Những cô nàng Yandere xinh đẹp quyền lực cứ khăng khăng muốn bao nuôi tôi, mà còn đòi tiến xa hơn nữa!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 360

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8176

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1494

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Web Novel - Chương 71: Hồi phục

──── Sau khi cố gắng đuổi khéo An, cô nàng cứ khăng khăng muốn giúp tôi thay đồ vì lo tôi sốt cao rồi ngã quỵ lần nữa, tôi cuối cùng cũng thoát khỏi cô em gái nuôi siêu nhiệt tình này.

Tôi ra khỏi phòng tắm trước An một bước, ngồi phịch xuống sofa ở phòng khách, cầm cốc nước tu ừng ực. Đặt cốc xuống bàn, tôi lẩm bẩm:

“Nhưng mà… An thích tôi như một người con trai, hả?”

Giờ nghĩ lại, đúng là có nhiều hành động của An không thể chỉ giải thích bằng tình cảm em gái dành cho anh trai. Nhưng tôi, với cái đầu đầy định kiến, đã tự tiện coi tất cả là tình cảm gia đình. 

Thật sự, đúng là một câu chuyện đáng xấu hổ. Sống cùng An bao năm trời, vậy mà tôi không nhận ra cảm xúc lớn lao của cô bé. 

“Nhưng… từ giờ trở đi…”

Đang nghĩ, tôi bất chợt nhìn xuống tay trái mình. Hình ảnh lúc nãy, khi vô tình chạm vào ngực An qua lớp khăn tắm, chợt ùa về────

“Onii-chan! May quá! Anh tự thay đồ được rồi nè!” 

“!?”

Một mùi hương ngọt ngào thoảng qua. 

Tôi giật mình quay lại vì tiếng gọi từ phía sau. Trước mắt là An, vừa tắm xong như tôi, tóc còn ướt nhẹp.

“À… ừ, dù bị ốm nhưng cũng gần khỏe rồi mà,” tôi gãi đầu đáp.

“Ừ, may thật đó!” An gật đầu lia lịa, rồi đột nhiên đổi giọng, nhìn chằm chằm vào tay trái tôi. “Mà nãy, trước khi em gọi, anh cứ nhìn tay mình… Liệu có phải anh đang nhớ lại chuyện chạm vào ngực em không?”

“!?”

“Đúng rồi nhỉ! Chắc chắn là vậy!” 

Tôi còn chưa kịp mở miệng, vậy mà An đã chắc như đinh đóng cột. Cô bé cầm tay trái tôi, mắt sáng rực.

“Nếu anh muốn chạm lại, em cho phép anh chạm thêm lần nữa nhé?”

“Không, không cần đâu. Mà này, lúc nãy là tại em cứ nằng nặc xin thêm vài lần nữa, làm anh mệt muốn chết đây,” tôi thở dài.

“Á, xin lỗi nha… Nhưng mà, tại anh chạm vào ngực em như thế, em vui lắm luôn,” An đỏ mặt, giọng nhỏ xíu.

“An…” 

Thành thật mà nói, dù chỉ qua lớp khăn tắm, việc chạm vào ngực một cô gái vẫn khiến tôi ngượng chín mặt. Nhưng nếu An cảm thấy vui, thì việc tôi bắt đầu nhìn cô bé như một người con gái, có lẽ cũng đáng. 

Đang nghĩ thế, An bỗng trở lại vẻ thường ngày, nói nhanh: “Tự nhiên sến sẩm quá, xin lỗi nha! Này Onii-chan, để em sấy tóc cho anh nhé!”

“Ơ… chuyện đó anh tự làm được mà────”

“Không được! Dù gần khỏe thì anh vẫn đang ốm mà! Để em lấy máy sấy, chờ chút nha!” 

Nói xong, An chạy vụt ra khỏi phòng khách. Tôi đành chiều theo, để cô bé sấy tóc cho mình.

Và rồi──── ngày hôm sau.

“──── Anh thật sự đi học hả? Onii-chan, ở nhà mãi cũng được mà…” An nhìn tôi, mắt long lanh.

“Cảm xúc của em làm anh vui lắm, nhưng khỏe lại rồi mà cứ ở nhà hoài thì phí. Với lại,” tôi tiếp, “anh không muốn làm em lo hơn cả lúc anh ốm. Từ giờ, nếu có chuyện gì khó khăn, anh sẽ hỏi ý em, được chứ?”

“! Ừ!” An gật đầu, mặt sáng bừng. Cô bé kề sát mặt tôi, thì thầm: “Thật sự, có chuyện gì khó khăn thì cứ nói với em nha? Chuyện trường lớp, chuyện làm thêm, hay là… mấy cái nhu cầu kia kìa.”

“!?”

Tôi sững sờ. An đỏ mặt, nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng: “Từ giờ, em không chỉ là em gái, mà còn là một cô gái hỗ trợ Onii-chan nữa đó.”

“Vậy… vậy hả,” tôi lúng túng. 

Thú thật, tôi không đủ can đảm để nhờ vả mấy chuyện như thế. Nhưng cảm xúc của An làm tôi ấm lòng, nên tôi chỉ gật gù, không phản đối. Sau hai ngày nghỉ, tôi cùng An đến trường.

“──── Á!” 

Vừa chia tay An để vào lớp, tôi chưa kịp ngồi xuống thì Hiyose đã hét to, chạy từ cửa lớp đến chỗ tôi.

“Sorakaze! Cậu khỏe hẳn chưa!?”

“Ừ, ổn rồi,” tôi cười.

“May quá~! Mà thật, chỉ vì dầm mưa mà mệt đến ngã bệnh, cậu đúng là làm liều quá đấy!” Hiyose lườm tôi.

“Ừ… tớ xin lỗi,” tôi gãi đầu.

“Thôi, giờ khỏe lại là được rồi,” Hiyose cười, rồi bất ngờ đỏ mặt, hạ giọng chỉ đủ tôi nghe: “Sorakaze khỏe rồi, nên theo lời hứa… tớ phải để cậu chạm ngực chứ nhỉ.”

“Cái gì…!?”

Tôi nhớ ra cô ấy từng nói thế thật, nhưng…

“Tớ nói lại, tớ không có ý định chạm ngực cậu────”

“Sorakaze.”

Một giọng nói trầm tĩnh, nhưng mang cảm giác áp lực khủng khiếp, vang lên từ phía sau. Tôi quay lại hành lang, và thấy──── Hiiragi, với ánh mắt u tối chưa từng có.