Những Cô Bạn Xung Quanh Dường Như Luôn Sẵn Lòng 'Chiều Chuộng' Tôi Nếu Như Tôi Mở Lời Với Họ

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 385

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 26

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 3

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10321

[LN] Vol.1 - Chương 1: Tôi Đã Kết Bạn Với Một Cô Gái

Chương 1: Tôi Đã Kết Bạn Với Một Cô Gái

Đối với một cậu nam sinh năm nhất bình thường, chẳng có mấy thứ trên đời thực sự quan trọng. 

Ít nhất là Minato Toshiya đã nghĩ như thế.

Ngay cả những ngày tháng ôn thi vào cấp ba đầy căng thẳng và lo âu—một khi đã đỗ rồi, chúng bỗng chẳng còn là chuyện gì to tát nữa. 

Cái cảm giác "cũng thường thôi" ấy thậm chí còn khiến cậu tự cười nhạo chính mình: Hồi đó sao mình lại phải xoắn xuýt lên như thế nhỉ? 

Đó là nhận thức chỉ có được sau khi đã vượt qua kỳ thi, nhưng kể cả có trượt đi chăng nữa, chắc cậu cũng chỉ tặc lưỡi thi lại mà thôi. 

Liệu có quá lời không khi nói rằng "thi cử chẳng quan trọng đến thế"? 

Thực tế là với Minato, kỳ thi vào lớp 10 đã đi xa vào miền ký ức từ lâu rồi.

Nếu có thứ gì đó mà Minato luôn nhất quán để tâm đến, thì đó chính là sở thích chơi game. 

Và—có lẽ là cả "bạn bè" nữa.

Không chơi game thì cũng chẳng chết ai. 

Mất đi một hay hai đứa bạn thì sớm muộn gì cũng kết giao được với người mới. 

Dẫu vậy, điều đó không có nghĩa là Minato không trân trọng chúng. 

Đặc biệt là bạn bè, đó là một phần thiết yếu của cuộc sống.

Với Minato, bạn bè vốn chỉ chia làm hai loại: Loại cùng chơi game, và loại không chơi game. 

Hồi cấp hai, mọi chuyện chỉ đơn giản như thế— Nhưng kể từ khi bước chân vào cấp ba, một "phân loại" mới đã được thêm vào.

“Minato-kun, nhìn này!” 

“Hả? Wow, Rồng Bạch Kim sao? Đợi đã, cậu nạp bao nhiêu tiền vào đây rồi hả?!” 

“Hehe, tớ cũng thấy sợ chính mình luôn. Quay một phát mười lượt là ra ngay!” 

“Không đời nào...!”

Vào một ngày nọ trong lớp học— Minato đang dán mắt vào màn hình điện thoại mà người kia đang chìa ra trước mặt. 

Trên màn hình là trò chơi di động mang tên “Monster Friends”.

Trò chơi này, vốn được gọi thân mật là “Mon-Fri”, lấy bối cảnh trong một thế giới giả tưởng kể về hành trình của một vị anh hùng sau khi tiêu diệt Ma Vương đã về quê sống ẩn dật cùng các loài quái vật—một kiểu game slow-life. 

Dù là quái vật nhưng nhờ thiết kế vô cùng dễ thương nên trò chơi này rất được lòng các bạn nữ.

Game xoay quanh việc mời gọi các loài quái vật về sống trong làng của anh hùng, xây nhà, thu thập nội thất, trồng trọt và bắc cầu, mang đến những trải nghiệm có chiều sâu cho người chơi.

Tựa game này là một cú hit cực lớn, càn quét mọi phân khúc người chơi từ nghiệp dư đến cao thủ, bất kể độ tuổi hay giới tính.

“Hehe, thế là tớ đã thu thập đủ bộ quái vật Bạch Kim rồi nhé!” 

“Tớ còn chưa thấy ai khoe quay ra Rồng Bạch Kim trên mạng bao giờ luôn đấy...”

Người đang cầm chiếc điện thoại là Kotone Azusa. 

Cô là bạn cùng lớp mà Minato mới quen sau khi vào cấp ba. 

Đây là một người bạn mới—và cũng là người bạn khác giới đầu tiên mà Minato từng có.

Mái tóc nâu cắt ngắn ngang vai cùng chiều cao trung bình khiến cô trông không có gì quá nổi bật. 

Vòng một của cô nàng có phần hơi nảy nở, dù chưa đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn. 

Gương mặt Azusa thuộc kiểu dễ thương và hơi trẻ con—ít nhất là cô ấy tự nhận như vậy. 

Dù có trẻ con hay không, Minato cũng phải công nhận là cô ấy khá xinh.

Theo đánh giá của đám con trai trong lớp, Azusa xếp hạng thứ năm của lớp. 

Dù cái mác đó nghe hơi khiếm nhã, nhưng Minato cũng đã gật đầu đồng ý khi nghe thấy.

Lý do Minato và Azusa trở thành bạn bè rất đơn giản: chỗ ngồi của họ cạnh nhau. 

Và tình cờ thay, thứ kéo họ lại gần nhau chính là trò Mon-Fri

Vào một giờ giải lao nọ, khi Minato đang mải mê chơi game, Azusa đã rướn người sang và bắt chuyện.

“Oa, Minato-kun cũng chơi Mon-Fri à? Tuyệt quá, có mấy chỗ tớ vẫn chưa hiểu lắm—”

Azusa vốn không phải là một game thủ, nhưng cô lại lỡ nghiện Mon-Fri và thường xuyên hỏi Minato về trò chơi này. 

Minato không phải chuyên gia, nhưng kiến thức của cậu đủ để chỉ dẫn cho một lính mới. 

Giờ đây, hơn một nửa những câu chuyện giữa họ đều xoay quanh game, và mối quan hệ này được xây dựng dựa trên việc cày game cùng nhau.

Điều đó cũng là lẽ tự nhiên thôi. 

Xét một cách khách quan, Minato Toshiya chẳng có điểm gì đặc biệt xuất sắc.

Dù khá chăm học nhưng điểm số của cậu cũng không nằm trong top đầu khối. 

Khả năng vận động cũng chỉ ở mức trung bình, và cậu cũng chưa từng tham gia câu lạc bộ nào. 

Cậu chơi game giỏi, nhưng để trở thành game thủ chuyên nghiệp thì là chuyện viển vông. 

Về ngoại hình, cậu có dáng người phổ thông, hơi thiên về kiểu thanh mảnh. 

Chưa một ai từng khen cậu đẹp trai cả. 

Nói cách khác, cậu chẳng tốt mà cũng chẳng xấu.

Còn về tính cách—đó không phải là thứ cậu có thể tự đánh giá. 

Minato không nghĩ mình là người xấu, và cậu luôn cố gắng đối xử tử tế với mọi người nhất có thể. 

Thực tế là hồi mùa xuân, một người quen của Minato gặp chút rắc rối nhỏ, và cậu đã cất công giúp người đó giải quyết. 

Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì to tát—ai cũng có thể làm được như vậy thôi.

Tóm lại, cậu nam sinh trung học Minato Toshiya này hoàn toàn mờ nhạt, từ tính cách cho đến ngoại hình. 

Không phải Minato tự ti hay hạ thấp mình, cậu chỉ đơn giản nghĩ mình là một gã tầm thường. 

Và cậu tin rằng mình nên biết thân biết phận.

Thực ra, Minato của ngày xưa vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu được giới hạn của chính mình.

Vào một ngày hè nọ, khoảng ba tháng sau khi nhập học— Khi đó, Azusa đã bắt đầu gọi cậu thân mật bằng tên riêng là Toshiya. 

Chính sự thật này đã tiếp thêm động lực cho Minato. 

Thế là, cậu hạ quyết tâm tỏ tình với cô bạn.

Giờ nghĩ lại, có lẽ vì đây là lần đầu tiên có bạn khác giới nên cậu đã hơi quá hưng phấn. 

Cậu thầm nghĩ: “Tụi mình hợp nhau thế này, biết đâu mình lại có cửa?” 

Cậu cũng đã lân la dò hỏi và biết được hình như Azusa chưa có bạn trai.

Thế là, cậu lấy hết can đảm để thực hiện lời tỏ tình đầu tiên trong đời— 

Và kết quả là một thất bại thảm hại.

Trên đường về nhà sau giờ học, cậu đã ngỏ lời với Azusa, để rồi chỉ nhận lại một câu: “Ơ, ừm... tớ hiểu rồi...” vốn chẳng đi vào đâu. 

Cô ấy không phải là ác quỷ máu lạnh, nên có lẽ cô không muốn làm cậu tổn thương. 

Dù không có một câu trả lời dứt khoát nào, nhưng Minato hiểu mình đã bị từ chối thẳng thừng.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn bắt chuyện với cậu như thể chưa có chuyện gì xảy ra. 

Azusa cư xử trưởng thành đến kinh ngạc. 

Cô không kể với bất kỳ ai về lời tỏ tình đó, cứ như đó là một lẽ đương nhiên.

Nhưng—dù nghe có vẻ ích kỷ—Minato vẫn thấy đau lòng. 

Thay vì cô ấy cứ vờ như không có chuyện gì, cậu thà rằng cô ấy cứ chế nhạo mình cho xong. 

Cậu bắt đầu thấy khó khăn khi trò chuyện với Azusa, và bầu không khí giữa hai người nhanh chóng trở nên gượng gạo—

Để rồi, Minato chợt nhận ra một sự thật cay đắng. 

Ngay cả với một người bị dán nhãn hạng năm, cậu cũng chẳng hề có lấy một cơ hội. 

Tầm vóc của cái tên Minato này cũng chỉ đến thế mà thôi. 

Cậu nên tự kiểm điểm sâu sắc vì đã dám đánh giá người khác bằng cái danh hiệu hạng năm đó. 

Có lẽ cậu nên nhảy xuống biển sâu cho rồi, đừng bao giờ trồi lên nữa.

Cái ngày nhận ra điều đó, Minato đã xóa sạch Mon-Fri khỏi điện thoại. 

Cậu xóa đi trò chơi đã mang lại cho mình người bạn là con gái đầu tiên. 

Dù nghe có vẻ ích kỷ, nhưng giờ đây trò chơi ấy chỉ đem lại sự ghê tởm, chỉ cần nhìn thấy biểu tượng của nó thôi cũng đủ khiến cậu thấy buồn nôn.

Không chỉ thất bại trong lần tỏ tình đầu tiên, Minato còn đánh mất luôn cả người bạn khác giới duy nhất mà mình có—

“Này Minato, định ngủ đến bao giờ nữa hả?” 

“...?”

Nghe thấy tên mình, Minato ngước nhìn lên và thấy một cô gái xinh đẹp đang đứng trước mặt. 

Vẻ đẹp sắc sảo của cô ấy không chỉ vượt xa hạng năm, mà hoàn toàn đủ sức chiếm ngôi vị số một toàn trường.

“...Hazuki đấy à?” 

“Chứ còn ai vào đây nữa, là Aoi Hazuki đây. Được một mỹ nhân như tớ đánh thức, cậu không thấy mình quá may mắn sao?” “...”

Minato chậm chạp ngồi dậy. Hóa ra cậu đã ngủ thiếp đi ngay trên bàn học. 

Liếc nhìn đồng hồ, đã gần 4 giờ chiều.

“Tiêu rồi... Mình ngủ quên mất tiêu.” 

“Chắc lại thức trắng đêm cày game chứ gì? Cái trò bắn súng pằng-pằng-pằng bạo lực đó ấy hả?” 

“Không bạo lực đến thế đâu. Trò đó từ trẻ con đến người lớn đều mê mà.”

Nhưng Hazuki nói đúng—Minato quả thực đã thức rất khuya để chơi game. 

Đó là Legendary Heroes—hay còn gọi tắt là Legend—một tựa game bắn súng góc nhìn thứ nhất miễn phí đang làm mưa làm gió trên toàn thế giới. 

Đây là game đa nền tảng, nhưng Minato lại nghiện bản PC. 

Đêm nào cậu cũng mài mặt bên bàn phím và chuột để chinh chiến với các game thủ toàn cầu.

“Đánh xếp hạng kịch tính quá mà... Đêm nào tớ cũng bị cuốn không dứt ra được.” 

“Gớm, đừng có mà ham hố mấy thứ tớ không biết một mình thế chứ~” 

“Cậu nói thế thì tớ cũng chịu thôi.”

Khi chơi Legend, Minato thường "solo" trong các trận đấu ngẫu nhiên. 

Dù cũng có vài người quen trên mạng, nhưng cậu cảm thấy thoải mái nhất khi chơi một mình.

“Chơi game cả ngày không tốt cho sức khỏe đâu. Hôm nay cậu phải đi chơi với tớ.” 

“Đi đâu cơ?” 

“Sporty’s. Lâu lắm rồi tụi mình chưa qua đó.” 

“Hả~ Thật đấy à? Tớ đang thiếu ngủ trầm trọng mà cậu còn đòi đi chỗ đó sao?”

Sporty’s là một khu phức hợp giải trí trong nhà, nơi có đủ các môn như bóng đá, tennis, bóng rổ 3x3, trượt patin và cả nhà bạt nhún.

“Vận động một chút là tỉnh người ngay ấy mà. Tớ không bảo cậu đừng chơi game, nhưng thỉnh thoảng cũng phải tập thể dục đi chứ. Hay là... cậu không muốn đi chơi với tớ?” 

“...Được rồi, đi thì đi.”

Trước cái nhìn chằm chằm từ đôi mắt to tròn của Hazuki— Minato đành đứng dậy, vẻ mặt đầy miễn cưỡng và vơ lấy chiếc cặp. 

Lúc này, Hazuki đã sải bước ra khỏi lớp. Minato vội vàng rảo bước đuổi theo sau.

Aoi Hazuki vốn là cái tên cực kỳ nổi tiếng trong trường. 

Mái tóc màu trà sữa của cô dài thẳng mượt mà. 

Dù chỉ trang điểm nhẹ, vẻ đẹp của cô vẫn toát lên sự trẻ trung, đầy sức sống. 

Bờ vai và vòng eo của cô trông vô cùng thanh mảnh, nhưng vòng một lại nảy nở đến kinh ngạc, khiến lớp áo len hồng bị kéo căng đến tận cùng. 

Đôi gò bồng đảo ấy chẳng khác nào hai trái dưa lưới, cứ khẽ nảy lên theo từng nhịp bước chân.

Chiếc cà vạt màu xanh đậm hơi nới lỏng, và đôi chân dài miên man, thon gọn lộ ra bên dưới lớp váy ngắn kẻ ca-rô. 

Có lời đồn rằng trong số nữ sinh lớp 10 trường Muromiya, cô chính là người có sức hút nhất. 

Hazuki năng động, tươi tắn và cực kỳ giỏi giao tiếp—đúng chất một "đại diện" của tầng lớp thượng đẳng trong trường. 

Cô có rất nhiều bạn bè cả nam lẫn nữ, lúc nào cũng được đám đông vây quanh.

Một Aoi Hazuki như vậy và một Minato Toshiya tầm thường đến cực điểm vốn dĩ là những thực thể thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt—

“Thế nào~ Tụi mình bắt đầu với trò gì đây?” 

“Hả? À, cậu vừa nói gì cơ?” 

“Thật là, nghe tớ nói đi chứ~ Minato, não cậu vẫn còn đang ngủ đấy à?” 

“Không, không, tớ tỉnh rồi mà.”

Sau khi đến Sporty’s, cả hai đứng trước quầy lễ tân, cùng xem bảng hướng dẫn các hoạt động. 

Chẳng hiểu vì lý do gì mà một người hướng ngoại như Hazuki lại đi chơi riêng với mỗi mình Minato.

Chuyện này thực sự kỳ quặc đến khó tin. 

Thế nên, việc Minato thỉnh thoảng lại thẫn thờ chìm vào suy nghĩ riêng cũng là điều dễ hiểu.

“Mà bỏ qua chuyện đó đi. Hazuki này, hôm nay cậu không đi chơi với hội bạn của cậu à?” 

“Hội bạn? Chẳng lẽ cậu không phải bạn của tớ à?” 

“...Thì, cũng đúng.”

Minato thường xuyên bị những lời nói bâng quơ của cô làm cho đứng hình. 

Cậu chợt nhớ lại— Cái cách mà tình bạn với cô nàng xinh xắn này bắt đầu một cách đột ngột đến thế nào.

Mối quan hệ giữa cậu và Hazuki Aoi trở nên khăng khít hơn vào khoảng ba tháng sau khi nhập học... 

Chính xác hơn là ngay sau khi cậu tỏ tình thất bại với Kotone Azusa. 

Đó cũng là lúc cậu xóa sạch trò Mon-Fri, hạ quyết tâm phải biết thân biết phận và sống đời "ẩn dật dưới đáy biển sâu".

Tình cờ thay, chuyện đó xảy ra ngay sau kỳ thi cuối học kỳ một. 

Minato vốn có học lực khá ổn. 

Dù không phải thiên tài nhưng điểm số của cậu luôn nằm ở mức trên trung bình một cách thảnh thơi. 

Ở ngôi trường này, điểm thi sẽ quyết định việc học sinh có phải thi lại hay không. 

Đương nhiên, chuyện đó chẳng liên quan gì đến Minato.

Thế nhưng, vào cái ngày trả bài kiểm tra cuối kỳ... 

Khi Minato đang khoác chiếc cặp yêu quý lên vai, chuẩn bị rời khỏi lớp học—

“Xin lỗi, Minato-kun, hôm nay cậu có rảnh không?”

Cô nàng năm nhất nổi tiếng nhất trường, Hazuki Aoi, bỗng nhiên tiếp cận cậu một cách không tưởng.

“H-Hazuki-san...?”

Minato nghiêng đầu, lộ rõ vẻ bối rối. 

Dù biết rõ tên tuổi cô ấy vì Hazuki quá đỗi nổi bật, nhưng cậu không nhớ là mình đã từng nói chuyện với cô bao giờ. 

Việc Hazuki biết đến cái tên của cậu thôi cũng đã giống như một phép màu rồi.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Minato, Hazuki bắt đầu giải thích. 

Điểm thi của cô nàng tệ đến mức thảm hại, và hầu như môn nào cô cũng phải thi lại. 

Nếu không vượt qua được kỳ thi bù bắt đầu sau ba ngày nữa, cô sẽ phải tham gia các lớp học bổ túc trong suốt kỳ nghỉ hè.

Tóm lại là, cô ấy muốn Minato làm gia sư cho mình—đại ý là vậy.

“Hả? Nhưng tại sao lại là tớ?” 

“Chẳng phải Minato-kun học khá giỏi sao? Tụi mình cùng lớp mà, ít nhất thì tớ cũng biết chừng đó chứ.” 

“Điểm của tớ không tệ, nhưng cũng chẳng đến mức xuất sắc đâu... Thật đấy, tại sao lại chọn tớ cơ chứ?”

Với một Minato đang có lòng tự trọng chạm đáy xã hội, yêu cầu của Hazuki hoàn toàn nằm ngoài dự tính. 

Hazuki có cả tá bạn bè, chắc chắn trong số đó có những người học giỏi hơn cậu nhiều. 

Cậu không thể nào hiểu nổi tại sao cô lại tìm đến mình.

“Cậu cứ hay bận tâm vào mấy chỗ lạ lùng thế nhỉ. Hmmm, nếu phải đưa ra một lý do thì—”

Hazuki hơi nghiêng đầu và nói: 

“Tớ nghĩ là nếu người dạy là Minato-kun, thì dù tớ có dốt đến mức chẳng hiểu gì đi nữa, cậu cũng sẽ không bỏ rơi tớ đâu, đúng không?”

“Sẽ không... bỏ rơi sao?”

Dù được khen ngợi như vậy, Minato chỉ càng thêm bối rối. 

Một phần là vì cậu vừa mới hạ quyết tâm phải sống đúng với cái phận tầm thường của mình. Việc dạy học cho ai đó, đặc biệt lại là một người hướng ngoại đẳng cấp như Hazuki, rõ ràng là quá tầm với của cậu—

“Đi mà, tớ xin cậu đấy... nha ♪”

Hazuki chắp hai tay lại, ném về phía Minato một ánh nhìn khẩn khoản không thể cưỡng lại được. 

Trong khoảnh khắc đó, mọi sự rối rắm và u ám đang bủa vây tâm trí Minato bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Cậu tự nhủ: Mình là đứa dễ dãi đến thế sao? 

Cậu thậm chí còn cảm thấy mình đang trèo cao. 

Nhưng mặt khác, cậu lại tự tìm ra một cái cớ để bao biện—chẳng lẽ từ chối một người cao quý như Hazuki thì không phải là một kiểu vô lễ hay sao?

Mọi suy nghĩ đó bốc hơi chỉ trong nháy mắt. Lời thỉnh cầu của Hazuki sở hữu một sức công phá quá đỗi khủng khiếp—

“Được thôi.”

Khi kịp bừng tỉnh thì Minato đã lỡ gật đầu đồng ý mất rồi. 

Nhưng lạ thay, cậu chẳng thấy hối hận một chút nào.

Kể từ ngày hôm đó, Minato bắt đầu công việc gia sư theo lời khẩn cầu của Hazuki Aoi. 

Chiều nào sau giờ học, cậu cũng kèm cặp riêng cho cô nàng. 

Thành tích của Hazuki đúng là bết bát thật, nhưng bù lại cô ấy khá nhạy bén. 

Chỉ cần Minato chỉ dẫn tận tình là cô tiếp thu rất nhanh, và chỉ trong vài ngày, năng lực học tập của cô đã tiến bộ rõ rệt.

“Tuyệt quá! Tất cả là nhờ có Minato cả đấy! Cảm ơn cậu nhiều nha!”

Vào cái ngày kết quả thi bù được công bố, Hazuki đã phấn khích đến mức nắm chặt lấy tay Minato. 

Tâm trí cậu lúc đó bị xâm chiếm hoàn toàn bởi sự mềm mại từ đôi bàn tay cô, đến mức chẳng còn tâm hơi nào mà để ý đến điểm số nữa. 

Nhưng thấy Hazuki đang vui sướng như vậy, cậu không muốn mình tỏ ra kỳ quặc nên đành cố gắng giữ vẻ mặt ngầu nhất có thể.

Giờ đây ngẫm lại—Minato không khỏi cảm thấy một sự kỳ diệu khó tả. 

Dù chỉ là vài ngày ngắn ngủi, nhưng khoảng thời gian riêng tư bên cạnh Hazuki luôn đầy ắp những bất ngờ. 

Cậu từng đinh ninh rằng một ‘nữ hoàng’ xa tầm với như cô sẽ nhìn mình bằng nửa con mắt, nhưng giờ đây cậu thấy định kiến đó của mình thật nực cười.

Điều bất ngờ hơn cả là cậu nhận ra mình thực sự tận hưởng những lúc học cùng Hazuki. 

Thế nhưng, khoảng thời gian đó cũng sắp đến hồi kết. 

Một khi Hazuki đã vượt qua kỳ thi bù, cô sẽ chẳng còn cần đến Minato nữa—

“Thế nên là, để cảm ơn thì hôm nay Minato để tớ bao Starbucks nha ♡” 

“Hả?”

Dù cô không còn cần đến cậu nữa, nhưng khoảng thời gian bên cạnh Hazuki—thật kỳ diệu thay—vẫn chưa chấm dứt. 

Thật sự, tại sao lại như vậy? 

Dù Minato đã tự hỏi câu đó không biết bao nhiêu lần, nhưng đây chắc chắn không phải là một giấc mơ.

Thực tế là, Hazuki đã đưa cậu đến Starbucks—cái ‘thánh địa’ mà hội sành điệu thường xuyên lui tới—và chiêu đãi cậu một món đồ uống với cái tên nghe loằng ngoằng như một câu thần chú. 

Tình huống đó bất ngờ tới mức cậu thậm chí còn chẳng cảm nhận được vị ngọt của ly nước được cho là cực phẩm kia.

Kể từ đó về sau— Hazuki bắt đầu lôi kéo Minato đi khắp nơi mà chẳng vì lý do cụ thể nào cả. 

Chỉ duy nhất cái ngày cô đỗ kỳ thi bù là cô bao cậu, còn sau đó, hai đứa đều chia đôi tiền túi.

“Tớ còn chẳng có việc làm thêm nào đây này. Đang cháy túi trầm trọng luôn ý~ Minato cũng không đi làm thêm đúng không?” 

“Tớ cũng không tiêu xài gì mấy... Mà tớ cứ tưởng Hazuki-san thuộc kiểu người sẽ vung tay quá trán mỗi khi đi chơi chứ?”

Minato vốn luôn cho rằng những người quảng giao như cô sẽ là kiểu người tiêu xài xả láng khi tận hưởng cuộc sống.

“Không hề, thực ra tớ cũng ít khi ra ngoài lắm. À này, Minato cứ gọi thẳng tên tớ là được rồi, đừng thêm ‘-san’ nữa. Nghe lạ lẫm lắm.” 

“Đ-Được thôi...”

Minato cũng không quá bận tâm. 

Nhớ lại lúc Hazuki nhờ cậu kèm học, cô cũng chỉ gọi cậu là “-kun” đúng cái ngày đầu tiên đó thôi. 

Sau đó, cô nàng đã tự nhiên bỏ nó đi từ lúc nào không hay. 

Ở trường của họ, việc gọi nhau bằng tên riêng vốn không phải chuyện hiếm, dù là nam hay nữ. 

Bản thân Minato cũng không lạ gì việc gọi các bạn nữ bằng tên.

Thế là, cậu bắt đầu gọi cô là Hazuki một cách tự nhiên như thế.

Dẫu vậy—Minato vẫn chẳng mảy may ôm lấy một tia hy vọng nào. 

Cậu tự nhủ rằng sự chú ý của Hazuki chỉ là một cơn hứng chí nhất thời, rồi cô cũng sẽ nhanh chóng chán cậu mà thôi. 

Suy cho cùng, cậu vẫn là kiểu người chọn cách chìm sâu xuống đáy biển mà sống.

“Nghỉ hè đến rồi nha~! Minato, tụi mình phải quẩy hết mình mới được!”

Nhưng mọi chuyện lại xoay chuyển hoàn toàn khác so với những gì cậu dự đoán. 

Ngay cả khi đã bước vào kỳ nghỉ hè, Hazuki vẫn liên tục lôi cậu đi khắp nơi, thậm chí còn đưa cậu đến hồ bơi và bãi biển—đúng chất của một kỳ nghỉ hè rực rỡ. 

Việc đi bơi hay đi biển với đám bạn con trai là chuyện bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đi cùng một cô gái.

Hội bạn của Hazuki cũng có mặt ở đó. 

Có vài người khi nhìn thấy Minato đã buông lời thắc mắc kiểu như: “Sao gã này lại ở đây?” hay “Đợi đã, ai thế này?”, nhưng rồi họ cũng nhanh chóng gạt sang một bên. 

Những kẻ sành điệu thường không bận tâm mấy chuyện vặt vãnh—miễn là đang vui thì ai cũng được chào đón.

Đám bạn của Hazuki coi cô như thủ lĩnh và hết mực nể trọng. 

Vì Minato được đích thân Hazuki dắt theo nên chẳng ai mảy may nghi ngờ về sự hiện diện của cậu nữa. 

Theo lời của một người bạn trong nhóm—cô nàng da nâu phong cách Gal tên là Mai Honami:

“Thì đó~ Aoi đã là đại ca của tụi này từ hồi cấp hai rồi. Nếu Aoi đã dắt theo thì không ai dám phàn nàn gì đâu.”

Dưới sự dẫn dắt của Hazuki, hội nhóm "sang chảnh" này dù thỉnh thoảng có thay đổi thành viên nhưng về cơ bản vẫn giữ nguyên đội hình từ thời cấp hai. 

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là hội nữ sinh năm nhất quyền lực nhất trường Murogiya.

Nếu là Minato của ngày xưa, hẳn cậu sẽ tìm cách né tránh hội này hoặc ngược lại, sẽ trở nên cực kỳ ảo tưởng... 

Nhưng Minato của hiện tại, ngay cả khi đang hòa mình vào những người lạ mặt này, vẫn chẳng nuôi chút hy vọng hão huyền nào. 

Cậu không có ý định gia nhập hội của họ, cũng chẳng thầm mong sẽ hẹn hò được với cô nàng Gal xinh xắn nào trong nhóm cả.

Chính nhờ tâm thế đó mà cậu có thể đối đáp với hội người hướng ngoại này một cách đúng mực. 

Nếu còn ôm giữ những kỳ vọng xa vời, có lẽ cậu đã lại hưng phấn quá đà để rồi chuốc lấy một thất bại thảm hại không thể cứu vãn. 

Minato thực sự không muốn những mối quan hệ bạn bè của mình lại tan vỡ một cách đáng tiếc thêm lần nào nữa.

Thế nhưng, những diễn biến ngoài dự tính vẫn tiếp tục ập đến. 

Ngay cả khi kỳ nghỉ hè đã kết thúc, những cuộc gặp gỡ giữa cậu và Hazuki vẫn không hề dừng lại.

“Uầy, Minato, hôm nay đi chơi với tớ đi? Có cuốn tạp chí này tớ cực kỳ muốn mua mà trên mạng không thấy đâu cả. Nghe bảo hiệu sách chỗ nhà ga vẫn còn hàng đấy.” 

“Được thôi... Mà khoan, đi bây giờ luôn á? Còn mấy người kia thì sao?” 

“Đi nhà sách thôi mà, kéo theo cả đám làm gì cho mệt? Đi nhanh lên không người ta bán mất bây giờ. Chạy thôi!” 

“...”

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế. 

Đến khi sang thu, hai đứa thỉnh thoảng lại đi chơi riêng với nhau. 

Chẳng có lý do gì đặc biệt cả—chỉ là Minato và Hazuki đã dần quen với việc đi cùng nhau sau giờ học hoặc vào những ngày cuối tuần.

À thì, thực ra là cũng có một chút lý do đấy— Nhưng ngay cả khi gạt chuyện đó sang một bên, Minato vẫn không khỏi thắc mắc. 

Đi chơi với Hazuki thực sự rất vui. 

Làm sao mà không vui cho được khi ở cạnh một cô gái xinh xắn, tươi tắn và thông minh như thế? 

Nhưng—tại sao một người nổi tiếng như Hazuki lại muốn đi cùng một gã mờ nhạt như Minato?

Có một lần, cậu đã lấy hết can đảm để hỏi cô. 

“Này Hazuki, tại sao ngày nào cậu cũng đi chơi với tớ thế?” 

“Hỏi tại sao là sao? Thì chỉ là—”

Hazuki dường như định nói gì đó, nhưng rồi: 

“Thì chỉ vì tụi mình là bạn bè thôi, đúng không nào?” 

“...Tớ hiểu rồi.”

Minato tự hỏi tại sao vào khoảnh khắc đó cô lại thoáng ngập ngừng. 

Nhưng nghĩ lại thì, việc thẳng thắn thốt ra câu "vì tụi mình là bạn" có lẽ cũng hơi ngượng ngùng thật. 

Câu trả lời có chút đỏ mặt ấy của cô đã hoàn toàn thuyết phục được cậu. 

Kể từ khi nghe được lời hồi đáp giản đơn đó, thời gian cậu ở bên Hazuki lại càng trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

“Này, này, Minato, cậu có đang nghe tớ nói gì không đấy?” 

“À, không... cậu có thể nói lại được chứ.”

Tại quầy hướng dẫn của Sporty’s— Hazuki đang nheo đôi mắt to tròn, lườm Minato đầy vẻ hờn dỗi. 

Chẳng hiểu sao Minato lại cứ mải mê chìm đắm vào những ký ức từ hồi mới quen cô. 

Tính ra cũng mới chỉ có ba tháng kể từ lần đầu cô bắt chuyện với cậu. Có vẻ hơi sớm để bắt đầu hoài niệm rồi đấy.

Minato sực tỉnh, quay sang nhìn Hazuki. 

“Ờm, cậu vừa nói gì cơ?” 

“Tớ hỏi là cậu muốn chơi trò gì? Tớ đang tính chơi nhà bạt nhún. Từ hôm qua tới giờ tớ cứ thèm chơi cái đó cực kỳ luôn ý.” 

“Trên đời này lại có kiểu ‘cơn thèm’ bạt nhún đột ngột thế cơ à?” 

“Tớ thích là được chứ gì! Thế quyết định là bạt nhún nhé?” 

“Cũng được thôi, nhưng chẳng phải Hazuki đang mặc váy sao? Đi thay đồ khác đi. Ở đây chắc là có cho thuê đồ thể thao đấy nhỉ?” 

“Hả? Ồ... Thế này cũng được mà? Tớ có mặc quần bảo hộ bên trong rồi.”

Vừa nói, Hazuki vừa tự nhiên vén cao chiếc váy đồng phục ngắn cũn của mình lên. 

Đôi chân thon dài, trắng ngần của cô lộ ra trước mắt— Đúng là cô có mặc quần bảo hộ thật. 

Nhưng mà...

“Đừng có vén váy lên ở cái nơi như thế này chứ!”

Chiếc quần bảo hộ của Hazuki ngắn chẳng khác nào quần đùi thông thường, để lộ cả phần đùi trên trắng nõn nà của cô nàng.

Cái quần đó ngắn đến mức hoàn toàn có thể bị nhầm thành đồ lót.

“Nhìn này Minato, thời đại này làm gì có nữ sinh cấp ba nào chỉ mặc mỗi đồ lót cơ chứ~” 

“Vấn đề không phải là mặc gì! Mà là con trai ấy, cậu biết không, chỉ cần thấy con gái vén váy lên là đã đủ rối bời rồi.” 

“Ồ~ Ngay cả một Minato-kun lúc nào cũng ra vẻ ‘cool ngầu’ mà cũng có những suy nghĩ đen tối sao? Bất ngờ thật đấy.”

Hazuki nở một nụ cười tinh quái rồi lấy khuỷu tay hích vào hông Minato.

“Tớ không có ra vẻ gì cả... Thôi đi nhanh đi.” 

“Tuân lệnh~”

Cả hai đi dọc theo hành lang của khu phức hợp đến khu vực bạt nhún. 

Có lẽ bạt nhún không mấy phổ biến nên chẳng có lấy một bóng người nào khác.

“Gì thế này~ Cơ hội ngàn năm có một để được chiêm ngưỡng khía cạnh ‘hư hỏng’ của một nữ sinh trung học, thế mà lại chẳng có ai ở đây à?” 

“Như thế có khi lại hay.” 

“Vậy là Minato được độc chiếm khía cạnh ‘hư hỏng’ này của tớ rồi nhé.” 

“Cậu thôi ngay cái từ ‘hư hỏng’ đó đi.”

Gạt chuyện đó sang một bên, cả hai cởi giày và bước lên tấm bạt nhún. 

Cảm giác chỉ cần nhún lên nhún xuống thôi cũng vui đến lạ. 

Việc được bật nhảy cao hơn bình thường và nhìn mọi thứ từ một góc độ khác mang lại một cảm giác thật mới mẻ.

“Này... Lên!” “Ối!”

Khi Minato liếc sang bên cạnh, cậu thấy Hazuki vừa thực hiện một cú lộn nhào ra sau hoàn hảo. 

Chiếc váy của cô tung bay, để lộ hoàn toàn chiếc quần bảo hộ màu đen đang ôm khít lấy hông.

“Này, này! Ở đây người ta ghi là cấm lộn nhào mà!” 

“Ô thế à? Nhưng không có ai quanh đây hết, chắc là ổn thôi mà nhỉ?” 

“Vấn đề không phải là có ai hay không!”

Một cú lộn nhào có thể dẫn đến gãy cổ như chơi—đó không phải chuyện đùa. 

Dù cú lộn của Hazuki trông rất vững vàng, nhưng với tư cách là bạn thân, Minato không khỏi lo sốt vó.

“Tớ cực kỳ tự tin vào khả năng vận động của mình nhé. Ngay cả mấy chiêu khó như vậy cũng ổn thôi mà, đúng không? Hay là làm một cú Moonsault luôn nhỉ?” 

“Đến cả chiêu đó cậu cũng biết à? Làm ơn đi, đừng có chơi mấy trò nguy hiểm nữa.” 

“Thế thì làm bạn tập cho tớ đi~!”

“Ối!”

Hazuki bất ngờ bật nhảy, lao thẳng người về phía Minato. 

Vòng một mềm mại và đầy đặn của cô ép chặt vào lồng ngực cậu, cùng lúc đó, hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc màu nâu sáng của cô thoảng qua. 

Cả hai cùng ngã nhào xuống tấm bạt nhún rồi lại bị bật nảy lên không trung.

“Tch, suýt thì tiêu... Cậu làm cái quái gì thế hả Hazuki?!” 

“Haha! Cái mặt của Minato lúc nãy buồn cười kinh khủng luôn~ Tiếc quá, tớ mà chụp lại được thì hay biết mấy!” 

“Đừng hòng tớ để cậu giữ cái thứ đó nhé!” 

“Thôi mà, đừng giận, đừng giận. Tớ chỉ đùa chút cho vui thôi!” 

“Thật là...”

Từ nãy đến giờ, cậu cứ liên tục nhìn thấy những "cảnh xuân" dưới lớp váy, rồi lại va chạm với vòng một nảy nở, lại còn cả mùi hương từ tóc cô nữa. 

Tim Minato đập liên hồi như trống trận, nhưng cậu cố không để lộ ra ngoài. 

Dù sao thì, Hazuki cũng chỉ là bạn thôi.

Sau một hồi thấm mệt với nhà bạt nhún, cả hai chuyển sang trò khác. 

Theo gợi ý của Hazuki, họ quyết định chơi bóng bàn.

“Yahoo~ Thấy cú smash vừa rồi của tớ chưa?!” 

“Hự...!”

Khả năng vận động của Minato không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ. 

Cậu từng chơi bóng bàn hồi cấp hai, nhưng trình độ của Hazuki rõ ràng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

“Phải nhắm vào góc bàn chứ! Uầy, cơ hội mười mươi để đập bóng mà cậu lại bỏ lỡ là sao hả?!” 

“Im đi, phòng thủ chính là cách tấn công tốt nhất đấy!”

Minato đang phải chật vật lắm mới đỡ được những cú đánh của Hazuki. 

Những pha tấn công của cô quả thực rất dữ dội—

“Này~ Nhận lấy chiêu này đi~!”

Nhưng vòng một của cô, thứ đang rung rinh theo mỗi nhịp vung vợt, còn dữ dội hơn gấp bội. 

Nó lắc lư sang trái rồi lại sang phải, nảy lên nảy xuống theo từng cú đập bóng đầy uy lực. 

Rốt cuộc thì cô ấy mặc cup gì vậy chứ...? 

Đó là câu hỏi đã lướt qua tâm trí cậu không biết bao nhiêu lần kể từ khi bắt đầu chơi.

“Nào, nào, đỡ đi chứ~!” 

“Hự...!”

Cú đập bóng của Hazuki vang lên một tiếng chách rồi đập thẳng vào mặt Minato.

“Á, xin lỗi nhé! Minato, cậu có sao không?” 

“Tớ ổn, chỉ là quả bóng bàn thôi mà...”

Hơi rát một chút, nhưng Minato tặc lưỡi bỏ qua.

“Mà này, mấy cú đập yếu xìu của cậu có trúng đích thì cũng chẳng đau bằng muỗi đốt đâu.” 

“Ồ, nay cậu mạnh miệng gớm nhỉ...”

Hazuki đáp trả cú giao bóng của Minato bằng một pha xoáy lên—

“Ối!”

Quả bóng xoáy vòng, nảy ra khỏi mép vợt của Minato rồi lại đập trúng mặt cậu một lần nữa.

“C-Cái quái gì thế?!” 

“Chỉ là cú xoáy ngang bình thường thôi. Tớ còn nhiều ‘tuyệt chiêu giết người’ kiểu đó lắm nhé.” 

“Chơi bóng bàn giải trí mà cũng dùng tiểu xảo cơ à...!” 

“Hehehe, muốn gọi sao thì tùy. Hồi trước tớ hay ra Sporty’s chơi nên lận lưng được hơi bị nhiều ngón nghề đấy.”

Hazuki vừa vung vẩy cây vợt vài cái vừa nở nụ cười đắc thắng.

“Thế nhé, tiếp tục nào. Một điểm nữa thôi là tớ thắng. Tớ đói lắm rồi, nên kẻ thua cuộc phải bao hamburger đấy.” 

“Đừng có đợi đến lúc Match Point rồi mới tung kèo chứ!” 

“Hahaha, nghe cứ như tiếng sủa của kẻ bại trận ấy nhỉ. Gâu gâu~” 

“Cậu mới là đứa đang sủa đấy Hazuki. Hừ, lội ngược dòng lúc này mới gọi là kịch tính đây.”

embed0009_HD (12)“Tinh thần khá đấy, Minato.” 

“Chuẩn bị tinh thần đi, Hazuki!”

Dù mạnh miệng như thế, nhưng với Minato, kết quả thắng thua thực ra chẳng còn quan trọng nữa. 

Được chiêm ngưỡng viễn cảnh vòng một của cô ấy nảy lên nảy xuống thế kia thì có tốn một cái hamburger cũng đáng đồng tiền bát gạo. 

Tất nhiên, đời nào cậu dám thốt ra điều đó thành lời.

Minato liên tục đánh trả những cú giao bóng của Hazuki, cố tình kéo dài trận đấu chỉ để tận hưởng "mỹ cảnh" trước mắt. 

Sự thật là, trong lòng cậu đã bắt đầu nảy sinh những ham muốn vượt xa mức tò mò đơn thuần dành cho Hazuki—nhưng vì quá trân trọng tình bạn này, cậu chọn cách vờ như không thấy dòng chảy tự nhiên của những cảm xúc ấy. 

Cậu cũng chưa từng nghĩ đến việc trạng thái kìm nén đầy miễn cưỡng này sẽ dẫn đến hậu quả gì—

Sau khi đã chơi bời thỏa thích, Minato và Hazuki rời khỏi Sporty’s. 

Cả hai hướng về phía nhà ga và bắt một chuyến tàu kéo dài mười phút. 

Vừa bước ra khỏi ga, đập vào mắt họ ngay lập tức là một tòa chung cư cao mười hai tầng. 

Tòa nhà có cái tên là “Stream Friends”.

Họ sóng bước bên nhau tiến vào sảnh tòa nhà.

“Minato, hôm nay sang nhà ai đây?” 

“Hôm qua qua nhà cậu rồi, vậy hôm nay sang nhà tớ nhé?” 

“Chốt đơn. Để tớ về ngó qua Momo một chút đã.”

Họ cùng bước vào thang máy, và Minato xuống ở tầng mười. 

Trước khi cửa thang máy khép lại, Hazuki khẽ vẫy tay chào cậu.

Chuyện là thế này—Minato và Hazuki sống cùng một tòa chung cư. 

Minato ở tầng mười, còn Hazuki ở tầng mười hai. 

Suốt một thời gian dài, họ thậm chí còn chẳng nhận ra mình là hàng xóm của nhau. 

Minato mới chuyển đến đây vào mùa xuân sau khi nhập học cấp ba, trong khi Hazuki đã sống ở đây được một năm rồi.

Họ chỉ mới phát hiện ra chuyện này vài ngày trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. 

Cái ngày cả hội cùng đi biển, hai đứa tình cờ cùng đi về một hướng—không chỉ vậy, họ còn xuống cùng một ga và dừng chân trước cùng một tòa nhà.

Vì bình thường sau khi đi chơi cả nhóm xong họ thường giải tán mỗi người một ngả nên chẳng ai để ý. 

Minato thường về sớm, còn Hazuki thì ở lại buôn chuyện tiếp hoặc đi đâu đó khác. 

Chẳng hiểu sao, họ chưa bao giờ đi về cùng nhau cho đến tận hôm đó—cái ngày mà Hazuki đã quậy tưng bừng ở bãi biển đến mức chẳng còn chút sức lực nào để đi la cà thêm nữa. 

Nhờ vậy mà bí mật này mới bị khui ra.

Trong khi Minato sốc đến tận óc—thì Hazuki lại tỏ ra bình thản đến lạ lùng.

“Tớ cũng có mấy đứa bạn khác sống quanh đây mà. Đã học cùng trường cấp ba thì việc có vài người sống gần nhau cũng đâu có gì lạ, đúng không?”

—Mọi chuyện là như thế đấy. 

Dẫu vậy, tỉ lệ hai người sống trong cùng một tòa chung cư chắc chắn không thể cao đến thế được, phải không? 

Dù với Hazuki đây có vẻ không phải chuyện gì to tát—nhưng Minato cảm nhận rõ rệt rằng sự hiện diện của cô đang ngày một lớn dần trong tim mình.

Học cùng trường, cùng lớp, trở thành bạn bè, rồi lại còn ở cùng một tòa nhà... 

Bảo cậu đừng cảm thấy gì đặc biệt thì đúng là chuyện không tưởng. 

Dù vậy, Minato vẫn ra sức kiềm chế bản thân. 

Cậu luôn tự nhắc nhở mình: Đừng có ảo tưởng rằng mình là người đặc biệt đối với Hazuki. 

Chuyện trường học, chuyện chung cư—tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi—

“Thế là từ giờ tụi mình có thể đi chơi với nhau cả sau khi đã về nhà rồi. Tuyệt quá đi.”

Minato đã nỗ lực hết sức để kìm nén, nhưng câu nói cực kỳ dễ gây hiểu lầm này của Hazuki đã khiến cậu hoàn toàn rối bời. 

Cứ như thế, kỳ nghỉ hè kết thúc, mùa hè trôi qua và mùa thu dần chạm ngõ—ngay cả khi đi chơi với cả nhóm bạn, cuối cùng lúc nào cũng chỉ còn lại hai người họ với nhau.

Chẳng rõ lý do tại sao, nhưng những cuộc vui riêng khác của Hazuki bỗng giảm đi đáng kể, và Minato nhận ra mình ngày càng thường xuyên đi về cùng cô hơn. 

Thói quen này cứ thế tiếp diễn, để rồi giờ đây, việc Minato và Hazuki đi chơi với nhau sau giờ học đã chẳng còn là chuyện gì lạ lẫm nữa.

“Thật tình, sao mọi chuyện lại thành ra thế này không biết...?”

Minato lẩm bẩm một mình khi mở cửa căn hộ. 

Cậu vẫn không tài nào tin nổi việc mình được ở bên cạnh Hazuki mỗi ngày. 

Cứ mỗi khi chia tay cô để về phòng, cậu lại bị kéo tuột về với thực tại. 

Nhưng vì việc này đã trở thành cơm bữa, cậu cũng không thể cứ mãi chìm đắm trong những cảm xúc viển vông đó mỗi lần như thế được.

Minato bước vào lối vào nhà rồi hướng thẳng về phòng mình. 

Cậu đang sống cùng bố. 

Căn hộ có thiết kế hai phòng ngủ, rộng rãi và hiện đại, mang lại cảm giác rất thoải mái. 

Mẹ của Minato đã qua đời từ khi cậu còn nhỏ. 

Dù bố cậu không giỏi việc nội trợ cho lắm nhưng ông luôn cố gắng hết sức. 

Giờ đây khi Minato đã là nam sinh trung học và có thể tự lo liệu những việc vặt trong nhà, cậu không có gì phải phàn nàn về cuộc sống hiện tại. 

Họ chuyển đến đây vì căn hộ cũ quá chật chội. 

Nơi ở mới này sạch sẽ và hoàn hảo, chẳng có điểm gì để chê trách.

Minato bước vào phòng, trút bỏ bộ đồng phục để thay bằng một chiếc áo thun và quần đùi thoải mái. 

Dù đã sang thu, nhưng với bộ đồ này thì ở trong nhà vẫn chẳng thấy lạnh chút nào. 

Phòng của cậu được bày biện đơn giản với một chiếc bàn học, giường ngủ, giá sách và một màn hình LCD.

Trong phòng cũng có một tủ quần áo, nhưng vì không mặn mà gì với thời trang nên cậu chẳng có mấy đồ để mặc, cái tủ chủ yếu được dùng làm kho chứa đồ.

Đặt trước màn hình máy tính là một chiếc bàn nhỏ với chuột và bàn phím không dây. 

Chiếc bàn phím thuộc loại có đèn LED đỏ rực—thứ mà người ta vẫn gọi là bàn phím cơ chuyên game. 

Chuột máy tính, lẽ dĩ nhiên, cũng là loại gaming đa nút bấm. 

Cậu kết nối chiếc laptop của mình với màn hình 24 inch để có tầm nhìn rộng rãi hơn.

Minato ngồi vào bàn, khẽ di chuột để đánh thức máy tính khỏi chế độ ngủ rồi bắt đầu lướt web một cách thong thả.

“Này~ Tớ đến rồi đây~!”

Tiếng cửa mở vang lên, theo sau đó là một loạt âm thanh ồn ào. 

Vì cửa chính không khóa nên Hazuki cứ thế tự nhiên mà bước vào. 

Đây chính là cuộc sống sau giờ học của Minato Toshiya. 

Một chuỗi ngày thường nhật đầy hạnh phúc bên cô bạn khác giới cực kỳ đáng yêu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!