Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 203: Kevin ta đã tuyệt tình tuyệt nghĩa!

Chương 203: Kevin ta đã tuyệt tình tuyệt nghĩa!

Kevin thậm chí không biết mình đã rời khỏi nơi đó bằng cách nào. Đến khi hoàn hồn lại, cậu nhận ra mình đã chạy đến một nơi hoàn toàn không còn nhìn thấy bệnh viện kia nữa.

Lê trở nên như vậy, là vì... mình sao?

Phải rồi, như vậy mọi chuyện mới hợp lý. Rõ ràng bao năm nay Trục Hỏa Chi Nga luôn bó tay chịu trói trước bệnh dịch Honkai, sao lại đột nhiên tung ra loại thuốc chữa được cả sự xâm thực của Luật Giả thứ sáu? Khả năng duy nhất là họ đã có được thứ gì đó có thể kháng lại Honkai!

Làm gì có công nghệ nào đột phá nhanh thế, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế trên đời này. Nguyên liệu của cái gọi là thuốc đặc trị đó, thực chất chính là máu của Lê!

Là để cứu những người dân đã chết vì sai lầm của mình, cho nên Lê mới...

Kevin vốn có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Lê. Cậu muốn hỏi tại sao chị ấy lại bị thương, muốn hỏi sao chị ấy lại trở nên yếu ớt như vậy, muốn hỏi những lời chị ấy nói ở doanh trại hôm đó rốt cuộc có ý gì — nhưng giờ đây những câu hỏi đó không cần thốt ra nữa, cậu đã có câu trả lời rồi.

Tất cả đều là tại cậu.

Kevin vò đầu bứt tai, sự phiền muộn và hối hận không ngừng phình to và lên men trong lòng cậu lúc này, tựa như vô số lưỡi dao đang cứa nát trái tim.

Hóa ra là vậy, hèn gì Mobius và mọi người đều không muốn nói chuyện với mình. Chắc chắn họ đều biết nguyên do... Chắc chắn là Lê không cho phép họ nói cho mình biết. Thậm chí ngay vừa rồi chị ấy vẫn còn giấu giếm, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Ha, ha ha..."

Kevin nghe thấy tiếng cười khô khốc và gượng gạo, nhìn xung quanh vắng lặng, cậu mới nhận ra âm thanh đó phát ra từ chính cổ họng mình.

Bảo vệ Lê? Bảo vệ thế giới Lê yêu thương?

Kevin à Kevin, mày không những chẳng bảo vệ được cái gì, mà còn khiến tất cả thương tích đầy mình! Rõ ràng Lê đã làm tất cả những gì có thể đến mức cực hạn, vậy mà mày vẫn nghi ngờ lời chị ấy, hại chết bao nhiêu người, cuối cùng còn bắt Lê phải gánh chịu tất cả hậu quả!

Để giúp mình chuộc lỗi, để cứu những người bị mình hại chết, máu và tủy xương của chị ấy phải bị rút cạn hàng ngàn lần...

Chị ấy phải đau đớn biết nhường nào.

Hơi thở dồn dập, cơ thể Kevin run rẩy không kiểm soát. Cậu muốn bù đắp tất cả, nhưng lại phát hiện bản thân chẳng thể làm được gì.

Mạnh lên thì đã sao? Thắng được Lê thì thế nào?! Kevin của hiện tại chẳng khác gì cậu thiếu niên năm xưa được Lê cứu khỏi tay thú Honkai — không, thậm chí còn tồi tệ hơn. Cậu thiếu niên năm đó ít nhất sẽ không hại Lê ra nông nỗi này!

Điều khiến Kevin khó chấp nhận hơn cả sai lầm mình phạm phải, chính là việc bản thân không có cách nào bù đắp hậu quả. Trước đó khi đối mặt với Luật Giả thứ sáu cậu đã nếm trải cảm giác này một lần, và giờ đây sự bất lực đau đớn này càng khiến cậu cảm thấy mình là một kẻ phế vật hơn bao giờ hết.

"Mình phải... làm sao mới tốt đây..."

"Đội trưởng Kevin, anh làm gì ở đây thế?"

Kevin mờ mịt ngẩng đầu lên, phát hiện người đang đứng trước mặt mình chính là Kosma.

"Hướng kia là vị trí bệnh viện chị Lê đang nằm đúng không? Đội trưởng Kevin, anh vừa đi thăm chị ấy về à? Chị ấy sao rồi, vết thương đỡ hơn chưa? Hôm trước trông chị ấy có vẻ nghiêm trọng lắm... Những người lính bình thường như bọn em không được phép vào thăm, em — và cả Đội trưởng Ato, Dystopia đều rất lo lắng." Nhìn thấy Kevin, tâm trạng Kosma có vẻ khá vui, một người vốn ít nói như cậu nhóc hôm nay cũng nói nhiều hơn hẳn.

"...Vết thương?" Ánh mắt Kevin khẽ động, từ từ quay sang nhìn Kosma. "Hôm đó em đã nhìn thấy chị ấy bị thương sao?"

"Đội trưởng Elysia lúc đó nhờ em đưa chị Lê đến khu an toàn, lúc đó người chị Lê đầy rẫy vết thương." Kosma thành thật trả lời. "Hình như là bị tấn công bởi loại vũ khí dạng kim châm... Có thể khiến chị Lê bị thương đến mức đó, chắc chắn là kẻ địch rất mạnh. Nếu không nhờ chị Lê giải quyết hắn, e là trụ sở cũng chẳng còn tồn tại nữa..."

Những lời nói phía sau của Kosma hoàn toàn không lọt vào tai Kevin nữa. Cậu thậm chí không đáp lại lời nào, chỉ lẳng lặng rời đi.

Những ngày sau đó, không ai nhìn thấy Kevin đâu. Người ta chỉ biết một khu huấn luyện nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh đã bị san phẳng từ vùng núi đồi thành bình địa.

Và khi cậu quay trở lại trụ sở, Kevin của ngày xưa — người tuy nghiêm túc khi huấn luyện nhưng lại rất năng nổ, dễ gần ở đời thường — đã biến mất. Chỉ còn lại một chiến binh lầm lì ít nói, khuôn mặt hiếm khi có chút biểu cảm nào.

Cậu nhận nhiệm vụ gần như không ngừng nghỉ. Vừa tiêu diệt xong thảm họa Honkai này liền lập tức xin đi nhiệm vụ tiếp theo, cứ như thể có một thế lực nào đó đang ép cậu phải liều mạng tiến về phía trước. Vì những người khác hoàn toàn không theo kịp cường độ của cậu, nên phần lớn thời gian Kevin đều tác chiến đơn độc. Nhưng theo mô tả của số ít chiến binh từng đi cùng nhiệm vụ, thái độ của Kevin đối với Honkai quyết đoán đến mức tàn nhẫn.

Bất kể hy sinh hay nguyên do, chỉ cần phát hiện sự kiện Honkai là dùng sức mạnh lớn nhất để tiêu diệt. Có người tán thưởng tác phong này, cũng có người cảm thấy cậu quá vô tình.

Nhưng đối với Lê, cô chỉ thấy — Thằng nhóc này dạo gần đây chẳng thèm đến gặp mình!

Kể từ sau khi bỏ chạy hôm đó, Kevin bắn từ xa cho cô một trăm nghìn năng lượng, rồi sau đó lặn mất tăm, Lê không gặp lại cậu lần nào nữa.

Sau khi lệnh cấm thăm bệnh được nới lỏng, đừng nói là Mobius, đến cả Kosma, Griseo cô cũng gặp không ít lần rồi, thế mà Kevin vẫn biệt tăm. Elysia thì lúc thì bảo Kevin không đến là tốt nhất, lúc lại giận dỗi vì Kevin dám không đến thăm, cảm xúc thay đổi còn phong phú hơn cả Lê.

Tuy cơ thể không thể hồi phục thêm, nhưng Lê hiện tại cũng chẳng đi đâu được, đành tiếp tục nằm dí ở bệnh viện.

Dù không muốn rời đi, nhưng một thời gian sau Elysia cũng nhận được lệnh điều chuyển của Trục Hỏa Chi Nga. Dù sao một chiến lực mạnh mẽ như vậy không thể cứ để ở trụ sở làm bảo vệ mãi được, cô ấy cần phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Sau khi Elysia đi, phòng bệnh của Lê yên tĩnh hơn hẳn. Ngoại trừ vài người thi thoảng ghé thăm, người đến đây thường xuyên nhất lại là Griseo.

Cũng phải thôi, Blanca và Ato đều rất bận, không có thời gian chăm sóc con bé, nên phần lớn thời gian Griseo đều chơi ở phòng thí nghiệm của Mobius. Nhưng phòng thí nghiệm dù sao cũng hơi nguy hiểm, bản thân Mobius cũng chẳng biết cách chăm trẻ con. Giờ Lê đang rảnh rỗi, bệnh viện cũng đủ an toàn, nên Griseo dứt khoát ngày nào cũng chạy sang đây.

Ato cảm thấy gửi Griseo chỗ Lê là tuyệt nhất quả đất. Blanca thì thấy hơi phiền cho bệnh nhân như Lê. Nhưng vì bản thân Lê cực kỳ hoan nghênh, cộng thêm việc Griseo thực sự rất thích Lê, nên cuối cùng mọi người đều đồng ý phương án này.

Mặc dù Lê hơi ghét đám trẻ trâu, nhưng với một cô bé ngoan ngoãn, nghe lời lại đáng yêu như Griseo thì cô cưng chiều hết mực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!