Chương 229: Cô ấy xem chừng đã chết thật rồi
Tốt lắm, một triệu, hai triệu... vẫn còn đang tăng!
Nằm trên sàn giả chết, Lê nhìn dòng năng lượng tăng vọt mà lòng sướng âm ỉ, chỉ thiếu nước bay lên chín tầng mây.
Ai mà ngờ kỹ năng Chiến đấu tiếp diễn dùng để giả chết lại hiệu nghiệm đến thế!
Chiến đấu tiếp diễn cho phép người sở hữu duy trì khả năng hoạt động ngay cả khi chịu vết thương chí mạng. Lê lúc này, không nghi ngờ gì nữa, đã lãnh trọn một đòn tất sát: tim bị phá hủy, hơi thở đoạn tuyệt... Dẫu Hoa Đà có tái thế, e cũng chỉ biết lắc đầu buông một câu: “Chuẩn bị hậu sự đi thôi.”
Nhưng Lê vẫn còn ý thức!
Và ở thế giới Honkai này, chỉ cần ý thức còn tồn tại, thì vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Lê nhớ rõ trước khi dòng thời gian thế giới thực biến động, Cao Minh từng nói với cô rằng thế giới Honkai cho phép ý thức tìm kiếm vật chứa mới, nhưng lại cự tuyệt việc vật chứa thu thập ý thức mới.
Điển hình nhất là Otto. Hắn có vô số cơ thể dự phòng, chết ở thân xác này liền lập tức tái sinh ở thân xác khác, ý thức trường tồn bất diệt. Nhưng ngược lại, Kallen mà hắn khao khát hồi sinh cả đời thì ý thức đã tiêu tan sau cái chết. Thế nên dù Otto có dùng gen của cô để nhân bản ra bao nhiêu người đi nữa, cũng chẳng thể nào gọi lại được linh hồn năm xưa.
Hiện tại, ý thức của Lê chưa tan biến, thậm chí chưa hề rời khỏi thể xác. Vì thế, tuy nhìn qua như đã chết, nhưng thực chất vẫn còn khả năng tái khởi động.
Và điều này đã ban cho Lê cơ hội “vặt” thêm một mẻ năng lượng vốn dĩ chỉ dành cho người chết.
Vấn đề duy nhất là... cái chết này hình như hơi “thật” quá đà rồi...
Vill-V, cậu đang làm cái quái gì thế hả Vill-V? Khóc lóc ở đó thì giải quyết được gì? Mau xốc lại tinh thần làm phẫu thuật cấy ghép lõi cho mình đi! Còn Mobius nữa, đừng có đứng ngẩn tò te ra đấy! Em nhớ dạo trước chị phát hiện Griseo sắp chết vì bệnh hôn mê, quyết định làm phẫu thuật dung hợp cho con bé dứt khoát lắm mà?!
Mấy người mà không mau tỉnh táo lại, đợi hết thời gian hiệu lực của Chiến đấu tiếp diễn là mình “đi bán muối” thật đấy!
Giờ khắc này, Lê tiếc đứt ruột vì MEI không có mặt ở đây. Với phong thái xử lý tình huống lạnh lùng thường thấy, chắc chắn cô ấy sẽ đưa ra được lựa chọn chính xác.
Dù việc thu về hơn bốn triệu điểm năng lượng khiến Lê rất vui, nhưng đây đâu phải mục tiêu tối thượng...
Cô đâu có muốn cầm vài triệu điểm rồi “nhận cơm hộp” rời sân khấu sớm thế này!
Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ đang yên đang lành lại bật dậy nắm tay Vill-V rồi phán một câu: “Mình cảm thấy mình còn cứu được”?
Giữa lúc Lê đang nóng ruột như ngồi trên đống lửa, bên tai cô vang lên một âm thanh cứu rỗi tựa tiếng trời.
“Mọi người không cần hoảng loạn, vận mệnh của Lê vẫn chưa kết thúc tại đây...”
Trong ánh mắt sững sờ của đám đông, Aponia chậm rãi bước đến bên cái xác nát bấy của Luật Giả Thứ Tám, nhặt lên Lõi Luật Giả vẫn còn nguyên vẹn, không vương chút bụi trần.
“Những sợi tơ đang rối ren tại đây, rồi lại tiếp tục vươn lên, cho đến khi...”
Aponia khẽ thở dài. Và Vill-V, khi nhìn thấy Lõi Luật Giả trên tay đối phương, ánh mắt cô cuối cùng cũng bừng sáng trở lại, như người vừa tỉnh cơn mộng mị.
“Đúng... đúng rồi, còn có cái này! Còn cơ hội, vẫn còn có thể thử!”
Làm tốt lắm, Aponia! Tuy nhìn chị có hơi thần thần thao thao, nhưng pha này chị xử lý quá tuyệt vời!
Vừa tiếp tục giả chết để Vill-V luống cuống bế lên, Lê vừa thầm giơ ngón cái tán thưởng cho nhà kiến tạo xuất sắc của mình.
Tiếp theo, tất cả trông cậy vào tay nghề của Vill-V rồi!
Hành lang bên ngoài phòng phẫu thuật chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc. Nếu có bất kỳ nhân viên nào của Trục Hỏa Chi Nga đi ngang qua đây, hẳn họ sẽ tự giác ngậm chặt miệng.
Nguyên do không gì khác ngoài những con người đang đứng đợi với vẻ mặt âm trầm, nặng nề như chì.
Toàn bộ đều là Chiến sĩ Dung hợp, trong đó có cả hai kẻ mạnh nhất nhân loại: Kevin và Elysia. Khi tâm trạng của những tồn tại khủng khiếp này đang chạm đáy, ai lại dại dột mà đến chọc vào tổ kiến lửa?
Còn bên trong phòng phẫu thuật lại càng là một sự kiện chấn động: Ba nhà khoa học hàng đầu của nhân loại tề tựu, chỉ để thực hiện một ca phẫu thuật duy nhất...
Pardofelis lo lắng vò vò cái đuôi của mình. Tuy may mắn sống sót sau phẫu thuật Chiến sĩ Dung hợp, nhưng việc mọc thêm tai và đuôi mèo khiến cô bé nhất thời chưa thể thích ứng.
Vừa bước ra khỏi Đài Quan Sát đã nghe tin Lê trọng thương đang cấp cứu, lòng dạ cô bé nóng như lửa đốt. Cảm giác bất an này, ngay cả khi gặp được Aponia – người mà cô bé hằng mong gặp – cũng chẳng thể xoa dịu.
Phẫu thuật... rốt cuộc là phẫu thuật gì mà cần nhiều nhân vật lớn đến thế?
Chị Lê chẳng phải không thể trở thành Chiến sĩ Dung hợp sao?
Như cảm nhận được sự bất an của Pardofelis, Aponia đứng bên cạnh khẽ xoa đầu cô bé: “Đừng lo, cô ấy sẽ không sao đâu.”
Đúng vậy, vận mệnh của Lê không dừng lại ở đây, không cần phải lo lắng... Dẫu lý trí mách bảo Aponia như vậy, nhưng sâu trong tim, cô vẫn không ngăn được nỗi bồn chồn.
Kể từ khi trải qua phẫu thuật Chiến sĩ Dung hợp, Aponia bắt đầu nhìn thấy những sợi tơ. Chúng như những đường chỉ vận mệnh, cho phép cô nhìn thoáng qua tương lai.
Mỗi người chỉ có một sợi tơ, như số phận đã được an bài sẵn – Aponia vốn luôn nghĩ như thế, cho đến khi cô nhìn thấy Lê.
Trên người cô ấy hội tụ vô vàn sợi tơ. Thậm chí có rất nhiều sợi rủ xuống đất, như những vận mệnh bị chối bỏ.
Khoảnh khắc ấy, Aponia hiểu ra, Lê là một tồn tại đặc biệt. Tương lai của cô ấy chứa đựng vô vàn khả năng, tất cả chỉ phụ thuộc vào quyết định của chính cô.
Trong số đó, có rất nhiều con đường dẫn đến hạnh phúc. Aponia thậm chí nhìn thấy nhiều ngã rẽ vượt qua được đại thảm họa diệt vong, hướng tới một tương lai rộng mở. Ngay cả trong những vận mệnh rủ xuống kia, cũng thấp thoáng vô số khả năng yên bình.
Aponia còn nhìn thấy, rất nhiều vận mệnh hạnh phúc ấy đã đứt đoạn, chỉ vì Lê lựa chọn giúp đỡ cô...
Sự hổ thẹn và hối hận trào dâng trong lòng Aponia. Nhưng khi nhìn thấy những vận mệnh rực rỡ nhất của Lê, cô tạm gác lại những suy tư ấy.
Những con đường mà Lê dấn thân đều trải đầy chông gai, đau khổ cho chính bản thân cô, nhưng đổi lại, sẽ có những người khác được cứu rỗi...
Lần đầu gặp Lê, Aponia từng do dự có nên dùng năng lực “Giới Luật” để cấm Lê tự làm hại mình hay không. Nhưng vận mệnh lại hiển thị một kết quả tàn khốc, nếu cô áp đặt Giới Luật lên Lê, bi kịch sẽ chỉ càng thêm trầm trọng.
Lúc đó, Aponia thấu hiểu một điều bất lực: Cô không có cách nào cứu vớt con người này. Dù ở bất kỳ dòng thời gian nào, cô ấy cũng sẽ chọn con đường hy sinh thân mình để cứu người khác, dẫu cho bản thân phải chịu trăm ngàn vết thương.
Sai lầm đã phạm không thể vãn hồi, muốn cứu người lại lực bất tòng tâm...
Thế nên, Aponia đã đưa ra một quyết định, cô sẽ không ngăn cản Lê nữa. Dù đối phương chọn ngã rẽ vận mệnh nào, cô cũng sẽ hành động theo ý nguyện của cô ấy.
Bất kể chuyện gì, chỉ cần Lê cần, cô sẽ làm. Dù việc đó chỉ như một sự chuộc tội tự an ủi vô nghĩa, nhưng đó là cách duy nhất Aponia có thể nghĩ ra.
Sự kiện lần này là bước ngoặt quan trọng trong tương lai của Lê. Rất nhiều sợi tơ vận mệnh đã dừng lại tại đây, đồng nghĩa với việc sinh mệnh của Lê cũng chấm dứt. Thời gian trôi qua, những vận mệnh bị loại bỏ ấy cũng lần lượt rủ xuống, tàn lụi.
Chỉ là...
Cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở, MEI lẳng lặng bước ra.
Khi những người khác ùa tới hỏi han tình hình, Aponia lặng lẽ ngước nhìn sợi tơ duy nhất còn sót lại.
Cô vẫn nhớ như in câu nói mình từng nói với Lê, và cũng đã thấy những đau khổ mà Lê phải gánh chịu vì nó.
Dù Lê có oán hận cô, thậm chí oán hận cả thế giới này, Aponia đều cam lòng chấp nhận. Nhưng mà...
Lê à, thế giới này... thực sự đáng để em hy sinh đến mức này sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
