Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

[WN] Tập 5 - Chương 199: Ngày Nghỉ

Tôi và Sophie vừa làm việc ban ngày, vừa lén lút làm thêm giờ vào ban đêm, cứ thế tiếp tục cho đến ngày nghỉ. Hôm đó, tôi dậy hơi muộn một chút, rồi như thường lệ qua nhà Erika để ăn sáng.

"Adele đâu rồi?"

Ở đây, ngoài Erika đã ăn sáng xong và đang uống cà phê, thì chỉ có Leonora đang ăn cùng tôi.

"Chị ấy ăn xong rồi về phòng ạ. Nghe nói là luyện tập violin."

Ra là vậy...

"Helen, Leonora, nói thật đi, Adele chơi dở lắm à?"

Người đã nghe Adele chơi violin chỉ có hai người này.

"Rất hay đó ạ." 

"Ừ, hay lắm. Dáng vẻ cũng đẹp nữa, trông rất ra dáng nghệ sĩ."

Hừm...

"Vậy thì cho tôi nghe đi chứ. Cô này vẫn như mọi khi, một người hay lo xa." 

"Từ xưa cậu ấy đã vậy rồi. Hay tự ti ở những điểm không ai ngờ tới, rồi đột nhiên lại trở nên tiêu cực." 

"Là một người khiêm tốn đó ạ."

Hừm...

"Thôi, cứ kiên nhẫn chờ vậy." 

"Em cũng muốn được nghe sớm, nhưng đành vậy thôi ạ."

Adele cũng có phần theo chủ nghĩa hoàn hảo, nên cũng đành chịu.

"Cậu Zieg, Sophie đâu rồi?"

Leonora hỏi.

"Đang ngủ. Con bé đó là trẻ con nên ngày nghỉ sẽ ngủ đến trưa."

Một phần cũng do làm việc khuya quá.

"Vậy à~. Cậu Zieg, rảnh không? Hẹn hò đi~" 

"Ừ. Hẹn hò mua sắm đi."

Bắt được đúng người rồi.

"Mua sắm? Mua gì vậy?" 

"Điện thoại. Gây phiền phức cho mọi người nhiều quá rồi."

Xin lỗi, xin lỗi.

"A, điện thoại à. Toàn người trong môn phái hoặc Trưởng ban gọi đến mà." 

"Ừ. Mà bọn họ lại không có ý thức, toàn gọi vào lúc đêm hôm."

Thiệt tình...

"Thôi nào, Tổng bộ bận rộn mà, có thể thông cảm cho họ được." 

"Chắc vậy. Leonora, cô có biết chỗ nào bán điện thoại không?" 

"Biết chứ. Điện thoại nhà tôi cũng mua ở đây mà." 

"Vậy nhờ cô dẫn đường nhé."

Trong lúc chúng tôi đang quyết định kế hoạch, chuông cửa reo lên.

"Khách à?" 

"Không biết nữa ạ."

Erika đứng dậy, đi ra cửa và mở ra. Đứng ở đó là Sophie, tóc tai bù xù, mặt mũi ngái ngủ.

"Chào buổi sáng..." 

"Chào buổi sáng. Anh Zieg nói cô sẽ không dậy trước trưa, nhưng cô dậy rồi nhỉ." 

"Không phải giường của mình nên tỉnh giấc sớm hơn... mà, cũng chẳng gọi là giường nữa."

Sophie bước vào phòng và ngồi xuống ghế. Erika liền đặt súp và bánh mì trước mặt cô ấy.

"Mời cô~" 

"Cảm ơn. Cô đúng là một người phụ nữ đảm đang."

Công nhận. Tích đức đến thế này, kiếp sau chắc chắn sẽ được sinh ra làm công chúa. 

(Nguồn: tôi, một kẻ kiếp trước sống không ra gì, kiếp này lại nghèo rớt mồng tơi và là trẻ mồ côi.)

"Đâu có đâu ạ. Mà, cô Sophie hôm nay định làm gì ạ?" 

"Chắc là học bài... à không, đã mất công đến một nơi xa thế này rồi... Zieg, dẫn tôi đi tham quan thị trấn một chút đi. Lần trước đến mà chẳng xem được gì cả."

Cũng muốn tích đức à...

"Được thôi. Vừa hay tôi cũng đang định ra ngoài với Leonora." 

"Là hẹn hò đó." 

"Ể... nếu là hẹn hò thì tôi xin kiếu." 

"Chỉ là đi mua sắm thôi. Leonora thích dùng từ 'hẹn hò' lắm."

Câu cá thì không nói, đến cả đi mua vặt cũng gọi là hẹn hò.

"Trai gái cùng nhau ra ngoài thì là hẹn hò rồi~" 

"Rồi rồi. Sophie, cứ ăn từ từ nhé." 

"Mọi người đúng là có cảm giác gia đình mạnh mẽ thật đó."

Mạnh mẽ à? Tôi chưa từng có một mối quan hệ đủ sâu sắc để nhận định điều đó, nên tôi không chắc nữa.

"Môn phái của chúng ta thì sao?" 

"Chắc cũng là một gia đình, ngoại trừ anh, Marie và tôi." 

"Therese và Knut cũng khó nói lắm."

Therese thì nhút nhát, lại sợ quý tộc. Knut thì ồn ào, hay đi trêu ghẹo con gái.

"Nghĩ lại, ngoài Chris ra chẳng có ai ra hồn cả..."

Gã đó cũng xem như người tử tế, nhưng linh thú Dorothee lại...

"Chris nghĩ mình là Trưởng ban kế nhiệm nên hành xử vậy cũng phải thôi." 

"Chắc vậy... Thôi, cảm ơn vì bữa ăn. Tôi đi chuẩn bị đây."

Sophie đứng dậy, vội vã rời khỏi phòng.

"Nhóm của các anh cũng có cảm giác gia đình rất mạnh mà." 

"Ừm. Cả cô Heidemarie, cô Therese, và cả anh Chris nữa, trông không khác gì anh chị em."

Vậy à?

"Tôi thấy có thân nhau đâu?" 

"Anh chị em thì vậy đó ạ." 

"Đúng thế."

Hừm...

"Vậy, các cô là chị em à?

Ai là sư tỷ, ai là sư muội?

"Là vợ chồng đó. Với có cùng một ông chồng nữa." 

"Chỉ có mình cô mới nghĩ ra những thứ tưng tửng đó thôi."

Sau đó, tôi vừa uống cà phê do Erika pha vừa đợi. Một lúc sau, Sophie đã chuẩn bị xong và quay lại.

"Erika, em thì sao?" 

"Em còn phải dọn dẹp, buổi chiều sẽ nấu ăn cùng chị Adele nên xin kiếu ạ."

Adele cũng cố gắng ghê.

"Tôi biết rồi. Vậy, tôi đi đây." 

"Mọi người đi cẩn thận ạ~"

Chúng tôi rời khỏi phòng Erika, đi dạo quanh thị trấn theo sự dẫn đường của Leonora. Ngoài công việc ra tôi ít khi đi dạo, nên cũng có những nơi lần đầu tiên được thấy, rất vui. Với lại, không hiểu sao cứ nhìn thấy biển là lại có cảm giác hoài niệm. Kiếp trước tôi gần như không đi biển, nhưng có lẽ vì xuất thân từ một quốc đảo nên mới có cảm giác quê hương này chăng.