Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Quyển 18 - Bất Dạ Hải - Chương 117 - Quyết Tâm Của Indra Gyōko

Khe suối tuy nằm dưới Bất Dạ Hải, nhưng giữa nơi sâu thẳm này cũng có một vài đóa hoa kiên cường nở rộ, tỏa ra ánh sáng thanh u trong suốt lấp lánh.

Lily và Gyōko dạo bước giữa chúng, đi lên cây cầu gỗ cũ kỹ, nghe tiếng suối róc rách, cũng có thể cảm nhận được một vẻ đẹp cô tịch ẩn mình trong góc khuất.

"Xuất thân từ một tộc chuyên về chiến đấu, cho dù là phụ nữ cũng sinh ra để chiến đấu. Nếu mà so với đám đàn ông trong tộc ta, thì cũng chỉ thêm trách nhiệm sinh con nối dõi mà thôi." Gyōko đứng trên cầu gỗ, nhìn dòng suối nhảy múa sóng u u trong thung lũng.

"Gyōko đại nhân, hóa ra cũng giống như A Tu La Nghiệp Nguyên, là một tộc sinh ra để chiến đấu sao ạ?" Lily tiến lên hỏi.

"Không." Gyōko quay người lại, một tay nắm lấy tay Lily, tay kia lướt từ môi cô xuống, qua cổ, đâm sâu vào vị trí ước chừng là trái tim cô. Đương nhiên, chỉ là làm cho bộ kimono của Lily lõm sâu vào mà thôi.

"Asura chiến đấu vì bản thân họ, họ cuồng bạo, phản nghịch, tự do, còn chúng ta, chúng ta chiến đấu để bảo vệ. Bất kỳ kẻ nào âm mưu chống lại chủng tộc tối cao kia của Đại Phạn Thiên đều sẽ phải đón nhận nhát đao hành quyết vô tình của chúng ta. Lynne à, theo lẽ thường mà nói thì, lẽ ra ta nên là người đầu tiên bắt em vào nhà tù mới phải."

Đối với thân phận của Indra Gyōko, Lily đã sớm có chút nghi ngờ. Một siêu cường giả như vậy không thể nào chỉ là người bảo vệ một khe suối nhỏ bé này được, cô ấy không phải là đại năng giả ẩn thế thì cũng là một nhân vật cực kỳ quan trọng của Bất Dạ Hải.

Hơn nữa, rất có khả năng là người phe triều đình.

“Gyōko đại nhân, tộc của ngài đang bảo vệ là ai vậy ạ?” Lily hỏi.

Trong khoảnh khắc này, ánh mắt Gyōko có một thoáng ngưng trệ.

Nhưng sau đó cô lại kéo Lily đi qua cầu gỗ, đến một ngôi đình cổ ở bờ bên kia khe suối.

“Lynne à, ta thích nơi này.”

“Nơi đây quả thực có một vẻ đẹp thoát ly thế tục, thích hợp để tự thưởng thức một mình.” Lily nói.

“Tự thưởng thức một mình sao? Ha ha.”

Gyōko một tay ôm chầm lấy Lily, đôi chân dài thon đẹp áp vào bụng dưới của cô. Lily đột nhiên bị ôm như vậy cũng khẽ run rẩy. “Lynne, ta thì hy vọng em sẽ hỏi ta, rằng ta muốn bảo vệ ai, chứ không phải tộc của ta.”

“Như vậy thì, ta có thể cho em câu trả lời rằng...”

“Ta muốn bảo vệ em.”

Nói rồi, tay Gyōko dùng sức hơn, cộng thêm tác dụng của chân, khiến Lily suýt nữa không nhịn nổi.

Cô thở hổn hển, muốn đẩy Gyōko ra nhưng lại không làm được, không chỉ vì sức mạnh thống trị của Gyōko, mà dường như cô đã nhìn thấy bí mật trong ánh mắt đó.

“Gyōko đại nhân… đừng như vậy… Lynne cảm ơn người đã cứu em, lại còn truyền cho tôi Hồn Bí Pháp, nhưng mà…”

“Ở chỗ ta, không có nhưng mà.” Gyōko không cưỡng hôn Lily, cũng chỉ vì cô cảm thấy như thế này thú vị hơn.

"Lynne, còn nhớ lời ta nói với em trước đây không? Tuy chỉ là tu luyện thức thứ nhất, nhưng đối với một nữ tử mà nói, đó cũng là bỏ ra rất nhiều, rất xấu hổ phải không? Sao ta có thể chiếm tiện nghi của em vô ích được chứ? Ta sẽ chịu trách nhiệm với em." Gyōko kề sát mặt Lily nói.

Khí tức nữ tính bẩm sinh mang theo uy áp khiến người ta thần phục tỏa ra từ người cô ấy làm Lily run rẩy dữ dội hơn, cô đang cố hết sức giữ vững bản thân để chống cự, nhưng điều đó không hề dễ dàng gì. Tuy nhiên, sức chịu đựng của Lily cũng đã không còn là cô của quá khứ nữa.

"Gyōko đại nhân, tu luyện là đôi bên tự nguyện, lại là đại cơ duyên cho Lynne, em phải cảm ơn người mới đúng, hà cớ gì phải nói đến chuyện chịu trách nhiệm? Lynne không hề cảm thấy mình bị thiệt gì cả." Lily quay mặt đi nói.

Cứ ngước nhìn mặt cô ấy gần như vậy, Lily sợ cô ấy sẽ trực tiếp hôn xuống, mà đến lúc đó mình lại không đủ kiên quyết để chống cự.

"Ha ha ha, thật sự là không bị thiệt sao." Gyōko đột nhiên nắm lấy tay Lily, vặn ngược ra sau, một tay đẩy cô ép vào cột gỗ của đình nghỉ mát, bản thân thì áp sát Lily từ phía sau. "Đôi khi chị cảm thấy, có phải em hơi hạ tiện không nhỉ?"

"Hả? Gyōko đại nhân đang nói gì vậy? Lời này thật quá đáng!" Lông mày Lily nhíu lại, nghiêm giọng chất vấn.

“Vậy sao?” Lồng ngực Gyōko ép lên vai Lily, dùng cằm vén một ít tóc dài trên vai ra, thì thầm bên tai cô: “Rõ ràng đã bị chị coi như Lăng Cơ, thực hành thức thứ nhất cho chị đây nhiều lần như vậy, còn nói mình không bị thiệt à? Em có đứng được lần nào không? Lần nào mà em chẳng phải quỳ?”

Gyōko hôn mạnh lên tai Lily như đang chất vấn. “Ngay cả chị cũng thấy ngại thay cho em đấy, không lẽ em còn cảm thấy lòng tràn đầy vui sướng, cảm thấy đúng ý mình rồi đấy chứ?”

“Lời này của Gyōko đại nhân không nghĩ sẽ làm tổn thương người khác sao?” Mặt Lily đỏ bừng, thở hổn hển mà nghiêm nghị nói.

Chát!

Gyōko đánh lên cặp mông tròn trịa cao vút của Lily. “Gọi chị!”

Lily lại mím chặt đôi môi anh đào, không đáp.

“Hừ, còn giả vờ với chị sao? Chẳng lẽ em thật sự muốn nếm thử thủ đoạn ép buộc của chị à?” Gyōko uy hiếp một cách mạnh mẽ mà dịu dàng bên tai Lily.

“Gyōko đại nhân hiểu lầm em nhiều quá rồi. Lynne sở dĩ lựa chọn tu luyện thức thứ nhất cùng ngài, một là vì tu hành của bản thân, hai là để báo ơn mà thôi.”

“Chậc, em nói lời này ai mà tin được cơ chứ?” Bàn tay Gyōko lướt qua nách, trực tiếp nắm lấy ngực Lily.

“A… đại nhân… xin hãy dừng tay…”

“Em không đồng ý để chị chịu trách nhiệm với em thì đừng hòng rời khỏi khe suối này.” Gyōko quả quyết nói, bàn tay kia lại không hề dừng lại.

Điều này khiến Lily rất khó giữ được bình tĩnh để suy nghĩ, trong cơn mê ly, cô chỉ có thể miễn cưỡng nghĩ, tạm thời ở lại đây tu luyện cùng Gyōko cũng chưa hẳn là không được, nhưng các chị em của mình thì sao? Cô phải rời khỏi đây.

“Gyōko đại nhân, tại sao cứ phải như vậy? Lynne biết ơn người, cũng rất kính mộ người. Nếu đại nhân có chuyện gì phân phó, Lynne chắc chắn bằng lòng dốc toàn lực. Nhưng Lynne thật sự không cần đại nhân chịu trách nhiệm…”

"Muốn biết tại sao không?" Gyōko đột nhiên lật tay, một sợi dây thừng bảo vật hiện ra, trói hai tay Lily vòng qua cột gỗ trong đình nghỉ mát.

“Gyōko đại nhân, người định làm gì vậy?” Tuy Lily biết rõ, nếu Gyōko thật sự muốn làm gì mình thì dù cô có thế nào cũng không chống cự nổi, nhưng cô ấy thật sự mạnh mẽ quá mức rồi, cô vẫn cảm thấy lo lắng.

Chẳng lẽ cái gì đến rồi cũng sẽ đến sao?

"Hừ hừ hừ, gọi ta là chị đi, ta sẽ nói cho em biết." Gyōko hôn nhẹ lên má Lily một cách yêu chiều, nhưng lại đánh mạnh một cái.

Lily không còn cách nào khác, dù sao ý nghĩa của từ "chị" cũng có thể có nhiều loại, thế là cô ngoan ngoãn chấp thuận: "Chị Gyōko..."

Không đợi Lily nói xong, Gyōko phà một hơi ấm áp bên tai cô, hai tay lại tùy ý chiếm hữu Lily, nói: "Biết không, phụ nữ tộc ta bất kể mạnh mẽ đến đâu cũng chẳng có chút tự do trong hôn nhân nào cả. Phụ nữ tộc Indra chỉ có thể gả cho đàn ông cùng tộc, để giữ gìn sự tinh khiết vĩnh hằng của huyết mạch. Muốn gả cho người đàn ông ngoại tộc mình thích... hoặc là cưới người phụ nữ mình thích, đó là điều cấm kỵ. Tuy nhiên, thực lực của nữ tử tộc ta quá mạnh mẽ, cho dù có kết hôn mà muốn sinh con nối dõi là cực kỳ, cực kỳ khó khăn."

"Lời chị Gyōko nói, là lần đầu tiên Lynne nghe thấy. Chỉ là, bây giờ dù chị nói với em những điều này..." Nữ tử tộc Indra mang thai cực khó, lại còn phải giữ gìn huyết thống tinh khiết, thì liên quan gì đến mình chứ? Lily còn không phải người cùng tộc với họ.

"Lynne..." Gương mặt Gyōko áp lên vai Lily từ phía sau, kề sát vào gò má nóng bỏng mềm mại của cô. "Indra Gyōko ta coi những quy tắc vạn cổ đó như cỏ rác. Đàn ông tộc Indra đã sớm sa đọa suy tàn rồi, không một ai đáng để ta coi trọng! Ta không chỉ muốn cưới em, mà còn muốn em... sinh con nối dõi cho ta."