Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 1: Bình minh - Chương 13: Ngày cuối tuần khó nhằn (2)

Chương 13: Ngày cuối tuần khó nhằn (2)

Cơ thể Lăng Phàm khựng lại rõ rệt, mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán.

Đây là lần đầu tiên cậu bị Tô Mạt Nhiên ôm như thế này, nói cách khác, có sự tiếp xúc cơ thể thân mật kiểu này với Tô Mạt Nhiên là chuyện chưa từng có tiền lệ.

Lúc này Lăng Phàm hoảng loạn vô cùng, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa lớn, chỉ sợ đột nhiên cửa mở ra, có người bước vào, rồi ngày hôm sau cậu được lên trang nhất báo, kết cục thế nào thật không dám nghĩ tới.

"Anh Lăng Phàm, vào phòng em học được không? Anh đến dạy lâu như vậy rồi mà chưa vào thăm phòng em lần nào cả." Tô Mạt Nhiên cười hì hì nhìn Lăng Phàm, tiếp tục nói.

Lúc này, Tô Mạt Nhiên đang dán sát vào người Lăng Phàm chợt ngửi thấy một mùi dầu gội đầu thoang thoảng, mùi rất nhạt.

Mùi này không phải loại dầu gội anh Lăng Phàm hay dùng, mùi này... chắc chắn là của một cô gái nào đó.

Tô Mạt Nhiên khẽ nheo mắt lại, ghi nhớ kỹ mùi hương này.

Lăng Phàm cảm giác kịch bản có chút sai sai, chẳng lẽ hôm nay lên nhầm xe rồi?

Trong đầu Lăng Phàm lúc này lướt qua vô số ý nghĩ. Khuê phòng của Tô Mạt Nhiên cậu chưa từng đặt chân tới, nếu đổi là người bình thường, chắc chắn sẽ muốn vào xem cho biết.

Bình thường có người ở nhà, Lăng Phàm còn chẳng dám vượt rào nửa bước, hôm nay không có ai, nếu mình chạy vào phòng Tô Mạt Nhiên, lỡ Tô Văn quay lại đánh đòn hồi mã thương, chẳng phải thanh danh cả đời cậu sẽ tan thành mây khói sao.

"Thôi khỏi đi, em buông anh ra trước đã, chúng ta học ở đây là được rồi, chẳng phải trước giờ vẫn luôn học ở đây sao." Ngay lập tức, Lăng Phàm từ chối đề nghị của Tô Mạt Nhiên.

Tôi muốn xuống xe, đây đâu phải chuyến xe đến nhà trẻ!

Ở nhà Tô Mạt Nhiên, ngoại trừ phòng khách, nhà vệ sinh và nhà bếp ra, Lăng Phàm chưa từng đi đến bất kỳ chỗ nào khác.

"Dạo này thắt lưng em hơi đau, ngồi ghế này không thoải mái, anh Lăng Phàm thông cảm cho em chút đi mà, nếu không em không buông tay đâu." Tô Mạt Nhiên càng ôm chặt hơn.

Lăng Phàm nghe xong, khóe mắt giật giật mấy cái.

Toang rồi, cửa xe bị hàn chết rồi.

"Hơn nữa anh đến nhà em lâu như vậy rồi, chỉ toàn ngồi ở phòng khách, như thế người ta sẽ nói Mạt Nhiên thất lễ lắm." Tô Mạt Nhiên không chịu buông tha, chụp luôn cho Lăng Phàm một cái mũ đạo đức.

Hôm nay Tô Mạt Nhiên có chút dính người, Lăng Phàm cảm nhận rất rõ điều đó.

Cứ bị ôm thế này cũng không phải cách, chẳng lẽ mình lại động tay động chân gỡ ra.

"Thôi được rồi, anh không biết phòng em ở đâu, em dẫn đường đi."

"Cảm ơn anh Lăng Phàm đã thông cảm, nếu mẹ có đột ngột quay về, em sẽ giải thích rõ ràng với mẹ." Tô Mạt Nhiên cười híp mắt nhìn Lăng Phàm, buông tay cậu ra.

Nụ cười rất đẹp, nhưng Lăng Phàm nhìn mà thấy chột dạ.

Sao anh có cảm giác em còn đang rất mong chờ mẹ em quay lại đánh đòn hồi mã thương thế hả!

Bản thân còn nhiệm vụ trên vai, không thể lơ là cảnh giác được.

"Tô Mạt Nhiên, em dẫn đường đi." Lăng Phàm cầm lấy cặp sách của mình.

"Gọi em là Mạt Nhiên là được rồi ạ." Tô Mạt Nhiên kéo tay Lăng Phàm đi lên lầu.

Lăng Phàm không dám tiếp lời, cách xưng hô này quá thân mật, hiện tại cậu đang ở trong khoảng thời gian nguy hiểm dễ bị ăn hành như hệ thống cảnh báo, nên im miệng thì tốt hơn.

Rất nhanh, Lăng Phàm đã được đưa đến phòng của Tô Mạt Nhiên.

Căn phòng rất lớn, cảm giác chiếm đến một phần ba diện tích tầng hai của căn biệt thự này.

Vừa bước vào cửa, một mùi hương đặc trưng ập vào mũi, ngay sau đó là một màu hồng phấn đập vào mắt Lăng Phàm. Cửa sổ sát đất bên hông cùng rèm cửa màu hồng ngăn cách căn phòng với ban công nhỏ kéo dài ra bên ngoài. Bên cạnh ghế lười sofa có đặt vài cuốn truyện tranh thiếu nữ, máy tính bảng và điện thoại nằm rải rác trên giường, mẫu điện thoại trông y hệt cái của Sở Nghiên và Hứa Yên Nhiên. Trên giường bày không ít thú bông, bàn học, ghế ngồi, giá sách, tủ quần áo, máy tính... mọi thứ đều đầy đủ, trong phòng còn treo rất nhiều đồ trang trí nhỏ nhắn linh tinh.

Đồ đạc tuy nhiều nhưng chưa chiếm đến một nửa căn phòng, không gian hoạt động vẫn còn rất rộng rãi.

Phòng của con nhà giàu đúng là khác bọt, bày nhiều đồ như thế mà vẫn còn rộng thênh thang. Lăng Phàm nghĩ đến cái ổ chó của mình, cảm thấy hơi chạnh lòng.

Trong lúc Lăng Phàm đang quan sát căn phòng, Tô Mạt Nhiên lặng lẽ khép cửa lại, thuận tay vặn chốt khóa.

Lăng Phàm không hề chú ý đến động tác nhỏ này của Tô Mạt Nhiên, cậu đi đến bên bàn học đặt cặp sách xuống, rồi mở miệng hỏi:

"Học ở đây sao?" Nói thật, Lăng Phàm cảm thấy cái bàn học này hơi thấp.

"Học ở đây đi ạ, anh Lăng Phàm, cái ghế sofa này ngồi thoải mái lắm, anh kéo cái bàn kia lại đây là được." Không biết Tô Mạt Nhiên lôi đâu ra cái ghế sofa, chỉ tay về phía cái bàn ở trong góc.

Lăng Phàm thấy vậy liền làm theo yêu cầu của Tô Mạt Nhiên, đặt cái bàn vào giữa ghế sofa, hai người ngồi khoanh chân, kể ra cũng vừa vặn, lại rất thoải mái.

Lăng Phàm ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, sợ Tô Mạt Nhiên lại đưa ra yêu cầu quái đản gì nữa, vội vàng bắt đầu bài học.

May mà lúc này Tô Mạt Nhiên đã thu lại sự dính người, trở về dáng vẻ gái ngoan, điều này khiến Lăng Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lúc Lăng Phàm đang dạy học cho Tô Mạt Nhiên, tại một căn biệt thự cách nhà họ Tô không xa, Hứa Yên Nhiên đang nằm trên giường của Sở Nghiên, ôm cuốn tiểu thuyết thiếu nữ đọc say sưa ngon lành.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Sở Nghiên bưng một đĩa trái cây đi vào.

"Tiểu Nghiên, khai thật đi, sáng nay rốt cuộc làm sao mà cậu đánh rơi điện thoại xuống đất, có phải ai bắt nạt Tiểu Nghiên nhà tớ không?" Hứa Yên Nhiên lại chỉ vào chiếc điện thoại vỡ màn hình nằm trên sàn nhà.

Sáng nay cô thấy Sở Nghiên trở về có vẻ lơ đễnh, sắc mặt hơi ửng hồng, sau đó phát hiện màn hình điện thoại của Sở Nghiên đã vỡ tan.

Hứa Yên Nhiên tuy thành tích học tập không quá xuất sắc, nhưng não bộ lại rất linh hoạt, lắm chiêu nhiều trò, lập tức cảm thấy có biến, liền gặng hỏi mãi.

"Không có đâu Yên Nhiên, là do tớ không cẩn thận làm rơi thôi." Sở Nghiên nói xong liền lấy từ trong tủ bên cạnh ra một chiếc điện thoại y hệt, cùng loại với cái Hứa Yên Nhiên đang dùng. Đây là điện thoại thông minh Dream-S do công ty công nghệ nổi tiếng thế giới RVE nghiên cứu phát triển, bản cao cấp nhất giá hơn mười nghìn tệ. Tên nhà quê Lăng Phàm chỉ biết điện thoại này rất xịn, còn lại thì mù tịt.

"Thật sự là như vậy sao? Có ai bắt nạt cậu thì phải nói với tớ, mấy tên con trai đó chỉ thích bắt nạt những người như cậu thôi, trong bụng bọn hắn toàn nước bẩn cả đấy."

"Yên Nhiên cũng không thể vơ đũa cả nắm chứ?" Sở Nghiên nghe vậy liền đưa ra ý kiến trái chiều.

Là bạn thân của Hứa Yên Nhiên, Sở Nghiên biết Hứa Yên Nhiên ở trường rất ít tiếp xúc với con trai. Nhưng Sở Nghiên cũng biết thừa, số nam sinh trường Trường Lễ thích Hứa Yên Nhiên nếu nắm tay nhau xếp hàng có thể quấn quanh sân vận động ít nhất một vòng.

"Cậu chắc chắn là bị mấy cuốn tiểu thuyết thiếu nữ này đầu độc rồi." Hứa Yên Nhiên quơ quơ cuốn tiểu thuyết trên tay về phía Sở Nghiên.

Hứa Yên Nhiên chợt nghĩ ra điều gì, cười ranh mãnh.

"Ái chà chà~ Nói mau, có phải chàng ngốc nào lọt vào mắt xanh của Tiểu Nghiên nhà ta rồi không?" Hứa Yên Nhiên nở nụ cười gian xảo nhìn Sở Nghiên bên cạnh.

Sở Nghiên lúc này đang tháo sim từ chiếc điện thoại vỡ ra, lắp vào máy mới.

"Yên Nhiên đừng nói linh tinh, làm gì có chuyện đó chứ, bọn con trai đều nhìn cậu hết cả rồi!" Nói xong, Sở Nghiên tháo ốp lưng từ điện thoại cũ ra, lắp vào điện thoại mới.

Cái ốp lưng này là Hứa Yên Nhiên tặng, Sở Nghiên không nỡ vứt.

"Hơn nữa, chẳng phải cậu cũng đọc đến nhập tâm lắm sao!" Sở Nghiên chớp lấy cơ hội phản công.

"Tớ... tớ là dùng ánh mắt phê phán để đọc đấy nhé." Hứa Yên Nhiên vừa bị Sở Nghiên bắt quả tang đang đọc tiểu thuyết, nhất thời bí từ, chợt nhớ lại trước đây tình cờ nhìn thấy trong điện thoại Lăng Phàm có mấy tấm ảnh mát mẻ, Lăng Phàm đã nói cậu xem với ánh mắt phê phán, là vì thúc đẩy sự tiến bộ của nghệ thuật.

Lúc đó Hứa Yên Nhiên còn bị Lăng Phàm lừa ngọt xớt.

Thế là Hứa Yên Nhiên bèn lôi văn mẫu của Lăng Phàm ra để đối phó.

Sở Nghiên đương nhiên là không tin, bắt đầu cùng Hứa Yên Nhiên đấu võ mồm như thường lệ.

Không biết Lăng Phàm giờ này đang làm gì nhỉ... Hứa Yên Nhiên nghĩ đến Lăng Phàm, hình bóng cậu bắt đầu lởn vởn trong đầu không tan. Hứa Yên Nhiên từng mời Lăng Phàm sáng thứ Bảy đến nhà cô chơi, nhưng Lăng Phàm đều nói buổi sáng cậu có việc khác, luôn từ chối cô.

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến buổi trưa.

Lăng Phàm thu dọn sách vở, móc điện thoại ra xem giờ, cũng hòm hòm rồi, đến lúc đưa Tô Mạt Nhiên đi ăn cơm.

"Đói bụng chưa? Hôm nay học đến đây thôi, đi nào, chúng ta ra ngoài ăn trưa." Lăng Phàm nhìn Tô Mạt Nhiên nói.

"Vâng ạ anh Lăng Phàm. À mà, em muốn đi vệ sinh một chút, anh Lăng Phàm đợi em một lát được không?" Tô Mạt Nhiên đỏ mặt, dường như lúc này việc đề nghị đi vệ sinh trước mặt Lăng Phàm là chuyện khiến cô bé rất xấu hổ.

Vãi thật, ban nãy em ôm tay anh, sao không thấy em xấu hổ thế, trước đây đi vệ sinh cũng đâu có như vậy!

"Được rồi, anh ra ngoài cổng đợi em nhé." Kêu ca thì kêu ca, Lăng Phàm quyết định giả vờ như không biết gì, xách cặp sách đi xuống lầu trước.

Lúc đi ngang qua phòng khách, Lăng Phàm nghĩ ngợi một chút, lát nữa đằng nào cũng phải đưa Tô Mạt Nhiên về đây, nên quăng luôn cặp sách lên ghế sofa phòng khách, rồi chạy ra ngoài cổng lớn vừa phơi nắng vừa đợi Tô Mạt Nhiên.

*

"Tiểu Nghiên, qua nhà tớ ăn trưa đi, tớ đói chết mất."

"Ăn bao nhiêu đồ ăn vặt thế rồi mà vẫn đói á?" Sở Nghiên nhìn cái bụng của Hứa Yên Nhiên với ánh mắt không thể tin nổi, nhịn không được đưa tay vén áo Hứa Yên Nhiên lên.

Làn da trơn bóng, vòng eo thon gọn không chút mỡ thừa.

"Ghen tị với dáng người của cậu thật đấy." Sở Nghiên hâm mộ không thôi.

"Á, Tiểu Nghiên cái đồ nữ sắc lang này, dáng cậu kém cạnh gì đâu chứ?" Hứa Yên Nhiên vội vàng thoát khỏi ma trảo của Sở Nghiên, thuận tay cầm lấy một chai nước khoáng.

"Nhanh xuống thôi nào!"

"Đến đây!" Hai người kẻ trước người sau bước ra khỏi biệt thự.

"Chiều nay thầy giáo kia có hoan nghênh tớ không nhỉ?" Sở Nghiên có chút lo lắng hỏi Hứa Yên Nhiên đang đi song song bên cạnh.

"Tớ nghĩ là..." Hứa Yên Nhiên vặn nắp chai, đang định uống một ngụm.

Đột nhiên, Hứa Yên Nhiên nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc ở cách đó không xa. Lăng Phàm.

Không trả lời câu hỏi của Sở Nghiên, Hứa Yên Nhiên định vui vẻ chào hỏi Lăng Phàm một tiếng, nhưng chợt cô nghĩ đến một vấn đề, lời nói đến bên miệng lại nuốt ngược trở vào.

Tại sao Lăng Phàm lại xuất hiện ở đây vào giờ này?

Nhưng cô không phải thắc mắc quá lâu, bởi vì sự việc xảy ra ở giây tiếp theo đã giải đáp tất cả.

Giây tiếp theo, cô nhìn thấy Tô Mạt Nhiên bước ra, khoác lấy cánh tay Lăng Phàm, đi về phía cổng khu dân cư.

Chai nước trên tay Hứa Yên Nhiên lặng lẽ trượt xuống, rơi bộp một tiếng xuống đất, nước bắn ướt đẫm giày của Hứa Yên Nhiên, nhưng cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của Lăng Phàm và Tô Mạt Nhiên, hồn xiêu phách lạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!