Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 6: Khúc ca người thi sĩ - Chương 13: Thánh nữ xuất hiện

Chương 13: Thánh nữ xuất hiện

Giống như một bậc cao nhân vừa thấu triệt chân lý, Karin dõng dạc tuyên bố:

“Chúng ta và Arnold từng vào sinh ra tử nơi đất Ma tộc, cứ ngỡ đó là tình đồng đội keo sơn, là sợi dây liên kết không gì chia cắt nổi. Thế nhưng, thứ chúng ta phô bày trước mặt anh ấy chỉ là bản năng của những chiến binh; còn sư phụ, người luôn dành cho Arnold những nét dịu dàng, nữ tính nhất!”

“Ý cô là...”

“Ví dụ nhé, sư phụ sẵn sàng để Arnold gối đầu lên đùi rồi xoa bóp cho anh ấy — chuyện mà chúng ta chưa từng làm. Hay như chuyện bếp núc, trình độ chúng ta chỉ dừng ở mức bỏ bụng được, còn sư phụ lại có thể biến hóa đủ món ngon từ chỗ khoai tây này, thậm chí còn tính đến cả chuyện tương lai chung sống với anh ấy! Thử so sánh xem! Nhắc đến chúng ta, Arnold chỉ nhớ đến chiến trường và máu tanh; nhưng nhắc đến sư phụ, anh ấy sẽ nghĩ ngay tới âm nhạc, niềm vui và cuộc sống thường nhật! Ngay từ gốc rễ chúng ta đã sai rồi! Trong mắt Arnold, chúng ta chẳng khác gì mấy gã đàn ông cả!”

Các cô gái nhìn Karin với ánh mắt đầy kính sợ.

Họ cảm thấy lời cô nói chí lý vô cùng, quả không hổ danh là người thân cận với Carol nhất, cuối cùng cô ấy cũng đã ngộ ra chân tướng vấn đề.

Melissa liền hỏi: “Vậy việc chúng ta cần làm bây giờ là?”

Karin trịnh trọng thốt ra hai chữ: “Tu hành!”

Cô bổ sung thêm: “Tu hành để trở thành một người phụ nữ thực thụ.”

Trong lúc đó, Carol – người đang bận rộn bên chảo khoai tây – mỉm cười hỏi Arnold:

“Anh có muốn đoán thử mấy cô nàng đằng kia đang bàn bạc gì không? Đương nhiên nội dung cụ thể thì em chịu, nhưng nhìn vẻ mặt đó, chắc họ lại sắp làm trò gì buồn cười lắm đây.”

Arnold vừa thu tiền vừa liếc nhìn mấy thiếu nữ vừa mua khoai xong đã tụm lại một chỗ với vẻ mặt nghiêm trọng:

“Chẳng phải họ đang bận rộn lắm sao?”

“Bận gì chứ? Chuyện gì cũng phải đợi buổi hòa nhạc này kết thúc mới thực sự bắt đầu. Đây là khoảng thời gian thảnh thơi cuối cùng, muốn làm chuyện ngốc nghếch thì cũng chỉ có lúc này thôi.”

Carol nhận thức rất rõ về tình hình sự kiện lần này, cô thong dong nói tiếp:

“Mà nhìn họ làm mấy chuyện ngớ ngẩn đó cũng đáng yêu mà.”

Arnold không biết phải bình luận thế nào.

“Hai mươi xu một phần, ba phần, thối lại ngài bốn mươi xu.”

Arnold bận rộn thối tiền, nói thật, anh có chút luống cuống.

May mà Carol đã tính đến việc Arnold không giỏi tính toán, nên cô định giá bằng số tròn để anh khỏi phải nhẩm lâu.

Dù sao thì trình độ toán học của mạo hiểm giả ở thế giới này cũng chẳng khá khẩm gì cho cam.

Tất nhiên, bản thân Carol cũng coi như kẻ "mù chữ", nhưng sự thiếu học thức đó chỉ là tương đối.

Không có kiến thức ở thế giới cũ không có nghĩa là ở thế giới này cũng vậy.

Thực tế, cô cảm thấy tố chất tổng hợp của mình khá cao.

Dù điều đó cũng chẳng để làm gì.

Sau hai ngày bày sạp, Carol cảm thấy rất ổn.

Nếu phải thành thực với lòng mình, cô thấy việc sống bình lặng qua ngày với Arnold là một lựa chọn không tồi.

Bản thân cô không phải là một thi sĩ lang thang thực thụ, cũng chẳng mấy sùng kính âm nhạc.

Đối với cô, thi sĩ lang thang chỉ là một thân phận công cụ — giống như ý định ban đầu, dù chức nghiệp không phải là thi sĩ, đại khái cô vẫn sẽ bôn ba khắp thế giới.

Vậy lý do thực sự để cô tiếp tục đóng vai thi sĩ lang thang là gì?

Những gì cô đang làm thực ra không quá phức tạp, cô chỉ muốn tìm một lý do.

Giống như đi làm vậy, người ta luôn phải tìm cho mình một cái cớ.

Hoặc là vì mưu sinh, vì nhà xe, vì sự tôn trọng, hoặc vì một mục đích nào đó người ta mới làm việc.

Tất nhiên cũng có thể do quá rảnh rỗi, nhưng đó cũng có thể coi là một lý do.

Carol đang tìm kiếm một lý do mà nội tâm cô có thể chấp nhận để tiếp tục hành trình của một thi sĩ.

Chức nghiệp này quan trọng không?

Với mọi người ở thế giới này, đây là chuyện hệ trọng nhất, bởi đã chọn rồi thì không thể thay đổi.

Nguyên nhân của sự trăn trở này bắt nguồn từ sau khi cô nghe những lời của Huyết Tổ.

Chức nghiệp của mọi người đều đến từ Nastia.

Ví dụ như Ma tộc, họ không có khái niệm này.

Nastia – kẻ mạnh nhất trong số các sinh vật như Đọa Lạc Loli – đã chuyển hóa sức mạnh bản thân thành thứ gọi là "bảng kỹ năng", giúp mỗi người có khả năng thức tỉnh chức nghiệp, quan sát bản thân và học tập kỹ năng.

Giống như câu hỏi Carol từng đặt ra cho Huyết Tổ: Nastia liệu có thể thu hồi tất cả những gì cô ta đã ban tặng cho thế gian không?

Nếu có thể, vậy chức nghiệp có ý nghĩa gì?

Nếu không thể... cô ta rốt cuộc muốn làm gì?

Và cô ta dành sự kỳ vọng gì cho Arnold?

Từ thời điểm đó, cô bắt đầu suy ngẫm về bản chất của "chức nghiệp".

Đương nhiên, có lẽ đây là mưu kế của Huyết Tổ nhằm tạo ra khiếm khuyết trong tâm hồn cô, hoặc lão và Đọa Lạc Loli đã đạt được thỏa thuận nào đó — nhưng suy xét như vậy liệu có hơi khiên cưỡng, như thể đang cố tình đổ mọi tội lỗi lên đầu Đọa Lạc Loli vậy?

“Cho tôi một phần khoai tây được không?”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên khiến cả Carol và Arnold đồng loạt quay đầu.

Đám đông dạt ra từ lúc nào, xuất hiện trước mắt họ là một thiếu nữ tuyệt mỹ trong bộ lễ phục trắng tinh khôi ôm sát cơ thể, vây quanh là các nhân viên Giáo hội trong đồng phục chỉnh tề.

Mái tóc vàng óng ả, khuôn mặt dịu dàng như thể bao dung mọi tội lỗi trên đời, cùng giọng nói mềm mại khiến người nghe như tắm mình trong gió xuân.

Không cần giới thiệu, bất cứ ai cũng nhận ra danh tính của cô gái này.

“Thánh nữ Lucia!”

Carol không kìm được thốt lên.

Cô đã biết vị Thánh nữ này sẽ đến thành phố, nhưng không ngờ đối phương lại xuất hiện theo cách này.

Carol liếc nhìn Helen, thấy cô ta cũng đang trợn tròn mắt với vẻ mặt như viết rõ mấy chữ: “Con ả này chán sống rồi sao?”

“Một phần khoai tây đúng không? Hai mươi xu. Arnold, anh thu tiền đi.”

Carol hoàn hồn.

Nói thật, cô hơi ghen tị với nhan sắc của Thánh nữ.

Đây đại khái là sự thay đổi tâm lý sau khi trở thành người yêu của Arnold; nếu là trước đây, chắc cô đã dày mặt nịnh hót đối phương rồi.

Còn bây giờ, cô thấy hơi "chua" một chút, vì đối phương rõ ràng nhắm vào Arnold mà đến.

Lucia gật đầu với người bên cạnh, người đó lấy ra một đồng bạc đưa cho Arnold.

Mỗi khi gặp trường hợp này, Arnold lại thấy hệ thống tiền tệ thật phiền phức.

Để đếm đủ tám mươi xu lẻ thối lại là cả một vấn đề.

Tuy nhiên, như thấu hiểu sự lúng túng đó, đối phương trực tiếp nói:

“Cho tôi năm phần.”

Vậy là không cần thối tiền nữa.

Arnold thu lấy đồng bạc rồi không nhìn vị Thánh nữ kia thêm lần nào.

Với anh, Lucia chỉ là người anh từng làm hộ vệ cho một thời gian, chẳng có gì đặc biệt dù cô ta đúng là rất xinh đẹp.

Thấy đám người Giáo hội đứng vây quanh quá đông, Arnold suy nghĩ một chút rồi nói:

“Ờm... Thánh nữ đại nhân, mọi người đứng đây đông quá chúng tôi khó làm ăn lắm. Cô xem, khách hàng đều chạy sạch rồi.”

Khi Thánh nữ xuất hiện, cửa hàng vốn đang tấp nập bỗng chốc vắng hoe, mọi người đều kính cẩn lùi xa.

Lucia không có ý định giải thích, cô chỉ mỉm cười:

“Nhưng sau khi chúng tôi rời đi, việc làm ăn của anh sẽ còn tốt hơn nữa mà, phải không? Đây là món ăn mà Thánh nữ đã từng mua đấy nhé~”

Carol đang xào khoai tây không nhịn được ngẩng đầu nhìn vị Thánh nữ này lần nữa.

Nụ cười dịu dàng xen chút tinh quái ấy khiến những người xung quanh như thấy thiên thần hạ thế, đồng loạt thành tâm cảm tạ “Chủ” vĩ đại.

Lại gặp cao thủ rồi!

Đây thực sự là một cao thủ thượng thừa.

Carol chợt nhớ đến Hamina.

Nếu không dùng kế "xua hổ nuốt sói", mượn tay mấy kẻ "bại khuyển" kia ép buộc Hamina một trận, chắc giờ này cô cũng đang đau đầu với người phụ nữ đó.

Không ngờ, Thánh nữ cũng là hạng "tâm cơ"!

Giữa những cao thủ, chỉ cần chạm mặt là đủ để biết trình độ của nhau.

Qua vài câu nói của Lucia, Carol nhận ra đối phương tuyệt đối không phải dạng vừa, đẳng cấp hơn hẳn đám người kia.

May mắn là Lucia có vẻ không thuộc kiểu yêu đương mù quáng với Arnold.

Có mùi "trà xanh".

Carol thầm đưa ra phán đoán sơ bộ.

Tuy nhiên, nếu chỉ cỡ này mà muốn làm lung lay Arnold thì đúng là hơi coi thường anh rồi.

Carol khẽ cười nhạt, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.

Đôi mắt Thánh nữ khẽ nheo lại trong tích tắc rồi nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, cô vẫn mỉm cười nhìn Arnold và Carol.

“Năm phần khoai tây của cô đây. Lúc ăn hãy cẩn thận nhé, hơi nóng và có chút cay đấy.”

Xào một mẻ lớn chia làm năm phần nên không mất nhiều thời gian, Carol dùng lời nói khéo léo ra hiệu cho Thánh nữ nên rời đi.

Như thể không nghe ra ẩn ý, Lucia bảo cấp dưới nhận đồ, rồi cười nói:

“Tôi có một số việc muốn bàn bạc với Arnold đại nhân. Tôi có thể để hai người lại giúp cô làm việc, Carol tiểu thư. Arnold đại nhân vốn dĩ cũng chỉ thu tiền thôi mà? Cho tôi mượn anh ấy một lát được không?”

Cô ta rõ ràng đã điều tra kỹ về Carol.

“Vậy nếu tôi nói, tôi không tin tưởng người lạ thì sao?”

“Giáo hội không đáng để Carol tiểu thư tin tưởng sao? Cô là vị thi sĩ lừng danh cơ mà.”

Cuộc đối đầu giữa hai thiếu nữ diễn ra trong chớp mắt.

Carol thở dài:

“Tôi cũng rất muốn tin ngài, Thánh nữ đại nhân, nhưng mà — nếu tôi tin ngài, lỡ lát nữa vị giáo chủ Tân Giáo đằng kia làm gỏi tôi thì biết tính sao?”

“Hửm?”

Lucia nhìn theo hướng Carol chỉ, và cô nhìn thấy khuôn mặt giống hệt trong các bức họa của Giáo hội.

Khuôn mặt mang tên Iolis.

Cùng với mười hai chiếc cánh đang sải rộng sau lưng cô ta.

Bất kể Thánh nữ đến đây với mục đích gì, Helen thực ra chẳng cần bận tâm.

Tranh chấp giữa Tân Giáo và Giáo hội hiện nay là không chết không thôi.

Helen muốn chia cắt quyền lực, thậm chí là lật đổ Giáo hội, nên khi Thánh nữ xuất hiện, dù có là bẫy hay không, cô vẫn sẽ ra tay.

Bởi lẽ, Helen không tin bất cứ cái bẫy nào của Thánh nữ có thể giữ chân được mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!