Những Khoảng Khắc Thoáng Qua Trên Hành Trình Của Setsuna

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15150

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 04: Cựu Anh hùng thứ 68 và những Lời thỉnh cầu Duyên cớ - Chương 2.10 Hoa Thanh Tước ~ Tâm Hồn Tinh Nghịch ~

Phần Mười: Georges—Ngày thứ 2 trong 12 ngày

Ngày hôm sau, khi tôi vừa bước vào một phòng khách trong lâu đài, có người đã cất tiếng gọi như thể đã chờ sẵn tôi.

“Chào buổi sáng, Georges. Em gái tôi cứ ngắm nụ hồng đó từ hôm qua đấy. Con bé cũng rất thích dải ruy băng thêu, nhưng điều nó thích nhất trong món quà của cậu lại là lời nhắn cậu viết.”

Đó là Fred, người bạn thân nhất của tôi.

“Ồ, vậy à…?”

“Cậu đã tìm được một bông hồng tuyệt vời thật đấy.”

“Chắc vì tôi là một người đứng đắn chăng,” tôi buông một câu đùa nhẹ, và Fred nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

“Có chuyện gì xảy ra à?”

“Ý cậu là sao?”

Ánh mắt Fred chuyển về phía chiếc ghế ở góc phòng.

“Sophia đã vui lắm đấy.”

“Vì bông hồng à…?”

“Không. Con bé đã rất mong chờ món quà của cậu và thao thức cả đêm. Rồi sau khi cậu rời đi, nó cứ vui vẻ ngắm nhìn nụ hồng và dải ruy băng cho đến tận lúc đi ngủ.”

Fred trông rất nghiêm túc khi miêu tả lại dáng vẻ của Sophia.

“Dạo gần đây con bé ăn không ngon miệng, ngủ cũng không sâu giấc. Con bé luôn dụi mắt một cách mệt mỏi, và lý do nó táo bạo đến mức khác thường hôm nọ khi xin được xem chúng ta luyện tập là vì nó lo lắng cho cậu đấy.”

“Em ấy lo lắng cho tôi ư?”

“Cậu đã không thể ăn uống tử tế cho đến khi người đó trở về, phải không? Giấc ngủ cũng chẳng ngon.”

“Fred…”

“Tôi biết đây không phải là chuyện của mình. Tôi chỉ đứng bên cạnh quan sát, và ngay cả tôi cũng thấy chuyện đã xảy ra thật không thể chịu đựng nổi. Cảm giác như có một khối chì nghẹn lại trong dạ dày vậy.”

Cậu ấy ngừng lời, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Nhưng khi người đó quay về lâu đài, tất cả những người thân thiết với cậu ấy trước khi rời đi đều vui vẻ trở lại, ngoại trừ cậu.”

“……”

“Tôi hiểu lý do, nên đã không nói gì. Nhưng Sophia đã cảm nhận được có điều gì đó không ổn. Tôi không nói, nên con bé cũng không hỏi. Nó chỉ lặng lẽ lo lắng cho cả hai chúng ta.”

“Vậy sao?”

“Georges. Tối qua, con bé nói trông cậu có vẻ vui hơn. Tôi đã nghĩ có lẽ nó chỉ nói vậy để tôi yên lòng, nhưng giờ khi đã gặp cậu, tôi nhận ra nó đã nói đúng. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cậu chỉ trong nửa ngày vậy?”

Câu hỏi của Fred đã thôi thúc tôi kể cho cậu ấy nghe về cuộc gặp gỡ với Setsuna vào chiều hôm trước. Tôi đã kể về việc mình cảm ơn cậu ấy như thế nào, và làm thế nào mà cuối cùng cậu ấy lại lắng nghe những vấn đề của tôi.

“Ra là vậy. Hôm qua tôi đã rất lo cho cậu, nhưng xem ra mọi chuyện đã ổn thỏa rồi.”

Fred đứng dậy khỏi ghế và nở một nụ cười rạng rỡ, như thể muốn kết thúc cuộc trò chuyện.

Nghĩ lại, tôi nhận ra đã lâu lắm rồi mình chưa thấy cậu ấy cười như vậy.

Cậu ấy nói rằng mình đã nhẹ nhõm, và sau khi cậu ấy rời đi, tôi quay trở lại vị trí của mình.

Trên đường đến cửa hàng của Norris sau giờ làm, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Fred về việc Sophia đã lo lắng cho tôi đến nhường nào.

Em ấy vẫn luôn rộng lòng với sự tử tế của mình. Đôi khi, tôi phải thực hiện những nhiệm vụ đòi hỏi phải dằn nén cảm xúc, như sự việc với Cyrus, nhưng giờ tôi nhận ra, ngay cả giữa một tình huống như vậy, Sophia và Fred vẫn luôn kề bên lo lắng cho tôi suốt thời gian qua.

Tại cửa hàng của Norris, tôi cẩn thận viết những cảm xúc của mình lên một dải ruy băng khác.

Setsuna và Norris đã ngạc nhiên vì tôi đến sớm hơn hôm qua, nhưng tôi đã quyết định xong mình sẽ viết gì từ trước khi đến cửa hàng.

Dường như sang ngày thứ hai, Sophia đã bớt đi vẻ căng thẳng, bởi nụ cười của em trông tự nhiên hơn đêm trước. Em có chút ngạc nhiên khi thấy bông hồng thứ hai, nhưng đã đón nhận nó với một nụ cười hạnh phúc.

“Em sẽ đợi anh vào ngày mai…”

Em ngại ngùng cúi đầu, rồi lại ngước nhìn tôi. Tôi bất giác nghĩ rằng em thật xinh đẹp.

Có quá nhiều điều tôi muốn nói với em, nhưng như thường lệ, lời lại chẳng thể thốt ra.

Ngày thứ hai kết thúc với việc tôi chỉ nói lời tạm biệt. Trong mười ngày còn lại, tôi quyết tâm không chỉ gửi gắm tình cảm qua những dải ruy băng, mà còn phải cố gắng nói ra thành lời với em.

Sự tôn trọng: Ta vô cùng ngưỡng mộ lòng tốt của nàng. —Georges