Thân là Mị Nguyên Chủ, Lily có thể quay về Thuyền Mị Hải bất cứ lúc nào, tương tự, cô gánh vác tâm nguyện của vô số linh hồn Nguyền kiếm cơ, cô cũng có thể trực tiếp quay về nơi phát nguyên của Nguyền kiếm cơ.
Ở những nơi không bị không gian phong tỏa, hoặc không có các rào cản mạnh mẽ khác trong phần lớn Bất Dạ Hải, và hai nơi ở Thái Sơ Địa này, thông qua Reizuku - Hana Tamashii, Lily có thể cắt mở không gian, dùng oán niệm hoặc Mị ý hình thành một kênh không gian, tự do qua lại.
Chị Amaterasu có các Bản Nguyên Chủ bảo vệ rồi, tu hành trên Thuyền Mị Hải tạm thời hẳn là an toàn, thế là Lily đưa Shimizu, Uesugi Rei đến nơi phát nguyên của Nguyền kiếm cơ.
Mặc dù Haihime, Kuraizuki cũng là các Nguyền kiếm cơ, nhưng dù sao hai chị em đó cũng chưa đạt đến thực lực Đại Ngự Thần, không cần thiết, cũng khó mà chịu đựng được việc tu hành ở Thái Sơ Địa.
…
Trên mặt hồ như gương, những đoá Hồn liên nở rộ, đẹp như những ngọn đèn làm bằng ánh sao.
Trong trời đêm, một cánh cổng không gian toả ra oán niệm đỏ thẫm mở ra, Lily, Uesugi Rei, Shimizu, cùng nhau quay về.
Các cô chân đạp trên mặt nước, làm dấy lên những gợn sóng lăn tăn.
"Nơi này… chính là cố hương của Nguyền kiếm cơ sao?"
Không cần Lily nói thêm, Uesugi Rei và Shimizu, vừa đặt chân đến đây, đã có một cảm giác đặc biệt, tựa như lãng nhân phiêu bạt rèn luyện bên ngoài không biết bao nhiêu năm, đã quay về cố hương.
Các cô có thể cảm nhận được từ nơi sâu thẳm linh hồn, sự ấm áp và trang trọng như tìm về chốn nương thân.
Nơi phát nguyên của Nguyền kiếm cơ có dao động oán niệm mãnh liệt và các Hồn Võ Sĩ, Hồn Yêu, v.v. lảng vảng, đối với Nguyền kiếm cơ mà nói, đến nơi này như về nhà, không những không sợ mà còn cảm thấy an tâm, thân thiết, nhưng đối với những người khác, sẽ bị oán niệm ảnh hưởng mạnh mẽ, thậm chí linh hồn bị tổn thương, còn bị Hồn Võ Sĩ tấn công, vô cùng nguy hiểm, cho nên nếu không có đủ tu vi để chống lại oán niệm và sức ảnh hưởng linh hồn ở khắp mọi nơi này, các chị em không phải Nguyền kiếm cơ mà tiến vào đây là vô cùng nguy hiểm.
"Tham kiến Lily đại nhân."
Bên hồ, mấy chị em nữ võ sĩ Nguyền kiếm cơ quỳ xuống hành lễ.
"Em về rồi à?"
Yayoi Aya cũng từ bên bờ đi tới.
"Hai người chị em này, lần đầu gặp mặt."
"Các chị ấy là Uesugi Rei và Minamoto no Shimizu, là chị em của em."
Shimizu và Uesugi Rei khẽ hành lễ với Yayoi Aya.
Yayoi Aya đương nhiên có thể cảm nhận được thân phận của các cô, mỉm cười: "Chào mừng... về nhà."
Yayoi Aya đưa Shimizu, Uesugi Rei đi tham bái cội nguồn ban sơ, quan sát những bức bích hoạ của Ngự Nhất Tộc, các nữ tử áo trắng, và Nguyền kiếm cơ đầu tiên… Đối với Shimizu và Uesugi Rei mà nói, đây là sự gột rửa linh hồn, nhưng cũng như bụi trần lắng đọng, là chốn về của linh hồn.
Sau khi tham bái, Lily đưa hai chị đến nơi ở của mình trên núi, nơi đây, luôn lất phất mưa bụi, ba chị em cùng nhau che chung một chiếc ô. Trên đường núi, trong đình cổ, vị nữ tử kia vẫn ở đó ngóng trông, đối với cô ấy, e rằng thời gian đã không còn ý nghĩa.
Đến sân nhà của Lily, ba người bước từng bước nhỏ, guốc gỗ gõ lên phiến đá phủ một lớp nước mưa, bắn lên những hạt châu nhỏ, đến bậc thềm ở hiên nhà.
Lên đến nơi, Uesugi Rei gấp ô lại, dựa vào bên cột.
"Không ngờ, thân là một tộc bị nguyền rủa, nhưng lại vô cùng bất phàm ở đại thiên thế giới, khiến Thượng Thiên Ma cũng phải sợ hãi, mà đình viện nơi ở, lại giản dị, thanh u đến vậy." Uesugi Rei xuyên qua bức rèm mưa chảy róc rách dưới mái hiên, nhìn sân vườn hoang sơ, tự nhiên, cảm thán, không khí vô cùng trong lành, thấm đẫm nước mưa, khiến cô cảm thấy rất thư thái.
"Không hiểu vì sao, tôi lại thích nơi này đấy, hơn cả những cung điện hoa lệ kia." Shimizu quỳ ngồi trên sàn gỗ cổ xưa của bậc thềm, ngắm nhìn mưa bụi.
Có lẽ là ba chị em tâm linh tương thông, Lily đương nhiên cũng thích nơi này.
"Hôm nay chúng ta cứ nghỉ ngơi ở đây trước đi, bao năm chinh chiến sinh tử, gánh vác quá nhiều thứ, đối mặt với nguy hiểm quá sâu, quá nặng rồi… hôm nay, ở lại đây, nghỉ ngơi cho thật tốt." Lily nói.
Shimizu và Uesugi Rei cũng đều đồng tình, nơi này, tuy tiếng mưa rả rích, nhưng ngoài sân vườn hoang sơ, không có gì cả, ngược lại khiến lòng người thanh thản.
Lily mở cửa lùa, các chị em đi vào trong căn nhà cổ xưa, đơn giản, sân vườn này cũng không lớn, nhưng cũng có mấy gian nhà, vài căn phòng, và mấy dãy hành lang nối liền nhau, nhà và hành lang ở đây, mái đều lợp bằng cỏ tranh thật dày, nhưng lại càng khiến người ta cảm thấy thư thái.
Uesugi Rei và Shimizu ngồi đối diện nhau, trong căn phòng mở một nửa, hướng ra sân vườn mưa bụi, trước một chiếc bàn lùn.
Lily bưng trà đến, các chị em cùng nhau nghe tiếng mưa, uống trà, tình cảnh này, có lẽ còn hơn cả tiếng nhạc trời.
"Nếu có một ngày, chúng ta thật sự có thể không còn bị những tồn tại đáng sợ kia uy hiếp, có thể thật sự an ninh, chị thật sự muốn cứ như vậy, đơn giản ở lại đây. Dù cho không có biến động gì lớn, nhưng cũng sẽ không thấy nhàm chán, có lẽ mỗi một ngày, ngắm từng giọt mưa, từng ngọn cỏ, đều là một loại hạnh phúc." Uesugi Rei uống một ngụm trà thanh, nói.
"Ý cảnh ở đây, quả thực khiến người ta thoải mái, nhưng đôi khi, cũng nên ra ngoài dạo chơi chứt chứ? Đại thiên thế giới, triệu triệu chư thiên, rốt cuộc có bao nhiêu kỳ cảnh mà chúng ta không tưởng tượng nổi, lẽ nào không muốn đi xem à? Dù sao, chỉ cần không còn bị uy hiếp nô dịch, thời gian của chúng ta, là vĩnh hằng." Shimizu bưng tách trà bốc hơi nóng nhàn nhạt, nói.
"Em cũng muốn tĩnh lặng ở đây, sống không tranh với đời, nhưng đại thiên thế giới thần kỳ, lộng lẫy, cũng muốn ra ngoài xem một chút." Lily cười nói.
"Đó là lẽ dĩ nhiên, chị cũng chỉ là nhân đây cảm thán thôi." Uesugi Rei một tay chống sàn, ngả người ra sau, tóc dài xoã xuống, duỗi thẳng người và đôi chân dài, ngắm nhìn trời mây xám xịt, lại cảm thấy mình không thể nhìn thấu bất cứ điều gì: "Chỉ là... Lily, khi nào chúng ta mới thật sự đạt đến cảnh giới đó? Lẽ nào, chỉ cần triều đình do Thượng Thiên Ma khống chế còn tồn tại, chúng ta vĩnh viễn sẽ không có ngày đó sao?"
"Triều đình Bất Dạ Hải, nô dịch các thần chư thiên, áp bức, tuỳ ý chà đạp những người cầu Đạo, điều này quả thực là vô đạo, nhưng em cũng chưa từng nghĩ, sẽ tự mình đứng ra hàng đầu để lật đổ triều đình vô đạo, hắc ám, đi giải cứu cái gọi là triệu triệu chư thiên, các thần, chúng sinh. Em chỉ muốn bảo vệ chính mình, bảo vệ các chị em, vì điều này, ngay cả khi phải nhẫn nhục chịu đựng, chỉ cần không chạm đến giới hạn của chúng ta, em cũng có thể nhẫn nại, khuất phục. Tuy nhiên, ngay cả nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy, cũng không làm được." Lily hai tay nắm chặt váy trên đầu gối.
"Bọn chúng... sẽ không tha cho em. Cũng sẽ không tha cho các chị, không tha cho Tam Giới và tất cả những gì liên quan đến em. Thế nhưng, bảo em vứt bỏ tôn nghiêm của mình, quỳ xuống trước mặt đám người kia, không biết liêm sỉ mà hầu hạ bọn họ, lấy lòng bọn họ để đổi lấy sự yên ổn tạm bợ, điều này em tuyệt đối không thể đồng ý! Lùi một vạn bước mà nói, ngay cả khi thật sự vứt bỏ tôn nghiêm của nữ giới, cuối cùng cũng không thể bảo vệ được các chị, không thể bảo vệ được mọi thứ. Chúng ta, không còn lựa chọn nào khác. Kẻ thù thật sự của chúng ta, rốt cuộc là ai? Tồn tại đáng sợ đang ẩn nấp trong bóng tối, thèm muốn em, rốt cuộc là một, hay là rất nhiều? Bây giờ, em vẫn không biết gì cả, hiện giờ, em đã có năng lực tự bảo vệ và một số phương pháp nhất định, đã đến lúc, phải điều tra rõ tất cả." Ánh mắt Lily kiên định.
