Cục Thanh tra, Hiệp hội Trừ Tà Sư.
Đó là một ban bệ đặc biệt trong tổ chức mang tên Hiệp hội Trừ Tà Sư, nơi bảo vệ con người khỏi thảm họa tâm linh, và cũng là nơi khiến các Trừ Tà Sư khác phải khiếp sợ.
Nói gì thì nói, nhiệm vụ chính của họ là giám sát và quản lý những người có năng lực tâm linh trong nước, đặc biệt là các Trừ Tà Sư thuộc hiệp hội.
Những kẻ lạm dụng dị năng được ban cho, những kẻ thông đồng với các thế lực tâm linh thượng đẳng thù địch với con người hay các tổ chức tội phạm, những kẻ sử dụng năng lực của mình theo cách có vấn đề về mặt đạo đức──họ trấn áp mọi hành vi sử dụng Linh Lực bất chính, và tùy trường hợp, họ sẽ "xử lý" trước khi bê bối bị xã hội biết đến.
Nói cách khác, đây là một tổ chức tự thanh lọc, bảo vệ trật tự và hình ảnh của Hiệp hội Trừ Tà Sư.
Vì vị thế là một tổ chức tự thanh lọc, ban bệ này rất được coi trọng trong các vấn đề chính trị nội bộ, và luôn có một tỷ lệ nhất định thành viên là người có huyết thống của 《Cửu Cựu Gia》—gia tộc có ảnh hưởng tuyệt đối trong giới Trừ Tà Sư Nhật Bản.
Cùng với bối cảnh đó, thực lực của các thành viên nhìn chung đều cao, khiến Cục Thanh tra bị nhiều Trừ Tà Sư khiếp sợ.
✦✧✦✧
“Tôi xin phép, shishou”
Những chồng tài liệu cao như sắp sụp đổ. Tường và trần nhà bẩn thỉu.
Vô số chú cụ được dán nhãn “Vật chứng”, “Vật phẩm tịch thu” vương vãi trên sàn, tỏa ra một bầu không khí gớm ghiếc.
Người bước vào phòng Trưởng Cục Thanh tra đó là một thiếu nữ tóc đuôi ngựa, toát lên vẻ hiếu thắng.
Tuổi cô gái trạc mười lăm, mười sáu.
Ở độ tuổi đáng lẽ phải đang tu luyện tại trường đào tạo, nhưng trước ngực cô gái lại lấp lánh chiếc huy hiệu, minh chứng cho tư cách thành viên chính thức của Cục Thanh tra.
[Oi, đến rồi à. Mà, tôi đã bảo ở đây phải gọi là Trưởng phòng rồi mà.]
Người chào đón cô gái bằng giọng uể oải là chủ nhân căn phòng, một người phụ nữ nửa trong suốt.
“Tôi xin lỗi. Tôi vẫn chưa quen... Vậy, công việc mà ngài muốn giao cho tôi là gì đây?”
[Aa, về chuyện đó.]
Trái ngược với cô gái tràn đầy sức sống, vị Trưởng Cục Thanh tra với đôi mắt cá chết vẫy ngón tay.
Ngay lập tức, vài tờ giấy photocopy nhẹ nhàng bay lên từ núi tài liệu và đáp xuống tay cô gái.
[Tôi muốn cô làm giám sát tên này.]
“...!”
Ngay khi nhìn xuống tờ tài liệu in ảnh và thông tin sơ lược của đối tượng giám sát, khuôn mặt cô gái cứng đờ vì kinh ngạc.
Đó là biểu cảm của sự sửng sốt, hoang mang, và đâu đó còn có cả sự tức giận.
Quan sát kỹ sự thay đổi đó của cô gái, Trưởng Cục Thanh tra mở lời bổ sung về đối tượng giám sát.
[Cô chắc cũng nghe ít nhiều rồi nhỉ. Vụ cái đội học sinh tép riu Trừ Tà được Quái Dị Lục Đẳng ấy.]
“...Vâng.”
Quái Dị A của thành phố Shinonome. Tên thường gọi, Người phụ nữ né vếu.
Đó là một Quái Dị cấp Ác Linh Lục Đẳng xuất hiện khoảng một tuần trước.
Nghe nói đó là một Quái Dị như đùa, được sinh ra từ mặc cảm ngực lép rồi hóa thành kẻ giết người hàng loạt, nhưng nó là một tồn tại nguy hiểm đến mức tiêu diệt toàn bộ một đội ngũ chuyên nghiệp kỳ cựu.
Ngay lúc bầu không khí bi thảm bao trùm hiện trường, rằng sẽ có bao nhiêu nạn nhân nữa trước khi lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Hiệp hội Trừ Tà Sư, Thập Nhị Sư Thiên, đến nơi... thì kẻ đã phá vỡ tình huống đó, lại là một đội học sinh vô danh thậm chí còn chưa có giấy phép tạm thời.
Và đối tượng giám sát lần này, chính là thủ phạm đã trừ tà Quái Dị Lục Đẳng.
[Chi tiết năng lực thì không rõ, nhưng không nhầm được, đó là sức mạnh có thể trừ tà Ác Linh Lục Đẳng chỉ bằng một đòn, thứ mà ngay cả chúng ta cũng phải vất vả. Việc một sức mạnh lớn như vậy đột ngột xuất hiện đã là một mối đe dọa rồi... nhưng vấn đề không nằm ở đó.]
“...Tôi hiểu rồi. Vậy là tin đồn khó tin đó là thật sao?”
Thấy Trưởng Cục Thanh tra hiếm khi ấp úng, cô gái cau mày tỏ vẻ vô cùng khó chịu.
Câu chuyện về việc học sinh trừ tà Ác Linh Lục Đẳng vẫn còn phần tiếp theo.
Rằng cái năng lực trừ tà đã đánh bại Ác Linh Lục Đẳng đó, có vẻ gì đó rất ư là mờ ám.
Theo những gì cô gái nghe được, thậm chí còn có tin đồn rằng khi trừ tà, Quái Dị A của thành phố Shinonome trông như đang đạt cực khoái vậy.
Tin đồn thì hay tam sao thất bản, nên cái vụ cực khoái này nọ đúng là khó tin thật, nhưng dù sao đi nữa, có vẻ việc cậu ta dùng một sức mạnh biến thái để trừ tà là không sai.
Việc Cục Thanh tra phải vào cuộc chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
[Mà, đại khái là thế. Và, công việc lần này là giám sát để gã Trừ Tà Sư học sinh đó không lạm dụng năng lực làm mất uy tín của hiệp hội, nhưng mà tên này có hơi ám muội.]
“Ý ngài là?”
[Kuzunoha có dính líu.]
“...”
Nghe thấy cái tên Kuzunoha, gia tộc đứng đầu 《Cửu Cựu Gia》, danh gia thao túng giới Trừ Tà Sư Nhật Bản, biểu cảm của cô gái càng thêm méo mó.
[Có khả năng Kuzunoha đã cố tình che giấu năng lực của đối tượng giám sát. Cũng có tin đồn rằng vị tiểu thư thừa kế bận rộn đó của gia tộc Kuzunoha lại đích thân cất công chăm sóc cho đối tượng giám sát nữa. Rất đáng ngờ.]
“...Đúng là đáng ngờ thật. Xin ngài nhất định hãy để tôi làm người giám sát.”
Cô gái nói với Trưởng Cục Thanh tra trong khi gò má co giật.
Cảm thấy có chút không ổn trước thái độ quá hăng hái đó, Trưởng Cục Thanh tra xác nhận lại với cô gái, người vừa là cấp dưới vừa là ái đồ của mình.
[Thật sự ổn chứ? Cô được đề cử vì người ta nghĩ cô sẽ khó bị đối tượng giám sát đề phòng, nhưng người giám sát là vị trí mà tùy trường hợp, phải nộp đơn xin xử lý đối tượng giám sát đấy. Tất nhiên, kể cả việc thi hành. Hơn nữa, gần đối tượng giám sát còn có cả Soya Misaki──]
“Hoàn toàn không vấn đề gì.”
Cô gái quả quyết, khí thế như muốn cắt ngang lời của Trưởng Cục Thanh tra.
Rồi cô vò nát tờ tài liệu in ảnh đối tượng giám sát──Furuya Haruhisa──một cách đầy chán ghét,
“Vì tôi cực kỳ ghét cả gia tộc Kuzunoha lẫn đối tượng giám sát!”
Để lại câu nói như vứt bỏ, cô vội vã rời khỏi phòng, chắc là để đi chuẩn bị cho công việc.
[...Nếu vậy thì tốt.]
Trưởng Cục Thanh tra thở dài, lẩm bẩm một mình.
[Mà kể cũng lạ, một năng lực dâm ô có thể trừ tà Ác Linh Lục Đẳng sao. ...Không có trong ghi chép, nhưng, không lẽ nào.]
Lẩm bẩm vu vơ, Trưởng Cục Thanh tra bắt tay vào công việc tiếp theo.
●
Đó là Giờ Chạng Vạng. Khoảng thời gian giữa ngày và đêm. Trên sân thượng một tòa nhà nhìn xuống đám đông hỗn loạn.
“Ố chà, mình đến xem tình hình hơi muộn rồi thì phải. Cục Thanh tra đã hành động rồi.”
Ngắm nhìn bầu trời đang dần về đêm, một cô gái lẩm bẩm với vẻ tiếc nuối.
Bộ đồng phục cao trung mặc xộc xệch. Đôi chân trắng nõn vươn ra từ chiếc váy ngắn. Móc khóa thú nhồi bông treo trên chiếc cặp đồng phục.
Hai tay áp lên gò má được sơn hình trái tim, đôi môi bĩu ra, cử chỉ đó toát lên một bầu không khí có phần giả tạo.
Thế nhưng, với ngoại hình đáng yêu đến mức khiến người ta chẳng hề bận tâm đến sự giả tạo đó, cô gái phồng má dù chẳng có ai nhìn, và đung đưa đôi chân đang thả lơ lửng từ mép sân thượng.
“Ưm, làm sao đây ta. Cục Thanh tra đã hành động thì ‘Kẻ Mang Bộ Phận’ cũng khó mà di chuyển... Tạm thời, hay là mình dùng Quái Dị của mình để khuấy động mọi thứ lên một chút nhỉ.”
Nói rồi, cô hướng mắt về đám đông hỗn loạn tít dưới xa.
“Nào, ai sẽ là người xứng đáng với Quái Dị ‘Công Lý’ mà mọi người đều yêu thích đây ta♪”
Nở nụ cười ngây thơ như trẻ con, đôi mắt cô gái híp lại như đang tìm kiếm con mồi, phát ra ánh sáng kỳ dị, phi nhân.
