"Tiền! Tao muốn tiền mười đời cũng không xài hết—" Câu này vừa thốt ra, Kuroki lại hối hận, vội vàng sửa miệng, "Không không không, không phải tiền! Tao không cần tiền, tao muốn, muốn..."
Cần tiền làm gì? Mình bây giờ đang đứng trước một cỗ máy điều ước có thể thực hiện mọi nguyện vọng, so với tiền, chẳng phải còn đầy nguyện vọng khác quan trọng hơn sao?!
"Tao muốn... Tao muốn sức mạnh trường sinh bất tử!!!"
...
Im lặng.
Khác với nguyện vọng lập tức có hiệu quả ban nãy, lần này, thứ chào đón Kuroki chỉ có sự im lặng.
"...S-Sao vậy?" Kuroki vô thức siết chặt nắm đấm: "Thực hiện nguyện vọng của tao đi!"
"Trường sinh, bất tử..."
Giọng nói dịu dàng lại vang lên, chỉ là lần này dường như có thêm vài phần giễu cợt. Không chỉ vậy, Kuroki còn cảm thấy, vị trí phát ra âm thanh lần này, dường như gần hắn hơn.
"Trường sinh bất tử, có nhiều hình thức thực hiện lắm đấy."
RẦM!!!
Trong ánh mắt kinh hãi của Kuroki, cánh cửa nhà giam vốn bằng phẳng bỗng lồi ra một mảng lớn theo tiếng nổ, như thể bị thứ gì đó va đập làm biến dạng.
"Đá cũng trường sinh bất tử, biến anh thành đá nhé? Quỷ cũng trường sinh bất tử, biến anh thành Quỷ ha?"
RẦM!!!
Lại một cú va đập nữa, cánh cửa biến dạng nghiêm trọng hơn, thậm chí bản lề cũng văng ra.
Và lần này, Kuroki có thể nghe rõ vị trí phát ra âm thanh, chính là ngay sau cánh cửa đó!
"Đ-Đợi đã, tao không muốn biến thành đá!"
Nỗi kinh hoàng tột độ ép Kuroki phải mở miệng: "Hủy nguyện vọng này, tao đổi cái khác—"
"A, vấn đề này thì anh không cần lo. Dù sao thì, trước khi ước nguyện vọng thứ hai, anh phải thanh toán cái giá của nguyện vọng trước đã chứ."
RẦM!
Cánh cửa hoàn toàn không chịu nổi cú va đập nữa, bay văng ra như một quả đạn pháo. Kuroki đứng trên đường bay của nó, chỉ vừa sượt qua, liền bị cánh cửa sắt tốc độ cao quẹt qua, đâm nát một cánh tay.
"Á á á á á!!!"
"Suỵt, ồn ào quá đấy."
Một đôi chân trần trắng nõn giẫm lên vũng máu, từ từ bước đến bên cạnh Kuroki. Đáng tiếc, Kuroki bị đâm nát một tay, hoàn toàn không còn tâm trí ngẩng đầu, chỉ biết ôm vết thương mà rên la thảm thiết.
"Chỉ bị thương chút xíu đã la hét không ngừng, thế thì bất lịch sự với những người bị anh giết quá, đúng không?"
"Chóng mặt là bình thường, nhưng yên tâm, tạm thời anh sẽ không chết đâu."
Kuroki cảm nhận được ánh mắt phía trên đang nhìn mình, giọng nói mang theo thứ cảm xúc khó gọi là "thương hại": "Trước khi anh trả hết giá."
Ý, gì...?
Giây tiếp theo, câu hỏi đã có lời giải đáp. Bởi vì trong cơn đau dữ dội, Kuroki kinh hãi phát hiện cánh tay phải duy nhất còn lại của mình cũng bắt đầu tan biến từng tấc một, hệt như nét chữ bị tẩy xóa đi.
Không chỉ cánh tay, mà cả hai chân, ngũ quan...
"S-Sao lại—" Hắn không thể nói hết câu, cái miệng đã biến mất khỏi khuôn mặt Kuroki.
"Cái giá của việc 'trẻ lại' là mất đi tự do hoàn toàn? Thà không ước còn hơn..."
Nhìn Kuroki trên mặt đất, kẻ chỉ còn lại hình dáng con người, Souko thấy tê cả da đầu, dời mắt đi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy có người bị cái giá của nguyện vọng "phản phệ", mà cái giá kẻ này phải trả, rõ ràng còn thảm khốc hơn nhiều so với thứ hắn ao ước.
Thôi kệ, dù sao cũng không phải mình ép hắn ước. Hơn nữa nghĩ kỹ lại, mình làm máy điều ước miễn phí hơn một năm, đến giờ mới có người đầu tiên tự trả giá, mình quả là một người tốt thuần túy mà.
Tiện tay tạo cho mình một bộ quần áo, Souko quay đầu nhìn lại "ký túc xá" nhà giam mình đã ở một năm, rồi thờ ơ nhún vai, bước về phía lối ra.
Một năm, tròn một năm, cốt truyện đã bắt đầu rồi, mình mới tìm được cơ hội ra khỏi đây.
Sau khi bị nhốt trong hộp một thời gian, đám Cục An ninh cuối cùng vẫn tìm đến Souko. Dù sao đối với họ, bắt được Quỷ Ước Nguyện cũng vô nghĩa, bọn họ buộc phải để Quỷ Ước Nguyện giúp họ gánh vác cái giá của khế ước với Quỷ khác, giống như Hayakawa Aki.
Chỉ tiếc là, nếu Souko không đồng ý, chuyện họ muốn không thể nào thành hiện thực. Mà cứ dùng Denji để uy hiếp Souko mãi cũng không thực tế, vì vậy, phải để Souko tự nguyện hợp tác với họ.
Dù sao cứ bị nhốt mãi cũng không ổn, nên cuối cùng Souko đã ký một khế ước với họ.
Souko sẽ giúp người của Cục An ninh thực hiện nguyện vọng "chuyển dời cái giá", nhưng chỉ giới hạn ở đó. Một khi có bất kỳ ai đến đây ước nguyện, mà nguyện vọng đó không phải là để "giảm bớt cái giá phải trả để chống lại Quỷ", Souko có thể lập tức rời khỏi nơi phong tỏa, và đám Cục An ninh này không được bắt Souko nữa.
Nói đơn giản là xem Cục An ninh, khi đối mặt với cơ hội được ước, liệu có ai nổi lòng riêng không.
Cục An ninh có vẻ rất tự tin vào người của họ, nhưng Souko còn tự tin hơn vào việc mình sẽ ra được ngoài.
Không phải cô tin vào "bản tính con người là ích kỷ" hay gì, mà đơn thuần là vì cô có thể dùng vật phẩm trong giỏ hàng hệ thống để ảnh hưởng đến một đặc vụ Cục An ninh nào đó đến ước, khiến anh ta trông như bị dục vọng che mờ lý trí, rồi ước mấy nguyện vọng khác.
Vốn dĩ thấy cũng sắp đến lúc cốt truyện bắt đầu, Souko đã chuẩn bị thực hiện kế hoạch này, không ngờ lại lòi ra một kẻ giúp cô tiết kiệm được một mớ năng lượng.
Cuộc cá cược kết thúc, rõ ràng Souko đã thắng. Cánh cửa phòng giam nhốt cô cũng rất "phối hợp" tự nổ tung, chắc lại là một sản phẩm kỳ diệu nào đó của Quỷ.
"Nhưng một người bình thường như vậy, sao có thể lẻn vào nhà tù cấp cao nhất, được canh phòng nghiêm ngặt của Cục An ninh chứ."
Bước qua Kuroki (kẻ-không-biết-còn-coi-là-người-được-không), Souko suy tư về ẩn ý đằng sau chuyện hôm nay.
So với việc tin rằng Kuroki này tài năng dị bẩm, là thiên tài vượt ngục vạn người có một, Souko thà tin rằng có kẻ khác đứng sau giật dây.
Nơi Cục An ninh giam giữ Quỷ luôn được canh gác trùng trùng. Dù gã này có mua chuộc được một hai người, cũng không thể khiến tất cả lính canh nhắm mắt làm ngơ. Muốn tạo ra cảnh tượng nhà giam gần như trống không thế này, thủ đoạn của con người không thể làm được.
Nhưng nếu không phải là con người, thì lại là chuyện khác.
Bước lên bệ thang máy, Souko thầm chuẩn bị tâm lý.
Dù sao thì, tồn tại có khả năng và sẽ làm ra chuyện này, trong ấn tượng của cô chỉ có một.
Khi thang máy đi lên, ánh mặt trời đã lâu không gặp chiếu lên mặt Souko, khiến cô vô thức nheo mắt lại. Và trong ánh sáng ngược, cô chỉ thấy một bóng hình không ngoài dự đoán.
"Chào cô, Makima."
