Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

644 8361

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Tạm ngưng)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

60 117

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 3

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 18

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 10

Chương Lê Minh - Chương 233: Quyết định đi ngược nguyên tắc

Chương 233: Quyết định đi ngược nguyên tắc

Vốn dĩ, rào cản lớn nhất trong việc vớt Kalpas ra khỏi ngục là đám cao tầng. Bọn họ không đời nào chịu thả một kẻ nguy hiểm đến mức cực đoan như vậy ra ngoài, nhất là khi gã lại mang nặng lòng thù địch với Trục Hỏa Chi Nga.

Nhưng chưa đầy một tháng sau, đám cao tầng ấy đã không còn là rào cản nữa — bởi lẽ bọn họ đã chết sạch cả rồi.

Kẻ thì tự sát bằng cách tự bắn vào lưng mình cả chục phát đạn, kẻ thì dùng dao gọt hoa quả tự chém bay đầu mình, lại có kẻ đang bơi trong bồn tắm thì chết đuối... Tóm lại là chết bất đắc kỳ tử, chẳng còn mống nào.

Cái lý do mà Su đưa ra để giải thích qua loa đến mức Lê cũng không nỡ nhìn thẳng, nhưng ngặt nỗi chẳng ai làm gì được cậu ta. Bởi lẽ không có bất kỳ bằng chứng nào chĩa mũi dùi về phía vị tân lãnh đạo của Trục Hỏa Chi Nga. Cậu ta xử lý mọi việc sạch sẽ đến mức nghe đồn ngay cả sát thủ của Độc Nhộng cũng phải ngả mũ thán phục.

Thêm vào đó, Su xử lý công vụ cực kỳ công tâm, cân bằng hoàn hảo lợi ích của các bên, hiệu suất giải quyết vấn đề lại càng không thể bắt bẻ vào đâu được. Nhờ vậy, cậu ta nhanh chóng nắm trọn quyền lực của cả tổ chức trong lòng bàn tay.

Và khi người nắm quyền là "người nhà", thì việc Lê muốn bảo lãnh một người ra ngoài trở nên dễ như trở bàn tay.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ — với cái tính khí thất thường của Kalpas, có biến là anh ta bùng nổ thật chứ chẳng đùa.

Lê nghi ngờ rằng một khi Kalpas ra khỏi tù và biết được những chuyện đã xảy ra, việc đầu tiên anh ta làm sẽ là bóp chết Aponia, sau đó là MEI, Vill-V, Kevin... hắn sẽ vác xác đến gõ cửa từng người một để tính sổ.

Cảm xúc của Kalpas bùng nổ đem lại năng lượng cho cô, đó là văn minh tốt — nhưng nếu vì thế mà hại chết những con cừu béo bở khác, thì đó lại là văn minh xấu rồi.

Thế nên, Lê quyết định đưa ra một quyết định đi ngược lại với nguyên tắc của mình...

"Cô tên là Sakura, phải không?"

Trước khi bước vào khu giam giữ, Lê nhìn cô gái tóc hồng với đôi tai hồ ly dài rủ xuống bên cạnh, bất đắc dĩ lên tiếng: "Thật ra tôi tự đi một mình là được rồi. Tôi có đủ sức mạnh để tự bảo vệ bản thân, hơn nữa Kalpas cũng không thể làm hại tôi."

"Rất xin lỗi, nhưng đây là mệnh lệnh của ngài Su." Cô gái tên Sakura bướng bỉnh lắc đầu. "Để đề phòng bất trắc, tôi cần phải bảo vệ ngài sát sao."

"A ha ha, tôi thấy thật sự không cần thiết đâu mà..."

Nhìn ánh mắt kiên định không chút lay chuyển của Sakura, Lê cũng đành cười khổ chiều theo ý đối phương: "Thôi được rồi, nhưng lát nữa hai người đừng có đánh nhau đấy nhé..."

Gương mặt này, đôi tai này, kiểu tóc này, cái tên này — chính là cô, Yae Sakura!

Dù bên ngoài không biểu lộ gì, nhưng Lê suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng khi nhìn thấy Sakura. Cũng may thế giới này không có Kallen, nếu không cô thực sự sẽ không nhịn được mà muốn "hành hạ" Otto một phen.

Tiếc thay, ở dòng thời gian hiện tại, Otto và Yae Sakura đã chẳng còn giao điểm nào nữa. Sau này dù Lê có muốn chơi nói đùa thì cũng chẳng ai hiểu được cô.

Than ôi, nhân sinh sao mà cô độc quá!

Nhưng chỉ dựa vào tạo hình và cái tên kia, Lê dám khẳng định hiệu suất nạp năng lượng của Sakura tuyệt đối không thấp. Hơn nữa sức chiến đấu của cô ấy cũng rất ra gì và này nọ, chính là vị điều tra viên năm xưa đã tàn sát sạch người trong viện điều dưỡng rồi đánh hòa với Kalpas. Điều này càng chứng tỏ Sakura chắc chắn là một nhân vật quan trọng.

Có điều, phải làm sao để công lược cô nàng này đây? Dù sao những việc cô ấy từng làm quả thực có chút gai góc.

Lê có thể hiểu hành động của đối phương lúc đó. Là nhân viên chiến đấu của đơn vị Độc Nhộng, một chiến binh như Sakura đa phần chỉ biết dùng một cách duy nhất để giải quyết vấn đề — đó là thanh kiếm trên tay mình.

Vì vậy, khi nhìn thấy một đợt bùng phát bệnh dịch Honkai quy mô lớn đang nhen nhóm, cô ấy tự nhiên sẽ ra tay trước, cắt đứt khả năng bùng phát của nó... nhất là khi số thuốc gửi đến trước đó đều đã bị bọn quan chức tham ô sạch sẽ.

Vấn đề ở chỗ Lê có thể hiểu, nhưng liệu Kalpas và Aponia có hiểu cho không?

Haizz, quan hệ giữa người với người đúng là vấn đề nan giải.

Chuyện tương lai cứ để tương lai lo, lúc này Lê vẫn dẫn theo Sakura cùng bước vào ngục tối. Sau khi băng qua hành lang dài hun hút, tại gian phòng giam sâu nhất, cô nhìn thấy bóng hình màu trắng đã lâu không gặp.

"Kalpas, đã lâu không gặp."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Kalpas vốn đang quay lưng về phía cửa ngục bỗng thẳng người dậy. Anh quay đầu lại, để lộ chiếc mặt nạ Ultraman đã có phần nứt vỡ.

"Lê...?"

Anh chậm rãi đứng dậy, từng bước từng bước đi đến trước mặt Lê, nhìn người con gái chỉ cách mình một song sắt. Hồi lâu sau, anh mới cất tiếng:

"Tại sao lại ra nông nỗi này?"

[Năng lượng +18.000]

Kalpas không nghe thấy tiếng tim đập trên người đối phương, cũng không nghe thấy tiếng hít thở... Con người không phải là sự tồn tại như thế này.

Dù ngữ khí của Kalpas vẫn bình thản, nhưng Lê của ngày xưa đã có thể nghe ra ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy trong anh, huống chi là Lê của bây giờ — kẻ đang sở hữu lõi Thức Chi Luật Giả, nhạy cảm hơn gấp bội với cảm xúc con người?

"Không có gì, trước đó bị thương chút đỉnh nên làm vài cuộc phẫu thuật cải tạo ấy mà~" Lê cười nhẹ tênh, gõ gõ vào song sắt để lảng sang chuyện khác. "Cái nhà giam này vốn chẳng thể giữ chân anh, sao anh lại cứ ru rú ở đây thế?"

"Dù có ra ngoài cũng chẳng có ý nghĩa gì." Giọng Kalpas khựng lại một nhịp. "Viện điều dưỡng đã không còn nữa, tất cả mọi người đều đã bị ả đàn bà bên cạnh cô giết sạch rồi."

Trong khoảnh khắc ấy, Lê cảm nhận được sự cảnh giác và căng thẳng truyền tới từ Sakura bên cạnh — cô ấy đang đề phòng Kalpas bất ngờ nổi điên tấn công.

Nhưng Lê không hề có ý định phòng bị, cô chỉ bình thản gật đầu.

"Ừ, tôi biết."

"...Đến cuối cùng cô đã không quay lại nơi đó." Dù cách một lớp mặt nạ, Lê vẫn cảm nhận được ánh mắt Kalpas đang ghim chặt vào mình. "Cô không phải là kẻ nuốt lời. Đã xảy ra chuyện gì?"

"Bị thương chút xíu thôi, giờ thì ổn cả rồi..." Lê khẽ thở dài, rồi đưa tay về phía Kalpas. "Vậy nên, có muốn đi cùng tôi không, Kalpas?"

Kalpas im lặng. Anh nhìn Lê trước mắt, bàn tay cô đang vươn ra, hệt như cái ngày đầu tiên gặp gỡ, cô đã mời anh cùng rời đi như thế.

Cuối cùng, Kalpas hừ lạnh một tiếng: "Đi theo cô? Muốn ta nghe lời cô, quy tắc cũ cô hiểu rồi đấy. Tất nhiên, cô có thể để ả đàn bà bên cạnh ra tay thay cô, ta đều không quan——"

"Vậy thì so tài một chút nhé, Kalpas~"

Lê cười híp mắt ngắt lời Kalpas. Cô bứt hai sợi tóc trên đầu mình xuống, đưa một sợi cho anh.

"Ai làm đứt sợi tóc này trước thì người đó thắng. Kẻ thắng có quyền đưa ra một yêu cầu cho kẻ thua!"

"Hả? Cô đùa cái quái gì thế, thứ đồ chơi này thì có gì mà so——?!"

Giây tiếp theo, biểu cảm của Kalpas cứng đờ. Anh vốn định dùng lửa thiêu rụi sợi tóc thành tro bụi, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không cách nào làm tổn hại đến nó.

Sợi tóc này chẳng có gì đặc biệt, ngay cả một đứa trẻ con cũng có thể dễ dàng bứt đứt, nhưng Kalpas hắn lại cứ trơ mắt ra mà không làm gì được!

"Cô đã làm cái gì?!"

"Chỉ là một cái khóa tư duy đơn giản thôi." Lê thong thả bứt đứt sợi tóc trên tay mình, cười nói. "Nó khiến cho ý thức sâu thẳm của anh cự tuyệt việc thực hiện hành động đó."

"Nào Kalpas, có chơi có chịu, tôi được phép đưa ra yêu cầu rồi chứ?"

"...Hừ, tùy cô."

Dù mặt vẫn còn hằm hằm, nhưng Kalpas không hề có ý định nuốt lời. Bất kể Lê vừa giở trò gì, thua là thua, anh chấp nhận thất bại.

"Vậy tôi nói nhé, Kalpas..."

Biểu cảm của Lê dần trở nên nghiêm túc. Sau thoáng chần chừ, cô hạ quyết tâm mở lời.

"[Không được làm tổn thương đồng đội]."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!