Chương 7: Tên nghiện ma pháp quá mức
Có nhiều công thức sử dụng dị thường hay thần bí làm nguyên liệu hơn cậu nghĩ.
Dù vậy, do mới chỉ xé được một cánh tay nên cậu không thể thử những công thức yêu cầu cả một cái xác.
Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra thì cậu đã bằng mọi cách sử dụng ma pháp vào cả thân trên nữa rồi.
Dù đáng tiếc những việc gì xảy ra thì cũng đã xảy ra. Có bận tâm thêm nữa cũng chẳng để làm gì.
Ian nhúng túi trà xanh vào nước lạnh, uống một ngụm rồi loạt xoạt lật trang giấy.
[Lông vũ cầm máu]
[Nến thơm khiến không thể phân biệt được giữa giấc mơ và thực tại]
[Quạt xua đuổi ác linh]
[Vật chứa thu hút ác linh]
Cậu đọc lướt qua vô số công thức giả kim, tìm kiếm một thứ gì đó tương đối dễ làm với hiệu quả ấn tượng. Do công thức cần phải bao gồm nguyên liệu từ dị thường nên cậu nhanh chóng lật qua các trang trong khi cân nhắc điều đó.
Giữa lúc đang tìm kiếm, một vật phẩm lọt vào mắt cậu.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Nhãn cầu đang chết]
[Khi bạn khắc ghi hình ảnh của một đối tượng cụ thể lên võng mạc rồi bóp nát nó, nhãn cầu của đối tượng sẽ nổ tung.]
[Nguyên liệu: 1 nhãn cầu của sinh vật sống, lượng nhỏ thịt của dị thường, 100ml máu người, 500ml nước, 1 thảo dược độc, aether.]
[Cảnh báo: Có thể sẽ thu hút ánh nhìn của các thực thể tà ác, phải được tạo ra trong công xưởng của ma pháp sư.]
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Làm nổ tung nhãn cầu của đối tượng được khắc ghi trên võng mạc. Hiệu quả đơn giản nhưng lại vô cùng mạnh. Có thể phá hủy một trong năm giác quan không chút rủi ro sẽ cho ta lợi thế lớn trong chiến đấu.
Nguyên liệu cũng đơn giản hơn cậu nghĩ.
Nhãn cầu của sinh vật có thể lấy từ cá, những thứ còn lại đều phổ biến đến mức cậu có thể tìm được ngay lập tức. 100ml máu có hơi đáng bận tâm chút, cơ mà cứ coi đấy như đi hiến máu là được. Thảo dược độc có thể mua được từ cửa hàng hoa.
Dù vậy, mặc cho công thức đơn giản, lời cảnh báo khiến cậu không thể làm nó ngay lập tức.
‘Công xưởng của ma pháp sư…’
Ian biết công xưởng là gì. Một không gian được các nghệ sĩ sử dụng để vẽ tranh hay làm gốm. Một không gian tách biệt với không gian sống hàng ngày.
Theo ma đạo thư, đó là không gian được tạo ra chỉ để làm việc với ma pháp. Một không gian khác biệt chỉ dành cho ma pháp sư, triệt để phòng thủ trước ánh nhìn hay sự đột nhập từ bên ngoài.
“Phiền phức rồi đây.”
Ian không có khả năng để chi trả thêm một căn nhà nữa. Cậu đã đang phải chật vật để trả tiền thuê nhà hiện tại rồi, vậy mà bây giờ còn phải thuê thêm một căn hộ studio để làm công xưởng sao? Lưng cậu sẽ gãy trước cả khi cậu có thể bắt đầu sử dụng ma pháp mất.
Trừ khi có nguồn kinh phí nào khác, việc lập một công xưởng với Ian của hiện tại là bất khả thi. Mặc dù đã trở thành một ma pháp sư sử dụng các thần bí, tiền bạc vẫn là một vấn đề thực tế.
“Không có ma pháp nào có thế sao chép tiền sao…”
Để đề phòng thì cậu thử kiếm qua ma đạo thư một lần nhưng không có ma pháp nào như vậy. Sau cùng, Ian thở dài thườn thượt và đóng sách lại.
Đúng lúc đấy, đồ ăn cậu đã đặt được giao đến.
Ian để đồ ăn trong phòng rồi đi lên sân thượng hút một điếu thuốc.
‘Chắc chắn phải có cách nào đó.’
Dù cậu không làm Nhãn cầu đang chết thì công xưởng vẫn là cần thiết để sử dụng giả kim thuật được viết trong ma đạo thư.
Cậu cũng không thể cứ loay hoay với những vật phẩm có thể làm không cần công xưởng mãi được. Để phát triển, cậu cần phải tạo ra những dụng cụ lợi hại hơn nữa và phải trở nên quen thuộc với ma pháp. Sự tồn tại của công xưởng không phải lựa chọn mà là bắt buộc.
‘Nếu bán những vật phẩm được làm ra thông qua giả kim thuật để kiếm tiền thì… mình sẽ dễ dàng bị lần vết ngược lại.’
Trong một thế giới tồn tại tổ chức như Cục Quản thúc đang tích cực hoạt động, lựa chọn không bán đồ và tăng nguy cơ dính vào chúng sẽ tốt hơn.
Hơn nữa, trong khi có nhiều vật phẩm giả kim có lợi cho con người, gấp đôi số đó là mấy cái gây hại. Nếu đưa những vật phẩm đó ra thị trường rồi ai đó mất mạng thì cậu sẽ không ngủ được vào ban đêm mất.
Dù có nói là chỉ bán những vật phẩm không gây hại đi nữa, ai mà biết được con người sẽ thay đổi thế nào cơ chứ. Cậu có thể bắt đầu bằng việc chỉ bán những vật phẩm tốt, nhưng sau khi được nếm mùi tiền, cậu có thể sẽ tung ra cả những thứ khác nữa mà.
Mấy tên nghiện cờ bạc có biết rằng mình sẽ trở thành nghiện không? Thay vì gia tăng số lựa chọn xấu thì tốt nhất là hoàn toàn không thử chút nào luôn. Tự tin thái quá là con đường nhanh nhất dẫn tới hủy diệt.
“...Hà.”
Ian thở làn khói vào không khí rồi dụi điếu thuốc vào tường. Cậu cầm theo cái cuống về và vứt nó vào thùng rác ở nhà.
‘Nếu từ bỏ đạo đức con người thì sẽ có rất nhiều cách để kiếm tiền. Cùng lắm thì có thể nhận ủy thác ám sát trên dark web. Còn về phương pháp thì cứ từ từ tìm hiểu cũng được.’
Nhưng cậu không muốn đi xa đến vậy.
Cũng chẳng phải vì cậu đặc biệt có đạo đức hay gì. Đó là bởi một khi đã vượt qua ranh giới đạo đức tối thiểu, cậu cảm giác là mình sẽ không bao giờ có thể quay lại nữa.
Một khi vượt qua ranh giới đó, cậu sẽ không bao giờ có thể bước vào lại thế giới ở bên trong ranh giới. Cậu sẽ mãi mãi là một kẻ ngoài cuộc, phải né tránh sự truy đuổi của Cục Quản thúc và đối mặt với sự cự tuyệt từ diễn đàn ma pháp sư.
Thiệt hại lớn hơn nhiều so với lợi ích đạt được. Còn chẳng đáng xem xét.
“Vậy thì phải làm gì đây nhỉ.”
Cuối cùng lại đi về điểm xuất phát.
Ian vừa thở dài thườn thượt vừa cắn một miếng bánh mì kẹp được giao đến. Khi cậu đang uống một ngụm americano được đặt giao chung, sự tồn tại của chuyên mục đột nhiên hiện lên trong đầu cậu.
Thường là một nơi toàn mấy bài viết không đâu vào đâu nhưng vẫn là một diễn đàn có nhiều điều hữu ích.
Với tâm lý biết đâu chừng, Ian đăng một bài viết lên chuyên mục để kiếm vài lời khuyên.
|
[Tiêu đề: Tôi muốn thử giả kim thuật nhưng phải làm công xưởng của ma pháp sư kiểu gì đây.]
[Ẩn danh]
Tôi đang định làm thứ gì đó với cánh tay Hachishaku-sama đã kiếm được lần trước, nhưng mà trong này lại ghi rằng tôi cần phải làm nó trong công xưởng vì việc này có thể sẽ thu hút ánh nhìn của những thực thể tà ác.
Nhưng mà vì không có tiền để làm công xưởng nên tôi đang bị kẹt ở đây.
Đau đầu kinh khủng, ai có mẹo nào không?
[Thích 0] [Không thích 0]
|
Sau khi đăng bài, cậu liền dọn dẹp đống đồ ăn mình vừa dùng xong. Khi cậu kiểm tra phần bình luận một lúc sau, một ma pháp sư với biệt danh quen thuộc đã phản hồi.
|
[Bình luận]
-Tên nghiện ma pháp quá mức: Nếu ma đạo thư đã cảnh báo đến vậy thì chắc đang định làm thứ mạnh lắm nhỉ.
ㄴẨn danh: Đó là một vật phẩm tấn công.
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Vậy thì bắt buộc phải chế tạo công xưởng. Nếu phớt lờ lời cảnh báo rồi thu hút sự chú ý của mấy thần bí như ác quỷ hay ác linh thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức kinh khủng.
|
Hoá ra các thực thể ác ý được nhắc đến trong ma đạo thư là ác quỷ hoặc ác linh.
‘Không, có lẽ không chỉ có mỗi hai thứ đó.’
Cũng có thể là Ngoại thần hay các tạo vật của họ, hoặc có lẽ là một thứ gì đấy được sinh ra không phải từ truyền thuyết đô thị hay truyện dân gian mà từ chính bản thân thần bí.
Trong tình cảnh vẫn chưa có phương thức tự phòng vệ nào đủ tốt thì chạm trán với những thực thể như vậy chẳng khác nào chết luôn.
Bây giờ là lúc cần phải suy nghĩ thận trọng.
|
-Ẩn danh: Vậy thì phải từ bỏ thôi. Tôi cần phải tiết kiệm tiền trước.
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Hừm.
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Nếu thật sự muốn thử nghiệm giả kim thuật đến vậy thì có muốn đến công xưởng của tôi không?
|
Một đề nghị bất ngờ. Ian gõ phản hồi với vẻ mặt bất ngờ.
|
ㄴẨn danh: Việc đó có ổn không?
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Chỉ cần không phải người xấu thì tôi chẳng có vấn đề gì cả. Đây cũng là cơ hội để tôi lần đầu tận mắt chứng kiến cách giả kim thuật hoạt động nên nếu giúp được thì rất sẵn sàng. Đây là lần đầu tiên tôi cho người khác vào công xưởng của mình, cơ mà đó cũng không phải là nơi tôi cần phải giấu đến thế.
ㄴẨn danh: Trước mắt thì tôi đúng là không phải người xấu đâu;;
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Đợi chút.
|
Nghiện ma quá nói vậy rồi viết một bình luận mới.
-Tên nghiện ma pháp quá mức: Mẹ đỡ đầu.
Mẹ đỡ đầu.
Quản lý của diễn đàn ma pháp sư, tương đương với quản trị viên của các chuyên mục.
Mẹ đỡ đầu ngay lập tức phản hồi khi được Nghiện ma quá gọi.
|
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Vâng, tôi có thể giúp gì đây?
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Tôi đang định mời ma pháp sư tân binh đến công xưởng của mình. Nếu tôi mới người đó đến thì có khả năng xảy ra rắc rối không?
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Đối phương được nhắc đến ở đây là người dùng ẩn danh sao?
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Đúng rồi.
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Xin hãy đợi một chút.
|
Khoảnh khắc Mẹ đỡ đầu viết vậy, Ian đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của ai đó đang nhìn cậu và giật mình.
Đó không phải là ánh nhìn ác ý. Thực chất nó hoàn toàn không phải là ánh nhìn thông thường.
Một ánh nhìn giống như đang cảm nhận hơn là nhìn bằng mắt thường.
Đó là ánh mắt nhìn thấu vào bên trong chứ không phải vẻ ngoài của con người. Quyển ma đạo thư ngay lập tức phản ứng với ánh mắt đó, nhưng Ian đã kiềm chế nó lại.
‘...Vậy là Mẹ đỡ đầu đã sử dụng ma pháp.’
Cậu theo bản năng nhận ra.
Vì đó là người đảm nhiệm vị trí đứng đầu diễn đàn nên cậu đã nghĩ rằng người đó sẽ có trình độ khá cao, thế nhưng cậu hoàn toàn không ngờ là họ có thể quét một đối tượng từ khoảng cách xa đến vậy.
Hơn nữa, người đó đã sử dụng ma pháp ngay lập tức mà không cần phải chuẩn bị gì. Điều này cho thấy không chỉ cấp độ mà còn cả mức độ thành thạo đáng kể trong ma pháp của đối phương.
Cũng không phải tự nhiên mà người đó là quản lý.
Ian lau mồ hôi lạnh ở trên trán và kiểm tra bình luận mới được viết.
|
-★Mẹ đỡ đầu: Về cơ bản là người tốt. Có vẻ là sẽ không có gì gây hại cho bạn đâu.
ㄴẨn danh: Bạn vừa dùng ma pháp đấy à?
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Ừm. Bạn có cảm nhận được ánh nhìn à?
ㄴẨn danh: Rõ mồn một như vậy thì giả vờ không biết còn khó hơn ấy.
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Tôi đã sử dụng khá kín đáo rồi mà bạn vẫn nhận ra, có vẻ là tài năng của bạn cũng khá đáng kể đấy. Dù cho không được chọn bởi ma đạo thư thì tôi nghĩ là bạn rồi cũng sẽ tìm được đường đến với ma pháp thôi.
|
Một lời khen bất ngờ. Ian bật ra một tiếng cười khô khốc.
|
ㄴẨn danh: Đó là một ma pháp thật sự rất khó chịu đấy.
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Cho tôi xin lỗi nếu bạn cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, về mặt cá nhân thì tôi có ý thức trách nhiệm rằng mình đang đảm nhận việc giữ sự an toàn cho các ma pháp sư Hàn Quốc, vậy nên tôi cần phải phân biệt giữa người tốt và người xấu.
Diễn đàn không phân biệt giữa tốt và xấu khi gia nhập, nhưng khi có những việc cần phải gặp mặt trực tiếp, tôi sẽ tự mình xác nhận sự an toàn thông qua việc kiểm chứng. Đó là bởi nếu đối phương gặp mặt là người xấu, những tình huống nguy hiểm có thể xảy ra.
Con người thường ít khi làm hại đến những người khác trong cùng cộng đồng nếu không có lý do, nhưng lúc nào cũng có trường hợp ngoại lệ.
Đó là vì sao bất cứ khi nào việc này xảy ra, tôi sẽ thông báo cho mỗi bên về khuynh hướng của đối phương và trao lại quyền quyết định có gặp mặt hay không cho từng cá nhân.
|
“Một lối tiếp cận hợp lý.”
Ian nhanh chóng hiểu được.
|
ㄴẨn danh: Trước mắt thì được rồi. Vậy chắc chắn tôi là một người an toàn rồi nhỉ?
ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Đúng vậy. Cậu vẫn chưa thực hiện hành vi phạm tội nào và khuynh hướng của cậu nghiêng về tốt hơn, nên là không có vấn đề gì cả. Trong trường hợp cậu thắc mắc thì ‘Tên nghiện ma pháp quá mức’ cũng là người tốt nên không cần phải lo đâu.
|
-Tên nghiện ma pháp quá mức: Nếu đã xác nhận xong rồi thì chúng ta chỉ còn việc hẹn ngày thôi.
ㄴẨn danh: Tôi thì lúc nào cũng được cả.
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Vậy thì gặp nhau vào thứ bảy này đi. Tôi sẽ gửi sẵn địa chỉ vào phần tin nhắn riêng, cứ đến vào khoảng thời gian mà bạn thấy tiện nhất. Tôi sẽ ở đó cả ngày.
ㄴẨn danh: OK cảm ơn nhiều nhé. Tôi cũng sẽ mang theo quà.
ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Hiểu rồi. Khi ấy gặp lại.
|
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó.
Ian vươn vai và thả lòng cơ thể trong khi nhìn chằm chằm vào khung cảnh mặt trời bắt đầu lặn bên ngoài cửa sổ.
‘Hôm nay là thứ sáu nên mình sẽ phải đi ngày mai.’
Cậu không cần phải đi làm bán thời gian nữa. Do cửa hàng tiện lợi đã bị phá hủy nên cậu tạm thời đang bị ép nghỉ.
Chủ cửa hàng tin rằng cửa hàng đã bị phá hủy bởi một nhóm khách say xỉn đến làm loạn.
Do camera an ninh đã gặp trục trặc khi dị thường xuất hiện khiến cho việc xác nhận chuyện đã hôm ấy là bất khả thi, ông ấy đã nghiến chặt răng, quyết tâm sẽ bắt được cho bằng được đám khách say rượu kia mà chỉ dựa vào lời nói của Ian.
Dù đáng tiếc nhưng thủ phạm có lẽ sẽ không bao giờ bị bắt.
Tinh.
Một tin nhắn được gửi đến trong khi cậu đang nghĩ vậy. Ian lập tức kiểm tra địa chỉ rồi khẽ cau mày.
“...Vậy là người đó ở Busan sao?”
Dòng địa chỉ dài hiện rõ dòng chữ Thành phố Busan. Với một người sống ở khu vực Gyeonggi như cậu thì đó là một khoảng cách khá xa.
Có vẻ là cậu sẽ phải đi tàu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
