ngủ lâu thật đấy, trời tối đen rồi mới tỉnh. A, chẳng lẽ vì không muốn chấp nhận hiện thực, nên não bộ mãi không chịu tỉnh lại sao? Không xong rồi, thế thì đáng thương quá~”
Kẻ đó cười nhạo lẩm bẩm một mình.
“Ưm…”
Utena phát hiện mình vẫn ngồi trên chiếc xe lăn đó, thậm chí chân tay cũng không bị trói.
“Đã hiểu rõ tình hình hiện tại chưa?”
“Asado…”
“Ting ting ting! Trả lời đúng rồi, nhưng không có phần thưởng đâu.”
Vệ sĩ được Hebi thuê, sát thủ Asado làm bộ làm tịch nói.
“Vậy thì, đại tiểu thư nhà Kiarashi, đến lượt cô phản kháng rồi đấy. Vì tôi biết chủng tộc của cô nên xin thứ lỗi tôi đã đeo mặt nạ trước, thế nhưng, để đánh đổi tôi không trói chân tay cô đâu nhé, cũng không động vào cái xe lăn của cô. Cô có thể dùng bất cứ cách nào để chạy trốn, trong xe lăn có phải cũng giấu vũ khí không, cứ việc đến giết tôi đi!”
Asado hào hứng nói, như thể đang tận hưởng một trò chơi.
“Chẳng qua là…”
「Dù sao cô cũng không trốn thoát được đâu」
Leng keng, leng keng —
Gió đêm thổi vào từ cửa sổ vỡ nát, len lỏi vào tận sâu trong bóng tối của tòa nhà bỏ hoang, dường như làm lay động những sợi xích treo lơ lửng, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
“…… Đó không phải là sự thật, đúng không?”
Utena yếu ớt ngồi liệt trên xe lăn hỏi.
“Hửm? Cô đang nói cái gì?”
Asado lại tỏ ra khó hiểu.
“Vì sự ngây thơ của bản thân mà thua trong cuộc cạnh tranh này? Hay là vì bị đưa đến nơi hẻo lánh này sắp biến mất mà hoảng loạn? Hay là… a, chẳng lẽ cô đang nói đến ông chú biến thái dùng đạo cụ kỳ lạ biến thành thiếu nữ đáng yêu kia?”
“AAAAAAAAAA!”
Vừa nghe thấy câu này, Utena ôm đầu hét lên thảm thiết!
Không…
Đó không phải là sự thật!
Clara đáng yêu của tôi sao có thể biến thành bộ dạng đó?
Đúng, chắc chắn là Hebi, tất cả đều là do Hebi…
「Tôi nói này, cũng đến lúc nên nhìn rõ hiện thực rồi chứ」
Lời nói của Asado lại vô tình đập tan ảo tưởng của Utena.
Leng keng, leng keng.
Tiếng xích sắt lại vang lên.
!!!
“Nói cho cùng, chẳng phải cuộc sống của chúng ta luôn đầy rẫy sự lừa lọc và phản bội sao? Cô vậy mà lại dành nhiều tình cảm như thế cho một nhân vật ảo trên mạng? Số tiền bỏ ra còn nhiều hơn cả tiền lương của tôi, đại tiểu thư nhà Kiarashi cũng sa đọa thật.”
“Không, không phải!”
Utena như đang phủ nhận thực tại, cơ thể không ngừng run rẩy.
“Đều là giả, là các người lừa tôi, Clara yêu tôi…”
“Hả? Một gã đàn ông làm sao có thể nói chuyện yêu đương với cái máy rút tiền của hắn chứ?”
Asado châm chọc.
Ông ta để lộ móng vuốt từ trong tay áo, từng bước tiến về phía Utena, dường như để đập tan phòng tuyến tâm lý của cô thêm một bước nữa, không ngừng chế giễu.
“Cô bị lừa rồi, tiểu thư Utena.”
“Cùng với cuộc đời đáng thương của cô… Đây chắc là cái người ta gọi là chỗ dựa tinh thần? Tôi thì không hiểu lắm, nhưng mà, thường thì loại người như các cô, mới có thể thể hiện ra nhiều hơn, cái biểu cảm tuyệt vọng mà tôi yêu thích nhất.”
Ông ta dùng móng vuốt nâng cằm Utena lên, chậm rãi nói.
“Người nhà cô muốn dồn cô vào chỗ chết, thuộc hạ của cô cũng có người bán đứng cô, ngay cả chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô, đến cuối cùng cũng chỉ là giả dối. Cảm giác này thế nào, đại tiểu thư Utena?”
Đôi mắt linh hoạt của Utena hoàn toàn bị sự tuyệt vọng bao trùm.
Leng keng, leng keng.
“Được rồi, món khai vị kết thúc rồi.”
Cũng đúng lúc này…
Một người trùm mũ kín đầu xách theo cây búa sắt nặng nề từ từ xuất hiện.
Đó dường như chính là vận mệnh tiếp theo của Utena.
Cô sẽ chết ở đây.
Chết trong cô độc.
“Hebi nói tôi có thể tùy ý xử lý cô. Mà tôi thích nhất là mấy đứa trẻ trẻ trung hoạt bát như tiểu thư, có thể mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui… Ôi, không khỏi khiến tôi nhớ lại năm xưa.”
Vậy thì…
Cùng chơi nào, Kiarashi Utena.
Cuộc chạy trốn sinh tử!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
