Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Quyển 16 - Ōmikami - Chương 196 - Tạm Nghỉ Trong Mưa

“Ta nói rồi mà, chúng ta cũng đừng chỉ đứng mãi ngoài hiên nữa, mau vào trong nhà thôi,” Amaterasu nói.

“Cũng phải ạ,” Ayaka mỉm cười chín chắn.

Các chị em lần lượt đứng dậy, có người tay trong tay, cùng nhau tiến vào trong. Tự nhiên là không ai muốn ngồi ở chính đường, tất cả cùng theo Amaterasu đi qua dãy hành lang, đến hậu viện.

Hậu viện có một khu vườn vô cùng tao nhã, tự nhiên. Trong vườn, mưa rơi tí tách trên những tán lá cây, một guồng nước đá nhỏ không ngừng xoay chuyển, mặt ao nổi lên vô số gợn nước, mấy đóa sen trắng ung dung nở rộ.

Khu vườn tuy không lớn, nhưng dưới màn mưa lại tràn đầy sức sống, mang một ý cảnh khác biệt.

Ngồi ở nơi này, không khỏi khiến lòng người cảm nhận được vẻ đẹp của thế gian.

Có thể bảo vệ được một thế giới như vậy, thật sự là một điều may mắn, càng khiến các chị em cảm thấy phải trân quý hiện tại, trân trọng những gì trước mắt.

Lily nhìn cơn mưa tí tách ngoài cửa sổ, nói: “Shiu, ra ngoài xem thử tình hình xung quanh Hanachirusato thế nào, các lộ quân Thiên Nữ đã được thu xếp ổn thỏa chưa.”

“Vâng,” Shiu đáp, dù trong lòng có chút thất vọng, cô vốn muốn ở cùng Lily thêm một lát nữa.

“Yoruko, Chiya Kasumi, hai ngươi cũng đi cùng con bé đi. Việc nghỉ ngơi của các Thiên Nữ nhất định phải sắp xếp cho tốt, mọi người đều đã rất vất vả rồi. Phiền cả Bishamonten, cũng đi đốc thúc việc phòng bị xung quanh,” Amaterasu nói.

“Chị nói đúng lắm. Tuy Tam Giới hiện nay đã không còn tồn tại nào đáng gọi là đối thủ của chúng ta, nhưng giờ ai nấy đều đang trong giai đoạn hồi phục sau đại chiến, bên ngoài Hanachirusato vẫn còn là một vùng hỗn loạn, việc phòng thủ canh gác vẫn cần phải tăng cường. Không sợ cường địch, chỉ sợ bất trắc,” Lily nói.

Thế là Bishamonten dẫn họ đi tuần tra bốn phía, sắp xếp các công việc phòng bị.

Tuy với thực lực của Lily, chỉ cần mở thần lực ra là có thể bảo vệ cả Hanachirusato, nhưng tinh thần của cô đã ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, cô là người cần nghỉ ngơi nhất. Thiên hạ tuy còn rối ren nhưng đã không còn mối đe dọa lớn nào, nếu không có chuyện gì to tát, việc phòng bị ở đây cứ giao cho các Thiên Nữ bình thường là được.

Tiếng mưa rả rích, các chị em ngồi trong nhà, ngắm nhìn cảnh mưa, cuối cùng cũng có được sự thư giãn và nghỉ ngơi đúng nghĩa.

Lily tuy trong lòng vẫn còn vài thắc mắc, ví như làm thế nào mình lại đến được một thế giới khác, nhưng những chuyện này, hẳn là chị Amaterasu đều biết cả, chỉ là bây giờ không phải lúc để hỏi, sau này hỏi lại cũng không muộn.

Bây giờ, cô chỉ muốn yên tĩnh, nghỉ ngơi thật tốt, dù không làm gì cả, chỉ cần được ở bên mọi người là đủ rồi.

“Lily em xem, ao nước mênh mang, trên đó những đóa hoa trắng muốt đang nở rộ, được mưa gột rửa lại càng thêm trắng trong. Tuy không thể so với sự hoa lệ của Ngự Linh Cung, nhưng lại giản đơn đến thuần khiết, chẳng phải rất đẹp sao?” Amaterasu ngồi bên cạnh Lily, nói.

“Thì ra chị cũng thích vẻ đẹp giản đơn tao nhã thế này ạ? Em còn tưởng trong lòng chị chỉ có Tam Giới bao la và chúng sinh muôn loài thôi chứ…” Lily cảm nhận làn gió mát lạnh mang theo hơi mưa, khẽ nheo mắt, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

“He he he, em gái, lời này của em, là đang oán trách chị đây chỉ một lòng nghĩ đến thế gian mà không đủ quan tâm đến em sao?” Amaterasu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài mượt mà của mình, nói.

“Ể? Lily không có ý đó, huống hồ, Đại Thần Amaterasu mà không ôm mộng thiên hạ, vậy chẳng phải đã thành hôn quân rồi sao?” Lily vội nói, cũng không muốn vô cớ chọc giận chị mình.

“Ha ha ha, hôn quân à?” Amaterasu lại dịu dàng khẽ vén một lọn tóc của Lily, rồi để nó buông xuống mềm mại, “Sớm biết vậy, làm một hôn quân ngày ngày sớm tối bên cạnh mỹ nhân, không màng thế sự, cũng không tệ nhỉ. Tam Giới là gì, quyền thế là gì, quỷ thần là gì, cứ mặc cho tên Susanoo kia tranh giành hết đi là được.”

Lily bị chị vén tóc, mặt có chút ửng đỏ, khẽ nghiêng đầu đi, có lời muốn nói nhưng lại không nói ra. Nếu chị là hôn quân, vậy chẳng phải cô đã trở thành… kẻ mê hoặc quân vương rồi sao.

“Amaterasu Điện hạ, lời này e là không đúng rồi ạ.” Ayaka lại cúi người nói, “Thiên hạ, quyền thế, bảo vật có thể không tranh, nhưng Susanoo có lẽ còn dễ nói chuyện, chứ thuộc hạ của hắn, đám ma quỷ kia sao có thể vì vậy mà thỏa mãn. Chúng sẽ càng muốn nô dịch chị em Thiên Nữ chúng ta, bắt bớ mỹ sắc. E rằng ngay cả các Thần Tướng chúng tôi, nếu không phản kháng, cũng sẽ bị chúng bắt đi, hậu quả không dám tưởng tượng… Thế giới này, không phải chúng ta muốn chỉ lo cho riêng mình là có thể yên ổn được đâu ạ.”

“Ha ha ha, Ayaka, em nói tự nhiên là không sai.” Amaterasu dịu dàng cười, “Lại đây, đến gần một chút, để ta ngắm nhìn em kỹ một chút.”

“Ể?” Ayaka ngẩn ra, tim bất giác đập nhanh hơn, nhưng lệnh của Đại Thần Amaterasu sao dám không tuân, bèn tiến lên, đến bên cạnh cô.

Amaterasu lại đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Ayaka, ngón tay khẽ xoay một vòng trong lòng bàn tay. Một luồng dao động ấm áp và không thể tưởng tượng nổi từ lòng bàn tay truyền vào khắp cơ thể Ayaka.

Ayaka cảm thấy cả người mình nóng lên mấy phần, luồng dao động ấy dường như rung chuyển mọi ngóc ngách trong cơ thể cô, chảy đến đâu là rung động đến đó, có những nơi, sao có thể chống đỡ nổi?

Cô bất giác đỏ mặt, hơi thở cũng trở nên có phần gấp gáp. Nhưng giữa các chị em, sao cô có thể thất thố được, muốn nói nhưng nhất thời không dám mở miệng, sợ phát ra âm thanh kỳ lạ, chỉ có thể khẽ mím môi, hai chân khép chặt, im lặng chịu đựng, không muốn để ai nhìn thấy.

Phải biết rằng, Ngự Nữ Chi Đạo này chính là do Amaterasu truyền thụ cho Lily. Lily tuy đã luyện thành tam trọng nhưng vẫn chưa đạt đến cảnh giới đỉnh cao, càng không thể nào so bì được với Amaterasu.

Nữ thần Amaterasu chỉ khẽ nắm tay Ayaka một chút, đã điều khiển khiến cô rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, vô cùng khó xử.

Người khác có thể không chú ý, nhưng Lily tâm tư nhạy bén thì nhận ra, chị mình thật lợi hại… chỉ là linh thể đã có thể nắm giữ mọi thứ, giờ đây, đối diện với bản tôn của chị, Lily bắt đầu lo lắng, không biết đến lúc đó, mình có thể ứng phó nổi không…

Amaterasu lại như thể không có chuyện gì xảy ra, nắm tay Ayaka, nói: “Ayaka, em đã phá hỏng cảnh sắc rồi, chẳng lẽ không biết ta chỉ nói đùa thôi sao? Thân là chủ thần Tam Giới, chẳng qua cũng chỉ là một chút cảm khái mà thôi…”

Amaterasu có chút bất đắc dĩ nhìn lên bầu trời xám xịt.

“Ayaka thất lễ, mong Đại Thần Amaterasu cho chuộc tội,” Ayaka bừng tỉnh, vội vàng nhận lỗi.

“He he, Ayaka em gái à, nhận lỗi thì được, nhưng thái độ hình như vẫn chưa đủ thành khẩn thì phải nhỉ?” Kimiko ở bên cạnh cố ý trêu chọc.

“Ể? Sao lại không đủ thành khẩn chứ?” Ayaka ngẩng đầu nghi hoặc, cảm thấy có điềm chẳng lành.

“Ồ? Kimiko, em có ý gì hay à, cứ nói ra xem nào?” Amaterasu hỏi, vẻ mặt rõ ràng là đã hiểu ra mà không cần câu trả lời.

Kimiko đương nhiên bắt lấy cơ hội, liền nói: “Nếu Ayaka đã thất lệ, vậy dĩ nhiên phải phạt em ấy rồi.”

Ngực Ayaka không khỏi phập phồng rõ rệt, mình đúng là lắm lời thật.

“Ể?” Lily nói, “Đều là chị em một nhà cả, chỉ là một câu nói thôi mà, phạt thì không cần đâu nhỉ?”

“Xì, ý của chị Kimiko đâu phải là muốn trừng phạt nghiêm khắc gì chị Ayaka đâu,” Nanako nói với vẻ tinh quái.

“Đúng, đúng, giữa chị em với nhau, không cần phải làm thật, nhưng cũng không thể không phạt phải không?” Ngay cả Kaguya vốn ít lời cũng bồi thêm một câu.

“Theo tôi thấy, hay là phạt chị ấy nhảy một điệu đi,” Shimizu đột nhiên lên tiếng.