Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 122

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Thánh Nữ - Chương 49: Thiên Giới Nhất Thừa (Cosmic Juggernaut), sớm muộn gì cũng mở ra!

"Otto, hãy trở thành Đấng Cứu Thế của nhân loại nhé..." 

"Biến thế giới không hoàn hảo này... thành một nơi mà mọi người đều có thể mỉm cười." 

"..."

Otto từ từ mở mắt.

Trong giấc ngủ đã xa cách từ lâu, cậu dường như đã nghe thấy niềm mong mỏi cuối cùng của người ấy dành cho mình.

Năm trăm năm qua, nỗi tưởng nhớ cậu dành cho cô chưa bao giờ gián đoạn, nhưng mấy năm gần đây lại càng lúc càng thường xuyên.

"Liva, là cậu đang nhắc nhở tớ, rằng tớ đã làm sai sao..."

Otto có chút mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới bầu trời trong xanh, gió xuân khẽ thổi qua tán lá xào xạc, mọi thứ trông thật tươi đẹp biết bao.

Nhưng cậu biết, dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo này, chôn giấu bao nhiêu tội ác của cậu.

Thí nghiệm trên cơ thể người ở Tháp Babylon, khoanh tay đứng nhìn Anti-Entropy hoành hành tàn bạo ở thành phố Nagazora, xem người khác như quân cờ để mặc sức lợi dụng và dày vò... Mấy năm gần đây, hành vi của cậu ngày càng điên cuồng.

Toàn là những chuyện mà người ấy ghét cay ghét đắng. Tất cả đều đi ngược lại với lời dặn dò cuối cùng của cô ấy.

Thế nhưng, chỉ cần có thể đưa người ấy trở về, bất kể phải trả cái giá nào, cậu cũng không màng.

Dù cho có bị Liva chán ghét, cậu vẫn muốn được nhìn thấy bóng hình ấy một lần nữa.

Phải chăng giấc mơ này, chính là Liva đang nhắc nhở cậu đừng làm vậy?

Sau một thoáng bâng khuâng, Otto bất giác tự cười nhạo sự viển vông của mình.

Nếu cô ấy thật sự có thể nhắc nhở mình như vậy, thì tốt biết bao? Chỉ tiếc rằng, thế gian này không hề tồn tại loại phép màu đó.

Còn về chuyện linh hồn chuyển thế mà Tiên Nhân Xích Diên từng nói với cậu năm đó...

Otto ngày nay giám sát thông tin dân số toàn thế giới, quả thực phát hiện thỉnh thoảng sẽ có những người xuất hiện giống hệt với những người từng tồn tại trước đây. Giọng nói, dung mạo, tính cách, thậm chí cả tên gọi cũng vô cùng tương tự.

Cái gọi là linh hồn chuyển thế, có lẽ thật sự tồn tại?

Otto đã giám sát toàn thế giới mấy chục năm, ngay cả vị Tiên Nhân của Thần Châu kia, cậu cũng thấy vài gương mặt quen thuộc trong kho dữ liệu của mình... nhưng duy nhất chỉ không có người ấy.

Thế gian này không tìm thấy dù chỉ một chút dấu vết tồn tại của Liva, cứ như thể linh hồn của cô đã không còn ở thế giới này nữa.

"...Tính ra thì cũng sắp đến lúc rồi."

Từ từ đứng dậy, Otto chỉnh lại trang phục, chậm rãi bước ra khỏi phòng.

Nơi cậu đang ở là căn cứ của Schicksal gần Thần Châu. Hoặc nói chính xác hơn, là một căn cứ bí mật do cá nhân Otto xây dựng, ngay cả những người khác trong Schicksal cũng không biết... ví dụ như Kallen Kaslana và Eleanor Schariac.

Sở dĩ làm vậy, đương nhiên là vì một vài chuyện trọng đại không muốn để hai người kia biết.

Nhìn vệt sáng xẹt qua chân trời như một vệt sao băng, Otto khẽ nheo mắt.

"Đến rồi sao?"

Giọng nói vừa dứt, một bóng trắng đã đứng trước mặt cậu.

"Lâu rồi không gặp, bạn cũ."

Đối diện với lời chào hỏi tươi cười của Otto, người mới đến lại đảo mắt đánh giá hoàn cảnh xung quanh cậu trước.

Nơi đây nằm sâu trong rừng rậm, có thể nói là non xanh nước biếc, không chút ồn ào. Phóng tầm mắt ra xa, ngoài căn nhà nhỏ Otto vừa bước ra, tất cả đều là một màu xanh biếc.

"Cậu tuổi còn chưa lớn bằng ta, mà đã bắt đầu ở viện dưỡng lão rồi à?"

Trên đời này, người dám trêu chọc Otto không nhiều, mà ở Thần Châu thì chỉ có một.

Người đến chính là Phù Hoa, người đã bảo vệ Thần Châu suốt mấy ngàn năm, và trong mấy mươi năm gần đây đã giao lại nhiệm vụ canh gác cho Schicksal, "vinh quang" về hưu.

Lời trêu chọc của bạn cũ không khiến Otto ngạc nhiên, cậu chỉ cười: "Đôi khi vì để an toàn, cũng không thể không ngụy trang một chút... Nhưng mà bạn cũ à, trông cô có vẻ thoải mái hơn nhiều đấy."

"Ừm... Elysia nói tôi nghiêm túc quá, bảo tôi học cách đùa giỡn nhiều hơn." Phù Hoa lắc đầu, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ. "Cho nên tôi đang thử."

"Nhưng mà, thứ cậu cần, tôi đã mang từ chỗ bọn họ đến rồi đây."

Lời của Phù Hoa khiến ánh mắt Otto trở nên sắc bén. Cậu không nói gì, nhưng núi rừng rậm rạp xung quanh bỗng chốc loé lên rồi biến mất, để lộ ra khung cảnh thật sự.

Bên dưới lớp ngụy trang hình ảnh thiên nhiên giả lập là một căn cứ cơ giới khổng lồ mang đầy màu sắc khoa học viễn tưởng. Vô số cỗ máy lao vùn vụt và sắt thép lạnh lẽo xung quanh hoàn toàn trái ngược với phong cảnh thiên nhiên dễ chịu lúc trước.

Phù Hoa cũng không nói nhiều, cô chỉ giơ tay lên. Ngay sau đó, kèm theo một tiếng nện vang trầm đục, một vật thể khổng lồ xuất hiện từ hư không, rơi thật mạnh xuống sàn thép.

"Thần Kiện Thứ Hai · Thiên Giới Nhất Thừa (Cosmic Juggernaut)... Lấy được thứ này từ dưới mí mắt Kevin đúng là tốn của bọn tôi không ít công sức." Phù Hoa nhìn cỗ máy Thiên Giới Nhất Thừa có hình dáng tựa đầu tàu hoả, nhíu mày. "Vậy, cậu định quan sát các thế giới khác, tiếp tục tìm kiếm sự tồn tại của người đó sao?"

"Hoàn toàn chính xác."

Otto bình thản nhìn Thiên Giới Nhất Thừa: "Nếu ở đây không tìm thấy cô ấy, thì tôi sẽ đến nơi khác tìm. Nếu những nơi khác cũng không tìm thấy, nó vẫn có thể hữu dụng trong kế hoạch cuối cùng."

"Cảm ơn nhiều, bạn cũ."

"Linh hồn chuyển thế sao?"

Phù Hoa khẽ thở dài: "Từng có người nói với tôi, cho dù linh hồn có thể chuyển thế, nhưng sự tồn tại ở kiếp sau đó cũng đã không còn là người mà cậu quen biết nữa. Cho nên, cô ấy tuyệt đối sẽ không gửi gắm hy vọng vào kiếp sau..."

"Dù sao thì, thế giới này chỉ cho phép ý thức ghép đôi với vật chứa mới, chứ không cho phép vật chứa thu thập lại ý thức đã tan biến... trừ phi là giữ lại ý thức ngay từ ban đầu." Otto nhìn bàn tay mình, rồi từ từ nắm chặt cơ thể làm từ Hồn Cương (Soulium) này. "Nhưng mà, vẫn phải thử."

"Trong tương lai mà Liva nhìn thấy, tôi đã không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, gây ra vô số hy sinh, chỉ vì muốn cứu một người không thích tôi." Nụ cười của Otto có chút đắng chát. "Bây giờ hai câu đầu đều đã bị cô ấy nói trúng, chỉ còn lại câu cuối cùng."

Một bản thân đã làm nhiều chuyện sai trái đến vậy, chắc chắn sẽ không được Liva yêu thích. Về điểm này, Otto đã sớm chuẩn bị tâm lý. Chỉ là...

Rốt cuộc... có thể cứu thành công hay không?

Lúc đó, Liva đã không nói cho cậu biết.

Là cô ấy không nhìn thấy? Hay là...

Ngay khoảnh khắc nghe thấy lời của Otto, trong mắt Phù Hoa thoáng qua một tia mơ hồ.

Nhìn thấy tương lai sao? Người đó... cũng vì nhìn thấy tương lai, nên mới làm những chuyện đó.

Thật giống nhau.

...Thôi bỏ đi, đều là quá khứ rồi.

Giao Thiên Giới Nhất Thừacho Otto, đây vừa là yêu cầu của chính Otto, cũng là quyết định của MEI và những người khác.

Phù Hoa không biết bọn họ đang tính toán điều gì, nhưng bất kể là MEI, Mobius hay Vill-V đều thông minh hơn cô rất nhiều. Nếu bọn họ và Otto đều muốn làm như vậy, cô chỉ cần làm theo ý tưởng của họ là được.

Có điều, nếu là Thiên Giới Nhất Thừa có thể kết nối các thế giới khác nhau, nói không chừng thật sự có thể đạt được mục tiêu của họ. Dù sao thì, không gian của thế giới dạo gần đây có vẻ không ổn định lắm, sức mạnh mà Thiên Giới Nhất Thừa có thể phát huy cũng mạnh hơn trước đây.

Nhưng tìm được mục tiêu rồi họ định làm thế nào? Không thể nào cứ thế lái Thiên Giới Nhất Thừa đâm thẳng qua đó chứ?

Chắc... không đến mức đó đâu nhỉ...?