Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 4: Sự cân bằng trong vạn vật - Chương 04: Hana, vào lại thành

Chương 04: Hana, vào lại thành

Có biến rồi!

Thành phố Baga này chắc chắn có biến lớn!

Carol đời nào tin nổi chỉ vì cái hư danh "Thi Sĩ Tai Ương" mà người ta lại cấm cửa cô.

Suy cho cùng, những thành phố trước đây cô đi qua gặp chuyện, chẳng phải đều do cái lũ cấp Anh Hùng đứng sau giật dây đó sao?

Quý tộc nào có não mà lại đi đổ vỏ cho một thi sĩ cơ chứ?

Trừ khi — trừ khi có kẻ đang chột dạ.

Hắn sợ sự hiện diện của cô sẽ làm bại lộ bí mật đen tối nào đó.

Cộng thêm những dấu hiệu bất thường vừa phát hiện, cô nghiêm túc nghi ngờ rằng lãnh chúa thành Baga đã lén lút đầu quân cho Ma tộc!

Bọn chúng thông đồng với ma giới!

Tất nhiên, xét về lý thuyết thì bản thân cô cũng bị coi là "thông ma", nhưng may là chỉ vài người biết nên cô vẫn an toàn chán.

Đối phương không trực tiếp ra tay khử cô mà chỉ ném ra ngoài thành, rõ ràng là e ngại sức ảnh hưởng, hoặc giả là chúng biết đôi chút về mối quan hệ giữa cô và Arnold.

Nhưng liệu có khả năng chúng bắt cô để uy hiếp Arnold không?

Chỉ cần đối phương còn chút não thì chắc chắn sẽ không làm trò dại dột đó.

Muốn khiêu khích Arnold thì phải có thực lực đủ để đe dọa anh ta, mà nhìn cái thành phố này thì chẳng có vẻ gì là đủ trình cả.

Vậy nên, hẳn là bọn chúng đang che giấu điều gì đó khác.

Đương nhiên, mỗi thành phố đều có những vấn đề riêng.

Ví dụ như chuyện quý tộc bóc lột và vơ vét vốn đã là "chuyện thường ngày ở huyện".

Carol chẳng mảy may hứng thú với việc làm cách mạng hay cải cách ở cái thế giới này.

Nói cho cùng, cải cách cần khoa học kỹ thuật phát triển để nâng cao năng suất, rồi từ lực lượng sản xuất và phương thức sản xuất mới quyết định đến kiến trúc thượng tầng.

Nhưng cô có những thứ đó không?

Câu trả lời là: Không.

Từ sau khi kế thừa gia sản, cô đã bao giờ nghiêm túc học hành đâu?

Kiến thức về các môn thể thao mạo hiểm thì cô biết đầy mình, chứ bảo cô chế tạo máy móc thì đúng là đánh đố nhau.

Đó không phải chuyên môn của cô.

Cô là một thi sĩ lãng mạn hướng đến sự tự do, không phải dân kỹ thuật khô khan.

Cô chẳng có tí hứng thú nào với việc thay đổi hiện trạng xã hội cả.

Thế nên, mục tiêu hiện giờ của cô đã thay đổi.

Thay vì tốn công điều tra ngọn ngành vấn đề của thành phố này, điều cô cần tính đến là làm sao để lẻn lại vào trong trước ngày mai, rồi tìm cách leo lên ma pháp trận dịch chuyển.

Dĩ nhiên, ngẫm đi ngẫm lại, không nhất thiết cứ phải dự lễ hội của tộc Người Lùn vào mùa đông năm nay, để đến mùa đông năm sau cũng chẳng chết ai.

Nếu dời sang năm sau, cô có thể thong thả tận hưởng chuyến du lịch, chẳng việc gì phải vội vã trong mấy ngày này.

Carol bắt đầu nghiêm túc cân nhắc khả năng này.

Dù cô đã lỡ hẹn với Karin rồi...

Thở dài một tiếng, cô quyết định dùng lại chiêu cũ: lẻn vào thành.

Vấn đề nan giải nhất lúc này là làm sao để không bị nhận ra.

Nỗi khổ của người nổi tiếng chính là đây.

Nhưng điều này cũng chứng tỏ cô đã là một thi sĩ lang thang có chút số má.

Nghĩ đến đây, cô lại bắt đầu thấy đắc ý.

"Vị tiểu thư này, trông cô có vẻ đang gặp rắc rối?"

Giữa lúc Carol đang vò đầu bứt tai, một người phụ nữ bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.

Carol định thần nhìn kỹ.

Người phụ nữ này có một đôi mắt cực kỳ hút hồn.

Cô ấy cũng sở hữu mái tóc vàng giống Carol, diện mạo xinh đẹp, nhưng đôi mắt mới là thứ nổi bật hơn cả.

Carol cam đoan rằng bất cứ ai nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên cũng đều bị đôi mắt đó chiếm trọn sự chú ý.

Chúng tỏa sáng như bảo thạch, nhưng lại sâu thẳm như thể chứa đựng cả dòng chảy thời gian từ thuở xa xưa.

Qua đôi mắt ấy, dường như người ta có thể thoáng thấy những điều được gọi là "bí ẩn".

Carol bị đôi mắt ấy mê hoặc một hồi lâu mới sực tỉnh:

"A, xin lỗi cô, đôi mắt của cô đẹp quá, làm tôi lỡ nhìn đến ngẩn cả người."

Người phụ nữ khẽ che miệng cười, nhưng rõ ràng là cô ấy đang rất vui: "Cô quá khen rồi. Tôi thấy cô hình như đang gặp chuyện phiền lòng."

Vừa nói, đôi mắt tuyệt mỹ ấy vừa liếc nhẹ về phía cổng thành, thoáng hiện lên nét phong tình quyến rũ.

Carol ngượng nghịu đáp: "Khụ khụ, cô cũng thấy rồi đó. Thú thực với cô, tôi là một thi sĩ lang thang. Nhưng lãnh chúa ở đây dường như có thành kiến sâu sắc với tôi, cứ khăng khăng tôi là kẻ mang lại tai ương nên không cho vào thành."

"Vậy cô có thực sự mang lại tai ương không?"

"Làm sao có thể!" Carol chống nạnh quả quyết, "Hạng thi sĩ chúng tôi là những người hiền lành nhất trần đời, dù có chứng kiến sự việc cũng chỉ âm thầm ghi chép thành thơ, bảo là không màng thế sự cũng chẳng sai. Không có hội nhóm nào an toàn hơn thi sĩ chúng tôi đâu. Lãnh chúa ở đây rõ ràng là đang kỳ thị người vô tội."

Người phụ nữ mỉm cười dịu dàng: "Nếu đã vậy, tôi nghĩ mình có thể giúp cô một tay."

"Hử? Cô có cách sao?"

Trong tay người phụ nữ bỗng xuất hiện một quả cầu tròn: "Tôi nghĩ sức mạnh ma pháp có thể hỗ trợ cô đôi chút. Chỉ cần bẻ cong ánh sáng là có thể thay đổi diện mạo của cô, còn nhạc cụ... cũng có thể dùng ma pháp không gian để giấu đi."

"Thật sao?!"

Carol lập tức chộp lấy tay người phụ nữ: "Thế thì quý hóa quá! Cô ơi, cô tên là gì vậy?"

"Cô có thể gọi tôi là Hana." Cô giới thiệu bản thân rồi hỏi ngược lại: "Còn cô?"

"Tôi tên là Carol!" Cô không có ý định giấu giếm thân phận, nhưng ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, cô dè dặt hỏi: "Cái đó... cô này, cô không định thu phí hay đòi tiền gì đấy chứ?"

Hana lại bật cười, cô ấy có vẻ là người rất thích cười: "Chuyện tiện tay mà thôi. Tuy nhiên, đúng là tôi đã giúp đỡ cô, để duy trì sự cân bằng, có lẽ tôi cũng nên nhận một chút thù lao."

"Cân bằng sao?" Carol ngẫm nghĩ, nếu người ta đã có lòng giúp thì mình trả chút tiền cũng là lẽ thường, "Vậy cô cần bao nhiêu thù lao?"

Hana lắc đầu: "Tiền bạc với tôi không có nhiều ý nghĩa. Có lẽ sau này tôi sẽ có lúc cần đến sự giúp đỡ của cô, hy vọng lúc đó cô đừng từ chối."

Trả ơn trong tương lai?

Carol chợt nhớ lại những lời mình từng nói với nhóm Helen ở thành phố Ataka.

Cảm giác này thật kỳ lạ, nhưng lúc này đồng ý là lựa chọn khôn ngoan nhất: "Vậy thì làm phiền cô."

Hai người đi đến một góc khuất mà lính gác không nhìn thấy.

Dưới tác động từ ma pháp của Hana, ngoại hình của Carol đã thay đổi đi đôi chút, cây đàn hạc cũng được giấu biệt tăm.

Cô đã vào thành thành công.

"Ha ha ha! Cái trò cỏn con này sao ngăn nổi ta! Hôm nay mà không tra ra ngô ra khoai cái thành phố này, sau này ta sẽ đổi tên thành Roca!" Carol đầy oán khí lẩm bẩm, "Vốn dĩ định điều tra qua loa thôi, ai bảo chúng cứ phải đắc tội với ta! Phen này dù không muốn lo chuyện bao đồng tôi cũng phải quản cho bằng được. Đừng để tôi thực sự tra ra cái gì! Carol ta đây cũng có người chống lưng đấy nhé!"

Nếu tra ra có vấn đề thật, cô sẽ gửi tài liệu cho Misty.

Dù Misty chưa chắc đã can thiệp được vào mấy vụ này, thì cô có thể nhờ Misty chuyển thư cho Kiếm Thánh, rồi thông qua Lonadia để xử lý.

Còn về Arnold... Arnold lúc này cũng chẳng có lập trường nào để đi trừng trị quý tộc cả.

Hana ngạc nhiên nhìn Carol: "Nhưng tiểu thư Carol, chẳng phải lúc nãy cô nói thi sĩ các cô là những người an phận nhất sao? Chẳng lẽ đó là lời nói dối tôi ư?"

"Ể!" Carol vội vàng chữa thẹn, "Sao cô lại nghĩ thế? Thi sĩ chúng tôi chưa bao giờ chủ động gây sự. Tôi cũng chỉ định điều tra chút vấn đề của thành phố này thôi. Nói thật lòng thì cái kỹ năng lợi hại nhất trên người tôi cũng chỉ mới cấp 2. Cô bảo tôi có thể làm được gì chứ?"

"Cô có vẻ hơi yếu thật."

Carol suýt thì hộc máu.

Đúng là sự thật mới là nhát dao chí mạng nhất.

Khi người phụ nữ trước mắt nói ra câu đó, đôi mắt đầy thu hút của cô ấy lại tràn ngập sự chân thành khiến người ta không thể giận nổi.

Cô cố giữ bình tĩnh: "Nhắc mới nhớ, Hana này, cô đến thành Baga là có việc gì thế?"

"Ừm — để gặp một người. Bạn tôi nói vị đó là một bậc trí giả, có thể giải đáp những thắc mắc của tôi, nên tôi đã lặn lội đến đây bái phỏng."

Carol ngẩn người: "Ồ? Trí giả? Ở đâu cơ? Hay là chúng ta cùng đi gặp thử xem sao?"

Hana nhìn Carol với vẻ đầy thâm ý rồi nói: "Thực ra tôi cũng không biết vị trí chính xác của người đó. Bạn tôi bảo bất cứ ai gặp trên đường cũng đều có thể là trí giả... Nhắc mới nhớ, hôm nay tôi lại tình cờ gặp cô, tiểu thư Carol, không lẽ cô chính là vị trí giả đó? Chuyện lúc nãy chỉ là một thử thách dành cho tôi?"

"...Cô nhìn tôi giống trí giả chỗ nào?"

"Tôi nghe nói các bậc trí giả thường có hành tung rất đặc biệt. Kiểu như bị ném thẳng ra khỏi cổng thành như cô, tôi thấy khả năng là trí giả cũng cao lắm đấy."

Đôi mắt lấp lánh của Hana cứ nhìn chằm chằm khiến Carol cảm thấy áp lực nặng nề.

Cô vội xua tay: "Thế nên người cô tìm chắc chắn không phải tôi rồi. Hơn nữa, nếu bạn cô giới thiệu đến đây tìm trí giả, chứng tỏ người ta định cư lâu dài ở đây, còn tôi sáng mai là đã lên đường đi rồi."

"Vậy sao. Thế thì đúng là tôi hiểu lầm rồi." Hana khẽ xin lỗi, "Chắc là do tôi hơi nóng lòng. Những nghi vấn trong lòng quả thực mãi không tìm được lời giải, hy vọng cô thông cảm cho."

"Không sao, không sao!" Nói đến đây, Carol bỗng nảy sinh hứng thú, "Nhưng mà này, cô có chuyện gì phiền muộn à? Hay là kể tôi nghe thử xem? Tuy tôi không phải trí giả, nhưng tục ngữ có câu 'người khôn nghĩ nghìn lần cũng có lúc sai, kẻ dại tính nghìn lần cũng có lúc trúng'. Biết đâu tôi lại cho cô được vài gợi ý hay ho?"

"Người khôn nghĩ nghìn lần cũng có lúc sai, kẻ dại tính nghìn lần cũng có lúc trúng?" Hana nhẩm đi nhẩm lại câu nói đó, "Giờ tôi lại cảm thấy cô rất giống trí giả rồi, rốt cuộc cô có phải không?"

"A... xem ra mấy lời này không được nói tùy tiện rồi." Thấy cô gái trước mặt đã nói đến thế, Carol nở một nụ cười mà cô tự cho là vô cùng hào hoa: "Hay là thế này, cô cứ nói nỗi phiền muộn của mình trước đi? Nhỡ đâu tôi giải quyết được, cô cũng chẳng cần vất vả đi tìm vị trí giả kia nữa. Lúc đó cô cứ coi tôi là trí giả cũng được mà."

Hana lại cười.

Không, đúng hơn là biểu cảm trên mặt cô ấy không thay đổi nhiều, nhưng thần thái trong đôi mắt đã mách bảo Carol rằng cô ấy đang cười.

Quả nhiên đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, khác hẳn với nụ cười lịch sự lúc đầu, lần này dù cô ấy không cười tươi nhưng Carol cảm nhận được đó là một niềm vui rất chân thành.

"Cô quả là một người thú vị. Dù không tìm được trí giả, thì chỉ riêng việc gặp được cô thôi cũng đã khiến chuyến đi đến thành Baga này không hề uổng phí rồi."

Carol lập tức đắc ý, được một đại mỹ nhân tâng bốc thì ai mà chẳng sướng rơn?

Cô bắt đầu bay bổng: "Ái chà! Cô thật là tinh tế! Cứ nói nỗi lòng của cô ra đi, tôi chắc chắn sẽ giải quyết ổn thỏa! Đừng nhìn tôi nhỏ tuổi, tôi đây đã đi mòn gót khắp nơi, kiến thức rộng lớn, bảo là trên thông thiên văn dưới tường địa lý cũng chẳng ngoa đâu!"

Chẳng qua cũng chỉ là chém gió thôi, nhưng khoản này thì Carol rành lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!