Những Khoảng Khắc Thoáng Qua Trên Hành Trình Của Setsuna

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1132

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25810

Tập 04: Cựu Anh hùng thứ 68 và những Lời thỉnh cầu Duyên cớ - Chương 2.12 Hoa Thanh Tước ~ Tâm Hồn Tinh Nghịch ~

Phần Mười Hai: Setsuna—Ngày thứ 4 trong 12 ngày

Georges đăm chiêu nhìn dải ruy băng được thêu hình những đóa cỏ ba lá đỏ thẫm. Anh đã dễ dàng viết ra cảm xúc của mình trong mấy ngày qua, nhưng hôm nay dường như lại là một cuộc vật lộn.

Ngoại trừ ngày đầu tiên, Elly đã đặc biệt thêu những dải ruy băng này cho Georges và Sophia. Khi Norris nhắc rằng những đóa hồng Cindy sẽ được dùng cho một Lễ Đính Ước, cô ấy nói rằng mình cũng muốn làm một điều gì đó đặc biệt và nhất quyết không nhận lời từ chối. Họ đã thảo luận nhiều ý tưởng khác nhau và quyết định sẽ thêu lên ruy băng những loài hoa dựa trên ý nghĩa của chúng. Norris cười khúc khích khi kể với tôi rằng Georges đã đồng ý sau khi tham khảo ý kiến của anh. Dường như Sophia đã rất hài lòng với những dải ruy băng thêu tay, điều này khiến Norris thở phào nhẹ nhõm.

Tôi nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ nữa và không thể không nhìn sang. Norris cũng vậy.

“Tôi xin lỗi…”

Georges có vẻ áy náy vì đã để chúng tôi phải chờ.

“Tôi biết hôm nay là ngày nghỉ của hai vị…”

Thông thường, cửa hàng sẽ đóng cửa vào hôm qua và hôm nay, nhưng vì Georges phải tặng quà trong mười hai ngày liên tiếp nên Norris đã có một ngoại lệ. Anh chuẩn bị nụ hồng và ruy băng, tôi dùng ma thuật Thời Gian để yểm lên chúng, và chúng tôi gặp Georges tại cửa hàng sau khi anh ấy xong việc. Chúng tôi sẽ rời đi ngay khi anh viết xong lời nhắn của mình lên dải ruy băng. Anh càng mất nhiều thời gian thì chúng tôi sẽ càng ở lại lâu hơn, nhưng vì sau đó cả hai chỉ cần về nhà nên cũng không phải là vấn đề lớn.

Norris cũng cảm thấy như vậy và nói với Georges một cách tử tế.

“Đừng lo cho chúng tôi. Cứ tập trung tìm lời hay ý đẹp là được,” anh nói.

“Tôi cũng đang tận hưởng từng ngày đây, nên cũng đừng bận tâm đến tôi,” tôi nói thêm.

Tôi hy vọng điều đó sẽ giúp anh ấy yên lòng hơn. Georges gật đầu ngoan ngoãn với Norris, nhưng lại nhíu mày trước câu trả lời của tôi.

“Ý cậu là sao khi nói rằng cậu đang tận hưởng?”

“Tôi đang tưởng tượng cảnh những đóa hồng đồng loạt bung nở trong tám ngày nữa.”

Georges nhìn tôi với vẻ nghi hoặc rồi lại thở dài một lần nữa trước khi đưa mắt trở lại dải ruy băng, vẫn không thể tìm ra từ ngữ thích hợp.

“‘Đức hạnh’ khó thật,” anh khẽ lẩm bẩm với vẻ mặt phiền não. Tôi đồng ý rằng nó có vẻ khá thử thách.

Ngồi trước mặt tôi, Norris cũng nhắm mắt, lẩm bẩm “‘Đức hạnh, đức hạnh…’” như muốn nghĩ giúp anh. Tôi cố gắng tưởng tượng mình sẽ viết gì nếu tặng dải ruy băng này cho Tuuli nhưng lại không thể chắt lọc và tìm ra được từ ngữ phù hợp. Vì vậy, tôi đề nghị chúng tôi bắt đầu bằng việc nghĩ ra những từ ngữ liên quan đến ‘đức hạnh’ và nói cho những người khác về ý tưởng của mình.

“Những từ khác hiện lên trong đầu khi nghĩ về ‘đức hạnh’ ư?”

“Phải. Như là chân thật, nhân hậu, một điều gì đó mà ta không muốn đánh mất?”

“Hmm…”

Norris và Georges trầm ngâm suy nghĩ. Một lúc sau, Georges gọi chúng tôi lại để xem qua thông điệp của anh, xem nó có nghe kỳ cục không. Trên gương mặt anh hiện rõ niềm vui vì vừa nghĩ ra điều gì đó, nhưng cũng xen lẫn cả sự lo lắng, không biết chúng tôi sẽ nghĩ gì nếu nó nghe kỳ cục.

Chúng tôi đọc nó và thực lòng hy vọng rằng mọi nỗ lực của Georges sẽ được đền đáp. Sẽ thật tuyệt vời nếu chúng tôi có thể cùng nhau ăn mừng khoảnh khắc ấy. Chỉ còn tám ngày nữa thôi.

Đức hạnh: Anh nguyện bảo vệ sự thiện lành và đức hạnh nơi em. —Georges