Chương 208: Muốn câu được cá quan trọng là cần biết thả dây dài
Kịch bản cao thủ võ lâm bị phế hết võ công, bị đày xuống vùng khỉ ho cò gáy rồi chịu đủ sự khiêu khích của đám hậu bối trẻ trâu, cuối cùng bị đánh cho tơi tả rồi cười nhạo — rất tiếc, loại tình tiết máu chó này không hề xảy ra ở Chi bộ Châu Úc.
Người tiếp đãi Lê là Himeko, một người cực kỳ nhiệt tình và thân thiện. Dù chỉ là đội trưởng Phân đội 5 của Trục Hỏa Chi Nga, nhưng ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi như chi bộ Châu Úc này, cô ấy cũng được coi là một trong những chỉ huy có quyền lực nhất. Dưới sự quản lý nghiêm ngặt của Himeko, đám lính mới ở đây không ai dám làm ra mấy chuyện vô lễ như thế.
Tuy nhiên, sau khi biết sức khỏe của Lê hiện tại chẳng khác gì người bình thường, Himeko cũng không dám làm liều đến mức để cô phụ trách huấn luyện thực chiến cho các chiến sĩ. Ngộ nhỡ lỡ tay làm Lê bị thương thật thì sao? Mấy vị tai to mặt lớn trên trụ sở chắc chắn sẽ xuống hỏi thăm sức khỏe cô ngay!
Nhưng khổ nỗi Lê cứ nằng nặc đòi tìm việc gì đó để làm. Cực chẳng đã, Himeko đành sắp xếp cho cô đứng lớp một khóa huấn luyện lý thuyết chiến đấu, đồng thời cho phép các chiến sĩ tự nguyện đăng ký tham gia.
Ban đầu, nghe tin đại anh hùng Lê đích thân đứng lớp, đám lính tranh nhau sứt đầu mẻ trán để xí chỗ, hy vọng học hỏi được chút bí kíp. Nhưng mớ lý thuyết khô khan nhanh chóng khiến bọn họ chạy mất dép — dù sao thì có thuộc làu lịch sử phát triển của các môn phái võ thuật cũng đâu giúp cú đấm của họ mạnh hơn được.
Hơn nữa, dùng võ thuật đối kháng của con người để đánh Honkai thú... bọn chúng làm gì có hình người đâu mà đánh? Tử Sĩ thì có hình người đấy, nhưng mấy cái huyệt đạo hay điểm yếu sinh lý của con người rõ ràng là vô dụng với bọn xác sống này.
Thế nên, chỉ sau vài buổi, lớp học của Lê vắng tanh như chùa Bà Đanh, cuối cùng chỉ còn sót lại đúng một người.
"Hoa, hôm nay cũng chỉ có mình em đến thôi sao."
Trong phòng học rộng lớn, Lê nhìn Hoa đang ngồi cô độc một mình, mỉm cười bước từ bục giảng xuống, ngồi đối diện với cô bé: "Nghe lâu như vậy rồi, em thấy bài giảng của tôi thế nào?"
"Lê đại nhân..." Dù đã khá quen với Lê, nhưng tính cách nghiêm túc, có phần cổ hủ của Hoa khiến cô vẫn tỏ ra khá lúng túng khi đối mặt với vị anh hùng có địa vị chênh lệch quá lớn với mình. "Em thấy khóa học này rất tốt. Nếu có thể thông hiểu lịch sử phát triển của các lưu phái, ta có thể thông qua đó để suy ngẫm sâu hơn về những thiếu sót trong kỹ năng chiến đấu của bản thân."
"Nói thì hay lắm, nhưng võ thuật được tạo ra suy cho cùng là để đối phó với con người." Lê cười nói: "Nên nếu các em phải chiến đấu với Honkai thú hay Tử Sĩ, thì kỹ năng võ thuật thực ra chẳng có mấy tác dụng, lý thuyết võ thuật lại càng vô dụng hơn."
"...... Dạ?"
Hoa ngơ ngác chớp mắt. Cô vẫn luôn đinh ninh rằng việc Lê mở lớp học này chắc chắn phải có thâm ý gì đó, nhưng giờ cô ấy lại bảo...... thực ra nó hoàn toàn vô dụng?
"Xin lỗi nhé Hoa, làm em thất vọng rồi. Thật ra tôi chỉ muốn kiếm chút việc làm cho đỡ chán thôi."
Nụ cười của Lê thoáng chút bất lực: "Thực ra tôi cũng muốn dạy kỹ năng chiến đấu thực dụng hay cách sử dụng vũ khí lắm, nhưng với tình trạng hiện tại, diễn tập thực chiến quá nguy hiểm, Himeko không cho phép tôi làm thế."
"Vâng, Đội trưởng là người rất chu đáo." Hoa gật đầu tán thành. Tuy mái tóc đỏ rực của Himeko khiến người ta dễ liên tưởng đến tính cách hào sảng, không câu nệ tiểu tiết, nhưng thực tế cô ấy lại là người có nội tâm cực kỳ tinh tế và luôn bảo vệ chu toàn cho các thành viên.
Thế nên khi đối mặt với một "thương binh" cấp cao được điều từ trên xuống như Lê, Himeko càng không đời nào cho phép cô đụng vào mấy chuyện nguy hiểm.
"Tôi biết cô ấy là người tốt, nhưng mà......"
Lê khẽ thở dài, cuối cùng lại thôi, không nói hết câu.
Cô chỉ lặng lẽ đứng dậy bước lên bục giảng: "Mà thôi, cứ vậy đi...... Hoa, sau này em không cần đến nữa đâu. Dù sao mở lớp học này cũng chỉ làm tốn thời gian của mọi người. Lát nữa tôi sẽ nói với Himeko hủy bỏ môn này."
Nhìn bóng lưng có phần lạc lõng của Lê, trong lòng Hoa dâng lên một nỗi hoảng loạn, không kìm được mà tự trách bản thân liệu có phải mình đã làm sai điều gì không.
Tuy quanh năm suốt tháng ở Châu Úc, Hoa không rõ cụ thể chuyện gì đã xảy ra với Lê, nhưng qua tin tức, cô cũng biết chuyện Lê bị thương. Vị anh hùng năm xưa vì chấn thương mà cơ thể suy kiệt, giờ chỉ có thể mở mấy lớp lý thuyết vô thưởng vô phạt chẳng giúp ích được gì cho ai......
Hoa không hiểu. Rõ ràng mấy năm trước khi gặp mặt, Lê vẫn như một luồng ánh sáng chói lòa soi rọi vạn vật, tại sao giờ lại ra nông nỗi này?
Chẳng lẽ mọi ánh hào quang rồi cũng đến lúc lụi tàn? Giống như võ quán của nhà cô vậy, vị anh hùng từng được vạn người tung hô này, giờ đây cũng phải chịu cảnh đìu hiu......
Hoa đã không thể chấn hưng võ quán, nhưng nhìn bóng người trước mắt, cô cảm thấy lần này mình nhất định phải làm điều gì đó.
"Em cảm thấy lớp học của ngài rất tốt ạ!"
"?" Lê hơi ngạc nhiên quay đầu lại, phát hiện Hoa đã chạy đến sau lưng mình, ánh mắt nhìn cô đầy cố chấp.
"Em rất thích ngồi ở đây...... Em thích nghe Lê đại nhân giảng bài!" Hoa nghiêm túc nói: "Cho nên xin ngài đừng hủy bỏ lớp học, em vẫn muốn tiếp tục học hỏi thêm nhiều điều từ ngài!"
"......"
Lê lẳng lặng nhìn khuôn mặt của Hoa, một lúc lâu sau bỗng bật cười: "Vậy sao, nếu vẫn còn có người cần đến tôi, vậy thì hết cách rồi......"
"Hoa, em có hứng thú học chút đồ hữu dụng từ một kẻ vô dụng này không?"
Với câu hỏi này, câu trả lời của Hoa chỉ có một — cô gật đầu thật mạnh.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hoa, trong lòng Lê âm thầm hiện lên ba chữ.
Kế hoạch thông qua.
Ai cũng biết, câu cá thì phải thả mồi rồi bình tĩnh chờ đợi, và Lê thì luôn là bậc thầy trong bộ môn này.
Từ lúc biết mình sẽ đến Châu Úc, mục tiêu của Lê luôn là Hoa. Vậy làm thế nào để thắt chặt mối quan hệ với cô bé này đây?
Chủ động tiếp cận Hoa thì dễ, nhưng Lê nghe Himeko kể rằng Hoa hiện tại là một con chiến thần phòng tập, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào huấn luyện. Trong khi đó, với sức chiến đấu gần như phế vật hiện tại, Lê không thể tập cùng cô bé được. Tuy với tính cách của Hoa, chỉ cần Lê kiên trì thì cô bé chắc chắn sẽ đồng ý ở bên cạnh, thậm chí tự giảm cường độ huấn luyện để chiều theo Lê, nhưng như thế là chưa đủ với Lê.
Làm vậy thì mình sẽ trở thành bên chủ động giúp đỡ Hoa, mà sự giúp đỡ này thực chất lại chẳng có mấy tác dụng. Ở vị thế như vậy rất khó để cày độ hảo cảm nhanh chóng.
Thế nên Lê quyết định tư duy ngược, thay đổi định vị bản thân. Từ một hình tượng người ban phát sự giúp đỡ, chuyển sang hình tượng người cần được giúp đỡ. Dù sao thì các nghiên cứu khoa học cũng chỉ ra rằng, so với những người hay giúp đỡ mình, con người ta lại dễ nảy sinh hảo cảm hơn với những người thường xuyên nhờ vả mình làm chút chuyện vặt.
Đại khái là kiểu cảm giác [Cậu mà không có tôi thì biết sống sao đây? Hết cách rồi, tôi đành phải ở bên cạnh cậu vậy!]
Dù sao đi nữa, nhờ vào chiêu bài giả vờ đáng thương này, ít nhất cô cũng đã thành công tròng dây vào cổ Hoa.
Tiếp theo cứ tiếp tục cùng cô bé thảo luận võ thuật, dạy chút kỹ năng chiến đấu, tranh thủ cày max độ hảo cảm trước khi Luật Giả thứ bảy xuất hiện là đẹp~
Có điều, có một chuyện khiến Lê rất để ý từ khi đến Châu Úc và gặp Hoa......
Ánh mắt cô kín đáo liếc qua phần ngực của Hoa.
Ừm, màn hình phẳng, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Liva.
Tội nghiệp con bé, sau này phải bồi bổ cho nó ít sữa đu đủ hay gì đó mới được, không thì mang tiếng năm mươi ngàn năm không dậy thì thì thảm quá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
