Sau khi tiêu diệt thành công Oán Đại Linh, Emily ưu nhã thu hồi lưỡi hái Hồng Hoả, để nó biến trở lại thành dạng dao găm.
“Lần này giúp đỡ rất nhiều đấy, Emi.”
Emily nhẹ nhàng khen.
Nhờ có Hắc Emily trợ giúp nên cô mới có thể kích hoạt trước kỹ năng “Bách Hình” của Hồng Hoả, kết thúc boss của đợt tấn công thứ hai.
“Ừm… Emily, tui nghĩ bé không nên vội khen tui như vậy đâu.”
Hắc Emily do dự một chút rồi nói thật: “Thực ra để bù lượng năng lượng Hệ thống đã tiêu hao… tui vừa trừ một ngàn Điểm Dị Thường của bé làm phí…”
“…”
“Emi, cứ mỗi khi tôi bắt đầu thấy cô dễ thương thì y như rằng cô lại làm điều gì đó hết sức quá đáng.”
Emily thở dài nhẹ, treo lại con dao lên đeo đùi.
Lúc này, cô bé nghi ngờ sâu sắc rằng Hắc Emily cũng đang dùng tiền tệ và năng lượng của Hệ thống cho vài hoạt động bí ẩn nào đó của riêng mình.
Nhưng vì không có bằng chứng cụ thể nên cô không tiện hỏi.
Dưới ánh nhìn đan xen giữa sợ hãi và kính nể của mọi người, Emily từ từ quay về vị trí cũ.
Sự kính nể là bởi cô đã thể hiện sức mạnh kinh người, giúp cả nhóm đẩy lùi cuộc tấn công của Oán Linh.
Còn sự sợ hãi thì…
Với chiếc áo thu đông màu đen và vũ khí hình lưỡi hái trước đó, cô bé trông cứ như một vị “Thần Chết” trong truyền thuyết.
Tất nhiên, Thần Chết thì không có 22 điểm Sức Hấp Dẫn, cũng không thể dễ thương được như Emily.
“Emily, mau nghỉ một chút đi… chiêu vừa rồi chắc tốn nhiều năng lượng lắm nhỉ?”
Chen Ning nhanh chóng kéo ghế ra, mời cô bé ngồi xuống.
“Ừm…”
Emily từ từ ngồi xuống, khẽ nói: “Tốn rất nhiều… tạm thời không dùng lại được nữa đâu…”
Cô không nói quá.
Hắc Emily đã bảo rằng việc tiêu hao Điểm Dị Thường để nạp năng lượng cho Hồng Hoả chỉ có thể thực hiện một lần mỗi ngày.
Nghĩa là cô hoàn toàn không thể dùng lại “Bách Hình” trong thời gian tới.
“Emily…”
Aya lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô, khẽ hỏi: “Chiêu lưỡi hái vừa rồi… cũng là một phần trong ‘Kỹ thuật Tự Vệ Dành Cho Phụ Nữ’ của chú Dương sao?”
“Ờ…”
Emily khựng lại một chút rồi nghiêm túc đáp: “Tất nhiên là không rồi!”
“Đó là chiêu mình tự cải biên từ bài thể dục phát thanh… Không tin thì cậu tập mấy bài như ‘Vũ điệu tuổi trẻ’, hay ‘Thời đại đang gọi’ là hiểu ngay…”
Cô vung hai tay nhỏ và khe khẽ ngân nga giai điệu thể dục.
Aya đơ mặt. Nhưng thấy Emily nghiêm túc như vậy, cô đành nuốt hết hoài nghi vào trong.
“Này, Xia Ming.”
Yan Yi gãi mái tóc xoăn rồi huých khuỷu tay vào Xia Ming.
“Cậu thấy chiêu của tiểu thư Emily vừa rồi không? Oách xá lách luôn!”
Yan Yi nói bằng giọng say mê: “Nếu được thì tôi nhất định phải bái tiểu thư Emily làm sư phụ. Mang một món vũ khí ngầu ngầu ra đường… chắc chắn hút gái 100%…”
“Tôi không nghĩ vậy. Anh sẽ không được nhận làm đệ tử đâu.”
Xia Ming lạnh lùng bóp nát giấc mơ của Yan Yi, còn thêm: “Người như chúng ta kém tư chất quá. Theo cách nói trong tiểu thuyết thì gọi là ‘phế linh căn’.”
“Này! Thằng nhóc…”
Yan Yi định cãi lại, nhưng suy nghĩ một chút rồi thấy… cũng đúng. Thế là xẹp xuống cái rụp.
Cậu thở dài, ngồi bệt xuống đất, nghịch khẩu tiểu liên, ánh mắt đầy bất lực.
“Sao cậu thực tế quá vậy? Không thể tưởng tượng lên một chút được à… Cậu không muốn làm anh hùng, người cứu thế sao?”
Xia Ming im lặng một lúc rồi lắc đầu.
“Tất nhiên là muốn. Ai mà không muốn tỏa sáng? Nhưng con người phải biết rõ bản thân chứ.”
Cậu nói khẽ: “Thừa nhận sự bất lực của mình không phải đáng xấu hổ. Là người bình thường, đó là tất cả những gì mình có thể làm…”
“Rốt cuộc thì chúng ta không phải nhân vật chính của thế giới này. Cậu Yan Yi, mình Xia Ming… chỉ là những kẻ tầm thường tuyệt đối…”
Nghe vậy, Yan Yi im lặng hồi lâu.
Khoảng mười phút sau, cậu mới lẩm bẩm: “Nếu cậu không có cái đầu óc của ông chú bốn mươi tuổi thì chắc không nói được mấy câu đó đâu.”
“Quá khen, quá khen…”
Xia Ming đáp, rồi tập trung canh chừng xung quanh, không dây dưa thêm với Yan Yi nữa.
Emily lấy điện thoại ra xem giờ.
Đã 9 giờ 55 phút tối. Năm phút nữa, đợt tấn công thứ ba sẽ bắt đầu.
Không hiểu sao, cô cảm nhận được một luồng nguy hiểm mơ hồ…
Hai đợt đầu quá suôn sẻ. Họ đã tiêu diệt được boss mà gần như không mất ai.
Dù Li Hui đã chết ở đợt đầu, cái chết đó hoàn toàn có thể tránh được.
Nhưng Emily có linh cảm: từ đợt thứ ba trở đi, kẻ địch sẽ không đơn giản nữa.
Nói trắng ra thì… rất có thể từ giờ sẽ bắt đầu có người không qua khỏi.
Trực giác của cô bé chưa từng sai.
Vì thế, cô dặn Aya rằng nếu có nguy hiểm, người hầu trưởng phải rút lui ngay đến khu vực an toàn, tuyệt đối không được cố tỏ ra mạnh mẽ.
Aya chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu. Dù sao cô không có năng lực chiến đấu. Ở cạnh Emily lúc ấy chỉ vướng chân thêm.
Sau khi dặn dò, Emily tìm Chen Ning và Lee Rui. Ba người cùng nhau kiểm kê số lượng đạn còn lại.
Sự thật là lượng đạn dự trữ của những người sống sót đã cạn dần.
Ở đợt đầu đối đầu với Quái Cấy Ghép, vì thiếu kinh nghiệm nên họ đã bắn quá tay… dẫn đến tình trạng thiếu đạn bây giờ.
Tuy họ có vũ khí cận chiến, nhưng không ai muốn liều mạng áp sát Dị Thường nếu không bị dồn vào đường cùng.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì chính quy tắc “mỗi người chỉ được mang ba băng đạn” vốn đã bất hợp lý.
Hoặc đúng hơn — ngay từ đầu, Địa Ngục không hề có ý định để người sống sót dựa hoàn toàn vào súng để vượt qua Ga Địa Ngục.
Năm đợt công kích, kiểu gì cũng sẽ phải đánh cận chiến một đến hai lần…
Nghĩ đến điều này, cả ba chỉ có thể chấp nhận số phận.
Chen Ning nhìn thời gian rồi hạ giọng: “Bây giờ đúng 10 giờ tối. Kẻ địch sẽ đến bất cứ lúc nào. Tôi sẽ đảm nhận tuyến đầu, hai người yểm sau lưng tôi.”
Nói rồi, Chen Ning ngồi vững vàng ở vị trí đầu toa, không chút do dự trao cả tấm lưng cho Emily và Lee Rui.
Hai người cùng gật đầu, căng mắt quan sát mọi ngóc ngách.
“Đợt một và đợt hai đều xuất hiện từ cửa sổ bên ngoài… Vậy đợt ba sẽ đến từ đâu?”
Emily tự thì thầm trong đầu.
Không ai lên tiếng. Cả toa tàu chìm trong sự im lặng nghẹt thở.
Cạch cạch cạch…
Đột nhiên, một chuỗi âm thanh lăn lóc vang lên từ trần tàu phía trên.
Tiếng động rất kỳ lạ, vừa giống tiếng bánh xe, vừa giống tiếng những chiếc xe đồ chơi lao chạy.
“Kỳ lạ thật… tiếng gì mà quái vậy?”
Hắc Emily thì thầm vào tai Emily: “Nghe giống xe đồ chơi phết…”
“Xe đồ chơi? Không đời nào…”
Emily lắc đầu phủ nhận: “Đồ chơi xuất hiện ở nơi như thế này? Chẳng lẽ Dị Thường đến để… chơi xe hơi đồ chơi chắc?”
Rầm!
Cô chưa dứt câu thì một tiếng nổ lớn vang lên.
Emily lập tức quay đầu, nhìn thấy cửa thoát khí trên trần toa đã rơi xuống đất.
Khoang thông gió bị lộ ra, lập tức bao phủ trong sương đen.
Bộp~
Một chiếc xe đồ chơi màu vàng, to bằng lòng bàn tay rơi từ đó xuống nền toa.
“…”
Tôi đ biết là dịch ra Bách Hình hay để nguyên là hợp