Nhất Kích Tuyệt Đỉnh Trừ Tà! (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

VOL 2 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 3: Dù Vậy Tôi Vẫn Méo Phải Lolicon Nhé

1

“Cá... cái chim cu c*t bướm gì thế này!?”

Thứ trở nên kỳ quái không chỉ riêng màn hình khóa điện thoại.

Hình nền là một bé loli chuby ‘trà bô*g’ mặc đồ bơi trường học.

Trong thư mục ảnh thì lưu trữ tư thế dâm đãng của các bé loli 2D trong bộ dạng không thể lộ liễu hơn, số lượng lên tới hàng trăm tấm.

Trên màn hình chính, một ứng dụng bí ẩn tên [Lolicon GO!] đã được cài đặt tự lúc nào, hơn nữa còn bắt được kha khá loli rồi. Hệ thống loli đồng hành là cái mẹ gì... Sao dắt loli đi dạo lại lên cấp được chứ...

“Không hiểu nổi... Trò đùa của ai đây?”

Tôi thử khởi động máy tính, và một thảm cảnh tương tự như trên điện thoại bày ra trước mắt.

Hình nền là ảnh một bé loli ăn chuối. Thanh dấu trang thì đăng ký hàng chục trang web lolicon, còn trên trang đăng tải hình minh họa, có dấu vết nhấn "Like!" hàng loạt các bức minh hoạ loli... Like cái buồi gì! Không tốt đẹp gì sất!

Trò đùa của ai đó? Âm mưu? Hay là quấy rối?

Tôi không thể nào làm chuyện này, cũng chẳng có ký ức gì về việc đó, nên tự nhiên tôi nghĩ rằng một bên thứ ba đã làm việc này vì mục đích nào đó. Tuy nhiên,

“Tại sao... không xóa được...?”

Hễ tôi định thay đổi hình nền điện thoại hay máy tính là tay lại dừng. Định xóa mấy tấm ảnh đã lưu thì đầu ngón tay cứng đờ. Định gỡ cài đặt [Lolicon GO!] thì điện thoại trượt khỏi tay.

Hơn nữa, gần như không liên quan gì đến ý muốn của tôi, ánh mắt cứ tự động bị hút về phía mấy tấm ảnh loli.

Chắc hẳn cánh đàn ông đều từng trải qua cảm giác này, ví dụ như khi váy sắp bị tốc lên, hay khi phát hiện ra một bộ ngực khủng hở hang, ánh mắt sẽ tự động bị hút về đó, gần như là phản xạ, bất chấp ý muốn của bản thân.

Và bây giờ, không hiểu sao tôi lại phát sinh hành động phản xạ đó với ảnh loli.

Mà còn khá mãnh liệt. Dữ dội. Cứ mỗi lần dời mắt khỏi ảnh loli là lại tiêu tốn sức mạnh tinh thần, ấy thế mà ngay sau đó ánh mắt lại bị hút sang tấm ảnh loli tiếp theo.

“Không lẽ, thật sự là mình đã làm? Vô thức sưu tập đống ảnh loli này?”

Không thể nào. Vì tôi đéo phải lolicon.

Ít nhất cũng phải là học sinh sơ trung, nếu được thì phải từ bạn cùng lớp trở lên tôi mới xem là đối tượng "kiểu đó" được.

Nhưng, nếu vậy thì tình trạng này là sao...

Không lẽ nào dục vọng với loli bị kìm nén trong vô thức bấy lâu nay lại đột nhiên bùng phát ư.

Nếu đúng là vậy... thì tôi sẽ trở thành một tên lolicon sở hữu năng lực Tuyệt Đỉnh Trừ Tà. Không còn ở mức độ tai tiếng nữa rồi. Sự kết hợp này đúng là không thể bào chữa nổi.

“T-Tóm lại. Nếu để xung quanh biết mình lưu trữ đống này thì đời mình coi như xong...”

Tôi cố gắng xóa từng tấm ảnh, từng trang web đã đăng ký yêu thích trong máy tính và điện thoại... Nhưng chưa xóa nổi một phần mười thì hình như đã tốn khá nhiều thời gian,

“Này Furuya Haruhisa! Còn ngủ à!? Tới giờ đi học rồi đó!”

“!!!”

Người giám sát tôi, Sakura, đập cửa và thúc giục tôi đi học không chút nương tay.

Cứt thật! Sao từ nãy đến giờ chỉ xóa mấy tấm ảnh thôi mà mình lại tiêu hao nhiều sức mạnh tinh thần thế này!?

Đã đến nước này thì đành chịu. Ít nhất cũng phải thay đổi hình nền điện thoại và máy tính, cài đặt mật khẩu để người khác không xem được bên trong, tạm thời câu giờ đã.

Đống này chắc chắn là nhầm lẫn gì đó. Tôi không phải lolicon, nên chỉ cần chờ một thời gian là mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Đúng vậy. Miễn là sự tồn tại của bộ sưu tập biến thái này không bị bại lộ với xung quanh thì sẽ không có vấn đề gì──

“Aa.”

Dâm Nhãn.

Tôi nhớ đến năng lực đáng sợ của cô bạn cùng lớp chung nhóm, và mặt tôi tái mét trong nháy mắt.

“K-Không, khoan, bình tĩnh nào. Lúc đối đầu với Sakura, Soya cũng nói rồi mà. Rằng cô ấy sẽ không tự dưng rời xa mình. Nên chuyện cỡ này, chắc chắn nằm trong phạm vi chấp nhận được...”

‘Biết đâu Furuya-kun mới là lolicon thì sao?’

Không, có vẻ gay go rồi!? Xét theo phản ứng của Soya lúc nghe tôi kể chuyện cũ với Sakura, có vẻ như ngay cả Soya cũng rất nghiêm khắc với lolicon!?

P-Phải làm sao đây...

Cái đầu đang hoảng loạn chẳng nghĩ ra được gì ra hồn, tôi vừa nơm nớp lo sợ đụng mặt Soya vừa đi học cùng Sakura.

Ngay khi buổi học sáng kết thúc, tôi đi thẳng đến nhà vệ sinh ở hướng ngược lại với lớp B của Soya.

“Này Furuya Haruhisa! Anh đang trốn tôi đấy à!?”

Sakura, người học cùng tôi ở lớp D, hét lớn và đuổi theo. Thấy vậy, bọn Kobayashi và Karasuma tuôn ra những lời chửi rủa lộn xộn như “Đúng đó, đừng chạy!”, “Đồ dâng tận miệng mà đéo biết húp!”, “Tên biến thái không dái!”. Bọn họ rõ ràng đã nếm mùi đau khổ vì Chú Phản Thuật rồi mà chẳng biết hối cải gì cả!

“Hả, gì chứ. Chỉ là đi vệ sinh thôi à... Đừng có làm mờ ám thế chứ.”

Mặc kệ Sakura đang càu nhàu, tôi trốn vào phòng vệ sinh riêng và gọi cho Soya.

[À ré? Furuya-kun, sao thế? Chiều nay dù gì cũng làm việc chung mà, gọi điện làm gì.]

“À, à. Về chuyện đó đây.”

[?]

“Cái vụ tìm lolicon ở Harugahara ấy mà, hay là hôm nay tụi mình đi tuần riêng nhé?”

[Riêng à?]

“Nè, cậu cũng nói rồi còn gì? Rằng có nhiều lolicon quá không biết bám đuôi ai. Vậy thì chia làm hai ngả sẽ hiệu quả hơn! Với lại, cậu cũng bảo bị Sakura giám sát ngột ngạt đúng không? Sakura chỉ giám sát mình tớ thôi, nên nếu hành động riêng lẻ thì gánh nặng cho Soya cũng giảm đi phải không?”

[Ể? Ờ, ờm, unn, cũng có thể là vậy, nhưng…]

Đó là cái cớ tôi đã vắt óc suy nghĩ trong giờ học.

Thú thật thì lý do này khá là khiên cưỡng, nên tôi gần như chỉ nói liến thoắng cho qua chuyện.

“Với lại, hôm nay tớ có việc gấp, nên muốn Soya và Karasuma đến Harugahara trước.”

[Vậy à? Thế quyết định trước chỗ nào tập trung nhé?]

“À không, thế cũng hơi mất hiệu quả. Tớ sẽ theo dõi tên lolicon kia. Cái gã nổi bật cosplay sặc sỡ đi diễu hành quảng cáo cho cửa hàng ấy. Nếu không tìm thấy hắn, tớ sẽ nhập bọn với Soya, rồi cậu chỉ cho tớ lolicon để bám đuôi sau.”

[Unn, ừm, vậy cũng được, nhưng... Furuya-kun hôm nay trông lạ lắm nha?]

Giật thót.

“C-Cậu tưởng tượng thôi, tưởng tượng thôi! Vậy nhé, hôm nay cứ thế nha!”

Tôi nói một lèo rồi cúp máy. ...Bị nghi ngờ dữ dội, nhưng chắc không sao đâu nhỉ?

2

Và thế là, ngày hôm đó tôi đã xoay xở qua ngày mà không chạm mặt Soya.

“Chó má, tại sao chứ!? Hoàn toàn không thoát ra khỏi lolicon được...”

Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau. Tôi đang ôm đầu trong phòng vệ sinh nam.

Tôi đã nghĩ chỉ cần cách một ngày là mọi thứ sẽ ổn thỏa, nhưng tôi đã lầm.

Một khi tính cách đã khai mở thì làm sao có thể dễ dàng lắng xuống như vậy được.

Hôm qua, mắt tôi tự động khóa mục tiêu vào mấy bé loli đi trên phố, suýt gây tai nạn mấy lần. Sáng nay ngủ dậy, số lượng ảnh loli 2D trên điện thoại và máy tính đã tăng gấp đôi. Đến cả [Lolicon GO!] cũng bị nạp tiền tự lúc nào không hay. Mà sao cái game này vẫn chưa bị ngừng phát hành vậy trời.

Ngay cả bây giờ, hễ lơ đãng là tôi lại vô thức cầm điện thoại lên, lướt mấy trang loli 2D một cách vô hồn.

“Guh. Mình không phải lolicon... Mình không phải lolicon mà...”

Rõ ràng trong đầu tôi không hề ham muốn loli, nhưng nhận ra thì tay đã tự động làm. Không phải nghiện điện thoại mà là nghiện loli. Nghĩ kiểu gì cũng thấy nguy. Điên rồi tôi ơi.

Điều khiến tôi rùng mình nhất là khi nhận ra bản thân không hề thấy hồi hộp chút nào khi nhớ lại cảnh được Kaede kiểm tra định kỳ.

“Này. Furuya Haruhisa. Anh từ hôm qua đến giờ lạ lắm đúng không? Hôm nay còn chạy thẳng vào toilet suốt giờ nghỉ. Anh cũng phải nghĩ cho tôi, một đứa con gái phải đứng trước nhà vệ sinh nam chứ.”

Sakura gọi tôi từ cửa nhà vệ sinh, nhưng tôi đâu còn tâm trí mà để ý.

“Quả nhiên, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ...”

Sau khi gửi mail cho Soya [Xin lỗi, hôm nay tớ cũng có việc bận rồi. Công việc nhờ cậu như hôm qua nhé], tôi suy nghĩ với cái đầu đã bình tĩnh hơn hôm qua một chút.

Giả sử. Vạn nhất. Chấp nhận nhượng bộ một trăm bước rằng trong tôi có ngủ quên gen lolicon đáng nguyền rủa. Thì chẳng lẽ nào sở thích lại thay đổi đột ngột đến thế chỉ sau một đêm?

Dù là khai mở khuynh hướng thì cũng phải có một cú hích mạnh mẽ nào đó chứ. Gần đây mình có trải nghiệm kịch tính nào liên quan đến loli không...? Khi tôi đang lục lại ký ức.

“...Đề nghị hành động riêng hoàn toàn hai ngày liên tiếp thì đúng là đáng nghi thật.”

Chiếc điện thoại đang hiển thị ảnh loli 2D rung lên, báo có cuộc gọi đến từ Soya.

Tôi bắt máy trong khi đang nghĩ xem nên viện cớ thế nào,

[Aa, Furuya-kun?]

“...? Nn!? Soya à? Có chuyện gì thế?”

Giọng Soya lúc nào cũng vui vẻ bỗng dưng trầm xuống khiến tôi ngạc nhiên.

Giọng nói này của Soya, là kể từ cái lúc cô ấy mếu máo hỏi ‘Nhóm mình giải tán à?’

[Furuya-kun, hình như, cậu đang tránh mặt tớ đúng không?]

“Ể?”

[Tớ, có làm gì, khiến Furuya-kun ghét không?]

“C-Cái gì, đồ ngốc, không có chuyện đó đâu!”

Nếu bị gắn mác lolicon thì đời mình coi như xong... Có lẽ vì cảm giác tội lỗi khi đã lơ là Soya vì một lý do gần như là tự bảo vệ mình.

Nghe giọng ỉu xìu của Soya, không hiểu sao tôi lại cuống lên.

“Hoàn toàn không phải vậy. Hoàn toàn là do tớ có việc. Soya không có lỗi gì hết!”

Có lỗi là cái cơ thể tự dưng thèm muốn loli của tôi đây.

[Thật chớ?]

“À, thật mà. Tuyệt đối Soya không có lỗi gì đâu.”

Nghe tôi khẳng định chắc nịch, Soya thở phào nhẹ nhõm [May quá].

Giọng nói ủ rũ đã trở lại tông điệu vui vẻ như cũ, tôi cũng thấy nhẹ nhõm theo.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.

[Vậy, tớ đổi câu hỏi nhé?]

Tôi cảm giác tông giọng của Soya đột ngột hạ xuống.

[Furuya-kun, có phải cậu đã vượt rào với Fumidori Sakura-chan rồi không?]

……………………Nà ní?

“S-Soya? Cậu, tự dưng nói chuyện quái gì thế? Cậu ổn không?”

[Không quái đâu. Quen với Dâm Nhãn lâu rồi, nên dù không trực tiếp nhìn, tớ cũng biết được nhiều thứ lắm.]

Soya nói liến thoắng với một tông giọng đều đều kỳ lạ.

[Ví dụ nhé? Có người trước đó vẫn đối xử bình thường với người có Dâm Nhãn như tớ, nhưng rồi đột nhiên giữ khoảng cách. Ừm, những lúc như thế, thường là do họ đột ngột thức tỉnh một khuynh hướng kỳ lạ, hoặc là đã quan hệ với ai đó.]

Số một! Là số một đó! Đáp án là cái ‘đột ngột thức tỉnh một khuynh hướng kỳ lạ’! Nhưng có cạy miệng tôi cũng méo nói ra được nên đành chịu!

[Nè, cậu đã vượt rào với Sakura-chan à? Nên mới khó xử khi gặp mặt tớ đúng không? Nè, sao hả? Nếu không phải thì cậu gặp tớ ngay bây giờ được đúng không? Cậu đang ở đâu? Lớp D... không có nhỉ?]

K-Khoan, khoan, khoan, khoan đã! Sao đáng sợ quá vậy!?

Mà khoan, con bé Soya này, vừa gọi điện vừa xông vào lớp D à!?

“Bình tĩnh Soya! Nghe này! Tớ đã nói rồi mà, em ấy giống như em gái tớ thôi!”

[Nghĩa là Furuya-kun là một tên siscon loạn luân, vượt rào với cả đối tượng mà cậu xem như em gái à?]

“Bỏ ngay cái tiền đề là tớ chắc chắn đã vượt rào đi! Tớ xem em ấy như em gái ruột, chưa bao giờ nhìn em ấy bằng ánh mắt đó cả!”

[…Nhưng có vẻ Sakura-chan không nghĩ vậy đâu?]

“À thì, giờ tớ đang bị ghét cay ghét đắng mà. Em ấy còn chẳng thèm gọi tớ là Onii-chan. Aa, đó, thấy chưa, nên làm sao có chuyện vượt rào được đúng không?”

[…Ý tớ không phải vậy.]

Soya, người vừa nói một điều khó hiểu, lại lẩm bẩm một điều còn khó hiểu hơn.

“Tóm lại! Chuyện tớ vượt rào với Sakura là hiểu lầm!”

[Vậy, đối tượng là Kuzunoha-san?]

Nn!?

“Sao lại lòi ra cái lựa chọn còn vô lý hơn thế!”

[Furuya-kun mơ thấy giấc mơ dâm đãng về Kuzunoha-san. Cậu hay nhìn cánh tay của Kuzunoha-san. Hai người có vẻ thường gặp nhau trong đợt kiểm tra định kỳ của Tuyệt Đỉnh Trừ Tà. ...Cậu còn gọi tên riêng của cổ nữa.]

“Bằng chứng yếu quá rồi đó!”

Làm thế nào mà chỉ với từng đó thông tin, cô ấy lại suy ra được chuyện tôi vượt rào với Kaede cơ chứ.

[Nếu Kuzunoha-san cũng không phải, thì cậu gặp tớ ngay được mà nhỉ?]

“...............................À không, chuyện đó, tớ có chút việc bận.”

Ít nhất là sau khi dọn sạch bộ sưu tập loli biến thái, hoặc sau khi xác nhận được Soya chấp nhận lolicon đến mức nào... nếu không thì gay go lắm.

[…]

Nghe câu trả lời ấp úng của tôi, Soya chợt im lặng.

[Nếu Furuya-kun đã muốn vậy, thì tớ cũng có cách của mình.]

Tút... tút... tút... Điện thoại cúp máy.

“Gì chứ, cách của mình là...”

Tôi có dự cảm cực kỳ xấu.

Tôi không biết Soya định làm gì, nhưng tóm lại là ở trong trường lúc này rất nguy hiểm. Không biết sẽ đụng mặt Soya ở đâu và khi nào. Cô ấy có bốn thức thần, nếu bị tìm kiếm nghiêm túc thì phiền phức lắm. Dù chỉ là Thức Thần Nhất Đẳng, nhưng[thức thần của cô ấy biết bay mà.

Tôi lao ra khỏi nhà vệ sinh.

“Này Furuya Haruhisa. Anh vội vã đi đâu thế?”

“Anh không biết! Tóm lại là phải chạy ra khỏi trường!”

“Hả? Gì vậy. Anh từ hôm qua đến giờ rốt cuộc bị sao thế?”

Khi tôi chạy về phía sảnh chính được một lúc, không hiểu sao Sakura lại chặn đường tôi.

“Anh, đang giấu tôi chuyện gì đúng không?”

Sao xung quanh tôi toàn mấy người nhạy bén thế nhỉ?

“Không có gì hết! Tóm lại là bây giờ anh phải nhanh chóng ra khỏi trường đã.”

“...Anh lại lảng tránh như vậy.”

“Ể?”

“Tôi vẫn không đáng tin cậy đến thế à? Tôi đã tu luyện rất nhiều, thực lực cũng tăng lên. Bây giờ tôi có thể đối đầu sòng phẳng với ả Hoá Hồ đó. Việc nhà cũng thế, học hành cũng thế, tôi đều có thể tự làm một mình. Nếu anh bị nguyền rủa như hồi gặp Nguyền Tinh Linh, tôi cũng có thể giúp anh mà.”

Không hiểu sao.

Sakura không hề la hét hay tỏ ra thù địch.

Cô bé lườm tôi với giọng nói đầy hối tiếc, khuôn mặt như sắp khóc.

“Sakura? Em đang nói gì vậy...”

Trong khi tôi còn đang bối rối trước sự đột ngột này, tôi chợt thấy vướng mắc với từ "nguyền rủa" mà Sakura vừa nói.

Nguyền rủa. Đó không chỉ là thứ ép buộc phát động những năng lực điên rồ như Tuyệt Đỉnh Trừ Tà của tôi hay Dâm Nhãn của Soya, mà còn là tên gọi chung cho các hiện tượng tâm linh và thuật thức gây ảnh hưởng xấu đến mọi sự kiện, từ tình trạng sức khỏe, khả năng nhận thức, cho đến vận may hay các mối quan hệ.

Mọi sự kiện... Khi tôi đang mải chú ý đến khúc mắc của mình.

“À ré? Furuya kìa. Cậu làm gì ở đây thế?”

Từ cuối hành lang, đám con trai lớp D bước tới.

Ba người, dẫn đầu là Kobayashi "Nước ép sữa mẹ 100% nguyên chất”, đang tiến lại gần với vẻ mặt thân thiện đến lạ.

“Hình như ban nãy Misaki-chan có đến lớp D đấy, cậu không đi gặp à?”

“À thì, chuyện đó, hơi...”

Tôi vừa ậm ừ, vừa từ từ lùi ra xa bọn Kobayashi.

Bởi vì, thật kỳ lạ.

Không thể nào bọn này lại tiến đến gần tôi với nụ cười sảng khoái như vậy được.

...Thử nhử một chút xem sao.

──Vụt!

“Aa! Nó chạy rồi! Đuổi theo! Đuổi theo!”

“Liên lạc đội B! Furuya đang chạy trốn từ trước phòng thực hành số 2, tầng hai, khu Tây về phía nhà thể chất! Ai giăng được kết giới vật lý thì vòng ra chặn lối thoát! Tuyệt đối không để nó thoát!”

Biết ngay mà!

“Này Furuya Haruhisa! Cái gì thế này!? Ồn ào gì vậy!? Anh lại gây ra chuyện gì à!?”

Sakura, người vẫn chạy song song với tôi một cách dễ dàng ngay cả khi tôi đột ngột chạy hết tốc lực, cất giọng bối rối.

3

“Này chờ đã Furuya! Tụi mình là bạn mà!? Nên hãy ngoan ngoãn bị bắt đi!”

“Im đi! Bọn tụi bây không phải bạn tao!”

“Làm ơn đi! Misaki-chan đã hứa nếu bắt được cậu, cô ấy sẽ giới thiệu cho bọn này một cô gái hợp gu nhất!”

Đúng là do Soya giật dây mà!

“Đừng nhìn tụi này bằng ánh mắt đó Furuya! Bị dọa là nếu không hợp tác sẽ bị rêu rao "khuynh hướng" cho toàn bộ nữ sinh trong trường... thì dĩ nhiên là phải chọn bên được giới thiệu con gái rồi!”

Con bé Soya này là ác quỷ à! So với tôi thì Soya mới là người lạm dụng năng lực nhiều hơn đó!

Tuyệt đối không để bị bọn này bắt!

“Tại sao ả đàn bà ngực bự đó lại muốn bắt anh!? Còn huy động cả người nữa! Tùy vào tình hình, tôi với tư cách là người giám sát cũng sẽ...”

“Khoan khoan! Làm ơn chờ một chút!”

Tôi vội vàng ngăn Sakura đang chạy song song, định rút ra một lá bùa có vẻ dùng để trói.

“Anh cũng không hiểu rõ nữa, nhưng con bé Soya đó đang hiểu lầm là anh với em đã vượt rào! Nên cô ấy định dùng linh thị với anh!”

“Hả!? T-Tại sao lại là tôi với anh! Con ngốc đó à!? Con ngốc đó à!?”

Sakura mặt đỏ bừng, tung một cú đấm dồn hết trọng lượng cơ thể. Vừa chạy vừa đấm. Con bé này khéo thật...

“À ré? Nhưng nếu vậy thì sao anh lại chạy? Hiểu lầm thì đâu cần phải trốn.”

“...V-Việc đó...”

“...Không lẽ, thật ra anh đã vượt rào với ả Hoá Hồ đó...?”

“Đã bảo rồi mà! Sao anh lại có thể vượt rào với Kaede được chứ!”

Đó là người không thể nhất còn gì!

“Vậy thì tại sao anh lại chạy?”

Sakura lườm tôi bằng nửa con mắt. Khỉ thật, lúc này mà không đưa ra lý do gì đó thuyết phục, tôi sẽ bị Sakura bắt chứ không phải đám con trai kia.

Đành vậy. Một lời bào chữa dễ chấp nhận hơn lolicon, và phải nghe có vẻ hợp lý...

“...Thật ra, hôm trước, anh lỡ mơ một giấc mơ siêu cấp dâm đãng về Soya, nên giờ khó xử không dám gặp mặt.”

“Đi chết đi đồ siêu biến thái!”

“Uboa!?”

Bụp! Đấm thẳng vào mặt thì ác quá rồi đó Sakura!

“...Nhưng, hừm, ả ngực bự đó đang hiểu lầm như vậy à.”

G-Gì vậy? Con bé Sakura này đang cười với vẻ mặt gian xảo gì thế...

“Được rồi. Tôi đây sẽ giúp anh.”

“Ể?”

“Đ-Đừng hiểu lầm. Không phải tôi muốn kéo dài sự hiểu lầm của cô ta đâu, mà ngăn chặn hành vi bắt giữ anh bằng cách thức suýt soát vi phạm sử dụng linh lực, là nhiệm vụ đương nhiên của Cục Thanh tra!”

Tuy không hiểu lắm, nhưng nếu Sakura bây giờ chịu làm đồng minh thì đúng là mạnh như hổ thêm cánh.

Phải cảm ơn cô bé mới được, khi tôi đang vừa chạy vừa nghĩ vậy thì có thứ gì đó vướng vào chân tôi.

Vút!

““Hả!?””

Đó là một khoảnh khắc. Khi nhận ra, tôi và Sakura đã bị dây thừng trói chặt cơ thể và treo lơ lửng. Hơn nữa, đây là... trói kiểu mai rùa!?

“C-Cái quái gì thế này! Ai lại đặt cái bẫy dây điên rồ này... Nn”

Sakura mặt đỏ bừng, giãy giụa. Dây thừng siết chặt vào cơ thể, làm cô phát ra tiếng kêu kỳ lạ.

485290c4-4bb7-46af-9717-3c45ada98120.jpg

Kẻ đặt cái bẫy khốn nạn này, tôi chỉ nghĩ đến một người.

“Kukkukku. Fuhahahahahaha! Không chỉ Furuya mà tiểu thư Sakura cũng bị bắt! Thật là may mắn làm sao!”

Cùng với tiếng cười vang, kẻ xuất hiện từ bóng râm của tòa nhà đúng như dự đoán, là Karasuma.

“Thấy hương vị bẫy dây trói kiểu mai rùa của tôi thế nào! Bõ công tôi tự chế tạo vì nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ hữu dụng!”

Con nhỏ này toàn học mấy kỹ năng chẳng liên quan gì đến trừ tà!

“Aaaa. Sợi dây thừng mà tôi dày công tạo ra đang siết vào háng tiểu thư Sakura... Không thể chịu nổi nữa! Tôi muốn dùng tay mình siết chặt nó hơn nữa! Cho tôi thấy khuôn mặt hối tiếc đó nhiều hơn đi!”

“Con mụ biến thái này... Đừng có coi thường Cục Thanh tra!”

Phựt.

Sợi dây trói Sakura bị đứt, cô nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Sức mạnh phi thường? Không, đó là,

“Dao găm giấu sẵn... sao...?”

“Đen cho cô rồi. Mấy cái bẫy tự chế này không có tác dụng với Cục Thanh tra đâu.”

Sakura mạnh miệng tuyên bố với Karasuma đang kinh ngạc, rồi dùng dao cắt dây cho tôi.

“Xin lỗi Sakura, may mà có em.”

“Fufun, đáng tin cậy lắm đúng không?”

Sakura trông vô cùng đắc ý. Những lúc thế này cô vẫn còn nét đáng yêu của ngày xưa.

“Guh, có vẻ như muốn bắt Furuya, thì tiểu thư Sakura là vật cản... Đã thế thì...”

““Hả!?””

Một sự kinh ngạc còn hơn cả cái bẫy dây trói mai rùa ập đến với tôi và Sakura.

Karasuma kích hoạt thuật thức, tạo ra một sợi dây thừng ánh sáng ngay trước mặt Sakura.

Sử dụng thuật thức lên người khác khi không cần thiết cho việc trừ tà là vi phạm quy tắc.

Huống hồ đây còn là kích hoạt thuật thức với thanh tra viên, chẳng khác nào đi cướp đồn cảnh sát.

“Karasuma, cậu nghiêm túc đấy à!? Cậu đang làm cái méo gì vậy!?”

Đáp lại lời tôi, Karasuma nở một nụ cười gượng gạo.

“Ku, fu, fufu. Tiểu thư Misaki đã nói với tôi. Nếu bắt được Furuya Haruhisa, cô ấy sẽ cho tôi trói cô ấy một lần... mà không biết rằng chỉ cần bị trói một lần thì sẽ ra sao... Vì vậy, tôi không thể nhượng bộ! Bằng mọi giá tôi cũng phải bắt được Furuya! ...Đúng là sử dụng thuật thức với Cục Thanh tra thì hơi tệ... không phải là tôi không nghĩ vậy... nhưng mà tiểu thư Misaki sẽ cho tôi trói...”

“Đồ chó điên!”

Không, Karasuma thì cũng thôi đi, nhưng kẻ nguy hiểm nhất là Soya. Đưa ra điều kiện như vậy với Karasuma, cô ấy thật sự nghiêm túc muốn bắt tôi! Điều gì khiến cô ấy phải làm đến mức này!?

“Này Furuya Haruhisa! Ánh mắt của ả biến thái đó không bình thường chút nào!? Không phải cô ta bị trúng thuật tẩy não gì đó đấy chứ!?”

Ừm, thì, bình thường khứa đó cũng đâu có tỉnh táo.

“Dù sao đi nữa, dám giở thuật thức ra trước mặt thanh tra viên, gan cũng lớn thật đấy...”

“Uguh... N-Nhanh lên, đám con trai lớp D! Trong lúc tôi đang kìm chân tiểu thư Sakura, hãy bắt Furuya, và giành lấy cuộc sống học đường màu hồng về tay chúng ta...ự, oẹeeeeee!”

Karasuma đột nhiên nôn thốc nôn tháo.

Dù là S nhưng lại yếu đòn, chắc khứa Karasuma này đã không chịu nổi sát khí tỏa ra từ Sakura và áp lực khi làm điều nguy hiểm với thanh tra viên.

Thiệt tình, ai đó làm ơn kiểm soát con mụ biến thái khó chiều này đi...

“Cô ta bị gì vậy... Chậc. Tại con mụ siêu biến thái này mà mất thời gian quá.”

Nhìn kìa, không chỉ đám Kobayashi đã đuổi theo chúng tôi từ đầu, mà rất nhiều nam sinh khác đang ập đến từ cả hai phía hành lang. Dưới cầu thang cũng có rất nhiều hơi thở, và khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi còn thấy nhiều nam sinh khác đang kéo đến.

Ê này, thế này thì trốn đách què gì được...

Mà khoan, con bé Soya đó đã dụ dỗ bao nhiêu người vậy? Sự chấp niệm đó đáng sợ thật...

“Đã đến nước này, chỉ còn cách lên trên thôi.”

“Trên?”

Bên cạnh tôi, người gần như đã buông xuôi, Sakura lẩm bẩm một cách ngạo nghễ.

Nơi tôi và Sakura bị dồn vào đường cùng là sân thượng.

“Nó kia rồi! Chịu trói đi!”, “Chỉ có mày là được gái theo! Đồ khốn!”, “Chỉ cần nộp mày cho Misaki-chan, bọn tao cũng sẽ có mùa xuân...”

Đám âm binh bị Soya xúi giục ồ ạt lao về phía tôi.

“Này Sakura! Em chắc là ổn thật chứ!?”

“Không sao đâu. Anh cứ im lặng mà xem.”

Cạch.

Sakura cắm một cái chốt kim loại xuống sàn sân thượng và kết ấn, ngay khoảnh khắc đó.

““Gué!?””

Đám con trai đâm sầm vào một bức tường vô hình, kêu lên những tiếng như ếch bị đè bẹp. Một kết giới hình tròn đã được dựng lên, bao quanh lối dẫn lên sân thượng.

“C-Cái gì thế này!?”

“Này, ai phá kết giới đi!”

Chắc là có cả nam sinh lớp C trở lên, vài người lấy bùa ra và ném vào kết giới.

Tuy nhiên, kết giới không hề suy suyển, Sakura thản nhiên lấy ra thêm bốn lá bùa nữa.

“Cái này. Dùng để truyền tin, cấp bậc dưới Ác Linh Nhất Đẳng.”

BÙM. Lá bùa biến hóa, hiện ra bốn con chim trắng. Chúng đập cánh bành bạch, rồi không hiểu sao lại quắp lấy vai và đầu tôi.

“Etou, cái này, không lẽ...”

“Trốn khỏi đó đi.”

Sakura chỉ tay về phía bên kia hàng rào sân thượng.

“Không không không!”

Cô nói thật à!? Nguy hiểm lắm, vả lại đám con trai thấy bọn tôi nói chuyện đã nhanh chóng quay đầu lại, chuẩn bị đón lõng bên dưới rồi!

“Tôi bảo không sao mà. Bọn chúng khỏe lắm. Với lại, không ai ra khỏi tòa nhà này được nữa đâu.”

“Hả?”

“Tôi đã giăng kết giới vật lý toàn bộ tòa nhà rồi. Nếu là học sinh, thì dù đối phương đông thế này chắc cũng trụ được một lúc.”

Sự trưởng thành của cô em gái thật đáng sợ.

“Tuy nhiên. Việc cố định kết giới hơi tốn thời gian, nếu không nhanh lên, đám truy đuổi bên ngoài trường sẽ tập trung lại, nên anh phải trốn trước đi. Nhanh lên!”

“K-Khoan, chờ, anh chưa chuẩn bị tinh thần màaaaaaaaa!?”

Tôi bị Sakura ném đi, được mấy chú chim bắt lấy giữa không trung, và bằng cách nào đó đã hạ cánh an toàn xuống mặt đất.

✦✧

“Con bé Sakura này làm liều thật... Nhưng, nhờ vậy mà.”

Sau khi chạy vài phút để cắt đuôi đám truy đuổi một cách an toàn. Bằng cách nào đó, tôi đã thoát khỏi Học viện Trừ Tà mà không gặp thêm kẻ truy đuổi nào. Giờ chỉ cần vượt qua bức tường kia là ra ngoài.

“Mà, từ đây nên làm gì tiếp đây...”

Ít nhất, tôi cũng có manh mối về nơi cần đến. Đó là Harugahara.

Nghe từ "nguyền rủa" của Sakura, tôi đã nhận ra một khả năng. Lý do khiến tôi đột nhiên có hành vi như lolicon.

“Hay là xóa hết ảnh loli trong điện thoại rồi thử nói chuyện với Sakura xem sao... Không hiểu sao con bé đột nhiên hợp tác hẳn.”

Biết đâu cô bé sẽ chịu lắng nghe cái giả thuyết hoang đường nghe như lời bào chữa của một tên lolicon.

Khi tôi đang nghĩ vậy và đặt tay lên tường.

ĐOÀNG!

“!?”

Bức tường ngay cạnh tôi nổ tung, phát ra tiếng động lớn.

“Lề gì thốn!?”

Tôi vội vàng lùi ra xa bức tường.

Thứ xuất hiện từ sau bức tường── là một khối kim loại khổng lồ.

Nó đã nấp ở đâu cho đến tận bây giờ? Một bộ giáp đen tuyền cao phải đến ba mét. Một thanh trường kiếm còn lớn hơn cả chiều cao của nó. Từ khe hở của chiếc mũ giáp che kín mặt, một ánh sáng đỏ lóe lên như ánh mắt── đang nhìn xuống tôi.

Và rồi, nó cất lên một giọng nói đặc sệt không rõ nam nữ, và nói rõ ràng.

[Lolicon... phải bị tiêu diệt…]

...Ê, không lẽ... tên này... là Lolicon Slayer?

VỤTTT!!!

“Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”

Thứ vung xuống nhắm vào tôi là một thanh trường kiếm khổng lồ, trông giống một khối sắt hơn là một món vũ khí sắc bén.

Dù may mắn né được đòn trực diện, nhưng mặt đất nơi thanh kiếm bổ xuống nổ tung, vô số đất cát ập về phía tôi.

Tôi bị sức ép của đất cát đẩy lùi, lăn nhiều vòng trên mặt đất.

Ngay lập tức, tôi tháo vòng tay ở cả hai tay. Hai tay tôi bắt đầu phi nhân hóa, tầm nhìn cũng dần thay đổi so với bình thường. Nhưng vẫn cần chút thời gian nữa mới có thể sử dụng Tuyệt Đỉnh Trừ Tà.

Keng, keng.

“Lolicon… phải bị xóa sổ…”

ĐÙNGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!

Trái ngược với vẻ ngoài nặng nề, gã khổng lồ mặc giáp di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, lao thẳng về phía tôi và lại vung kiếm. Mặt đất nổ tung. Chỉ riêng dư chấn cũng đủ khiến toàn thân tôi tơi tả.

“Chó máaaaaaaaa!”

Tôi co cẳng chạy. Dốc hết sức quay lại con đường vừa tới. Tôi không thể dắt theo con quái vật này vào khu dân cư được.

“Đã lựa lúc rồi mà, sao lại xuất hiện đúng lúc này cơ chứ!? Lại còn nhắm vào mình!”

Thế chẳng khác nào tôi là lolicon thật à!

…Aa, ra là vậy! Tên này thực ra chỉ giả vờ là Lolicon Slayer thôi, chứ hắn là một Quái Dị hay gì đó khác đúng không!? Vì tôi có phải lolicon méo đâu!

Ngay lúc tôi tự mình thuyết phục bản thân bằng một kết luận vô cùng logic.

Keng, keng.

Tiếng giáp trụ vang lên ngay sau lưng. Tiếp theo, VÚT. Tiếng một khối lượng khổng lồ xé gió.

“Uô!?”

Thanh trường kiếm dài gần bằng chiều cao của gã khổng lồ mặc giáp chém ngang một nhát. Nó được vung đi với tốc độ khủng khiếp.

(Cú này… không né được!?)

Theo phản xạ, tôi đưa hai tay lên che thân.

Đôi tay đã phi nhân hóa hoàn toàn đỡ lấy thanh trường kiếm ngay trong đường tơ kẽ tóc…

“Ugyaaaaaaaaaaaa!?”

Một cú sốc kinh hoàng ập đến toàn thân. Có lẽ vì sử dụng vũ khí nên đòn này còn nặng hơn cả đòn tôi dính từ Người phụ nữ né vếu. Tôi hoàn toàn không thể trụ vững, bị đánh văng đi xa.

“Ự, hự…”

Tôi lăn lóc trên mặt đất như một cái giẻ rách. Dùng chút ý thức còn sót lại nhìn quanh, đây là sân tập thực hành của Học viện Trừ Tà. Tôi bị đánh bay bao xa rồi vậy…

“Nn? Tên kia có phải Furuya không!?”

“Này mọi người! Furuya ở kia kìa, bắt lấy nó! …Ủa mà sao nó tơi tả thế kia?”

Mấy thằng con trai, chắc là đã tản ra khắp trường để tìm tôi, đang chạy lại.

“Đồ ngốc các cậu! Chạy đi! Đừng qua đây!”

Một thằng con trai có vẻ thuộc lớp trên tay cầm lá bùa sơ cứu, còn đám con trai lớp D thì cầm dây thừng chạy về phía tôi, gần như cùng một lúc.

Keng keng keng keng

“Lolicon… phải bị tiêu diệt…”

Từ hướng tôi bị đánh bay tới, gã khổng lồ mặc giáp sải bước dài lại gần.

“Tên gì thế kia… Ác Linh Ngũ Đẳng!?”

“Đây là trong trường mà!? Nó xuất hiện từ đâu vậy!?”

Mấy thằng con trai sau khi dùng Dò Tìm Linh Lực thì run rẩy, lôi tôi lùi lại giữ khoảng cách với gã khổng lồ.

Nhưng, chân của đối phương nhanh hơn vẻ ngoài của nó!

“““Lục Mang Đa Trọng Kết Giới!”””

Ngay trước khi bị đuổi kịp. Đám con trai lớp trên nghe thấy ồn ào tập trung lại, ném bùa, kích hoạt kết giới tạm thời. Gã khổng lồ mặc giáp đâm sầm vào bức tường, khựng lại trong giây lát,

“Lolicon… phải bị tiêu diệt…!”

RẦM! Thanh trường kiếm chém tan kết giới như giấy vụn.

Nhưng đối với khoảnh khắc ngắn ngủi bị cản lại đó, phản ứng của đám con trai không hề ngạc nhiên.

“Ngay từ đầu bọn này đã không nghĩ là nó có tác dụng với Ác Linh Ngũ Đẳng rồi! Giờ đó! Bùa Bộc Phá!”

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!!

Thứ mà đám con trai tập trung lại đồng loạt phóng ra là bùa bom, sử dụng linh lực nén. Uy lực có sự chênh lệch lớn tùy thuộc vào lượng linh lực mà thuật sư có thể điều khiển, nhưng ánh sáng tại khoảnh khắc linh lực bộc phát cũng có thể dùng để làm lóa mắt. Đó là một thuật thức có tính ứng dụng cao.

Có lẽ là kết quả của việc thực tập nhóm. Khả năng ứng phó với tình huống khẩn cấp đã khác một trời một vực so với vụ Thức Thần nổi điên hồi đầu xuân.

“…Xin lỗi, và cảm ơn đã cứu nhé.”

Tôi được kéo đến gần khu lớp học, liền cảm ơn đám con trai.

“Hehe. Không có gì. Dù gì thì cậu cũng là đồ cống nạp cho Misaki-chan mà.”

Tôi đúng là đồ ngốc khi đi cảm ơn bọn chúng.

“Rồi, thu hồi Furuya hoàn tất! Những người còn sức chuẩn bị thuật trói buộc cấp cao! Câu giờ cho đến khi viện trợ đến—”

ĐÙNGGG!! RẦMMMM!!

“!?”

Tiếng của thằng con trai đang chỉ huy bị át đi bởi tiếng nổ.

Xung quanh gã khổng lồ mặc giáp đang bị bao bọc bởi ánh sáng của Bùa Bộc Phá, cát bụi cuộn lên, hất văng toàn bộ lá bùa ném tới. Keng! Gã khổng lồ mặc giáp không màng đến cát bụi cuộn lên, bước một bước, cúi người về phía trước và bắt đầu lao điên cuồng. Bộ giáp trên người nó không một vết xước.

“Con đường tuyệt diệt lolicon… đừng có cản taooooo!”

“Gì thế!?”

Đám con trai ném bùa không phân biệt công kích hay trói buộc, nhưng tất cả đều bị gã khổng lồ mặc giáp dùng trường kiếm chém rụng, né tránh, không lãng phí một phần nghìn giây nào lao thẳng về phía tôi!

“Nguy rồi! Tránh xa tôi ra!”

“Á! Này Furuya!?”

Tôi đẩy nam sinh gần nhất ra, chạy về phía ít người. Nhờ lá bùa sơ cứu mà cử động đã hồi phục phần nào, nhưng chạy thoát là không thể. Nếu vậy, chỉ còn cách chạy vào khu lớp học để câu giờ!

VÚT── ĐOÀNGGGGGGG!

“Uwaa!?”

Thanh trường kiếm sượt qua ngay trên đầu tôi── lối vào khu lớp học bị đống gạch vụn chặn kín.

Keng. Tiếng kim loại vang lên ngay sau lưng. Thanh trường kiếm vừa mới ném đi đã quay trở lại tay nó, giơ cao lên như muốn bổ nát đầu tôi.

Trên cơ thể khổng lồ đó không tìm thấy huyệt đạo sung sướng.

Thuật trừ tà mà đám con trai liều mạng tung ra cũng không có tác dụng. Kết giới còn không bằng đồ an ủi.

(Không biết đỡ được bao lâu đây…!)

Tôi dùng đôi tay phi nhân hóa che chắn cơ thể tơi tả của mình, chuẩn bị phòng thủ.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo. Người dính đòn tấn công mãnh liệt không phải là tôi, mà là…

“Doryaaaaaaaaaaaaa!!”

BỐP! GOOOOOOOOONG!

“!?”

Gã khổng lồ mặc giáp bị đá bay song song với mặt đất, đâm sầm vào khu lớp học bên cạnh. Một phòng học nào đó sụp đổ, gã khổng lồ mặc giáp bị vùi trong đống gạch vụn.

“Thiệt tình. Ồn ào cái gì thế. Ít nhất cũng để người ta yên ổn học bù chứ.”

Người vừa tung cú đá bay tuyệt đẹp thổi văng gã hiệp sĩ phương Tây khổng lồ là một nữ sinh tóc đuôi ngựa.

“Mà, thế này cũng coi như trả được chút ơn rồi ha.”

Đó là Nagumo Mutsumi, tiểu thư kiếm đạo có sức mạnh phi thường, người từng bị khiếp sợ với cái tên Người phụ nữ né vếu ở thành phố Shinonome.

““““Uoooooooo! Đại tỷ ngầu vãiiiiiiii!””””

Đám đĩ đực lớp D lập tức phấn khích.

Theo sau đó, đám học sinh lớp khác cũng mắt tròn mắt dẹt trước năng lực thể chất của Nagumo.

Gã khổng lồ mặc giáp không hề hấn gì trước thuật thức của cả chục người, vậy mà lại bị hạ gục bằng tay không. Ngạc nhiên là phải.

“Nagumo! Cậu cứu tớ thật rồi, cảm ơn nhé.”

“Chưa đâu.”

Nagumo hướng ánh mắt sắc lẻm về phía phòng học đã sụp đổ.

Loảng xoảng. Gã khổng lồ mặc giáp gạt đống gạch vụn đứng dậy. Dù một phần bộ giáp đã bị móp méo nghiêm trọng, nhưng nó vẫn lăm lăm thanh trường kiếm khổng lồ, sải bước dứt khoát về phía này.

“Chậc. Chênh lệch chiều cao thế này mà tay không thì cũng hơi quá sức nhỉ.”

Nagumo nhìn về phía khu lớp học có lối vào đã sụp, tóm lấy thanh cốt thép bị lòi ra. BỤP. Thanh cốt thép dài hơn một mét bị rút ra, Nagumo giơ nó lên theo thế Seigan.

“Unn, so với shinai thì hơi dày, nhưng cũng tạm.”

Không phải là 'hơi dày' đâu… con bé này nghiêm túc à?

“Daryaaaaaaaaa!”

Nghiêm túc thật!

Nagumo xem thanh cốt thép như shinai, lao thẳng vào chém gã khổng lồ mặc giáp.

“Lolicon… phải bị tiêu diệt…”

“Hả? Mấy lời nói mớ đó thì—”

Thanh cốt thép của Nagumo và thanh trường kiếm còn to hơn cả cốt thép giao nhau.

“Luyện tập thêm đi rồi hẵng sủa!”

Trái ngược hoàn toàn với giọng điệu hung hăng. Động tác đỡ thanh trường kiếm mượt mà như phép thuật, Nagumo cứ thế lách vào sát người gã khổng lồ mặc giáp.

“Dooooryaaaaaa!”

Thanh cốt thép vung ngang một nhát.

Gã khổng lồ mặc giáp bị một đòn cực mạnh vào chân, xoay vòng rồi bay vút lên không.

“…Đáng sợ quá.”

Tôi đã chiến đấu với một người như thế khi mất hết lý trí gào thét “Vếu đâu tao xé” sao. Giờ nghĩ lại mới thấy muốn té đái. Mà, nếu sau này cô nghiêm túc đòi Tuyệt Đỉnh Trừ Tà thì tôi làm sao từ chối được đây…

Tôi đang sững sờ trước khả năng chiến đấu quá mức của Nagumo thì… Gã khổng lồ mặc giáp vẫn không gục. Nó hướng đôi mắt đỏ ngầu về phía tôi, lại lỳ lợm đứng dậy.

“Trâu bò thật. Này Furuya! Không phải cậu bảo Quái Dị có thể hạ bằng tay không à!”

“Đối với một Quái Dị thì cơ thể nó quá lớn… có lẽ nó được bao bọc bởi một vật chất tâm linh đặc biệt, Ectoplasm.”

Nếu đúng vậy thì phiền phức to.

Nagumo tuy có khả năng thể chất phi thường, nhưng không thể sử dụng thuật trừ tà. Sẽ rất khó để gây sát thương hiệu quả lên bộ giáp cấu thành từ vật chất tâm linh.

“Gì thế. …Nhưng mà, chắc cũng câu giờ được cho đến khi các sensei đến.”

ĐOÀNG! XOẢNG! RĂNG RẮC RẮC!

“Wahahaha! Lâu lắm mới có cảm giác được dốc toàn lực thi đấu thế này!”

“Uwaa…”

Những khối kim loại va chạm dữ dội, tóe lửa theo đúng nghĩa đen. Tôi vừa ngán ngẩm trước cảnh tượng va chạm của Nagumo và gã khổng lồ mặc giáp đã biến thành đại chiến quái thú, vừa cố gắng vòng ra sau lưng gã khổng lồ. Phải tìm huyệt đạo sung sướng phòng trường hợp khẩn cấp mới được.

“Cái gì thế này! Sao Quái Dị Ngũ Đẳng lại ở đây! Mà cái vẻ ngoài đó…”

Đúng lúc đó, giọng của Sakura vang lên từ sau lưng chúng tôi.

Vụ tấn công của Quái Dị Ngũ Đẳng đã gây náo động lớn, nên không chỉ Sakura chạy tới. Học sinh các lớp, cả nam lẫn nữ. Lác đác có cả bóng dáng sensei nữa. Kh-Không có Soya đúng không?

Đã tập hợp được từng này người, hơn nữa bản thân gã khổng lồ mặc giáp đã bị Nagumo giữ chân. Ngay lúc tôi tin chắc rằng việc trừ tà đã hoàn tất.

“…Hả? Hở?”

Khựng!

Nagumo, người đang giao chiến hăng hái với gã khổng lồ, đột nhiên khuỵu gối.

“Nagumo!? Sao thế, cậu ổn không!?”

“Không, tự dưng tớ thấy… Guh… Uwaa!?”

Nagumo sơ hở lớn, bị thanh trường kiếm tấn công. Đòn tấn công mà lẽ ra cô có thể dễ dàng đỡ được, giờ lại khiến Nagumo bị đánh bay cả người lẫn thanh cốt thép. Tôi dùng đôi tay phi nhân hóa cố gắng đỡ lấy Nagumo đang bay về phía này.

“Này cậu ổn không! Tự nhiên bị gì thế?”

“Không, chỉ là…”

Nagumo khó hiểu nhìn xuống đôi tay mình. Rồi ánh mắt cô hướng về phía Sakura đang chạy tới.

“Vếu bự… rung lắc… làm tớ… mất sức…?”

“Cậu đập đầu vào đâu à!? Ổn không!? Này! Tỉnh táo lại đi Nagumo!”

“Không nhầm được… mỗi lần em gái cậu lại gần, cơ thể tớ… lại… mất sức… dần…”

Đúng như lời nói, toàn thân Nagumo mềm nhũn ra trong vòng tay tôi.

Thật khó tin… nhưng dù thế nào thì trong tình huống này, Nagumo cũng không rảnh mà đi tấu hài về ngực lép. Cô đang nói thật. Nagumo nói. Vếu bự rung lắc làm cô mất sức.

Vì vậy tôi hét lên hết sức.

“Lui lạiiiiii! Tất cả vếu bự biến khỏi đây ngay!”

“Hả!? Anh đang nói cái gì vậy!?”

“Nghe đi! C… không, con gái từ cup A trở lên mau di tản hết! Đặc biệt là Sakura! Em đi ngay lập tức!”

“Tôi không hiểu gì hết!”

“Anh cũng có hiểu quái đâu!”

Nhưng Nagumo đã nói thế thì biết làm sao!

Biết được cách khống chế sức mạnh của Nagumo, tôi thấy cũng may… nhưng giờ không phải lúc!

“Lolicon… giết…”

Trong lúc chúng tôi cãi nhau, gã khổng lồ mặc giáp đã chạy về phía này. Chết tiệt, vì nó nhắm vào tôi, nên để Nagumo ở đây có khi lại an toàn hơn!?

Tôi xác nhận lại rằng sát khí của gã khổng lồ chỉ nhắm vào mình, rồi bắt đầu chạy để kéo nó ra xa Nagumo nhất có thể.

Đúng lúc đó.

“Vướng chỗ quá, Furuya-kun.”

Cùng với giọng nói lạnh như băng, một cảm giác ấm áp, mềm mại bao bọc lấy tôi.

Đó là chiếc đuôi thú màu trắng bạc đã bao lần treo cổ tôi và Sakura từ hồi còn bé. Đuôi cáo.

“Không ngờ Quái Dị đang bị truy lùng lại tự mình chui đầu vào rọ thế này.”

Kaede, với nhiều chiếc đuôi mọc ra từ không gian phía trên bộ đồng phục ngay ngang hông, đáp xuống giữa tôi và gã khổng lồ mặc giáp──Từ đó trở đi, mọi chuyện diễn ra quá một chiều.

“Lolicon… Lolicon…”

“Cút đi.”

Vút── Xoẹt!

Bốn chiếc đuôi bạc với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường tóm lấy gã khổng lồ, quật ngã. Gã khổng lồ mặc giáp còn chưa kịp đứng dậy đã bị bốn chi quấn lấy, VÚT! Bị quăng thành một vòng cung trên không, ném xuống đất như rác rưởi.

Ngay lập tức, mặt đất nơi gã khổng lồ rơi xuống phát ra ánh sáng xanh lam.

“──Tứ Chi Hoại Tử Bộ Phược, Bỉ Ngã Sa Đoạn Trận.”

Có lẽ Kaede đã chuẩn bị xong từ trước khi quăng gã khổng lồ đi.

Ngay khoảnh khắc Kaede niệm một câu thần chú nghe đáng sợ vãi, hai tay hai chân của gã khổng lồ mặc giáp phát ra tiếng kêu răng rắc ghê rợn, bị cố định xuống đất. Xung quanh nó được bao phủ bởi một kết giới hình vòm… nhưng kết giới có chừa ra một lỗ.

“Tớ không giỏi đối phó với Quái Dị lắm. …Vì khó điều chỉnh lửa.”

PHỪNGGGGGGG!

Kaede nhảy đến bên cạnh kết giới bằng đuôi, tạo ra Ma Trơi. Ngọn lửa xanh lam có tác dụng cả với linh thể tràn ngập bên trong kết giới. Cái lỗ trên kết giới là để nhồi lửa vào.

Ngọn lửa xanh tràn ngập bên trong kết giới. Hình ảnh gã khổng lồ mặc giáp nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng.

“Gííííaaaaaaaaa!?”

Tiếng hét hấp hối của gã khổng lồ bị nướng chín.

Tôi hoàn toàn sốc trước cách làm của Kaede. Cách trừ tà của con bé này ghê tởm quá…

Đấy, không chỉ đám học sinh tập trung lại mà cả sensei cũng hơi chùn rồi kìa?

“À, ừm, Kuzunoha-senpai…? Người bên trong không sao chứ?”

“Không sao đâu. Chắc là chưa chết.”

Kaede đá bay tôi, người vừa tự nhiên nói kính ngữ, rồi giải trừ kết giới và Ma Trơi.

──Và rồi, ở đó, đến cả xương cũng không còn.

“U-Uwaa!? Kaede cuối cùng đã giết ngườ… á!?”

“Im đi. Với lại, ‘cuối cùng’ là có ý gì?”

Kaede tát cho tôi im, nhưng nếu vậy thì tại sao bên trong kết giới lại không có người đáng lẽ đã trở thành lõi của Quái Dị chứ. Bị thiêu rụi không còn dấu vết rồi còn gì.

“…Lạ thật. Cháy hết rồi mà không có mùi thịt người cháy.”

Sao cậu biết mùi thịt người cháy thế hả…

“…Thoát khỏi Bỉ Ngã Sa Đoạn Trận? Hay chẳng lẽ, là loại Quái Dị điều khiển từ xa…?”

Bên cạnh tôi đang sợ vãi tè, vẻ mặt Kaede đang đăm chiêu suy nghĩ dần trở nên nghiêm trọng.

“Dù sao đi nữa, đây cũng không phải là Quái Dị Ngũ Đẳng bình thường. Phải báo cáo cho Hiệp hội nâng mức cảnh báo mới được…”

Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng có vẻ như gã khổng lồ mặc giáp ban nãy vẫn còn sống.

Dù sao thì mối đe dọa trước mắt cũng đã được giải quyết… Ngay khi tôi thở phào nhẹ nhõm, định đi xem tình hình của Nagumo.

“Mà này, Furuya-kun.”

Những chiếc đuôi của Kaede, thứ vừa xử lý gã khổng lồ mặc giáp như rác rưởi, ngọ nguậy vây quanh chặn đường lui của tôi. Ơ, ơ? Sao tôi lại bị bao vây thế này…

“Tớ thì thấy rõ ràng là Lolicon Slayer nhắm vào cậu, cậu giải thích chuyện này thế nào đây?”

Aa.

“Tôi cũng thấy vậy đó. Chẳng lẽ anh né Soya Misaki là vì…”

Sakura chạy tới, tóm lấy cổ tay và thắt lưng tôi.

Nè, cái cách tóm như thể thật sự không cho tôi trốn này, làm ơn bỏ ra được không?

Tôi mở đôi môi khô khốc của mình ra, nói với Kaede đang mang ánh mắt của kẻ sát nhân và Sakura mặt tỉnh rụi.

“…Tớ nghĩ thế này. Tên khổng lồ mặc giáp kia có lẽ là một Quái Dị khác, không phải Lolicon Slayer.”

“Nhóc. Liên lạc với Soya Misaki đi.”

“Hiểu rồi, mụ hồ ly cái. Tiện thể tôi sẽ chuẩn bị luôn phòng thẩm vấn.”

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!

Nhân chứng số 1

“Không, rõ ràng là nó nhắm vào Furuya. Cả đám tấn công thế nào nó cũng chỉ nhắm thẳng vào Furuya.”

Nhân chứng số 2

“Cái tên Lolicon Slayer đó đã đuổi theo Furuya và xâm nhập vào tận khu lớp học đấy.”

Nhân chứng số 3

“Mà, tôi cũng thấy cậu ta lạ lùng từ trước rồi. Được Kuzunoha-senpai với Misaki-chan vây quanh mà mặt vẫn tỉnh bơ, ra là vì thế. Loli đến sữa mẹ cũng không có thì có gì hay ho chứ.”

“──Rồi. Dựa trên thông tin thu thập được, việc Furuya Haruhisa bị Lolicon Slayer nhắm đến đã được chứng minh là một sự thật khách quan.”

Sau khi phát xong đoạn dữ liệu âm thanh đã được xử lý làm mờ, Sakura nghiêm nghị mở lời.

Đây là phòng của tôi, rèm cửa đã kéo kín.

Hai bên sườn là Sakura và Kaede mặt mày đằng đằng sát khí, còn tôi, chủ nhân của căn phòng, thì bị trói vào ghế. Không lối thoát. Không hy vọng. Không có lấy một chút khoan dung nào cho tôi.

“Sau đây, phiên tòa xét xử khuynh hướng tình dục của Furuya Haruhisa, kẻ bị nghi ngờ là lolicon, xin được phép bắt đầu!”

Sakura tuyên bố mở đầu phiên tòa còn tàn khốc hơn cả phiên tòa xử phù thủy, tôi hét lên dù biết là vô ích.

“Dừng lạiiii! Ít nhất hãy cho anh một luật sư! Karasuma hay Nagumo gì đó cũng được!”

“Lolicon thì làm gì có luật sư!”

Phiên tòa còn chưa bắt đầu mà tôi đã bị đóng mác lolicon rồi!?

“Đã bảo mà! Anh không phải lolicon!”

“Vậy thì đây là cái gì!!!”

RẦM!

Thứ Sakura đập lên bàn là điện thoại và máy tính của tôi.

Tôi giật thót một cái, nhưng chúng đã được đặt mật khẩu. Dù có bị tra tấn tôi cũng không nhập mật khẩu đâu, tôi đã nghĩ vậy… nhưng sao màn hình mật khẩu đã bị vượt qua rồi!?

“Hừm. Mật khẩu là sự kết hợp của ngày sinh và món ăn yêu thích, xưa giờ vẫn đơn giản thế.”

“Cái tính stalker của nhóc con cũng có lúc hữu dụng nhỉ.”

“Ai là stalker hả! Mà, giờ không phải lúc nói chuyện đó!”

Sakura gắt lại Kaede, rồi thao tác trên điện thoại và máy tính──giơ ra màn hình đầy ắp ảnh 2D loli.

“Thu thập cả đống thứ này, anh còn định chối cãi thế nào!?”

“…!”

“Không chỉ ảnh mà còn tải cả ứng dụng đáng ngờ… cái game ‘Lolicon GO’ kinh tởm chết tiệt này anh còn nạp tiền vào nữa!”

Bộ sưu tập biến thái đáng xấu hổ của cuộc đời bị phanh phui hết cái này đến cái khác, mồ hôi lạnh túa ra khắp người tôi.

“Kh-Không phải! Mấy cái đó tự lưu vào máy lúc anh không biết…”

“Hô? Anh không biết á.”

Ánh mắt Sakura nhìn tôi như nhìn một con lợn bẩn thỉu.

“Đến lượt cô đấy! Soya Misaki!”

[Vâng!]

Sakura ra hiệu, giọng nói tràn đầy năng lượng của Soya vang lên trong phòng.

Là từ trong điện thoại của Kaede, người có vẻ đã kiên quyết từ chối gặp mặt Soya.

Qua màn hình điện thoại đang ở chế độ video call, Soya nhìn tôi chằm chằm. Bằng Dâm Nhãn, lời nguyền địa ngục có thể nhìn thấu mọi thông tin tình dục.

[Unn! Cậu ấy xem nhiều ảnh loli lắm! ‘Bảng xếp hạng các bộ phận trên cơ thể bé gái hay nhìn’ cũng là tay chân ngắn mũm mĩm của các bé gái. Đích thị là lolicon rồi!]

Thật kỳ lạ.

Soya cười toe toét. Vô cùng vui vẻ chứng nhận tôi là lolicon.

[Furuya-kun, cậu ‘thức tỉnh’ thành lolicon nên thấy xấu hổ, vì thế mới tránh mặt tớ đúng không. Chà, ra là vậy.]

Chỉ là vậy thôi à…

Phản ứng gì thế kia… Cười toe toét luôn.

Tôi đã cố sống cố chết né Soya là vì cái gì cơ chứ…

Con bé Soya này, thân thiện với lolicon vãi. Thiên thần vãi.

Trong lúc tôi đang bối rối trước phản ứng của Soya, có vẻ Sakura còn bối rối hơn tôi nhiều, dí sát mặt vào cái điện thoại có Soya.

“Nè!? Cô thấy anh ấy là lolicon cũng được à!? Gì thế, cái phản ứng thảnh thơi đó!”

[Ể? Ừm, tớ cũng nghĩ là hơi ‘nguy’ thật, nhưng miễn là cậu ấy không ra tay thì cũng không phải tội phạm, cũng không có vấn đề gì khi làm đồng đội mà?]

“A, à ré? Cô thật sự chỉ xem Furuya Haruhisa là đồng đội thôi à?”

Sakura đang lầm bầm gì đó với Soya thì nghiêng đầu.

“Vậy, tiếp theo là tớ nhé.”

Kaede, người đã nhét điện thoại vào túi ngực áo đồng phục, tiến lại gần tôi.

“Đầu tiên… khoảng mười hai tuổi nhé.”

“!?”

Hình dáng Kaede méo đi như ảo ảnh.

Xuất hiện ở đó là một cô bé trông như phiên bản trẻ con của Kaede, một tuyệt thế mỹ thiếu nữ. Ánh mắt sắc sảo, khí chất tỏa ra đúng là Kaede, nhưng vẻ ngoài hoàn toàn là học sinh tiểu học.

Con bé này, chẳng lẽ…

“Hừm. Mười hai tuổi không ăn thua lắm. Vậy tiếp theo, mười tuổi thì sao?”

Hình dáng Kaede lại méo đi, một phiên bản Kaede còn nhỏ hơn xuất hiện.

Đúng rồi!

Con nhỏ Kaede này, nó định dùng thuật biến hình sở trường của mình để kiểm tra xem tôi phản ứng với hình dạng bao nhiêu tuổi!?

Đùa hông dui nha. Thu thập ảnh loli hay linh thị của Soya tôi còn có thể chối bay chối biến là “có nhầm lẫn gì đó!”, nhưng nếu bây giờ tôi mà nhìn chằm chằm Kaede biến thành loli thì hết đường chối cãi. Vì cơ thể phản ứng mà đúng không? Mắt nói lên lời nói mà đúng không? Gặp thằng nào như thế tôi cũng khẳng định nó là lolicon.

Nhất định, không được phản ứng với phiên bản loli của Kaede!

Tôi hạ quyết tâm sắt đá, cố định ánh mắt về phía Sakura, người đã trưởng thành đầy đặn, nhưng…

“Vùng ‘strike zone’ của Furuya-kun xem ra là chín tuổi.”

“…”

Tôi đã… không thể dời mắt đi…

Lý trí bảo tôi phải nhìn chằm chằm Sakura. Tôi cũng đâu có hứng thú gì với phiên bản trẻ con của Kaede, vậy mà ánh mắt cứ bị hút về phía đó. Bị cái cun cật gì thế này…

Mặc kệ tôi đang suy sụp, Kaede liếc nhìn Sakura một cái rồi.

“Vậy tiếp theo, thử làm ngực to ra xem.”

Vẫn giữ hình dạng chín tuổi, chỉ có ngực từ từ to ra──.

“Ra thế. Gu của Furuya-kun là chín tuổi, cup A trở xuống. Đích thị là lolicon rồi.”

Kaede kết luận như vậy, biến thành một bé loli ngực phẳng, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như đá.

“Này Furuya-kun. Cậu không thấy xấu hổ à? Nghĩ kiểu gì thì cậu cũng là lolicon mà? Ghê tởm. Một đối tác có thể thỏa mãn dục vọng của một tên đại biến thái như cậu một cách hợp pháp, chắc chỉ có dòng chính gia tộc Kuzunoha biết dùng thuật biến hình thôi nhỉ. Mà, nhà tớ làm gì có ai rảnh rỗi đến thế. Nếu vậy thì, một người chỉ có thể xem học sinh tiểu học là đối tượng yêu đương như cậu, tương lai sẽ ra sao đây.”

Kaede giữ nguyên hình dạng loli, nở một nụ cười bạo dâm, đưa bàn tay nhỏ nhắn, mũm mĩm lên áp vào má tôi. “Guh…” Trong lúc tôi không thể phản bác lại lời mắng nhiếc của Kaede,

3d6eafde-f2d2-4a12-9992-c6ba616b64a4.jpg

“Nè mụ hồ ly cái! Đừng có kích thích tên lolicon đó!”

Sakura kéo giật Kaede-loli ra,

[Thôi, rút lại lời lúc nãy! Lolicon là đồ cặn bã! Furuya-kun siêu kinh tởm!? Mau chữa đi! Chữa ngay cái tật lolicon đó đi!]

Soya ở bên kia màn hình nổi điên.

Ể, khoan, con bé Soya, mới lúc nãy còn bảo lolicon cũng được mà… sao giờ lại chửi rủa tôi như nhìn thấy kẻ thù giết cha vậy… Đồng minh biến mất làm tim tôi tan nát quá…

“Đó! Thấy chưa!? Furuya Haruhisa mà là lolicon thì con mụ đó một mình thắng hết à!”

[Unn, tớ hiểu rõ rồi! Tớ thấy bực bội với khó chịu kinh khủng. Hóa ra đây là lý do lolicon bị xã hội ghét bỏ đến vậy! Lolicon Slayer sinh ra là phải!]

“…Nn? Hình như hơi lạc đề rồi… À ré? Chẳng lẽ cô, không nhận ra…”

Trong lúc Sakura lại lầm bầm gì đó với Soya qua điện thoại, Kaede thở dài một tiếng “Thôi, không đùa nữa.”

“Con bé nhà Soya nói đúng, phải nhanh chóng ‘chỉnh’ lại sở thích tình dục của Furuya-kun mới được.”

Vụt. Xung quanh Kaede mờ đi, hình dáng cô trở lại tuổi mười bảy.

“Chỉ riêng vụ Lolicon Slayer đã khiến nội bộ Hiệp hội nhạy cảm đủ rồi. Giờ một người sở hữu năng lực thế này mà là lolicon thì… sẽ phiền phức đến mức nào.”

“…Đúng là. Bị Lolicon Slayer tấn công rầm rộ như vậy, chuyện này chắc chắn sẽ đến tai Cục Thanh tra mà không cần tôi báo cáo. Có khi, họ sẽ cử một giám sát viên nghiêm khắc hơn tôi nhiều đến thay thế…”

Sakura đồng tình với lời Kaede bằng vẻ mặt nghiêm trọng.

“…Đã vậy thì, bằng mọi giá phải chữa trị cho tên đại biến thái lolicon này! Giám sát viên là phải ngăn chặn đối tượng giám sát gây ra chuyện trước khi nó xảy ra!”

Sakura nói với giọng điệu như đang bào chữa, rồi quay sang Kaede.

Này, hai người cứ thế bỏ mặc tôi mà tự quyết định câu chuyện đấy à…?

“Rồi? Làm sao để uốn nắn cái tật lolicon của anh ấy đây?”

“Tra tấn thôi.”

Nè Kaede-san? Khoan? Không được đâu, tiểu thư nhà danh giá nào mà lại tra tấn. Nhé?

“Cho xem loli thì cho ăn đòn, cho xem phụ nữ bình thường thì cho ăn kẹo. Cứ lặp đi lặp lại cái này trước đã.”

Kaede mặt tỉnh bơ, đốt lên ngọn Ma Trơi trên đầu ngón tay.

“Furuya-kun, bọn tớ sẽ giúp cậu trở lại làm người ‘bình thường’.”

“K-Khoan, khoan khoan khoan! Khoan đãaaaaaaaaa!”

Sau vụ bị Lolicon Slayer tấn công rồi đến phiên tòa xử lolicon, tôi đã hoàn toàn mất bình tĩnh, nhưng đến lúc này tôi mới nhận ra. Cứ bị cuốn theo thế này, tôi sẽ bị giết. Ánh mắt lạnh lùng đó của Kaede. Đó là ánh mắt nguy hiểm, vì để ‘uốn nắn’ tật lolicon mà có thể sẵn sàng cắt cả 'bi' của tôi.

Bị nỗi sợ đó thôi thúc, tôi cố gắng giải thích.

Khả năng mà tôi nhận ra nhờ từ “lời nguyền” Sakura nói ngay trước khi bị Lolicon Slayer tấn công. Lý do có vẻ như là nguyên nhân khiến tôi đột nhiên bị ‘lolicon hóa’.

“Nghe tớ nói đã! Tớ trở nên kỳ lạ sau khi chạm vào con bé loli đó!”

Đó là một giả thuyết mà ngay cả tôi cũng thấy hơi…

Nhưng bị ‘lolicon hóa’ đột ngột và khó hiểu thế này. Tôi không nghĩ ra lý do nào khác.

“Hôm kia ở Harugahara, tớ đã gặp một cô bé kỳ lạ! Con bé mặc váy đỏ, nó hỏi tớ ‘Anh trai có phải lolicon không?’, lúc tớ chạm vào con bé đó, đầu và háng tớ có cảm giác kỳ lạ──”

Nói đến đó, tôi nhận ra Sakura và Kaede đang nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ ghê tởm.

“Tức là anh.”

“Đã ‘thức tỉnh’ loli sau khi tiếp xúc với bé loli đó à.”

“Không không! Tớ thừa nhận cách diễn đạt hơi lạ nhưng không phải vậy!”

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ nói.

“Con bé đó, tớ nghĩ nó bị dính lời nguyền hoặc là một Quái Dị. Kiểu như, biến người chạm vào thành lolicon. Cho nên, chỉ cần linh thị tớ, nghi ngờ tớ là lolicon sẽ được giải tỏa.”

““…””

“Nè! Đừng có lẳng lặng chuẩn bị tra tấn nữa! D-Dừng lại! Đừng có dán kín cửa sổ với cửa ra vào để giọng nói không lọt ra ngoài nữa, nghe tớ nói đã!”

Hai bạn thuở nhỏ của tôi chuẩn bị đồ nghề tra tấn trơn tru quá, tôi sắp són ra quần rồi.

“Sakura! Nè, em đã nói với anh rồi mà!? Rằng nếu anh bị nguyền thì em sẽ cứu! Giờ là lúc đó đó!”

“Hả? Chết đi, đồ lolicon.”

Không có lòng thương xót…

[…Đúng là. Nghe nói mới thấy, hình như có gì đó không ổn.]

“S-Soya!”

Trong lúc hai người bạn thuở nhỏ đáng sợ đang lẳng lặng chuẩn bị tra tấn, giọng nói cứu rỗi vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn.

[Ngày nào tớ cũng ‘nhìn’ mặt Furuya-kun mà, không thấy một mảy may dấu hiệu lolicon nào…]

Soya trong màn hình nghiêng đầu, nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt hình trái tim.

[Giờ ‘nhìn’ cũng thấy, cậu ấy hoàn toàn không ảo tưởng về các bé gái… nhưng ánh mắt thì cứ dán vào các bé gái… Kiểu như, ý thức và hành động không thống nhất ấy. Cũng có khả năng là do Quái Dị…]

Nghe Soya, người đã ‘nhìn’ thông tin tình dục của vô số người, nói vậy, Kaede và Sakura nhìn nhau.

“Thấy chưa!? Tớ bị ‘lolicon hóa’ rõ ràng là có vấn đề mà!”

Không phải đầu óc và thằng em của tôi có vấn đề!

Nghĩ đến đây, tôi càng thấy mình ngu ngốc khi cứ né Soya suốt, nhưng lúc này thì kệ đi.

“…Biết sao giờ. Dù là một giả thuyết ngu ngốc, nhưng nếu ngoài Lolicon Slayer ra mà còn có cả Quái Dị biến người khác thành lolicon thì… không biết thiệt hại sẽ lan rộng đến mức nào.”

Kaede miễn cưỡng tiến lại gần, từ một góc không lọt vào camera điện thoại. Đặt tay lên đầu tôi và nhắm mắt lại.

Vậy là cuối cùng nghi ngờ lolicon cũng được giải quyết, tôi thở phào nhẹ nhõm.

“…………Không thấy gì bất thường cả.”

“Ể?”

“Hoàn toàn bình thường. Không có ảnh hưởng của Quái Dị, cũng không có dấu vết lời nguyền.”

“Hả!? Không, không thể nào!? Chẩn đoán sai rồi, sai chắc!”

“Kẻ vạn năm đội sổ như cậu mà dám nghi ngờ thuật linh thị của tớ à?”

Th-Thành tích của tôi thì liên quan gì! Mà,

“Hay là do cậu không chạm trực tiếp như lúc kiểm tra định kỳ nên độ chính xác… ubugu!?”

“Im đi.”

S-Sao chứ!? Lúc kiểm tra định kỳ cô bảo chạm vào thì độ chính xác cao hơn mà…

“Đó là thuật linh thị đặc biệt dùng cho kiểm tra định kỳ nên chạm trực tiếp sẽ tốt hơn, hoàn toàn không liên quan gì đến thuật linh thị thông thường ở đây, nên cấm cậu nhắc đến nữa, tớ thiêu chết bây giờ.”

Kaede ghé vào tai tôi nói một hơi. Thấy thái độ hung hăng của cô nàng, tôi đành ngoan ngoãn gật đầu,

“Nếu không tin được thuật linh thị của mụ hồ ly cái đó, thì để tôi cho ý kiến thứ hai.”

Sakura vênh mặt, đặt tay lên đầu tôi. Nhưng, Kaede tóm lấy tay cô ấy.

“Hả? Gì thế, hồ ly cái.”

“Không, tôi chỉ thắc mắc người của Cục Thanh tra dùng thuật thức linh thị nào thôi.”

“Hả? Mấy cái đó thì chỉ có Loại Giáp Thông Dụng để chẩn đoán linh chướng, hoặc Hồn Hưởng Thức để kiểm tra Quái Dị hóa thôi chứ gì.”

“Thế à. Vậy thì tốt rồi. Tôi chỉ nghĩ lỡ đâu stalker nhân cơ hội lộn xộn dùng thuật linh thị gì đó kỳ quái thì không biết đâu mà lường, nên cô đừng bận tâm.”

“Đã bảo! Đừng có coi tôi là stalker, con khốn kia!”

Sau màn đối đáp khó hiểu, Sakura nghiêm túc dùng linh thị lên tôi. Tuy nhiên,

“…Unn, đúng là không có gì bất thường. Tức là cái tật lolicon của anh hoàn toàn là hàng riu.”

Sakura thông báo kết quả chẩn đoán bằng ánh mắt như nhìn đồ bẩn.

“Không thể nào…”

Nếu vậy, tôi là lolicon thật à…? Không… không thể nào…

[…Ưmm?]

Mặc kệ tôi đang tuyệt vọng, và Soya vẫn đang nghiêng đầu thắc mắc, việc chuẩn bị ‘tra tấn’ dưới danh nghĩa uốn nắn tật lolicon lại được tiếp tục.

“Nè, vầy thì sao!?”

“…”

Sakura, mặt đỏ bừng đến tận cổ, cởi hai cúc áo sơ mi, tiến lại gần.

Hai trái cấm trĩu nặng tạo thành khe ngực rõ rệt, dí sát vào mũi tôi. Mùi hương con gái nồng nàn lan tỏa, nhưng tôi vẫn tỉnh bơ nói với Sakura.

“Em gái mà làm mấy chuyện đó, Onii-chan thấy không ổn đâu.”

“Đừng có coi tôi là con nít nữaaaaa! Với lại cái bản mặt tỉnh rụi đó đáng ghét thật!”

Sakura nhét một viên đường phèn vào miệng tôi. Ngọt gắt.

“Vậy, tiếp theo là tớ.”

Người tiến lại gần là Kaede trong hình dạng chín tuổi.

Dù không cởi áo hay làm gì như Sakura, ánh mắt tôi vẫn bị hút về phía đó… BỐP! Cú tát trời giáng của Kaede giáng xuống má tôi. Vì bị trói vào ghế nên tôi không thể né đòn, chấn động vang lên tận óc.

[…Ưmm, chắc là không có thay đổi gì đặc biệt.]

Và Soya quan sát tôi qua điện thoại, kiểm tra xem tật lolicon có thuyên giảm không.

Việc uốn nắn tật lolicon hoàn toàn không có hiệu quả cứ thế tiếp diễn, trời đã về chiều.

Soya nhìn cái má sưng vù của tôi, buông một câu hoài nghi.

[Cứ thế này thì trước khi chữa được tật lolicon, có khi cậu ấy lại ‘thức tỉnh’ khuynh hướng tình dục khác mất. Như là M chẳng hạn.]

“Lolicon và M… biến chứng tồi tệ nhất.”

Kaede-loli lẩm bẩm với vẻ mặt mệt mỏi. Người mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần là tôi đây này…

“Mà nè, tôi không phục đâu!”

Sakura vừa che ngực vừa gào lên.

“Tại sao con mụ hồ ly cái đó cứ đóng vai loli, còn tôi thì phải nhận cái vai bị nhìn bằng bản mặt tỉnh rụi hả!? Bất công! Đổi vai đi, đổi vai! Biết đâu đổi thì lại có hiệu quả!”

“Nói gì vậy? Đứa phát triển thừa mứa như cô mà đòi đóng vai loli à? Cô cứ nhận vai bị Furuya-kun nhìn bằng bản mặt tỉnh rụi là được rồi.”

“Dùng ảnh 2D loli, hay bùa biến hình của gia tộc Kuzunoha, có đầy cách mà! Tóm lại là tôi không chịu bị nhìn bằng bản mặt tỉnh rụi hoài đâu!”

“Bác bỏ. Tụi mình không có thời gian cho việc vô ích. Phải ‘đúng người đúng việc’ chứ.”

“Uuuuuu!”

Kaede thẳng thừng bác bỏ ý kiến của Sakura đang rơm rớm nước mắt. Không một chút khoan nhượng.

“…Đã thế này thì… đồ bơi… không, đồ lót…”

S-Sakura? Sao mắt em trông đờ đẫn thế, ổn không?

Tôi đang lo lắng không biết có phải áp lực và trách nhiệm của giám sát viên đè nặng lên cô bé không, thì,

Bíp bíp bíp.

Điện thoại đang hiển thị hình ảnh Soya có cuộc gọi đến. Kaede bắt máy, ậm ừ vài tiếng. Ngay sau đó, vẻ mặt vốn đã mệt mỏi của cô càng trở nên căng thẳng.

“…Đúng là, có tốn thêm thời gian ‘uốn nắn’ tật lolicon này cũng chẳng đi đến đâu.”

Rốt cuộc là điện thoại gì vậy.

“Tớ sẽ đổi cách khác. Phần còn lại nhờ cả vào nhóc đó.”

Kaede trở lại hình dạng mười bảy tuổi, bóc băng dính dán cửa, rời khỏi phòng tôi.

“Không, ‘nhờ cả vào nhóc’ là sao… Tự nhiên con mụ đó bị gì vậy.”

Sakura lẩm bẩm đầy nghi hoặc, nhưng không ai ở đó có thể trả lời.

✦✧

Sau đó.

Vì Kaede đã đi, Soya nhập bọn, hai người họ lại tiếp tục ‘uốn nắn’ tật lolicon cho tôi.

“Sakura-chan nè!? Cậu định cởi đồng phục làm gì thế!?”

“Còn không phải tại cô cứ khư khư giữ vai loli à!? Tôi hết chịu nổi rồi! Làm đến mức này thì dù anh ấy có là lolicon chính hiệu cũng phải có chút phản ứng chứ!”

“Không được! Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó!”

“Thế thì dẹp mấy con Thức Thần chibi chướng mắt đó đi rồi nhường vai loli cho tôi!”

“Kuzunoha-senpai cũng nói rồi, ‘đúng người đúng việc’ mà? Sakura-chan cứ nhận vai bị Furuya-kun nhìn bằng bản mặt tỉnh rụi là được rồi?”

“Con khốn này…”

“Waaaa! Sakura-chan là đồ biến thái! Furuya-kun không được nhìn!”

Tuy nhiên, khi không còn Kaede, người chỉ huy bình tĩnh, tình hình trở nên hỗn loạn cực độ chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng, và chẳng đạt được kết quả gì, mặt tôi bị Thức Thần của Soya dán chặt lấy.

Rốt cuộc là tôi đã làm gì sai chứ… Mọi chuyện trở nên kỳ lạ kể từ khi tôi đỡ con bé loli mặc váy đỏ đó dậy… Ngay lúc tôi đang chán đời,

“…À ré? Giờ này mà có điện thoại?”

Tiếp nối Kaede, điện thoại của Sakura cũng đổ chuông.

Sakura, hình như đã mặc lại quần áo, tạm dừng cãi nhau với Soya, đi về phía cửa.

“…Furuya-kun nè.”

Soya vừa để ý Sakura một chút, vừa bắt chuyện với tôi. Xung quanh tôi, bốn Thức Thần chibi bay lơ lửng, làm tôi hoa cả mắt. Khỉ thật, rõ ràng mình không phải lolicon mà…

“Tớ cũng tin vào kết quả linh thị của Kuzunoha-senpai và mọi người nên mới hùa theo ‘uốn nắn’ tật lolicon… nhưng mà lạ thật đấy. Thông tin tình dục của Furuya-kun cứ như bị ‘khóa’ lại, không hề thay đổi. Với lại, nghĩ kỹ thì, số lượng lolicon ở Harugahara đột ngột tăng lên cũng là──”

“Hả!?”

Ngắt lời Soya là giọng nói đầy kinh ngạc của Sakura.

“K-Không, khoan đã. Chắc chắn có nhầm lẫn gì đó? Đối tượng giám sát cho đến giờ vẫn chưa hề có hành vi nào bị coi là sử dụng linh lực bất chính… Không, kể cả có vi phạm đi nữa thì biện pháp đó rõ ràng là bất thường!”

Đó là nội dung mà lẽ ra, với tư cách là Cục Thanh tra, cô không được để lọt ra ngoài cho chúng tôi biết. Nhưng Sakura có vẻ không còn tâm trí đâu mà để ý, gào lên với người ở đầu dây bên kia.

“Sai sót giấy tờ, hay nhầm với vụ nào khác── Aaa mồ! Nói chuyện với bên liên lạc chẳng giải quyết được gì!”

Sakura bực bội cúp máy.

Nhưng trái ngược với thái độ hung hăng đó──sắc mặt Sakura trắng bệch.

“Sakura-chan? Etou, điện thoại… có chuyện gì à?”

Soya, người vừa mới cãi nhau với Sakura ban nãy, cũng phải lo lắng hỏi.

“…”

Sakura im lặng một lúc, có vẻ đang phân vân không biết có nên nói cho bọn tôi hay không, rồi cuối cùng, đôi môi run rẩy, cất lên giọng nói khô khốc.

“…Tôi hiểu lý do con mụ hồ ly cái đó nói ‘thay đổi cách làm’ rồi bỏ đi rồi. Chắc là được người gia tộc Kuzunoha trong Cục Thanh tra báo tin.”

Sakura tỏ rõ sự tức giận vì hoàn toàn không thể chấp nhận được, nói tiếp.

“Hội đồng Cán bộ Cục Thanh tra sẽ được triệu tập. Với anh là bị cáo.”

“Ể? Chẳng lẽ đó là…”

Hội đồng Cán bộ Cục Thanh tra. Thông thường, được gọi là Phiên tòa Đoạn đầu đài.

Đó là tên của một phiên tòa nội bộ Hiệp hội, vốn dĩ chỉ được mở ra để tuyên phán cụ thể cho những tội phạm tâm linh đặc cấp đã bị kết tội.

Tluc: Kết giới trói buộc tứ chi hoại tử, cắt đứt giữa ta và địch.