Ayaka biết chuyến đi này chắc chắn sẽ không dễ dàng gì, cũng không phải không thể cân nhắc tầm quan trọng của nhiệm vụ của Lily và sự coi trọng của Lily đối với sự an toàn của bản thân họ.
Nhưng cô không muốn chỉ là người phụ nữ được Lily âm thầm bảo vệ, trốn trong thành chờ Lily cung cấp mọi thứ, cô muốn đi trên con đường của riêng mình, cô muốn tự mình lựa chọn.
Nơi đây đã không còn gió tuyết.
Dưới tán cây cổ thụ trong rừng núi, lửa trại đang cháy.
Hùng quỷ Tu La, mấy nữ võ sĩ Tu La ngồi quây quần bên đóng lửa.
Ayaka đứng trên một gốc cây lớn, tay cầm cành cây, nhảy vũ điệu của vu nữ.
Có lẽ thực lực của cô không đáng nhắc tới trước mặt những cường giả đạo tiêu này, nhưng điệu múa của cô lại khiến những Tu La một lòng lao vào chiến đấu, linh hồn vừa bị dụ dỗ lại vừa được thanh tẩy.
Ngay cả mấy nữ võ sĩ Tu La cũng bị mê hoặc. Khác với nữ tử tộc La Sát, nữ tử tộc A Tu La rất ít khi có tình yêu đồng giới, nhưng lúc này, những nữ võ sĩ này tựa như đã nảy sinh những ý nghĩ chưa từng có trong vô số năm qua.
Điệu múa của Ayaka trưởng thành hơn Lily, sự e lệ mạnh mẽ bẩm sinh đó lại đang bay lượn, nở rộ theo điệu múa của cô.
Ayaka có thể cảm nhận được dao động linh hồn mạnh mẽ của những người đang xem, vì vậy cô cũng sẽ đắm chìm trong đó, cô là một vũ công trời sinh.
Nhảy đến đoạn cao trào, Ayaka xoay tròn, bộ trang phục vu nữ hóa thành những luồng khí xoáy bay tứ tán, để lộ ra bộ vũ y hở hang Ame-no-Uzume của cô, nhảy lên điệu Thiên Mị Vũ.
Trong khoảnh khắc này, khiến cả đám Tu La nặng nề thô kệch đều bị si mê, đều trở nên điên cuồng.
"Đây chính là Mị Nguyên mà Lily nói sao..." Ayaka dường như đang tự mình say đắm trong điệu múa của chính mình, cảm nhận được một thứ gì đó đặc biệt phiêu diêu. Sự lĩnh ngộ Mị Thiên Đạo của cô vốn không thua kém Lily, chỉ là Mị Nguyên... cô dù sao cũng chỉ là Đạo Thần, cho dù có thể cảm nhận được cũng quá xa vời, không thể hấp thu, cũng không thể vận dụng.
...
Nơi sâu thẳm của Bất Dạ Hải, trong ngôi chùa dưới khe suối.
“Lynne, tiến bộ nhanh nhỉ? Thật khiến người ta ngại phải khen em đó. Có lẽ em thật sự là nữ tử trời sinh thích hợp nhất để tu luyện Mị Nguyên, hiệu quả tu luyện cùng em tốt hơn nhiều so với lúc ta tu luyện cùng bất kỳ nữ tử nào khác từ rất lâu trước đây, cho dù tu vi của em còn không bằng họ.”
Indra Gyōko một tay chống nạnh, đứng trước mặt Lily, cúi xuống nhìn khe vực sâu thẳm giữa lồng ngực của cô, không khỏi nảy sinh một vài ý nghĩ gì đó. Cô tùy ý liếm môi, nói: “Lynne à, hay là thức thứ nhất này, em thêm cho ta vài kiểu hoa mỹ nhé? Ví dụ như…”
“Không được.” Lily lại quả quyết nói. Tuy cô không hề ghét Gyōko, nhưng trong lòng cô đã sớm quyết, việc tu luyện với cô ấy chỉ dừng lại ở bước này.
“Ồ? Vậy làm thế nào em mới chịu đồng ý với ta?” Gyōko quỳ xổm xuống, nhẹ nhàng vén mái tóc đẹp của Lily qua. “Lynne, em thật sự đến từ Tam Giới Thiên xa xôi sao? Tại sao ở ngay Bất Dạ Hải này, ta cũng chưa từng thấy qua nữ tử nào có thể sánh được với em. Em không cảm thấy mình đẹp đến mức ngay cả bản nguyên của đại thiên thế giới cũng phải ghen tị sao?”
Đây đã không phải là lần đầu tiên mấy ngày nay Gyōko nói những lời hoa mỹ với Lily. Là phụ nữ, Lily tự nhiên cũng thích nghe những lời này, dù sao lời cô ấy nói cũng không có ý nịnh nọt, mà giống như nói ra từ tận đáy lòng.
Nhưng Lily không phải là người dễ dàng bị lời nói lay động như vậy.
“Gyōko đại nhân, chính người mới là đại mỹ nhân hạng nhất của Bất Dạ Hải. Nếu muốn thưởng thức mỹ sắc, lấy gương soi chính mình chẳng phải là được rồi sao, hà cớ gì phải chấp nhất vào em chứ?” Lynne nói.
Lời đáp lại này, dưới ảnh hưởng của Lạc Tinh Phách, nghe như là từ chối, nhưng ngẫm lại lại giống như đang quyến rũ hơn.
Gyōko dựa sát vào Lily, một tay nhẹ nhàng điểm lên cằm cô. “Hửm? Hiếm thấy nha, mỹ nữ số một Bất Dạ Hải cũng sẽ khen người phụ nữ khác xinh đẹp cơ à. Thân là phụ nữ, chẳng lẽ em không có lòng ghen tị sao?”
“Lynne không hề tự cho mình là số một. Nữ tử khắp thiên hạ này, mỗi người một vẻ đáng yêu xinh đẹp khác nhau, có thể nói là vạn chủng phong tình. Nhưng nếu xếp theo cách của Gyōko đại nhân, tại sao em lại phải ghen tị chứ?” Lily hơi quay đầu đi, nói. (Nói thẳng ra là bomay diff)
“Ha ha, vạn chủng phong tình? Nhưng mà em lại là tổng hợp của vạn chủng phong tình đó đấy.” Nói rồi, Gyōko nghiêng người qua hôn lên má Lily một cái.
Hôn môi thì Lily chắc chắn sẽ không cho phép, nhưng thỉnh thoảng bất ngờ bị hôn lên má một cái, Lily khó lòng phòng bị, cũng không dám chống đối.
Thật sự chọc giận Gyōko để mà bị ép buộc, đừng nói là môi, ngay cả cái miệng đó cũng sẽ bị sẽ bị cô ấy hôn thôi.
Mà chỉ dựa vào tu luyện thức thứ nhất, tuy có lợi cho việc giảm bớt Lạc Tinh Phách nhưng hiệu quả lại có hạn. Cứ thế này, Lily ước tính còn phải tu luyện thêm một thời gian khá lâu mới được, nếu chỉ dựa vào thức thứ nhất. Nhưng việc tu luyện này đối với tu hành Hồn Lực của Lily lại có sự tinh tiến rất lớn.
“Đâu có… Gyōko đại nhân không chỉ xinh đẹp mà còn mạnh mẽ, mới là người đáng ngưỡng mộ.” Lily nói. Thực ra lời vừa dứt, cô có chút hối hận.
Lạc Tinh Phách vẫn còn ảnh hưởng khá mạnh mẽ với cô, đôi khi lời nói của cô cũng khó lòng hoàn toàn giữ được lý trí.
“Nghe em khen ngợi đúng là khiến lòng ta vui vẻ thật đó. Lynne, chẳng phải em luôn hướng về những người phụ nữ mạnh mẽ sao?” Nói rồi, Gyōko một tay ôm lấy eo Lily.
“Gyōko đại nhân, hướng về thì hướng về, nhưng đều như Lynne đã nói, chỉ là lòng kính mộ mà thôi.” Lily vội vàng nói, để tránh nói đi nói lại lại lái cái bầu không khí này về hướng những lời tình tứ.
Gyōko này lúc nào cũng muốn khơi gợi bầu không khí như vậy, bản thân Lily sao có thể lại tự nhảy vào đó chứ.
“Vậy sao?” Lồng ngực Gyōko phập phồng, dùng tay xoay mặt Lily lại, ép cô nhìn mình, hướng về đôi môi anh đào ẩm ướt của Lily, định hôn lên. “Đã tu luyện thức thứ nhất cùng ta rồi, còn để ý một nụ hôn sao? Em gái?”
“Không… Gyōko đại nhân, tuy em có thể gọi người là chị, nhưng cũng không phải là chị. Tuy Lynne bằng lòng làm em gái của người, nhưng cũng không phải là em gái…” Ánh mắt Lily mơ màng mê ly, nhưng lại kiên cường nói.
“Chậc, em đang nói cái quái gì vậy? Nói năng lộn xộn rồi sao? Xem ta bịt cái miệng nhỏ xinh của em lại đây.” Gyōko càng kề sát hơn, Lily có thể cảm nhận được khí tức mê hoặc trời đất giữa đôi môi cô ấy, đôi môi Gyōko mang theo khí thế khiến chúng sinh thần phục ép tới.
“Không… chẳng lẽ Gyōko đại nhân, người chỉ biết dùng thực lực để áp bức em thôi sao? Vậy thì người với đám ác quỷ hùng thần kia có gì khác biệt chứ?” Lông mày Lily khẽ nhíu lại.
Gyōko dừng lại. “Sao vậy? Em gái, nhìn bộ dạng ấm ức của em trông sắp khóc đến nơi rồi ấy? Chị đây không nỡ đâu. Mượn lời của em, chị thà để em rơi lệ chứ không muốn em rơi lệ.”
Lời này e là chỉ có những cô gái thông minh tựa băng tuyết như Lily mới có thể hiểu được, khiến mặt cô đỏ bừng.
“Được rồi, bên ngoài gió đêm mát mẻ, cũng tốt, hay là cùng ta ra ngoài đi dạo nhé?” Gyōko đột nhiên khẽ buông Lily ra.
“Hả?” Lily thở hổn hển, lần này được tha rồi sao?
Cô bất giác mừng thầm cùng với chút trống rỗng khó tả.
“Đi thôi? Hay là muốn chị đeo cái này cho em? Dắt em ra ngoài?” Gyōko lật tay, một chiếc vòng cổ da cổ xưa và một sợi dây da hiện ra.
Lily nhìn liền cảm thấy xấu hổ, run rẩy mà có chút tức giận trách. “Gyōko đại nhân, xin đừng đùa nữa!”
“Vậy sao? Thế mà tại sao trong mắt em, ta lại nhìn thấy được vài phần mong đợi thế nhỉ?”
“Vậy em chỉ có thể nói, nhãn quang về phương diện này của Gyōko đại nhân so với tầm nhìn về tu vi của người cách xa nhau quá đấy!” Trên thực tế, Lily nội tâm hiểu rõ, nhãn quang của Gyōko đại nhân thực ra cũng chưa chắc đã kém.
