Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

179 899

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

298 2266

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

42 215

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

206 1665

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

45 149

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

105 876

[WN] Tập 5 - Chương 195: Phải Cố Gắng Để Không Đánh Mất!

Hôm đó công việc cũng kết thúc, sau khi Martina và Sophie cùng nhau ra về vì Sophie phải đến khách sạn Side, chúng tôi cũng quay lại ký túc xá ở phía sau chi nhánh. 

Sau khi giải tán, mọi người lại nhanh chóng tập trung ở phòng Erika. Và, như thường lệ, tôi lại thấy Erika đang nấu ăn và Adele đang "phụ giúp" dưới danh nghĩa quan sát.

"Erika, có nóng không?" 

"Hửm? Cũng không nóng lắm ạ, nhưng có chuyện gì vậy anh?"

Erika quay lại.

"Thật ra anh vừa làm một thiết bị làm mát để vượt qua mùa hè nóng nực, em thử xem." 

"Thiết bị làm mát ạ? Là loại nào vậy anh?"

Nghe Erika hỏi vậy, tôi đứng dậy và đặt thiết bị đã làm hôm qua xuống chân cô ấy. Về vẻ ngoài thì nó hoàn toàn là một chiếc quạt không cánh, vì khiếu thẩm mỹ của tôi bằng không nên tôi đã bắt chước một mẫu có sẵn.

"Lần trước anh đã làm máy sấy tóc rồi, đúng không? Đây là phiên bản thổi ra gió mát của cái đó."

Tôi vừa nói vừa bấm nút, một luồng gió nhẹ nhàng, khác với máy sấy tóc, bắt đầu thổi ra.

"Ồ! Mát quá!" 

"Mát thật." 

"Ể~, tôi cũng muốn xem! Cho tôi xem với~"

Leonora, người nãy giờ đang ngồi xem, cũng chạy lại và đặt tay vào.

"Ồ! Giỏi quá! Có nhiều nút ghê, cái này là gì vậy?" 

"Có thể thay đổi nhiệt độ và sức gió đó. Mới tắm xong thì gió mạnh sẽ tốt, còn lúc ngủ thì gió nhẹ sẽ tốt hơn, đúng không?" 

"Cậu Zieg giỏi thật đó. Đến cả những chuyện như vậy cũng nghĩ đến."

Thì, cái này là do mẫu có sẵn nên nó vậy, chứ không phải ý tưởng của tôi.

"Với lại, nó còn di chuyển để làm mát cả phòng nữa đó."

Tôi bấm nút, quạt bắt đầu đảo gió.

"Anh Zieg đúng là toàn làm ra những thứ tuyệt vời." 

"Đúng là thiên tài." 

"Nếu bán chắc sẽ thành đại gia nhỉ."

Tôi không cần tiền, rồi lại rước thêm phiền phức nữa.

"Cái này, mọi người có cần không? Tôi làm vì nghĩ không biết các cô có dùng đến không..."

Là Helen nói.

"Ể? Được ạ?" 

"Muốn, muốn!" 

"Không ngờ lại có ngày được nhận quà từ anh Zieg..."

Mắt của ba cô gái sáng lấp lánh. Đây là hiệu quả của việc hối lộ... à không, tặng quà sao.

"A, không, xin lỗi. Vì làm thử nên chỉ có một cái thôi, nhưng làm thêm thì nhanh thôi." 

"Em cảm ơn anh!" 

"Cậu Zieg tốt bụng quá~" 

"Reet có vẻ nóng hơn Kinh Đô, nên cái này giúp ích nhiều lắm."

Chỉ với một thứ vớ vẩn thế này mà cũng làm họ vui được à... Cuốn sách tán gái và Helen đúng là lợi hại. Có lẽ 50 điểm nhân cách đã không còn xa vời.

Sau đó, chúng tôi ăn tối, học bài, rồi trở về phòng. Vì đã để lại thiết bị làm mát ở phòng Erika, nên tôi bắt đầu làm thêm ba cái nữa cho Leonora, Adele và cho mình.

"Ngài Zieg, có vẻ họ rất vui, tốt quá ạ." 

"Ừ. Lần trước Leonora có nói từ góc độ người chế tạo, được nhìn thấy người khác vui mừng là một niềm vui, ta cảm giác đã hiểu ra một chút rồi."

Thấy họ vui mừng làm tôi cũng vui lây. Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ có cảm giác này.

"Ngài Zieg, đó không phải là niềm vui của một kỹ sư, mà là niềm vui khi thấy người thân của mình vui vẻ ạ." 

"Chắc là vậy."

Mà nếu khách hàng vui thì tôi lại chả thấy vui. Vì đã nhận được thù lao, và đó cũng là công việc.

"Vậy là ta đã tự tạo ra người thân cho mình." 

"Vâng, vừa là đồng nghiệp, vừa là đệ tử, nhưng có lẽ còn hơn thế nữa."

Hừm...

"So với ta nghĩ, hình như chưa có cảm giác gì đặc biệt hơn."

Chẳng có gì thay đổi so với trước đây cả.

"Ngài Zieg, xin hãy cố gắng để không bao giờ đánh mất điều này. Những điều như thế này, chỉ khi mất đi rồi người ta mới nhận ra sự quý giá của nó." 

"Ra là vậy. Giống như không khí à."

Bình thường khi hít thở thì không để ý, nhưng khi không thể thở được nữa thì sẽ thấy khổ sở.

"Về ý nghĩa thì vậy, nhưng xin ngài tuyệt đối đừng nói câu đó với ba chị kia. Bị nói ‘các cô giống như không khí’, chẳng ai thấy vui đâu ạ."

Công nhận nghe như một lời xúc phạm.

"Ta sẽ chú ý đến cách dùng từ. Nhưng mà, thế này thì lại càng không thể quay về Kinh Đô được nữa rồi."

Ngược lại, không được để chuyện đó xảy ra.

"Chẳng phải rất tốt sao ạ. Chúng ta hãy cùng nhau vui vẻ." 

"Ừ. Mùa đông thì làm thiết bị sưởi ấm nhỉ? Lò sưởi hoặc chăn điện." 

"Ngài chưa từng làm những thứ đó ạ?" 

"Vì ngươi ấm mà."

Tôi ngừng công việc, ôm Helen vào lòng. Ngoan, ngoan.

"Ngài Zieg cũng ấm lắm ạ~"

Helen trong vòng tay tôi vừa kêu gừ gừ vừa dụi mặt vào. Chà, dễ thương thật.

"Thôi, sau này sẽ làm thử vậy."

Cũng không tốn nhiều công sức.

"Hay là ngài thử làm những thứ mà phụ nữ sẽ vui xem sao?" 

"Chuyện đó thì không được. Vì ta không biết phụ nữ vui vì cái gì."

Nếu có chị em gái thì chắc đã khác, nhưng kiếp trước của tôi là con một, ngoài những chuyện cần thiết như công việc ra thì gần như không nói chuyện với phụ nữ. Tôi cũng không thường xem TV, nên không biết rõ ở kiếp trước có những vật dụng tiện lợi nào.

"Ngài cố gắng nhớ lại xem. Sẽ được cộng điểm đó ạ."

Cộng điểm thì cũng để làm gì chứ...

"Hay ngươi có biết không? Ngươi cũng là con gái mà." 

"Cá ạ!"

Helen giơ tay lên.

"Đúng là mèo." 

"Thì tôi là mèo mà."

Nếu hỏi Ernestine chắc chỉ có hạt óc chó hoặc phô mai. Dorothee thì là đồ lấp lánh.

"Thôi, nếu ta nhớ ra thì sẽ làm thử." 

"Vâng ạ... Hửm?"

Helen trong vòng tay tôi ngẩng mặt lên. Tiếng chuông cửa vừa reo.

"Lại... là điện thoại à?" 

"Có vẻ ngài nên mua một cái thật rồi ạ."

Vừa nghĩ hay là ngày nghỉ tới đi mua, tôi vừa đứng dậy đi ra cửa. Mở cửa ra, Adele đang đứng đó.

"Xin lỗi... lại là điện thoại à?" 

"A, không, không phải ạ. Anh cho tôi mượn Helen một chút được không?"

Hửm?

"Để làm gì?"

Thức tỉnh liệu pháp động vật à?

"Tôi muốn em ấy nghe tôi chơi violin một chút."

Là chuyện đó à...

"Cho Helen nghe à?" 

"Hôm qua, sau khi anh về, tôi có gọi Leonora đến nghe thử, nhưng cậu ấy chỉ trả lời qua loa là ‘Cũng được đó?’, nên tôi không tin được..."

Nếu Leonora đã nói vậy thì chắc là được rồi nhỉ? Mà, Helen cũng chỉ biết khen thôi.

"Helen, được không?" 

"Vâng ạ. Nhân dịp này tôi cũng muốn nghe thử." 

"Vậy à... thế thì, đây."

Tôi đưa Helen cho Adele.

"Vậy, tôi mượn một lát nhé."

Adele nói rồi đi lên lầu. Tôi quay lại xưởng và tiếp tục công việc. Tôi cứ thế âm thầm làm, rồi đặt một chiếc máy làm mát lên bàn.

"Ra là vậy. Đúng như lời Helen nói... Buồn thật."

Mất đi Helen, thật đau khổ... 

Trả lại đây, Adele.