Nhặt được ma đạo thư viết bởi Ngoại thần

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 17

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

1-100 - Chương 6: Tên nghiện ma pháp quá mức

Chương 6: Tên nghiện ma pháp quá mức

Con phố mưa lúc bình minh.

Ba người đàn ông và phụ nữ mặc vest đang chạy nhanh, mỗi người cầm một loại súng khác nhau.

“Phù, hà, hà…!”

Người đàn ông có vẻ là trẻ nhất giữa ba người thở hổn hển, quờ quạng tay chân một cách yếu ớt. Thấy vậy, người phụ nữ đá mạnh vào lưng anh ta và hét lớn.

“Tên khốn này! Đừng có mà dừng chạy! Lỡ như có dân thường bị thương vì chuyện này thì sao hả?”

“Hà, nhưng, nhưng mà, hà, em… không thở được…!”

“Im mồm và chạy đi! Trừ khi cậu muốn bị xoá ký ức rồi bị trừ khử!”

Người phụ nữ nghiến chặt răng trong khi cầm khẩu súng lục. Máu đang rỉ xuống từ phần đùi rách nhẹ của cô. Chiếc thẻ nhân viên đung đưa ngực cô khi cô chạy.

[Kim Yiseo]

[Cục Quản thúc Thần bí, Bộ phận Ứng phó Đội 3]

Cục Quản thúc Thần bí.

Một tổ chức chính phủ bí mật phản ứng với đủ mọi loại điều thần bí, sở hữu mức lương đáng kinh ngạc nhưng tương ứng với điều đó là môi trường làm việc khổ sở đến bất thường. Cũng không phải tự nhiên mà tỷ lệ tử vong vượt quá tỷ lệ thương tích.

Sống sót là bất khả thi nếu không có sức chịu đựng tinh thần vững chắc. Dù vậy, do một trong những điều kiện cơ bản để vào được Cục là chạm trán với thần bí ít nhất một lần, các đặc vụ thường sở hữu sức mạnh tinh thần cao.

Năng lực thể chất của họ cũng vô cùng ấn tượng.

Bộ phận Ứng phó Đội 3 cũng không phải ngoại lệ.

Mặc dù không có nhiều thành viên sở hữu năng lực đặc biệt, họ vẫn giữ tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tương đối cao.

Săn lùng và tiêu diệt một ‘Hachishaku-sama’ như hôm nay cũng chỉ là một ngày làm việc khác đối với họ.

Một thần bí đơn giản dễ hiểu không khó đối phó và cũng chẳng cần đến sức chịu đựng tinh thần cao. Một thực thể được sinh ra từ truyền thuyết đô thị mà sẽ tự mình biến mất chỉ với một phát bắn từ một loại đạn đặc biệt.

Một đối thủ hoàn hảo cho các tân binh làm quen. Đó là lý do vì sao Đội trưởng Đội 3 đã phái hai người khá lão luyện cùng với một tân binh đi săn Hachishaku-sama.

Và kết quả là đây. Con Hachishaku-sama đã trốn thoát bằng cánh tay và đôi chân dài của nó, và thành viên của Đội 3 thì bị thương. Thảm họa này đã xảy ra chỉ vì tên tân binh không thể bóp có vào giây phút quyết định.

“Khốn nạn.”

Kim Yiseo chửi thể trong khi ép đôi chân đau nhói của mình di chuyển.

Vết thương mà cô đã phải chịu khi bảo vệ tân binh. Nếu như cô đã không đẩy cậu ta đi thì đầu cậu ta đã bị xuyên thủng và lăn tròn trên đất rồi.

Cô đáng lẽ đã nên cứ để cho việc đó xảy ra. Như thế thì sau đó họ đã có thể xử lý thần bí một cách đàng hoàng.

Dù sao thì thằng tân binh chết tiệt kia có gì đặc biệt cơ chứ?

Kim Yiseo liếc nhìn người đàn ông đang tụt lại phía sau rồi nói với người đồng nghiệp đang chạy bên cạnh mình.

“Tôi sẽ đi trước. Lo cho con sâu kia đi.”

“Ổn không đấy? Chân của cô bị thương rồi mà.”

“Vẫn xoay sở được. Cho tôi mượn súng đi. Súng lục của tôi không có đủ hỏa lực.”

“À, được thôi.”

Người phụ nữ với tấm thẻ nhân viên ghi “Park Jiah” đưa khẩu shotgun của mình cho Kim Yiseo. Kim Yiseo thuần thục kiểm tra viên đạn được quấn bùa chú và nhai viên thuốc màu xám.

Ngay lập tức, năng lực thể chất của cô được khuếch đại vượt qua cả giới hạn. Cô đã tạm thời nâng cao hơn nữa năng lực thể chất đã được cường hóa thông qua một kỹ thuật hô hấp đặc biệt.

Sử dụng cái đó cũng đồng nghĩa với việc bị rách cơ bắp hành hạ mấy ngày sau, nhưng hiện tại thì cô không có lựa chọn nào khác. Cô cần phải truy đuổi dị thể nhanh nhất có thể để không gây ra thiệt hại cho dân thường.

“Tôi đi đây. Theo tôi thông qua thiết bị định vị.”

Kim Yiseo nói vậy. Jiah gật đầu rồi thành thục lấy ra một bảng điều khiển.

Vút!

Kim Yiseo lao đi. Chạy nhanh hơn cả những vận động viên điền kinh thông thường, cô đeo lên chiếc mặt nạ được treo ở hông.

Một chiếc mặt nạ được dùng để lần theo mùi hương của dị thường.

Do không có Park Jiah phụ trách việc truy lùng ở bên cạnh, cô phải tự mình tìm kiếm dị thường. Mặc dù vốn dĩ thứ này được thiết kế để giúp người dùng né tránh dị thường khi ở một mình, không có luật nào bắt phải sử dụng nó đúng theo mục đích vốn có cả.

“Phù!”

Cô quay phắt đầu về phía nguồn gốc của thứ mùi kinh tởm. Dấu vết mùi hương đi qua một con hẻm, dừng lại ở một cửa hàng tiện lợi rồi di chuyển vào con phố chật hẹp.

‘Cửa hàng tiện lợi?’

Tại sao đột nhiên lại là cửa hàng tiện lợi?

Khi bối rối quay đầu về phía đó, cô nhìn thấy một người đàn ông đang đứng trong cửa hàng.

May mắn thay có vẻ là anh ta không bị thương. Mặc dù cửa hàng tiện lợi đã trở thành một đống hỗn độn, trên người anh ta hoàn toàn không có tí máu nào.

Dù vậy, chắc chắn là anh ta đã chạm trán với dị thường.

Khi một người bình thường chạm trán với dị thường, chỉ có hai lựa chọn duy nhất. Xóa trí nhớ hoặc gia nhập Cục Quản thúc.

Cô sẽ cần phải nói chuyện với anh ta sau khi hoàn thành công việc.

Kim Yiseo vừa nghĩ vậy vừa xoay đầu. Đúng lúc ấy, cô phát hiện ra vết máu bắt đầu từ cửa hàng tiện lời.

‘...Máu?’

Còn chẳng cần phải kiểm tra xem đó là máu của ai. Chỉ riêng thứ mùi kinh tởm đã cho thấy nó thuộc về dị thường.

Bản thân việc có vết máu không hề kỳ lạ. Sau cùng thì chính Kim Yiseo đã bắn vào đùi Hachishaku-sama mà. Dĩ nhiên là máu sẽ chảy ra từ đấy rồi.

Dù vậy, lượng máu kia là quá nhiều để có thể chỉ là chảy máu thông thường.

Cứ như thể… cả một chi đã bị chém đứt vậy.

‘...Chẳng lẽ nào người đàn ông kia đã gây ra việc này?’

Không biết được. Tất cả những gì cô có thể chắc chắn là vết máu bắt đầu từ cửa hàng tiện lợi. Dị thường hẳn đã đi vào trong và bằng cách nào đó bị thương nặng.

“...”

Cô còn chẳng thể bắt đầu suy đoán lý do. Bản năng đang mách bảo cô rằng cần phải điều tra ngay lập tức.

Nhưng cô đã kìm hãm nó bằng lý trí.

Cô không được phép nhầm lẫn đầu là ưu tiên. Việc xử lý dị thường phải được đặt lên trước.

Một khi thiệt hại về dân thường xảy ra, sự việc sẽ trở nên cực kỳ phức tạp.

Kim Yiseo quay đầu và lần theo vết máu với khẩu shotgun sẵn sàng trong tay.

Nhờ có thiết bị ngăn chặn ánh nhìn từ bên ngoài, cô không cần phải lo về việc bị người dân phát hiện.

Tuy nhiên.

“...Tại sao người phụ nữ đó lại cẩm một khẩu shotgun vậy?”

Nó không đủ để đánh lừa mắt của một ma pháp sư.

***

[Tiêu đề: Hôm nay mới gặp được Hachishaku-sama]

[Ẩn danh]

Hôm nay tôi đang làm việc ở cửa hàng tiện lợi thì nó đột nhiên đi vào rồi tấn công, thế là tôi xé rời một tay của nó luôn.

Dạo này đang không biết phải lấy thịt dị thường ở đâu cho giả kim thuật thì lại gặp may.

Bây giờ có thể làm cả mấy thứ khác nữa rồi khà khà.

[Thích 3] [Không thích 0]

[Bình luận]

-(Biểu tượng Làm tốt lắm, ma pháp sư)

-Hachishaku-sama là con mồi dễ mà. Cơ mà chú là dân ma pháp hôm qua vừa mới đăng bài viết về việc mình là ma pháp sư tân binh à?

ㄴẨn danh: Chuẩn

ㄴKhặc khặc thế thì chuẩn bị đi, kể từ giờ là sẽ thực sự bị cuốn vào thần bí đấy.

ㄴẨn danh: Thật ra tôi cũng đã nghĩ rằng mình có thể sẽ chạm trán với thứ gì đó sớm thôi sau khi đọc bài viết của một người dùng chuyên mục là tân binh khác rồi mà. Chỉ có hơi bất ngờ khi nó lại xuất hiện ngay sau đấy thôi.

|

-Con bọ trong tai mi: Bất ngờ mà lại ngay lập tức xé toạc nó luôn à? Chú có tài năng hợp làm ma pháp sư lắm đấy.

ㄴẨn danh: Không, nếu không giết nó thì tôi chết chứ ai. Vậy thì phải giết chứ.

ㄴCon bọ trong tai mi: Thế có cảm thấy gì trước khi giết nó không? Kiểu như khoảnh khắc do dự mà người ta thường có trước khi giết một con vật ấy?

ㄴẨn danh: Hoàn toàn không có.

ㄴCon bọ trong tai mi: Đúng là trung bình ma pháp sư luôn khà khà

Ian gửi biểu tượng phù hợp để trả lời bình luận của Con bọ trong tai mi và ăn xong cơm nắm tam giác.

Buổi sáng sau khi kết thúc công việc bán thời gian.

Mặc dù có hơi mệt sau khi sử dụng ma pháp tái sáng tạo nhưng do cũng không đến mức không chịu được nên Ian đang lướt diễn đàn một lần cuối trước khi đi ngủ.

[Tiêu đề: Hãy cùng học về Hachishaku-sama mà tân binh mời gọi của chúng ta đã bắt được nào]

[Bậc thầy thuần hóa]

(Hình ảnh Hachishaku-sama)

Chính là đây, Hachishaku-sama. Trông sếch xy lắm đúng không?

Hachishaku-sama là một dị thường sinh ra từ truyền thuyết đô thị của Nhật Bản. Đặc điểm của nó là có cánh tay cùng đôi chân dài ngoằng và lực nắm khá đáng kể. Nó có thể bóp nát đầu của các con dân ma pháp mỏng manh chúng ta như bóp slime vậy đó.

Khi tấn công thì nó sẽ dùng răng để cắn, xé toạc bằng móng vuốt, hoặc là vung vẩy cánh tay như roi da.

Chẳng có đòn tấn công nào trong số này là không đau đâu nên nếu không muốn quay phim chia ly sướt mướt với tay chân của mình thì nhớ phải né tránh hết đấy.

Nhưng dù mạnh như vậy, Hachishaku-sama thực tế chỉ là một bia tập bắn khổng lồ nếu không bị đánh trúng thôi. Nó là con hàng hoàn hảo để thử nghiệm sức tấn công của mấy ma pháp mà ta mới học được.

Nó thậm chí còn gào lên ‘Aaah!’ nữa chứ, nên là cảm giác khi đánh trúng cũng sướng. Vì khả năng chịu đựng không mạnh nên nó cũng sẽ chịu đòn như một cô bé ngoan.

Do nó thường tấn công khi chạm mắt, ta có thể thắng dễ dàng bằng cách cứ thẳng tay ra đòn trước. Nếu bị tấn công thì nó sẽ bỏ chạy nên là hãy nhắm vào chân nhiều nhất có thể ấy.

Với mấy ma pháp sư học thuật điều khiển rối hay thuật chi phối thì hãy hành hạ nó một chút rồi thuần hóa. Để tham khảo thì chủ tus cũng đang làm như vậy.

(Hình ảnh Hachishaku-sama đang nằm run rẩy trên giường)

Nhìn xem. Không phải trông đáng yêu giống hệt một con chó to sao?

Tôi đã nhổ hết răng và móng tay nguy hiểm rồi, với cả còn cắt bỏ tay chân nữa, nên là an toàn lắm.

Thân nhiệt của nó cũng mát, nên là nếu cần một cái gối ôm mát mẻ vào mùa hè thì nhất định phải săn một con về chuẩn bị sẵn đấy nhé.

(Biểu tượng Ma pháp sư like)

[Thích 13] [Không thích 51]

[Bình luận]

-Ôi vãi lol bố làm con búp bê thú cưng chặt đứt tay chân gì thế vcl khà khà

-Mấy con này dễ giết lắm. Tôi cũng đã chạm trán vài con và đập hết tất cả.

|

-Trông kỳ quái thật sự, nhưng mà cũng khá kích thích…

ㄴ(Biểu tượng Ma pháp sư hỏi chấm)

|

-Ông cụ ngọt ngào: Thứ đó,,,,,,,,trông.khá.ngon đấy.

ㄴCon cá: Lão già… lão thật sự sẽ chết nếu thử làm chuyện đó với thứ kia đấy…

ㄴÔng cụ ngọt ngào: Nhãi.ranh! Mày.vẫn chưa.biết vị.của dị thường.rồi!

ㄴCon cá: Làm ơn cũng đừng ăn theo nghĩa đen luôn chứ…

|

-Sinh tố sữa chua dâu: Mày bị cái quái gì vậy, thằng bệnh hoạn điên rồ này. Cảm thấy đáng thương cho con Hachishaku-sama bị loại như mày bắt được kinh khủng.

ㄴBậc thầy thuần hóa: Đang ở trong giai đoạn phủ nhận trước khi lọt hố đây mà. Có vẻ cũng không còn nhiều thời gian nữa đâu, muốn tôi giới thiệu cho vài con dị thường đẹp trai không?

ㄴSinh tố sữa chua dâu: Mẹ mày.

ㄴ★Mẹ đỡ đầu: Ngôn từ mất kiểm soát. Cấm bình luận 3 ngày.

ㄴSinh tố sữa chua dâu: Ôi đt!

Một bài viết chẳng khác gì thứ mà một kẻ điên sẽ viết ra. Ban đầu Ian chỉ cười với vẻ cản lời, nhưng rồi đột nhiên một câu hỏi nảy lên và cậu để lại bình luận.

-Ẩn danh: Cơ mà có nhiều Hachishaku-sama à? Sao ai cũng biết về nó vậy?

ㄴBậc thầy thuần hóa: Những thực thể sinh ra từ truyền thuyết đô thị hay những câu chuyện ma sẽ gia tăng không ngừng chỉ cần vẫn còn thần bí tồn tại trên thế giới này. Chúng được sinh ra tại bất cứ nơi nào câu chuyện được biết đến.

ㄴẨn danh: À, vậy là Cục Quản thúc giết chúng để giảm số lượng à?

ㄴBậc thầy thuần hóa: Một phần là như vậy. Các ma pháp sư cũng săn lùng bọn chúng để thuần hóa hay dùng làm nguyên liệu ma pháp.

ㄴBậc thầy thuần hóa: Khoan đã, chú đã biết về Cục Quản thúc rồi à? Dù mới chỉ là tân binh?

ㄴẨn danh: Dù không biết chính xác tại sao nhưng tôi đã nhìn thấy một ai đó có vẻ là đến từ đấy.

Ian nhớ lại hình ảnh người phụ nữ mặc vest đeo mặt nạ đang cầm theo một khẩu shotgun trong khi chạy.

Cô ta nhìn kiểu gì cũng giống một đặc vụ được phái đi săn con Hachishaku-sama.

Trong các tác phẩm sáng tạo, những đặc vụ như vậy thường thuộc Cục Quản thúc nên cậu đã đoán đại rồi viết bình luận. Có vẻ là cậu đã đoán đúng rồi.

ㄴBậc thầy thuần hóa: Tạm thời cứ tránh xa Cục Quản thúc đi. Do ma pháp sư cũng làm việc với thần bí nên chúng khá dè chừng chúng ta. Nếu bị chúng phát hiện ra thì cũng không nguy hiểm, cơ mà phiền phức lắm.

ㄴẨn danh: Hiểu rồi, cảm ơn vì lời khuyên.

ㄴBậc thầy thuần hóa: Nếu biết ơn thì cũng làm cho bản thân một con búp bê Hachishaku-sama đi.

Ian chẳng thèm phản hồi lại bình luận và đặt điện thoại xuống.

‘Không thể loại trừ khả năng Cục Quản thúc sẽ đến tìm mình.’

Người phụ nữ đã lao qua con phố mưa. Nếu cô ta có trực giác tốt và biết quan sát thì sẽ nhận ra lượng lớn máu chảy ra của con Hachishaku-sama bắt đầu từ đâu.

Cô ta có lẽ sẽ không biết cậu là ma pháp sư nhưng cậu chắc chắn đã làm một điều đáng chú ý.

Cũng không biết được liệu bao giờ hay liệu họ có đến tìm cậu hay không, nhưng mà chuẩn bị trước cũng không thừa.

Với suy nghĩ đó, Ian trùm chăn lên người đi ngủ.

Thức dậy lúc quá trưa, cậu tắm rửa qua rồi ra ngoài một chút để mua một lá bùa trừ tà ở một nhà thầy cúng gần đó.

Nếu Cục Quản thúc có gửi ai đến thì cậu có thể khai qua loa rằng mình đã trừ tà dị thường bằng lá bùa.

Có chút sơ sài, cơ mà cũng chẳng còn cách nào khác.

Sau cùng thì người bình thường ngoài bùa ra thì cũng không có lựa chọn nào khác để đối đầu với dị thường. Họ đâu thể kiếm súng hay dao được.

Cậu không chắc liệu Cục Quản thúc sẽ tin mình hay không nhưng chỉ cần không có bằng chứng vật lý thì họ có thể sẽ bỏ qua thôi.

‘Điều quan trọng là không để lộ việc mình là ma pháp sư.’

Cậu chỉ vừa mới trở thành ma pháp sư. Cậu từ chối việc bị kéo vào mấy việc rắc rối.

Ian vứt bừa lá bùa vừa mua lên bàn, đặt giao đồ ăn về nhà rồi ngồi xuống ghế và mở quyển ma đạo thư.

Khối cầu được cất giữ cẩn thận đang lấp lánh sắc đỏ.

Mặc dù không phải chủ ý nhưng cậu đã có được nguyên liệu tốt, vậy nên bây giờ là lúc để thử nghiệm.

Cậu lướt qua phần giả kim thuật để xem có thứ gì ổn ổn hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

R.3434af22148da5fcfc033ebf8a401202?rik=YhDCJ7ToLIuyRg&riu=http%3a%2f%2fdown.humoruniv.com%2fhwiparambbs%2fdata%2feditor%2fthema2%2fe_s7065ed001_7d6f8be0ed5909882ec3e9712568a3d64d1401f7.jpg&ehk=Zi5RfMbjclhmsDxAwFgGWz1RzG91Z6Gv0V2aO6084Dg%3d&risl=&pid=ImgRaw&r=0