Những Người Bạn Cùng Lớp — Những Cô Gái Mà Tôi Đã Suýt Nữa Yêu”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Vol 1 - Chương 6 ( Part 2 )

Chương 6 ( Part 2 )

Thấy tôi im lặng như ngầm đồng ý, Yuzuha khẽ chọc nhẹ vào ngực tôi.

“Cậu cũng muốn trải qua tuổi trẻ của mình mà, Yoshiki?”

Câu nói đó chính là đòn quyết định.

“…Chỉ cần đừng làm gì khiến Hanazono khó xử là được, nhé?”

“Tất nhiên rồi, cậu nghĩ tớ là ai chứ? À, nhớ báo cho tớ khi cậu chuẩn bị xong để phá vỡ giai đoạn ‘good vibe’ nhé—”

“Hả?”

“Trước hết, cậu phải chắc chắn cách cậu hiểu về ‘good vibe’ khớp với Nikaido-san, đúng không? Khi nào nghĩ thông rồi thì nói tớ biết!”

Vậy tức là, nếu tôi lấy lại được tự tin sau khi nói chuyện với Remi, thì đến lúc đó Yuzuha sẽ giúp mở đường để tôi tiến gần hơn với Hanazono.

Như vậy tôi cũng có thời gian suy nghĩ lại cảm xúc của mình. Thành thật mà nói, đây là một lời đề nghị vô cùng có lợi.

“Yuzuha, sao cậu lại giúp tớ đến mức đó? Dù có thấy thú vị đi nữa, chỉ vậy thôi chắc cũng không đủ để cậu cẩn thận tính toán như thế.”

Ừ thì, bọn tôi quen nhau từ cấp hai. Nhưng việc thường xuyên ở riêng cùng nhau cũng chỉ mới vài tháng gần đây.

Là vào tháng Tư, không lâu sau khi nhập học, mọi người xung quanh đã hiểu lầm bọn tôi là một cặp.

Ban đầu, mức độ thân thiết này lẽ ra cũng chẳng có gì đặc biệt với Yuzuha.

Yuzuha suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

“Ừm… Tớ nghĩ tớ sẽ vui nếu cậu có bạn gái đó, Yoshiki.”

“…Vì như vậy mọi người sẽ không còn hiểu lầm mối quan hệ của bọn mình nữa à?”

“…Ừm, chắc cũng một phần như vậy.”

Yuzuha đáp với vẻ thản nhiên.

Đôi mắt tím to tròn của cô ấy nhìn thẳng vào tôi.

Trong chốc lát, giữa chúng tôi rơi vào im lặng.

…Không biết mối quan hệ giữa tôi và Yuzuha sẽ thay đổi thế nào nếu tôi thực sự có bạn gái.

Cũng có khả năng nảy sinh những hiểu lầm không đáng có, nhưng không biết Yuzuha có nghĩ xa đến thế không.

…À, mà nghĩ lại thì Yuzuha chắc không phải kiểu người suy nghĩ rắc rối như vậy.

Với lại, tôi còn chưa có bạn gái, lo xa làm gì.

“Thôi được, vậy tớ cảm ơn trước nhé.”

“Ha ha, cứ thế đi!”

“À mà, tớ định bàn chiến lược một chút, nhưng giờ nghỉ trưa cậu có hẹn với ai không, Yuzuha?”

“À, hôm nay hơi khó. Tớ ăn trưa với Maki và mấy bạn nữa rồi.”

Yuzuha liếc nhìn về phía cửa lớp.

Khi tôi nhìn theo, hai người bạn thân quen của cô ấy cùng vài người khác đã đứng đó chờ sẵn, vừa trò chuyện vừa đợi Yuzuha.

“Hiểu rồi. Vậy để hôm khác nhé.”

Yuzuha khẽ gật đầu rồi nở một nụ cười.

“Đừng có trì hoãn nữa đấy, được không? Cậu có thể hỏi thẳng Hanazono cũng được mà.”

Nói rồi, Yuzuha quay người rời đi.

“Ừm… lần sau nhớ rủ tớ nữa nhé!”

“Cậu có bao giờ đi khi tớ rủ đâu.”

“Hôm trước tụi mình đến phòng AV còn gì?”

“Cái đó đâu phải vì tớ rủ!”

“Chi tiết nhỏ thôi mà!”

Thè lưỡi tinh nghịch, cô nàng gyaru chạy đến chỗ hai người bạn của mình.

Khi trở về chỗ ngồi, tôi nghĩ ngợi.

“Có thể hỏi thẳng Hanazono”… sao?

Yuzuha nói nghe nhẹ nhàng thật.

Nếu tôi có thể xem đó đơn thuần chỉ là “có thể”, thì ngay từ đầu tôi đã chẳng rơi vào tình cảnh này.

Tôi biết rõ giới hạn của bản thân.

Tôi không có khả năng đột ngột chuyển chủ đề sang chuyện tình cảm với Hanazono như hiện tại.

Đã từng bị từ chối rồi, có thể nói chuyện xã giao trôi chảy thôi đã là may mắn.

“…Giá mà mình được như Yuzuha…”

Nếu tôi có ngoại hình nổi bật như Yuzuha, có lẽ tôi đã tự tin hơn một chút.

Tôi biết những tổn thương trước đây khiến mình trở nên rụt rè.

Nhưng không chỉ có thế.

Việc tỏ tình thất bại với Remi, sự bất cẩn khiến tôi ngày càng xa cách Hanazono, và giờ đây nhận ra mối quan hệ giữa tôi với Hanazono đã thụt lùi đến mức nào.

Tất cả những thất bại ấy chồng chất lại, khiến bước chân tôi càng nặng nề.

Hơn nữa, tôi gần như chẳng biết gì về Hanazono.

Khoảng cách xa đến mức nếu cô ấy có bạn trai mà tôi không hề hay biết, cũng chẳng lạ.

Rốt cuộc, người duy nhất tôi có thể hỏi vẫn là cô bạn thuở nhỏ.

“Gahaha!”

Tiếng cười đột ngột khiến tôi giật mình ngẩng lên, thấy một nhóm con trai đang rời khỏi lớp.

…Giờ không phải lúc nghĩ về tình cảm.

Khi nhìn lên phía trước, chỗ ngồi của Takeru đã trống không.

Trong lúc tôi nói chuyện với Yuzuha, có vẻ như cậu ta đã chuyển sang ăn trưa với nhóm khác.

Nhìn quanh lớp, tôi nhận ra không chỉ nhóm của Takeru mà cả những đứa con trai tôi thỉnh thoảng nói chuyện cùng cũng đã ra hành lang hết.

Nói cách khác, hôm nay tôi không có ai ăn trưa cùng.

“…Ôi, tệ thật.”

Không phải là không thể sang lớp khác nhập hội với đám con trai. Nhưng việc họ có chào đón tôi như Takeru thì còn đáng nghi.

Trước khi kịp nghĩ đến chuyện đuổi theo họ, ký ức về những ngày ăn trưa một mình trong nhà vệ sinh hồi cấp hai chợt ùa về.

Tôi bất giác cười khổ trước dòng suy nghĩ của mình.

Và đúng lúc đó—

“Yoshiki-kun.”

“Hm?”

Chưa kịp nhận ra thì Remi đã đứng nhìn xuống tôi.

Phần lớn học sinh trong lớp đã đi chỗ khác, chỉ còn khoảng một nửa ở lại.

Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của nửa lớp ấy đồng loạt hướng về phía này.

“Nếu cậu không phiền… có thể dẫn mình đến căng tin được không?”

“Hả… sao vậy? À không, được thôi, mình rất sẵn lòng, nhưng…”

“Yuzuha-san nói cậu biết rõ từng món trong thực đơn căng tin. Có đúng không?”

“Gì cơ?”

Khi Remi nheo mắt nhìn tôi, tôi vô thức liếc về phía cửa lớp.

Yuzuha, đáng lẽ đã rời đi rồi, vẫn còn ở đó.

Cô ấy như đoán trước phản ứng của tôi, vừa chạm mắt đã mấp máy môi.

[ Tận dụng đi! ]

Truyền đạt xong thông điệp, Yuzuha biến mất ra hành lang.

…Đây là “phước lành của Mặt Trời lớp 2” sao?

Nhờ cô ấy, có vẻ hôm nay tôi sẽ không phải ăn trưa một mình.

“Có chuyện gì à?”

“À, không có gì. Remi, cậu nói về căng tin ấy…”

Remi chớp mắt, rồi nghiêng người sát lại và thì thầm nhanh.

“Đừng đột nhiên gọi tên mình như thế! Mọi người sẽ hiểu lầm đấy!”

“À, xin lỗi, lỡ miệng thôi… Nhưng nếu dùng họ, mình sẽ căng thẳng quá. Mình sợ đổi cách xưng hô rồi lại không nói được điều mình muốn.”

“Vậy à… Thế thì… chắc cứ như vậy cũng được…”

Remi gật đầu miễn cưỡng rồi quay mặt đi.

Phản ứng đó không phải là lý tưởng nhất, nhưng với quãng thời gian đã trôi qua, có lẽ cũng không còn cách nào khác.

Thực ra, mối quan hệ hiện tại này có thể là tốt nhất để hỏi về chuyện “good impression”.

“Vậy, cậu ổn với việc đi căng tin chứ?”

“Ừ, mình ổn. Nhưng cậu không ăn với mấy bạn nữ à?”

Tôi liếc về phía trước lớp, nơi mấy bạn nữ đang vẫy tay.

Chủ yếu là vẫy Remi.

Remi mỉm cười đáp lại họ, rồi quay sang tôi với vẻ nghiêm túc.

“Họ có rủ, nhưng Yuzuha-san giới thiệu cậu trước mặt mọi người. Mình nghĩ nếu cần người dẫn đường, thì cậu sẽ phù hợp hơn. Mình muốn giữ hình ảnh một chút.”

“Suy nghĩ kiểu cũ thật đấy, ngoại hình đâu quan trọng với người dẫn đường. Với lại, mình đã được miễn cái ‘nhiệm vụ’ đó từ tuần trước rồi.”

“Thật sao?”

“Ừ. À mà Remi, cậu cũng nên sớm thôi gọi mình là ‘Yoshiki-kun’ đi.”

Khi tôi phàn nàn, Remi khẽ nhíu mày.

“Sao vậy? ‘Gọi mình’ nghe gay gắt quá đấy. Cậu ghét bị gọi là ‘-kun’ đến vậy sao?”

“Không… chỉ là mình muốn cậu tránh làm những điều có thể tạo ra khoảng cách không cần thiết thôi.”

Giá mà tôi cũng nói được câu đó với những cô gái khác.

Tôi đổi suy nghĩ và đứng dậy.

“Giữ khoảng cách thích hợp giữa nam và nữ… Nhưng nếu sau này mọi người biết bọn mình là bạn thuở nhỏ, có khi gọi ‘-kun’ lại không hay…? Liệu mình có trông lạnh nhạt không…? Mình cứ nghĩ để mọi người biết là bạn thuở nhỏ cũng không sao…”

Tôi nghe thấy tiếng Remi lẩm bẩm nghiêm túc phía sau.

Tiếng ồn ào náo nhiệt của căng tin.

Đã từng có lúc tôi nghĩ căng tin là đồng minh của học sinh cấp ba.

Nhưng một bữa ăn 500 yên thì hơi xa xỉ với ví tiền học sinh.

Tôi không rõ chi tiết như lạm phát thế nào, nhưng giá mà khoảng 300 yên thì tốt. Ít nhất cũng 400 yên.

“Hả? Gần như món nào cũng chỉ một đồng xu thôi mà? Căng tin rẻ thế còn gì!”

“…Đây chính là khoảng cách tài chính…”

Tôi nghiến răng rồi cúi đầu.

Với tiền tiêu vặt của mình, tôi chỉ có thể ăn ở căng tin một, hai lần mỗi tháng.

Dù hôm nay là một trong những dịp hiếm hoi đó, Remi lại nói như thể cô ấy có thể ăn ở đây mỗi ngày.

…Từ giờ, nếu Remi rủ tôi đi căng tin, chắc tôi sẽ mang theo bánh ngọt chống đói.

Với quyết tâm “được ăn cả ngã về không”, tôi mua một bát ramen muối 450 yên rồi ngồi vào góc.

Remi ngồi đối diện tôi một lúc sau, lại lần nữa thu hút ánh nhìn của đám con trai.

Cố không để lộ mình nhận ra điều đó, tôi liếc sang khay đồ ăn của cô ấy.

“Oa, ở trường này mình chưa từng thấy ai gọi món đó.”

Đó là suất đặc biệt được săn đón.

Món kèm gồm cá thu kho miso, và còn có tới ba miếng gà rán.

Liếc nhìn bảng thực đơn ở quầy, tôi thấy giá của nó là 900 yên.

“Món đó hiếm lắm à?”

“…Mình ghen tị thật đấy.”

Dù ramen muối là món tôi thích nhất, không hiểu sao hôm nay nó trông chỉ còn ngon bằng một nửa—không, chắc chỉ bằng một phần ba.

Remi cười khẽ trước phản ứng của tôi.

“Sao? Cậu muốn à?”

“Có được không?”

“Nếu cậu nhìn như thế thì… mình cho một ít cũng được.”

“Tuyệt quá, cảm ơn nhé!”

Tôi đưa đũa về phía đĩa của Remi, rồi khựng lại.

Suýt chút nữa tôi đã tự nhiên gắp như hồi xưa, nhưng trong tình huống này có lẽ nên đợi Remi mời trước.

“Không sao đâu. Cứ tự nhiên đi.”

“À… Ừ, cảm ơn.”

…Cô ấy đọc được suy nghĩ của tôi.

Cảm phục trước việc cô bạn thuở nhỏ hiểu mình đến vậy, tôi gắp một miếng gà rán.

“À mà, mình tò mò không biết ai là người có ảnh hưởng nhất ở lớp 2 nhỉ. Dù mới cuối tháng Năm thôi, nhưng mọi người hòa hợp khá tốt.”

“Có lẽ là mình chăng?”

“Bị từ chối.”

“Ý cậu là sao, ‘bị từ chối’?”

“Mình hỏi nghiêm túc đấy.”

Remi uống một ngụm nước rồi tiếp tục.

“Nếu mình nắm được các mối quan hệ trong lớp từ sớm, sau này sẽ dễ sống hơn. Như mình đã nói, mình muốn sống một cách không quá nổi bật.”

“Ừm. Nếu kiểu nói chuyện này lọt ra ngoài với ai khác ngoài mình, chắc sẽ gây rắc rối to.”

“Đúng vậy.”

Remi đáp một cách thản nhiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!