Chương 6 ( Part 4 )
“Này, chẳng phải cô ấy còn hơn cả Hanazono lớp 2 sao? Đúng gu tớ luôn.”
“Gu bọn mình khác hẳn nhau, nhưng tớ cũng có thể thích nữ sinh chuyển trường hơn đấy. Tên cô ấy là gì nhỉ?”
“Chịu.”
Nhìn màu giày trong nhà của họ, có vẻ họ cùng khối với chúng tôi.
Ba nam sinh mang bầu không khí hướng ngoại đang tò mò nhìn về phía này.
Tôi che miệng lại rồi nói nhỏ với Remi.
“…Bọn mình nghe hết những gì họ nói đấy.”
“Chắc họ cố tình nói to cho mình nghe. Kiểu vòng vo để thu hút sự chú ý của tớ thôi.”
“Ơ, chuyện đó cũng xảy ra à?”
“Xảy ra suốt. Thật sự rất thường xuyên.”
Remi bình thản nhấp một ngụm nước.
Ngay cả một hành động thường ngày như thế cũng trở nên đẹp như tranh nhờ vẻ ngoài của cô ấy, nên tôi cũng phần nào hiểu được tâm trạng của mấy cậu kia.
…Trước khi chuyển trường, có lẽ cô ấy đã nhiều lần gặp những tình huống tương tự.
Bầu không khí tự vệ mà Takeru từng cảm nhận từ Remi hôm trước, có lẽ là thứ cô ấy có đủ lý do để hình thành.
Có khi mong muốn sống kín đáo của cô ấy cũng bắt nguồn từ những chuyện thế này.
“Không thấy mệt sao? Hồi cấp hai cũng vậy à?”
Trước câu hỏi của tôi, Remi nở một nụ cười nửa miệng.
“Chúc mừng nhé. Chuyện này đã xảy ra từ hồi tiểu học rồi đó, cậu biết không? Chỉ là Ryota không nhận ra thôi.”
“Thật á!? Tớ hoàn toàn không biết luôn!”
“Tớ biết. Nên lúc nãy tớ mới nói ‘chúc mừng’ đó.”
Khi tôi định đáp lại, giọng của mấy nam sinh kia lại vang lên.
“Thằng bên cạnh cô ấy là ai vậy? Thuộc câu lạc bộ nào?”
“Không biết. Tao chưa từng thấy nó trong nhà thi đấu.”
“Chẳng phải là cái thằng bị đồn đang quen Yuzuha lớp 2 sao? Mà nghe nói chỉ là tin đồn thôi.”
“À cái đó hả! Tao biết! Tin đồn đó buồn cười thật. Chắc chắn còn nhiều ứng viên xứng hơn để làm bạn trai Yuzuha.”
…Này, tôi nghe rõ hết đấy.
Mà thôi, còn đỡ hơn mấy lời xúc phạm trực tiếp hồi cấp hai, nên tôi bỏ qua.
Tôi hiểu hơn ai hết rằng tôi và Yuzuha không xứng đôi.
Chỉ nhờ có Yuzuha và Takeru mà tôi mới leo được lên tầng lớp trung–cao trong hệ phân cấp của lớp. Còn một mình tôi thì… chắc cũng đoán được rồi.
Phớt lờ màn “đánh giá muộn màng” đó, tôi uống hết cốc nước.
Bất chợt, tôi cảm thấy một áp lực từ phía trước.
Ngẩng lên, tôi thấy Remi đang trừng mắt nhìn mình.
Sao cô ấy lại nhìn tôi như vậy?
“Sao thằng đó lại ngồi một mình với nữ sinh chuyển trường vậy? Nó đang tán cô ấy à?”
“Thiệt hả? Nó đang cố thực hiện ước mơ với cô ấy vì không thành với Yuzuha sao? Không thể nào.”
Khi mấy cậu đó cười ồ lên, Remi đứng bật dậy.
…Không ổn rồi.
Remi siết ánh nhìn, bước một bước về phía họ.
—Không hay chút nào.
Đó là linh cảm của tôi.
Vội vàng nở nụ cười, tôi lớn tiếng.
“Này mấy cậu! Tôi nghe hết đấy nhé!”
Ba cậu kia giật mình, buột miệng “Chết rồi!” rồi nhanh chóng biến mất.
Một người còn quay lại hét “Xin lỗi!” trước khi rời đi.
Có vẻ họ chỉ nhất thời hưng phấn nên nói to hơn chứ không cố ý để tôi nghe thấy.
Remi, người vừa bỏ lỡ cơ hội “làm gì đó”, quay lại với vẻ mặt khó chịu.
“Sao cậu lại xen vào?”
“Này, chẳng phải cậu muốn sống kín đáo sao? Trông cậu lúc nãy như sắp lao vào họ giống hồi xưa vậy.”
“Không muốn nổi bật và không lên tiếng trong tình huống như vậy là hai chuyện khác nhau!”
Vậy là cô ấy thật sự định cho họ một bài học.
Đây đúng là Remi Nikaido mà tôi biết.
“Tớ hiểu tấm lòng của cậu, nhưng tuần này mọi thứ đang tiến triển tốt mà. Nếu họ tung tin đồn thì công sức của cậu sẽ uổng phí đấy, đúng không?”
Remi cắn môi, rồi thở ra như để lấy lại bình tĩnh.
“…Đừng coi thường tớ. Nếu họ tung tin đồn, hình ảnh tiêu cực của họ vì làm tớ nổi giận sẽ còn lớn hơn. Tuần này tớ đã xây dựng đủ danh tiếng rồi.”
“Sự tự tin đó đáng nể thật, nhưng nếu tin đồn là về việc cậu và tớ thân thiết thì sao?”
“Đến lúc đó rồi tính.”
Câu trả lời của cô ấy thản nhiên đến lạ.
Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ lúng túng hơn, nhưng xem ra cô ấy đã chuẩn bị tinh thần.
“Mà nói mới nhớ, sao cậu không nói lại gì với họ vậy, Ryota?”
Tôi nghiêng đầu trước câu hỏi của Remi.
“Có mà? Tớ đã ngăn họ lại rồi còn gì.”
“Cậu chỉ nói là nghe thấy họ thôi. Như thế không gọi là đáp trả.”
“À thì… họ cũng đâu có thật sự xúc phạm tớ.”
“…Khoan đã. Nhìn kiểu gì đó cũng là xúc phạm rồi.”
Remi đáp bằng giọng lạnh đi.
Có vẻ thái độ của tôi khiến cô ấy không hài lòng.
…Cô ấy vẫn mạnh mẽ như xưa.
“Có thể vậy, nhưng không đáng để gây rắc rối với lớp khác vì chuyện đó. Cậu không phải là người duy nhất muốn quãng đời cấp ba trôi qua êm đềm đâu.”
Tôi bật cười nhẹ, Remi nhìn tôi đầy khó hiểu.
“…Tớ hiểu rồi. Hồi cấp hai chắc cậu không có khoảng thời gian tốt đẹp lắm nhỉ, Ryota? Nên cậu mới bỏ câu lạc bộ bóng ném, đúng không?”
—Chính xác.
Một phần trong tôi muốn giả vờ mọi thứ vẫn ổn kể cả khi Remi chuyển trường.
Nhưng với tốc độ này, sớm muộn gì cô ấy cũng nhận ra.
Khi tôi còn đang lúng túng, Remi tiếp lời.
“…Cậu mạnh thật. Không để tâm đến những chuyện đó.”
“Mạnh?”
“Ừ. Nếu là tớ, tớ đã bật lại ngay rồi, như lúc nãy đó. Chắc vì tớ không chịu đựng một mình được nên mới phản ứng như vậy… Dù đó là chuyện của cậu, không phải của tớ.”
“…Không phải vậy đâu. Việc cậu muốn đối mặt với họ ngay lúc đó chứng tỏ bản chất của cậu vẫn chưa thay đổi, Remi.”
“Hả?”
Tôi từng nghĩ Remi và tôi giống nhau.
Hồi tiểu học, cả hai đều chẳng biết sợ là gì.
Từ đó về sau, tôi chọn sống an toàn, còn thầm ngưỡng mộ cô bạn thanh mai trúc mã vẫn sống đúng với chính mình.
Vì thế nên khi nghĩ rằng cô ấy cũng đã thay đổi như tôi, tôi từng thất vọng.
Nhưng tôi đã hoàn toàn sai.
Bản chất của Remi chưa từng thay đổi.
Ngay cả bây giờ, dù những lời kia không hướng vào cô ấy, cô ấy vẫn sẵn sàng hành động.
Cô ấy luôn có dũng khí để bước tới.
Đó là điều tôi vẫn còn thiếu.
“Cậu ngầu thật đấy, biết không?”
“C-Cảm ơn. Tạm thời tớ nhận lời khen đó vậy.”
Remi hạ mắt xuống rồi nói tiếp.
“Nhưng cậu cũng đừng giữ mọi chuyện trong lòng. Nếu cậu không phiền, tớ sẽ nghe.”
“…Ừ. Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Remi đặt đũa xuống, nhìn tôi.
“Chỉ là… tớ sẽ vui một chút nếu cậu dựa vào tớ. Thật đấy, nếu cậu không làm vậy thì tớ còn thấy khó chịu hơn — vì bọn mình là thanh mai trúc mã mà.”
—Thanh mai trúc mã.
Một mối quan hệ đơn thuần dựa trên việc tình cờ gặp nhau khi còn nhỏ.
Nhưng nếu cô ấy nói vậy…
“…Có một chuyện dạo này tớ hơi lo.”
“Ừ, nói đi.”
“…Giữa chúng ta từng có ‘tín hiệu tốt’ nào chưa?”
“Hả?”
Remi chớp mắt.
Không khí chợt im lặng.
Cảm thấy bồn chồn trong lòng, tôi vội giải thích.
“À, ý tớ là chuyện tình cảm ấy. Tớ không giỏi nhận ra ‘tín hiệu tốt’, nên thường bị từ chối. Dạo gần đây tớ cứ bận tâm chuyện đó.”
Remi hơi nghiêng đầu, như chưa hiểu hẳn.
“…Tớ không rõ lắm, nhưng nghe cũng dễ thương mà.”
Tôi im lặng.
…Không biết có nên tiếp tục chủ đề này không.
Sau một thoáng do dự, tôi vẫn nói.
“Tớ trân trọng việc cậu nói vậy, nhưng cậu biết tớ từ nhỏ mà, Remi. Kiểu hiểu lầm từ con trai chắc đáng sợ với con gái lắm, đúng không?”
“…Có lẽ. Tớ cũng từng gặp vài chuyện như thế.”
Remi cười nhạt.
…Mong là cô ấy không đang nói về tôi.
Trong lúc tôi lo lắng, Remi đặt ngón trỏ lên cằm.
Đó là thói quen mỗi khi cô ấy suy nghĩ.
Sau một lúc, cô ấy casually nói:
“Được rồi. Vậy cuối tuần này tớ sẽ đi chơi riêng với cậu một ngày.”
“Hả? Cuối tuần?”
Tôi không khỏi hỏi lại.
Tôi tưởng bọn tôi sẽ tiếp tục nói chuyện ngay tại đây.
Chỉ hai người vào cuối tuần… nghe cứ như—
“Một buổi hẹn.”
Tôi buột miệng nói ra.
Remi chớp mắt rồi gật đầu.
“Đúng vậy. Tớ sẽ cho cậu một ‘tấm vé hẹn hò một ngày’ với tớ. Có lẽ như vậy sẽ giúp cậu thoải mái hơn khi ở cạnh con gái.”
“…Thật sao?”
Remi liếc quanh xem có bạn cùng lớp nào gần đó không, rồi uống thêm ngụm nước.
Hẹn hò… một buổi hẹn hò.
Chỉ nghe thôi cũng thấy ngọt ngào.
Hẹn hò là bước tiếp theo sau khi vượt qua “checkpoint khoảnh khắc”.
“Đặc biệt đó nhé? Đặc quyền của thanh mai trúc mã.”
“…Tuyệt thật. Mà tớ dùng tấm vé này lúc nào cũng được à?”
Nếu có thể dùng bất cứ lúc nào, đúng là quá may mắn.
“Ừm… Tớ sẽ để cậu quyết định. Nên nhớ suy nghĩ kỹ trước khi dùng nhé?”
“Vậy đi đâu cũng được à?”
“…Miễn là hợp lý.”
“Hiểu rồi.”
Tôi húp mì ramen vị muối đầy hăng hái.
Tô ramen trông kém phần hấp dẫn hơn phần ăn của Remi lúc nãy.
Nước súp — thứ tôi chỉ được nếm mỗi tháng một lần — lan tỏa trong miệng, thấm dần vào từng giác quan.
Quả nhiên… ngon thật.
Tôi xin phép ae cho tôi sủi tầm 5 ngày ha tầm mùng 4 hoặc mùng 5 tôi lên chap cho
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
