Những cô nàng Yandere xinh đẹp quyền lực cứ khăng khăng muốn bao nuôi tôi, mà còn đòi tiến xa hơn nữa!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5860

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Web Novel - Chương 76: Muốn đi xa hơn à?

Một cảm giác ấm áp, mềm mại, lại còn đàn hồi đầy mê hoặc.

Dù có mặc nội y đi chăng nữa, phần khe ngực vẫn chẳng được che chắn gì.

Và… ngay lúc này, tôi đang bị kẹp mặt thẳng vào lồng ngực trần trụi của Hiiragi Yukine.

“Hi-Hiiragi!? Đột nhiên làm cái gì thế này!?”

“Tớ đã bảo là cậu muốn làm gì cũng được mà, thế này thì có gì to tát đâu? Tớ có thể không giỏi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng bù lại, tớ muốn dùng cách này để nói với Sorakaze về tình cảm của mình.”

“…”

Vì tay tôi bị còng, chẳng thể kháng cự gì.

Thế là tôi đành phó mặc bản thân cho Hiiragi.

“Sorakaze… giờ cậu cảm thấy thế nào?”

“…Thế nào à?”

“Ừ. Tớ thì đang hạnh phúc vì được làm chuyện này với người mình thích, nhưng tớ tò mò không biết Sorakaze cảm nhận ra sao.”

Nghe cô ấy nói thế, tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Tớ cảm nhận được nhiều thứ lắm… nhưng có lẽ, điều lớn nhất là việc được ai đó yêu thương đến mức này, nó thực sự khiến tớ cảm thấy hạnh phúc, tận sâu trong tim.”

“Sorakaze…”

Hiiragi siết chặt tôi hơn, thì thầm:

“Tớ thực sự, thực sự rất thích cậu.”

Sau đó, chúng tôi dành một khoảng thời gian yên lặng nhưng ấm áp bên nhau.

Rồi Hiiragi nhẹ nhàng tách tôi ra khỏi lồng ngực cô ấy, tháo còng tay, và bước xuống khỏi người tôi.

“…”

Ngồi trên giường, tôi vẫn còn mải mê hồi tưởng thì Hiiragi, đang ngồi cạnh, lên tiếng:

“Thế nào, cuối cùng vẫn muốn ‘đi tới bến’ à?”

“Gì!?”

“Nếu cậu muốn, tớ sẵn sàng ngay bây giờ—”

“Kh-Không phải! Tớ không nghĩ gì bậy bạ đâu, chỉ là… chuyện vừa nãy quá sức kích thích với tớ, nên hơi ngẩn người chút thôi!”

“Như tớ đã nói, vì cảm xúc không dễ bộc lộ, nên tớ dùng cách này… Từ giờ, tớ sẽ thử nhiều cách hơn để truyền tải tình cảm của mình.”

“Thôi mà, không cần cách này đâu, tớ đã hiểu rõ tình cảm của cậu rồi!”

Tôi vội thêm vào, cố nhấn mạnh rằng cô ấy không cần làm thế nữa.

Hiiragi im lặng một lúc, rồi nói:

“Xin lỗi, Sorakaze. Tớ nói chưa rõ.”

“Hả…?”

“Đúng là tớ muốn truyền tải tình cảm, nhưng hơn cả… tớ muốn làm những chuyện này với cậu. Không chỉ là bạn bè, mà là theo cách thân mật hơn. Những cảm xúc này… có làm cậu thấy phiền không?”

“Không phiền chút nào.”

Có thể còn nhiều điều để bàn, nhưng tôi lập tức phủ nhận, vì đó là sự thật:

“Tình cảm của cậu, với tớ, chỉ có thể là niềm vui, chẳng bao giờ là phiền hà.”

“…Thật tốt.”

Hiiragi mỉm cười, vừa hạnh phúc vừa như trút được gánh nặng. Cô ấy tiếp tục:

“Vậy là tớ đã truyền tải hết mọi thứ tới cậu rồi… Nghĩ thế xong, tự nhiên tớ thấy hơi hụt hẫng. Hay là, để đổi gió, hai đứa mình chơi eroge đi?”

“Hả!? Đổi gió kiểu đó thì có mà chết vì sốc à!”

“Đùa thôi mà.”

“Đùa kiểu đó làm tim tớ muốn ngừng đập luôn đấy!”

Cuối cùng, chúng tôi cũng quay lại kiểu trò chuyện thường ngày.

Hiiragi đứng dậy khỏi giường:

“Thôi, chơi game như mọi khi nhé?”

“Ừ, được thôi.”

Tôi cũng đứng lên, cùng Hiiragi ngồi trước bàn thấp. Qua màn hình và máy chơi game đặt trên bàn, chúng tôi bắt đầu chơi cùng nhau.

Tương lai mối quan hệ giữa tôi và Hiiragi sẽ đi đến đâu, tôi không rõ.

Nhưng… khoảng thời gian hai đứa cùng nhau chơi game vui vẻ thế này, tôi tin chắc rằng nó sẽ mãi không thay đổi.

---

**Ngày hôm sau.**

“Sorakaze, hôm qua sau giờ học thế nào? Có bị Hiiragi-san mắng gì không?”

Vừa đến trường, Hiyose ở bàn bên cạnh đã tò mò hỏi.

Tôi lắc đầu:

“Không, tớ không bị mắng.”

“Vậy à? Tớ còn nghĩ nếu cậu buồn thì sẽ cho cậu sờ… ngực tớ để an ủi cơ!”

“Này! Tớ đã nói bao nhiêu lần rồi—”

“Nếu bảo không muốn sờ, thì hôm nay quyết đấu nhé!”

“Quyết đấu…?”

“Đúng thế! Nếu Sorakaze dám chạm vào ngực—”

Hiyose lại hét to, khiến tôi hoảng hốt bịt miệng cô ấy:

“Chiều nay tới nhà tớ đi, rồi nói rõ chi tiết ở đó!”

Nghe thế, Hiyose gật đầu lia lịa, y như hôm qua.

Mà này, cái “quyết đấu” tiếp nối từ mấy lời đó… rốt cuộc là cái quái gì vậy!?