Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 196: Đã mất Rắn lại còn thiệt cả Lê

Chương 196: Đã mất Rắn lại còn thiệt cả Lê

"Lê, nghe tôi nói này, chuyện này phức tạp lắm, đừng nghe Vill-V nói hươu nói vượn ở đó!" Mobius lo lắng nói. "Cái loại thuốc mới đó... thành phần đó hiện tại thực sự không tìm ra nữa đâu, không có cách nào chế tạo được. Tôi đang nghiên cứu giải pháp khác cho thảm họa lần này rồi, em tin tôi đi—"

"Tiến sĩ, không cần giấu em nữa..."

Lê khẽ lắc đầu: "Thành phần đó, thực ra là máu của em đúng không?"

"—"

Biểu cảm của Mobius cứng đờ, ngay sau đó cô trừng mắt nhìn Vill-V đang đứng bên cạnh đầy lạnh lẽo — Không sai vào đâu được, chắc chắn là con ả này đã nói cho Lê!

"Không liên quan đến VV đâu Tiến sĩ, là em tự đoán ra đấy." Lê ngăn cản ánh mắt như muốn giết người của Mobius đang găm vào Vill-V, giải thích. "Thời gian trước em phát hiện máu mình có thể chữa bệnh Honkai, ngăn chặn sự xâm thực... Nếu dùng làm nguyên liệu chế thuốc kháng Honkai, thì còn gì thích hợp hơn nó chứ?"

"Lê, chuyện này để sau hẵng nói..."

"Không để sau được đâu Tiến sĩ, chuyện đã cháy xém lông mày rồi." Lê không cho Mobius cơ hội trì hoãn. Cô nắm chặt tay Mobius, không để đối phương có bất kỳ cơ hội nào lảng tránh hay trốn thoát khỏi ánh mắt mình. "Nếu bây giờ chúng ta không giải quyết, mọi người trong thành phố này sẽ không còn cái gọi là 'sau này' nữa đâu."

"Em căn bản không biết điều này có nghĩa là gì đâu Lê!" Mobius cuống lên. "Em có biết một khi chuyện này lộ ra ngoài, sẽ ảnh hưởng lớn đến mức nào với em không? Không chỉ đám cao tầng, mà tất cả những kẻ biết chuyện đều sẽ coi em là—"

"Em hiểu hết mà, không cần nói đâu Tiến sĩ."

Lê nhẹ giọng ngắt lời Mobius, nhưng sự kiên định trong ánh mắt không hề thay đổi dù chỉ một chút: "Thế nhưng, sẽ có người nhờ đó mà sống sót... rất nhiều, rất nhiều người."

[Năng lượng +180.000]

"...Em không thể cứu hết tất cả mọi người đâu, Lê."

"Em biết, nhưng đó không phải lý do để em không làm."

Lê mỉm cười, đôi mắt xanh thẳm dịu dàng chăm chú nhìn người trước mặt: "Tiến sĩ, chị còn nhớ không, nguyện vọng em từng nói với chị ấy? Nếu ngay cả người trước mặt còn không cứu nổi, thì làm sao đạt được mục tiêu lớn lao kia chứ."

Mobius cúi đầu, cô không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy nữa.

"Nhưng nếu làm thế, em sẽ vĩnh viễn không đạt được mục tiêu đó nữa."

"Em biết."

Vẫn là hai chữ đơn giản ấy, nhưng lại chứa đựng quyết tâm khiến Mobius cảm thấy nặng nề khôn tả.

"Không sao đâu. Dù không thể tự tay làm được, nhưng vẫn còn mọi người mà, đúng không?" Như nghĩ đến điều gì, Lê cười khẽ. "Kevin đã mạnh hơn em rồi, sau này cũng sẽ có những người mạnh hơn em nữa. Sứ mệnh cứu thế giới, có lẽ không đến lượt em nữa rồi."

"Nên ít nhất lần này, dù chỉ làm chúa cứu thế của một thành phố thôi cũng được... cho em cơ hội hoàn thành giấc mơ một lần nhé?"

"...Tôi biết rồi."

Cùng một câu nói, khi Lê thốt ra thì nhẹ nhàng biết bao, nhưng đến lượt Mobius, từng chữ thốt ra lại khó khăn vô cùng.

Nếu đây là quyết tâm của Lê, thì cô đã không thể ngăn cản được nữa... Nếu sự việc đã không thể tránh khỏi, cô chỉ có thể giúp Lê giảm bớt đau đớn mà thôi.

"Vậy thì, trăm sự nhờ Tiến sĩ nhé." Lê cười gật đầu. "Giờ em ra ngoài cùng Kevin duy trì trật tự đây, khi nào chuẩn bị xong thì gọi em."

Nói xong, khác hẳn với dáng vẻ nặng nề khi bước vào, Lê sải bước nhẹ nhàng rời khỏi phòng thí nghiệm. Lúc đi ngang qua Vill-V, cô còn mỉm cười gật đầu với đối phương: "Cảm ơn cậu nhé Vill-V, đã giúp mình nhiều như vậy."

"—Khoan đã, các người đang làm cái quái gì thế?"

Vill-V đột nhiên cảm thấy, diễn biến sự việc hình như hơi khác so với tưởng tượng của mình.

"Chẳng phải bây giờ nên triệu tập toàn bộ nhà khoa học của Trục Hỏa Chi Nga để nghiên cứu máu của Lê, cố gắng chế tạo ra vật phẩm thay thế dùng cho thuốc sau này sao?" Vill-V cười gượng hai tiếng. "Đã là nguyên liệu quan trọng như thế, lẽ ra phải lập tức đưa về trụ sở để bảo vệ mới đúng chứ?"

Đúng vậy, phải là như thế mới đúng.

Theo kịch bản của cô, nếu Lê thực sự nguyện ý đứng ra công khai hiệu quả của máu mình, thì việc đầu tiên là cậu ấy sẽ được đưa về trụ sở như một đối tượng nghiên cứu quý giá. Có thể sẽ bị rút không ít máu, nhưng dưới sự can thiệp của MEI, Mobius, bản thân cô và cả những chiến binh như Kevin, Lê sẽ sớm lấy lại tự do. Tuy sau đó sẽ có nhiều rắc rối, nhưng với thực lực của Lê thì không khó giải quyết.

Cư dân thành phố này đã hết đường cứu rồi, cho dù Lê có hiến máu cũng không thể cứu nổi nhiều người như vậy. Điều quan trọng thực sự là sau này các nhà khoa học dựa vào máu của cậu ấy để phát triển chất thay thế, cứu những người về sau.

Đã vậy, tại sao Lê còn muốn đi duy trì trật tự ở đây?

"Sao các người nói chuyện cứ như thể định chế tạo thuốc ngay bây giờ để cứu dân ở đây vậy...?"

Không thể nào, chuyện đó căn bản không làm được.

Đúng là thuốc của Mobius cần rất ít lượng máu của Lê, nhưng ở đây là cả một thành phố, gần mười triệu dân!

Dù có vắt kiệt máu toàn thân Lê cũng không đủ số lẻ!

"Đương nhiên là phải cứu rồi." Lê cụp mắt cười khẽ, lướt qua người Vill-V đang đứng ngây ra như phỗng. "Trên thế giới này không có ai là đáng chết cả, phải không?"

"..."

Lê rời đi, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại Mobius và Vill-V. Không khí yên tĩnh, nhưng lại ngột ngạt đến mức khó thở hơn cả lúc hai người tranh cãi ban nãy.

"Giờ cô hài lòng chưa?" Giọng Mobius khản đặc. "Vậy thì liên hệ trụ sở đi, chuẩn bị thuốc kháng Honkai để giải quyết thảm họa tồn đọng của Luật Giả thứ sáu."

"...Các người điên rồi sao?! Chuyện này không thể nào làm được!" Cuối cùng cũng phản ứng lại, Vill-V đập mạnh tay xuống bàn. "Muốn cứu chừng đó người, dù cô có rút cạn máu của Lê cũng không đủ một góc!"

"Rút cạn một lần không đủ, thì rút nhiều lần." Giọng Mobius bình tĩnh đến lạ thường. "Cơ thể Lê có khả năng tái tạo cực mạnh, việc tạo máu cũng vậy... Tuy không biết giới hạn ở đâu, nhưng theo tính toán và thí nghiệm trước đây của tôi, trong vòng 20 lần rút cạn sẽ không ảnh hưởng đến phong độ của em ấy, trong vòng 300 lần sẽ không gây ra tổn thương thực thể khó hồi phục."

"Lần này, trừ đi những hao hụt trong quá trình chế tạo và phân phát thuốc, đại khái cần lượng máu gấp một ngàn đến một ngàn năm trăm lần lượng máu toàn thân của Lê."

"Cô điên rồi... Cậu ấy sẽ chết đấy!" Vill-V lùi lại một bước theo bản năng. Cô cũng ngạc nhiên về chính mình, hóa ra cô cũng biết sợ hãi sao?

"Có lẽ, tôi sẽ dốc toàn lực để chuyện đó không xảy ra." Đôi mắt lạnh lẽo vô cảm của Mobius nhìn thẳng vào Vill-V. "Đây chẳng phải là điều cô muốn sao?"

"Tôi không có! Tôi chỉ muốn..."

"Bất kể cô muốn làm gì, ngay khoảnh khắc cô để Lê nhìn thấy đám đông thảm thiết kia, rồi nói với em ấy rằng máu của em ấy có thể cứu họ, thì em ấy chắc chắn sẽ làm như vậy — bởi vì em ấy không đời nào trơ mắt nhìn những người đó chết ngay trước mặt mình! Ngay cả chuyện này mà cái đầu của cô cũng không nghĩ ra sao?!"

Giọng nói vốn lạnh nhạt của Mobius càng nói càng kích động, cuối cùng như tiếng gầm gừ rít qua kẽ răng: "Vill-V, nếu em ấy thực sự chết vì hai kẻ ngu xuẩn là cô và Kevin, tôi đảm bảo các người sẽ hối hận vì đã sinh ra trên cõi đời này!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!