Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 201: Hãy nhìn Kevin ở phía xa kia

Chương 201: Hãy nhìn Kevin ở phía xa kia

Lượng máu rút từ cơ thể Lê, dù tính toán theo kiểu bảo thủ nhất, cũng đủ để Trục Hỏa Chi Nga chế tạo ra hơn mười triệu liều thuốc kháng Honkai. Ngay cả khi cứu chữa cho toàn bộ nạn nhân của cả thành phố, vẫn còn dư ra hàng triệu liều.

Nhưng rõ ràng, Trục Hỏa Chi Nga cho rằng việc dùng một lượng lớn thuốc như vậy để cứu chữa dân thường là không mang lại giá trị cao. Thà cất kho để dành khi cần thiết còn hơn.

Về việc này, Lê không có ý kiến — mà có ý kiến thì cũng chẳng ai nghe. Mọi chuyện đã ngã ngũ mấy ngày rồi, mà cô vẫn bị nhốt trong phòng bệnh này chưa được ra ngoài bước nào.

Ngoại trừ MEI và Elysia thỉnh thoảng ghé qua thăm, những người còn lại hoàn toàn không được vào, lý do là để đảm bảo cô được nghỉ ngơi và hồi phục tốt nhất.

Điều này làm Lê rất đau lòng. Nếu không gặp được Kevin và mọi người, thì làm sao cô bào năng lượng được đây!

Còn cả Vill-V nữa, vị này độ hảo cảm đã nhảy vọt từ cấp 9 lên max cấp luôn rồi, thế mà từ hôm đó đến giờ vẫn chưa gặp mặt lần nào.

Nhưng Lê cũng không quá vội, dù sao cơ hội vẫn còn nhiều. Hơn nữa, tuy suốt ngày nằm trên giường bệnh chẳng làm gì ngoài xem TV và chơi game, nhưng năng lượng từ đâu đó vẫn liên tục đổ về tài khoản của cô.

Ít thì tám chín nghìn, nhiều thì lên tới hơn chục nghìn... Năng lượng không ghi tên người gửi, Lê cũng không biết là ai nổ, nhưng đoán sơ sơ cũng biết là từ mấy cái máy phát điện hiệu suất cao kia.

Có điều, hiệu suất làm việc của MEI đúng là hơi cao quá. Cô chỉ bảo là hy vọng tạm thời giấu Kevin và mọi người, không muốn để họ lo lắng. Kết quả là MEI chặn cửa thật, chặn đến mức không cho họ nhìn thấy mặt cô lấy một lần.

Trời đất chứng giám, Lê chỉ muốn diễn cái vai "người hùng mạnh mẽ không muốn để người khác lo lắng" thôi mà. Vì làm thế thì đến lúc Kevin và mọi người biết sự thật, khả năng cao là sẽ nổ hũ nhiều hơn. Ai dè MEI làm việc quá uy tín, khiến Lê hoàn toàn không tìm được cơ hội nào để tự hủy.

Nếu không nhờ MEI chặn tin tức kỹ thế, chắc giờ này cô đã thu hoạch cả triệu điểm năng lượng rồi ấy chứ? Nhất là Kevin và Vill-V, hai người này mà không nổ cho cô cả triệu năng lượng, Lê thề sẽ diễn ngay màn tái phát chấn thương lăn đùng ra ngất tại chỗ cho xem.

"Lê, hôm nay cậu thấy thế nào?"

Ngay lúc Lê đang thả hồn lên mây, toan tính xem sau này bào năng lượng kiểu gì cho lời nhất, thì MEI mặc áo blouse trắng đẩy cửa bước vào.

"Chào buổi sáng MEI. Tớ ổn lắm, trừ việc tay chân hơi bủn rủn ra thì chẳng khác gì trước kia cả~" Nói rồi Lê còn cười híp mắt, giơ nắm đấm lên khua khoắng hai cái. "Dù không thể mạnh mẽ như xưa, nhưng tớ nghĩ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, biết đâu tớ vẫn đánh đấm được với đám thú Honkai ấy chứ."

Nhìn Lê lạc quan như vậy, dù trong lòng không nỡ, nhưng MEI vẫn buộc phải nói cho cô biết sự thật. Nếu không, sự thất vọng của Lê sau này có thể còn lớn hơn: "Lê, cơ thể cậu không thể hồi phục được nữa đâu... Tổn thương cậu gánh chịu quá nặng nề, khả năng phục hồi vốn có đã sụp đổ hoàn toàn, thậm chí nhiều chức năng sinh lý bình thường cũng bị rối loạn. Giữ được mạng sống như hiện tại đã là giới hạn rồi."

"...Ra là vậy." Trái với dự đoán của MEI, sau khi biết tin dữ, cảm xúc của Lê không hề dao động, cô chỉ cười gật đầu. "Tình huống này tớ cũng từng nghĩ đến rồi."

"Nhưng đã là giới hạn rồi thì có nghĩa là tớ đã hồi phục xong rồi đúng không? Vậy tớ ra ngoài được chưa?"

Lê lật người trên giường bệnh định đứng dậy, nhưng cảm nhận đôi chân đứng trên đất vẫn còn hơi run rẩy, cuối cùng cô đành ngượng ngùng quay đầu lại nhìn MEI: "Cái đó... cậu đưa giúp tớ cái nạng ở đầu giường được không?"

[Năng lượng +18.000]

"...Tuy cơ thể không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng thể lực vẫn chưa hồi phục." MEI im lặng một lúc mới mở miệng. "Nghỉ ngơi thêm vài ngày đi, tình hình bên ngoài hiện tại cũng không an toàn lắm."

Tuy không biết kẻ nào đã khơi mào sự hỗn loạn này, nhưng số lượng cao tầng muốn đục nước béo cò là quá nhiều. Cộng thêm những kẻ tôn thờ Honkai ngấm ngầm châm ngòi thổi gió, toàn bộ Trục Hỏa Chi Nga có thể nói là đang trải qua cơn địa chấn cực lớn, một bộ phận không nhỏ lãnh đạo cấp cao đã chết trong các cuộc thanh trừng lẫn nhau.

Sóng gió đến giờ vẫn chưa dứt. Khoảng trống về quyền lực và lợi ích do những kẻ đã chết để lại đang khiến vô số người thèm khát lao vào xâu xé... Đối với MEI, đây cũng là cơ hội để mở rộng quyền lực hơn nữa.

Nếu Trục Hỏa Chi Nga là một khối thống nhất, có cùng mục tiêu và niềm tin, thì nhiều chuyện tồi tệ đã chẳng xảy ra, ví dụ như chuyện lần này. MEI vốn không thích tranh quyền đoạt lợi, nhưng nếu muốn cứu nhân loại khỏi tay Honkai, đây là việc cô bắt buộc phải làm.

Lần này tuy Lê gặp bất hạnh, nhưng nhìn nhận một cách khách quan, MEI lại có được một cơ hội cực tốt để dần dần kiểm soát Trục Hỏa Chi Nga.

"Xin lỗi cậu, Lê."

MEI vô thức thốt lên. Chính cô cũng không biết mình đang xin lỗi vì đã không giữ lời hứa bảo vệ Lê, hay xin lỗi vì đã lợi dụng bi kịch của Lê.

Cô thấy Lê mở to mắt, dường như cảm thấy việc cô mở miệng xin lỗi là điều gì đó lạ lẫm lắm.

"Tớ không thấy tớ có gì để cậu phải xin lỗi cả. Nhưng nếu làm thế khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn thì... tớ tha thứ cho cậu đấy, MEI."

[Năng lượng +10.000]

Mình và đám cao tầng lợi dụng Lê kia, rốt cuộc có gì khác nhau về bản chất đâu chứ?

"...Cảm ơn cậu."

Nhìn ánh mắt dịu dàng của Lê, MEI cụp mắt xuống. "Dạo này tớ sẽ rất bận, chắc không qua thăm cậu được... Nhưng có Elysia phụ trách an ninh ở đây rồi, không cần lo vấn đề an toàn đâu. Vì cơ thể cậu cũng đã hồi phục tương đối, nên người khác đến thăm chắc cũng không nhìn ra quá nhiều manh mối. Từ ngày mai Mobius và mọi người có thể vào thăm cậu rồi."

"Vậy à, MEI cũng nhớ chú ý nghỉ ngơi đấy nhé."

[Năng lượng +30.000]

Thân hình MEI khựng lại một thoáng, cô không nói thêm gì nữa, lẳng lặng rời khỏi phòng.

Nhìn cánh cửa đóng lại, nụ cười trên mặt Lê cũng dần trở nên bình thản.

Rất tốt, thu hoạch năng lượng hàng ngày hoàn thành. Thời gian qua cô toàn sống nhờ vào việc vặt lông cừu từ MEI và Elysia thế này đây.

"Ngày mai là gặp được mọi người rồi..."

Đám khách hàng VIP chất lượng cao của cô cuối cùng cũng sắp đến!

Lê lật người, với tay lấy cây nạng dựa ở góc tường, rồi chống tay đứng dậy, chậm chạp di chuyển đến bên cửa sổ.

May là tuy yếu, nhưng chưa đến mức phải ngồi xe lăn thật, Lê vẫn miễn cưỡng duy trì được khả năng tự đi lại một mình.

Lê mở cửa sổ, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Một ngày đẹp trời biết bao. Nhìn bầu trời xanh kia xem, nhìn cỏ cây hoa lá kia xem, nhìn cái đầu trắng đang leo tường ở dưới lầu kia xem—

Khoan đã, hình như có cái gì đó là lạ?

Lê nghệ mặt ra, thò đầu xuống nhìn cái người đang bám ngay dưới bệ cửa sổ phòng mình.

Đây không phải là Kevin sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!