Xác Sống — loại dị thường phổ biến và lan rộng nhất trong các hiện tượng Dị Thường.
Trong đại đa số hiện tượng Dị Thường, những thứ này luôn xuất hiện với tư cách kẻ thù của các thợ săn, mang đến vô số phiền phức lớn nhỏ.
Cách hình thành xác lang thang rất đơn giản: con người chết trong hiện tượng Dị Thường, nếu thi thể không được xử lý, sẽ dần bị khu vực Dị Thường đồng hóa, từ từ đánh mất nhân tính, cuối cùng “hồi sinh” và trở thành xác sống.
Bình thường, quá trình này diễn ra rất chậm — việc chuyển hóa một thi thể thường kéo dài từ vài tuần đến vài tháng. Nhưng đối với các thế lực như Địa Ngục,chúng đương nhiên có phương pháp đẩy nhanh tốc độ sản xuất xác lang thang.
Kết hợp với gợi ý của Hệ Thống, thì con xác sống đang đứng trước mặt Emily hiện giờ rất có thể là các hành khách thuộc những toa tàu khác.
“Con tàu này có mười hai toa… Nếu tất cả đều chết, vậy số lượng xác lang thang chúng ta phải đối mặt sẽ lớn đến mức nào?”
Emily khẽ cau mày. Ngay lúc đó, cô đột nhiên cảm thấy một cơn rùng mình — như thể có thứ gì đó đang bí mật quan sát cô…
Cảm giác giống như một sự tồn tại quỷ dị đang âm thầm liếc nhìn cô từ nơi nào đó…
Cô bé hít sâu một hơi, giơ súng nhắm thẳng đầu con quái vật.
Xác sống tuy phổ biến, nhưng không đồng nghĩa với việc chúng yếu. Trái lại, mức độ đe dọa của chúng cực kỳ cao.
Loại dị vật này có số lượng phân loài đáng kinh ngạc, nhưng nói chung được chia thành năm nhóm chính, theo thứ tự nguy hiểm từ thấp đến cao:
【Kẻ Lang Thang】: Thường xuất hiện dưới hình dạng người. Chúng thường hoạt động theo nhóm ba đến năm con. Tốc độ và sức mạnh ở mức trung bình, nhưng nhờ số lượng áp đảo, chúng vẫn mang đến vô số rắc rối.
【Nhãn Cầu (Eyeballs)】: Dạng một nhãn cầu trong suốt kích thước bằng quả bóng bàn. Hầu như không có khả năng tấn công nhưng liên tục nhìn chằm chằm vào người sống trong bóng tối, gây áp lực tâm lý và kích thích cảm xúc tiêu cực.
【Kẻ Gào Thét (Wailers)】: Hình người, số lượng tương đối ít. Chúng thường ẩn nấp ở nơi kín đáo và dùng tiếng thét đặc trưng của mình để dẫn dụ nhiều xác lang thang hơn đến. Khả năng chiến đấu của bản thân chúng yếu.
【Đao Phủ (Butchers)】: Hình người, vóc dáng khổng lồ, cao từ hai đến ba mét, cân nặng có thể vượt một tấn. Sức chiến đấu khủng khiếp. Đáng chú ý nhất là hai cánh tay sẽ đột biến thành vũ khí sống — đôi khi là chiếc búa khổng lồ, đôi khi là đại đao. Đao Phủ cực kỳ khó giết; trừ khi phá hủy hoàn toàn đầu và tim, nếu không chúng sẽ không bao giờ ngã xuống.
【Quái Cấy Ghép (Limb Masses)】: Quái vật khổng lồ hình thành từ hàng chục, thậm chí hàng trăm xác lang thang dung hợp lại. Cơ thể chúng là khối quái dị gồm vô số tay chân đan xen. Sức mạnh kinh khủng — có thể dễ dàng xé xác các thợ săn. Trường hợp lớn mất kiểm soát thậm chí có thể phát triển đến kích thước ngang một tòa nhà…
Sau khi nhanh chóng lướt lại phân loại xác lang thang trong đầu, Emily kéo suy nghĩ trở về hiện thực.
Con trước mặt cô thuộc dạng yếu nhất trong nhóm xác lang thang: một Kẻ Lang Thang.
Theo lời phát thanh, mỗi đợt quái sẽ có một cá thể đặc biệt mạnh — hay nói cách khác, một đơn vị BOSS.
Trong chủng xác lang thang, chỉ có hai loại đủ tiêu chuẩn làm BOSS: Đao Phủ và Quái Cấy Ghép.
“Cầu mong BOSS là Đao Phủ, chứ đừng là Quái Cấy Ghép…”
Emily thầm nghĩ.
Trong hai cái xấu, đành chọn cái ít tệ hơn. Với hỏa lực hiện tại của nhóm người sống sót, họ vẫn có chút cơ hội sống sót khi đối đầu Đao Phủ, nhưng với Quái Cấy Ghép gần như bất tử… thì gần như không thể thắng.
Nghĩ đến đây, Emily chuẩn bị siết cò, kết liễu con quái vật trước mắt.
ĐOÀNG!
Nhưng đúng lúc ấy, viên cảnh sát kỳ cựu Lee Rui đã nổ súng trước. Phát bắn trúng cổ quái vật, viên đạn trường xé nát gần nửa cái cổ nó.
Không thể tin nổi — dù cổ gần như bị thổi bay, con xác lang thang vẫn lao tới không ngừng.
Nó không biết đau, không biết sợ. Thứ duy nhất nó nghĩ đến là xé xác những kẻ sống sót trước mặt.
“Kh… không thể tin nổi…”
Lee Rui nuốt khan. Suốt đời làm cảnh sát của ông, chưa từng gặp thứ gì liều lĩnh và không sợ chết đến vậy.
“Chú Rui, chú Chen Ning, phải bắn vào đầu hoặc tim. Phá hủy lõi của chúng, nếu không thì bao nhiêu thương tích cũng vô ích.”
Emily nhắc nhở nhẹ giọng.
Xác Sống rất giống “zombie” trong phim khoa học viễn tưởng. Trong đầu và tim của chúng tồn tại một cơ quan gọi là “lõi”, điều khiển toàn bộ cơ thể.
Nếu lõi không bị phá hủy, dù cơ thể bị nát đến đâu, chúng cũng sẽ không chết.
“Hiểu rồi, Emily.”
Nghe vậy, Lee Rui gật đầu rồi lập tức bắn phát tiếp — lần này vào trán quái vật.
Viên đạn bắn xuyên qua hộp sọ, phun ra một tia máu từ phía sau.
Sọ vỡ, lõi bị phá hủy — xác lang thang lập tức đứng sững lại, lảo đảo hai lần rồi ngã xuống đất, bất động.
Thấy con quái đã chết, tất cả đồng loạt thở phào. Nhưng ngay sau đó, hàng loạt xác lang thang Kẻ Lang Thang tiếp tục phá cửa sổ, lũ lượt tràn vào toa tàu.
Chen Ning và Lee Rui vừa định nâng súng bắn tiếp thì Emily bất ngờ bước lên, giơ tay ngăn họ.
“Chú Chen Ning, chú Lee Rui — súng chú mạnh thật, nhưng đạn quý lắm… Đừng lãng phí vào loại quái yếu nhất.”
Emily giơ khẩu súng lục lên, chỉ vào lũ xác lang thang:“Để bọn cháu bắn trước — chờ tới khi chúng tới gần hãy nổ súng.”
Chen Ning mang theo một khẩu súng máy hạng nhẹ, còn Lee Rui cầm súng trường. Cả hai đều mạnh — nhưng đạn cực kỳ hạn chế.
Emily muốn giữ đạn cho trận BOSS chắc chắn sẽ xuất hiện.
“…Được. Vậy tôi với ông Lee chuyển sang cận chiến.”
Sau một giây suy nghĩ, Chen Ning gật đầu.
Anh rút dao quân dụng, đứng cạnh Lee Rui ở tuyến đầu.
Kế hoạch chiến đấu bây giờ rất rõ ràng:— Người có súng lục bắn trước, để quái đến trong phạm vi năm mét rồi hạ chúng bằng một phát.— Nếu ai bắn hụt, Chen Ning và Lee Rui lập tức xông lên kết liễu bằng vũ khí cận chiến.
ĐOÀNG… ĐOÀNG ĐOÀNG…
Toa tàu chật hẹp vang lên liên hồi tiếng súng.
Emily và Li Hui liên tục nã đạn vào lũ quái đang tràn vào. Ngay cả Aya — cô gái dịu dàng thường ngày — cũng nghiến răng bóp cò, xả đạn vào đám xác lang thang.
Thời gian trôi qua, ngày càng nhiều quái bò vào trong toa. May mắn thay, khi bị giết, xác chúng sẽ hóa thành tro đen rồi trôi ra ngoài — nếu không, toa tàu này đã chất đầy thi thể từ lâu.
Emily liên tiếp tiêu diệt những con đến gần cô. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cảm giác bị theo dõi vẫn không biến mất…
Cảm giác đó càng lúc càng mạnh — khiến cô bồn chồn đến khó chịu.
Cuối cùng, để cắt đứt sự khó chịu đó, Emily đột ngột hạ súng xuống, nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ cảm giác để lần theo ánh nhìn quỷ dị ấy…
Vài giây sau, mắt cô bật mở — xoay người thật nhanh — và trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô bóp cò bắn thẳng vào góc tối phía sau nhóm sống sót.
Viên đạn bốc cháy xé gió, lao thẳng vào bóng tối.
Chap này mang nặng ref của L4D2 và vài game zombie khác, có con hàng quái cấy ghép là tôi dịch theo ER