Mùa hè nóng nực, người đông như kiến.
Lý Bắc nhìn hàng dài dằng dặc trước mắt, thầm may mắn vì giờ mình đã không còn là người thường, cái thời tiết này khó mà ảnh hưởng đến cậu được. Chứ với bộ đồ cos dày cộp đang mặc, khéo cậu cũng tã như mấy người bên đường, nóng đến mồ hôi đầm đìa như cún rồi.
“Chị đẹp ơi, cho em xin Wechat với!”
Nhờ nhan sắc nổi bật cùng khí chất của Liva "hàng thật", dù Lý Bắc chỉ đứng xếp hàng, cứ vài phút lại có người mò đến xin Wechat, đòi chụp ảnh chung.
Với những người này, Lý Bắc chỉ đành đáp: “Xin lỗi, tôi là nam.”
“Vãi?!” Anh chàng cos Chainsaw Man giật nảy, nhưng lập tức còn hưng phấn hơn: “Thế thì càng tuyệt chứ sao!”
Lý Bắc: "?"
Cậu có vấn đề rồi đấy.
“Bắc ơi, bên này, bên này!”
Ngay lúc Lý Bắc đang đau đầu vì đụng trúng một "anh chàng cong", giọng nói quen thuộc cách đó không xa đã thu hút sự chú ý của cậu.
Cậu quay đầu lại, thấy một anh chàng mặc bộ vest trắng, đội tóc giả vàng, đang cos Otto, đứng ngay cổng hội chợ vẫy tay lia lịa. Đó chính là cậu bạn thân Cao Minh.
Thấy người cần gặp đã đến, Lý Bắc lờ đi ánh mắt thất vọng của đám đông, rảo bước lại: “Thằng quỷ này, cậu không phải xếp hàng à?”
“Mình là đội dự thi, được đi lối riêng.” Thấy Lý Bắc tới, Cao Minh làm điệu vuốt bộ tóc giả vàng: “Thế nào, ông đây có bảnh không?”
“Emmm...” Lý Bắc quan sát Cao Minh từ trên xuống dưới. Tuy đúng là cũng đẹp trai đấy, nhưng mà...
“Cảm giác vẫn thua Otto, về khoản nhan sắc.”
“Nói thừa! Người 3D làm sao đẹp bằng 2D được.” Cao Minh lườm một cái, rồi lén chỉ mấy bạn nữ đang cos Honkai 3 tụ tập trong hội chợ: “Tí nữa cậu mà cũng nói thế trước mặt họ là chết dở.”
“Cảm giác vẫn thua tôi... về khoản nhan sắc.”
“Cậu liệu hồn đấy.”
Lúc này, nhóm nữ sinh gần đó cũng chú ý đến bên này và bước tới. Cô gái cos Kiana dẫn đầu hỏi: “Minh ơi, chị gái xinh đẹp này là ngoại viện cậu mời tới hả? Đẹp quá đi!”
“Cậu đừng khen nó nữa, kẻo tí đuôi lại vểnh lên tận trời.” Cao Minh bất đắc dĩ nhìn cô. Đây là Liễu Nguyệt, bạn gái cậu, cũng là trưởng CLB Cosplay của trường.
“Biết sao được, sức hút của tôi giống như đom đóm trong đêm, không thể che giấu.” Lý Bắc ra vẻ vuốt tóc.
Tự luyến thế này tuy không tốt, nhưng ai mà chẳng thích được khen? Huống hồ, từ lúc sinh ra mình đã thuộc top đầu của team “nhan sắc là chân lý”, người khác khen cũng là nói thật thôi~
“Ơ hả, Lý Bắc?!”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Liễu Nguyệt giật mình, nhưng vì cũng biết tỏng cái nết của Lý Bắc như Cao Minh, cô nhanh chóng định thần rồi cười phá lên.
“Không ngờ cậu cũng có khiếu giả gái đấy! Ban đầu đám trong CLB cứ đòi ngắm trai đẹp, xem ra hôm nay chỉ được ngắm mỹ nữ thôi hahaha!”
“Mà nhìn cậu ra chất Liva thật đấy, lúc không nói thì y như thật! Lần này có cậu cos chuẩn thế này trong nhóm, chúng ta chắc chắn qua vòng gửi xe. À đúng rồi, cậu xem kịch bản chưa?”
Lý Bắc gật đầu: “Yên tâm, tôi thuộc lòng từ mấy hôm trước rồi.”
Là nói xạo đấy, thực ra trên đường tới đây Lý Bắc mới mở file ra xem.
Nhưng dù sao cũng là "nửa dòng Valkyrie" lại còn được buff thể chất, kịch bản vài chục trang cỏn con, cậu liếc qua một lần là nhớ hết.
Tiết mục lần này diễn lại một đoạn cốt truyện của Honkai 3: Kallen đi thảo phạt Herrscher thứ 3, định bắt Mei đi thì bị Kiana và Bronya ngăn cản. Hình ảnh Kiana chắn trước Mei khiến Kallen nhớ lại Liva năm xưa đã che chắn cho mình trước Tiên Nhân Xích Diên, nên cuối cùng cô quyết định tha cho Mei.
Lý Bắc trong vai 'Liva' chỉ cần xuất hiện lướt qua trong đoạn hồi ức của Kallen, còn lại cảnh chính đều do CLB Cosplay của Cao Minh đảm nhận.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cốt truyện này hoàn toàn khác với những gì Lý Bắc từng biết.
Nhất là khi cậu chính là "bản thể" của Liva, xem cái kịch bản này mà cậu sượng trân, ngón chân cũng phải cào nát đất...
“Nói chứ kịch bản của các cậu có vẻ đơn giản quá, diễn có ra hiệu ứng không vậy?”
“Yên tâm, điểm ăn tiền lần này không phải cốt truyện, mà là nhan sắc của tụi này và hiệu ứng!” Cao Minh vênh váo chỉ vào đống đạo cụ chất đống ở góc khu nghỉ ngơi: “Thấy đống đó không? Bọn này cố tình mời một chuyên gia đạo cụ siêu xịn. Ổng dùng mấy linh kiện này để điều khiển đạo cụ di chuyển trên sân khấu từ hậu trường, nhìn y như thật luôn!”
“Vậy à, ghê gớm thật nhỉ...”
Lý Bắc đáp cho có lệ. Cậu liếc qua đã thấy cây Judah trong đống đạo cụ. Dù đúng là rất tinh xảo, nhưng với mắt nhìn của cậu thì vẫn rõ mồn một đó chỉ là đồ giả làm bằng nhựa và ván xốp.
Nhưng cũng chẳng thể đòi hỏi hơn. Cây thánh giá to thế này mà làm bằng kim loại thật thì coser sao nhấc nổi, nói gì đến việc vác đi diễn.
“Xem ra lần này các cậu chuẩn bị kỹ càng gớm?”
“Đương nhiên, mục tiêu lần này là giải toàn cầu... A lô?” Cao Minh vừa chống nạnh vênh váo thì chuông điện thoại reo. Cậu ta vừa nhấc máy nói được hai câu, sắc mặt lập tức đanh lại: “Cái gì? Ủa... nhưng mà...”
Ồ hô, đúng là vui quá hóa buồn đây mà.
Lý Bắc nhướng mày. Với thính lực của cậu, dĩ nhiên cậu nghe rõ đầu dây bên kia đang nói gì.
Quả nhiên, cúp máy xong, mặt Cao Minh xịu xuống: “Vụ đó, chuyên gia đạo cụ không tới được rồi...”
“Không tới được? Sao vậy?” Nghe tin này, Liễu Nguyệt lập tức căng thẳng: “Ổng không tới thì đống đạo cụ kia dùng kiểu gì? Mình ký hợp đồng rồi mà? Ổng không thể lật kèo được!”
“Hết cách rồi, cậu xem tin tức là biết...”
Cao Minh thở dài, lôi điện thoại ra lướt một hồi rồi mở một bản tin.
[KHẨN! Xảy ra vụ nổ khí gas quy mô lớn tại ngã tư 77, nguồn nguy hiểm chưa được xử lý, đề nghị người dân không lại gần!]
“Trời...” Liễu Nguyệt xìu hẳn: “Ổng, ổng không bị nổ chết rồi đấy chứ?”
“Chết thì không, hình như chỉ là trên đường đến đây bị cuốn vào vòng ngoài của vụ hỗn loạn, bị đám đông giẫm gãy xương rồi.” Cao Minh bất đắc dĩ lắc đầu: “Giờ đang ở bệnh viện, chắc chắn là không qua kịp.”
“Giờ sao đây...” Liễu Nguyệt chán nản ngồi thụp xuống: “Thế tiết mục của tụi mình toang à? Mọi người đã chuẩn bị lâu như vậy...”
“Haiz...”
Cao Minh cuối cùng cũng chỉ thở dài, bước đến vỗ vai Liễu Nguyệt: “Dạo này hay xảy ra mấy chuyện kiểu này, chịu thôi.”
“Ngày nào cũng rò rỉ khí gas gây ảo giác tập thể, rồi thì nổ khí gas, không thì sập hầm ngầm, bệnh nhân tâm thần xách liềm chém người... Cái thế giới quái quỷ gì vậy.”
“Nhưng không sao, tuần sau mình sang Thành phố C bên cạnh dự thi, vẫn kịp vòng tuyển chọn của khu vực Hoa Quốc!” Nói rồi, Cao Minh áy náy nhìn Lý Bắc: “Xin lỗi nha, hôm nay làm cậu mất công toi, để hôm nào tôi mời cậu một bữa.”
“Ừm...”
Lý Bắc không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày.
Vốn dĩ cậu định bảo hai người rằng mình có thể điều khiển đống đạo cụ đó, dù sao cậu cũng chỉ cần liếc mắt là hiểu được bảy tám phần cấu tạo của chúng rồi.
Nhưng vừa liếc nhìn xung quanh, cậu cảm thấy... có lẽ không cần thiết nữa.
