Chương 4: Thay Đổi
Cuộc sống yên bình họ cùng nhau xây dựng đã thay đổi hoàn toàn khi Fibi tròn mười bảy tuổi và Nira tròn mười lăm. Toàn bộ tiền thừa kế và tiền bảo hiểm từ cha mẹ Nira cuối cùng cũng cạn sạch. Vì không còn tiền để chi tiêu cho việc đi du lịch hay xa xỉ phẩm, cha mẹ Fibi bắt đầu ở nhà mỗi ngày. Sự hiện diện của họ đã biến ngôi nhà thành một nơi đầy giận dữ và bạo lực.
Cha mẹ Fibi trở nên cực kỳ độc ác với Nira. Họ không bao giờ coi cô là con gái, mà là một gánh nặng. Một buổi chiều, Fibi bước vào phòng và thấy cha mình tát mạnh vào mặt Nira, chỉ đơn giản vì cô quên đổ rác. Máu trong người Fibi sôi lên vì giận dữ. Cậu lập tức bước đến trước mặt Nira để bảo vệ cô.
"Cha, cha đang làm gì vậy?! Đó chỉ là một lỗi nhỏ thôi mà!" cậu hét lên.
Cha cậu chỉ nhìn cậu với vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm. "Nó chỉ là đứa trẻ chúng ta nhận nuôi thôi. Đừng can thiệp vào cách tao xử lý nó," ông đáp lại một cách gay gắt.
Từ ngày đó, ngôi nhà không bao giờ còn yên tĩnh. Fibi dành mỗi ngày để bảo vệ Nira khỏi cơn thịnh nộ không dứt của cha mẹ. Những cuộc tranh cãi gay gắt giữa Fibi và cha cậu trở thành chuyện cơm bữa. Ngôi nhà từng mang lại cảm giác an toàn giờ đây là một nơi đầy sợ hãi. Nira, người vừa mới cảm thấy hạnh phúc trở lại, bị đẩy ngược vào thế giới của sự kinh hoàng. Cô trở nên khép kín và dành phần lớn thời gian trốn trong phòng ngủ. Cô chỉ chịu ra ngoài hoặc ngừng run rẩy khi Fibi ở ngay bên cạnh, nắm tay cô. Fibi trở thành nguồn sức mạnh duy nhất của cô.
Fibi biết mình phải bảo vệ Nira, bất kể điều gì xảy ra. Nhưng giữa tất cả sự hỗn loạn đó, cậu bắt đầu nhận thấy điều gì đó vô cùng bất ổn ở cô. Khi cha mẹ la mắng hoặc bạo lực, phản ứng của Nira bắt đầu thay đổi. Đôi khi, nỗi sợ hãi của cô biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cái nhìn trống rỗng, lạnh lùng mà Fibi không thể hiểu nổi. Cậu không biết chuyện gì đang xảy ra với em gái mình hay tại sao cô lại hành động như vậy, nhưng nó khiến cậu rợn tóc gáy. Cuộc sống của họ đang dần tan biến vào một cơn ác mộng, và Fibi bắt đầu cảm thấy rằng chấn thương mà Nira mang theo ẩn chứa một bí mật đen tối hơn nhiều so với những gì cậu có thể tưởng tượng.
***
Vài tháng sau, Fibi thức dậy vào giữa đêm, cổ họng khô khốc vì khát. Cậu rời phòng và lặng lẽ đi về phía nhà bếp. Nhưng khi đi ngang qua cửa phòng Nira, cậu khựng lại. Từ bên trong, cậu nghe thấy những tiếng rên rỉ nghẹt thở, tiếng ai đó đang vật lộn và một chuỗi những tiếng "thịch" đục ngầu, như thể ai đó đang cố gắng chiến đấu trong sự im lặng tuyệt đối.
Tim Fibi đập loạn nhịp. Cậu nghiêng người và nhìn qua lỗ khóa. Cậu thấy Nira đang ngồi trên sàn, hai tay nắm chặt tóc mình đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô đang giật đầu qua lại như thể cố gắng xé toạc thứ gì đó ra khỏi não mình.
"DỪNG LẠI NGAY! TA ĐÃ NÓI RỒI, TA SẼ KHÔNG KHUẤT PHỤC ĐÂU!" cô rít lên trong một tiếng thì thầm căng thẳng, biến dạng.
"Nira? Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Fibi lẩm bẩm với chính mình, sự lo lắng chuyển thành nỗi sợ hãi.
"TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ CHẤP NHẬN NGƯƠI LÀ MỘT PHẦN CỦA TA!" cô lại hét lên, giọng run rẩy giữa sự giận dữ và tuyệt vọng.
Fibi đứng chết lặng ngoài hành lang. Em ấy lại đang tự tranh cãi với chính mình sao? Cậu nghĩ.
Đây không phải lần đầu tiên cậu chứng kiến cảnh này. Trong vài tuần qua, cậu thường bắt gặp Nira lẩm bẩm dưới hơi thở khi nhìn chằm chằm vào gương, biểu cảm của cô chuyển từ kinh hoàng sang một nụ cười săn mồi lạnh lùng chỉ trong vài giây. Cậu đã thấy cô đứng trong những góc tối của ngôi nhà, thì thầm những lời đáp trả sắc lẹm, giận dữ vào không trung, như thể có ai đó đang đứng ngay trước mặt.
Fibi cũng đã quan sát thấy cô vật lộn trong bữa tối, bàn tay đột ngột khựng lại khi với lấy một chiếc ly, mắt nheo lại như thể đang đấu tranh để giành quyền kiểm soát cơ bắp của chính mình. Cậu đã thấy môi cô mấp máy mà không phát ra âm thanh, tạo thành những từ trông giống như những lời nguyền rủa hướng về hình ảnh phản chiếu của chính mình. Mỗi khi chuyện đó xảy ra, Nira trông càng kiệt sức hơn.
Không thể giữ im lặng lâu hơn, Fibi gõ nhẹ cửa. Bên trong, tiếng động dừng lại ngay lập tức. Sau một hồi lâu, một giọng nói nức nở, vỡ vụn hỏi: "A-ai đó?"
"Là anh đây, Nira. Anh trai em đây."
Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng cậu, Nira cuống cuồng chạy ra cửa và đẩy nó ra. Trước khi Fibi kịp hỏi có chuyện gì, cô đã nắm lấy áo cậu và kéo cậu vào trong. Cô đóng sầm cửa lại và ôm chầm lấy cậu, bám chặt lấy cậu mạnh đến mức cậu khó lòng thở được. Cô vùi mặt vào ngực cậu và bắt đầu nức nở không kiểm soát, toàn thân rung lên từng cơn kịch liệt. Fibi không đẩy cô ra. Cậu chỉ đơn giản vuốt tóc cô, trao cho cô sự ấm áp và tình yêu mà cậu biết cô đang rất cần.
***
Khi ngày trôi qua thành tuần, và tuần trôi qua thành tháng, bầu không khí trong nhà trở nên không thể chịu đựng nổi. Fibi bắt đầu nhận thấy những vết thương mới, đau đớn trên cơ thể Nira, những vết bầm trên cánh tay và những vết cắt nhỏ trên da. Mỗi lần nhìn thấy chúng, lòng cậu lại tan nát. Khi cậu hỏi cô, run rẩy vì giận dữ liệu có phải cha mẹ đã làm thế với cô không, Nira chỉ nhìn đi chỗ khác và thì thầm rằng chính cô đã tự làm vậy. Fibi không biết có nên tin cô hay không, hay cô chỉ đơn giản đang cố bảo vệ cậu khỏi sự thật.
Tuy nhiên, Fibi có thể thấy cha mẹ họ ngày càng trở nên quái dị hơn. Sự lăng mạ bằng lời nói đã chuyển thành sự gây hấn thể xác không ngừng. Fibi cố gắng giữ vững lập trường, che chở cho Nira mọi lúc mọi nơi, nhưng sự phản kháng của cậu chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Cậu cũng trở thành mục tiêu cho cơn thịnh nộ sai lầm của cha mẹ. Ngôi nhà không còn mang lại cảm giác tổ ấm, nó là một chiến trường nơi Fibi thường xuyên bị đánh đập và quát mắng, bị dùng như một chiếc bao cát để thỏa mãn tâm địa cay nghiệt của cha mẹ.
Thế nhưng, dù Fibi có phải chịu đựng bao nhiêu, Nira luôn là người gánh chịu sự hành hạ nhiều hơn thế. Cứ như thể cha mẹ họ tìm thấy một khoái cảm bệnh hoạn trong việc bẻ gãy ý chí của cô. Giữa sự bạo lực không ngừng nghỉ này, cuộc chiến nội tâm của Nira đã chạm đến đỉnh điểm kinh hoàng. Giờ đây, gần như ngày nào Fibi cũng bắt gặp cô đang tự tranh cãi với chính mình. Cô sẽ đi đi lại lại qua những hành lang tối tăm vào lúc nửa đêm, bước chân vang lên như của một hồn ma khi cô lẩm bẩm những lời giận dữ, điên cuồng vào không trung. Cô trông như một chiếc bóng của chính mình trước kia: trống rỗng, kiệt quệ và mất dần khả năng bám trụ vào thực tại.
Fibi cảm thấy bất lực, nhìn em gái mình sụp đổ trong khi cha mẹ tiếp tục hủy hoại chút gì còn sót lại trong cuộc sống của họ. Cậu đang chết chìm trong một cơn ác mộng, và lần đầu tiên, cậu không biết liệu mình có thể cứu được cô hay không.
***
Suốt cả ngày hôm đó, một điềm báo đen tối theo sát Fibi như một chiếc bóng. Đó là một cảm giác nặng nề, nghẹt thở trong lồng ngực. Khi tan học và mặt trời bắt đầu lặn, sự lo lắng của cậu đã chạm đến giới hạn. Cậu không thể chờ đợi thêm nữa. Được thúc đẩy bởi một bản năng nguyên thủy rằng có điều gì đó không ổn khủng khiếp đang xảy ra, Fibi bắt đầu chạy. Cậu chạy cho đến khi phổi nóng rực, lao về phía ngôi nhà.
Khi đứng trước cửa nhà, cậu dừng lại. Không khí xung quanh ngôi nhà có gì đó rất sai trái. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và tràn ngập một luồng khí ám ảnh, tối tăm. Ngôi nhà đáng lẽ là nơi trú ẩn của cậu nay lại tỏa ra một cảm giác tàn ác tuyệt đối. Với đôi bàn tay run rẩy, cậu lấy chiếc chìa khóa dự phòng dưới chậu hoa. Khi cậu tra chìa vào ổ khóa, một âm thanh bạo lực, nặng nề vang lên từ bên trong.
THỊCH!
Fibi khựng lại một lát. Rồi, nó lại xảy ra lần nữa. Lớn hơn. Sắc hơn.
THỊCH!
Cửa đã mở, chốt đã bật ra, nhưng Fibi không thể nhúc nhích. Âm thanh ngày một nhanh hơn, một tiếng nện nhịp nhàng, phi tự nhiên làm rung chuyển cả khung nhà.
THỊCH! THỊCH! THỊCH!
"Cái gì vậy...?" cậu thì thầm vào bóng tối. Cậu không muốn biết câu trả lời, nhưng tình yêu dành cho Nira đã thúc đẩy bàn tay cậu tiến về phía trước. Cậu chậm rãi đẩy cửa ra, và thế giới bên trong khiến tóc gáy cậu dựng đứng. Ngôi nhà chìm trong bóng tối đen đặc. Một mùi tanh nồng kim loại xộc vào mũi cậu ngay lập tức. Đó là mùi hăng hắc của sắt và máu tươi. Nó nồng nặc đến mức khiến đầu óc cậu quay cuồng và bụng dạ nhộn nhạo.
Fibi rút điện thoại ra và gửi một tin nhắn cầu cứu tuyệt vọng cho những người bạn của mình, biết rằng họ vẫn đang tụ tập ở chỗ cũ chỉ cách đó vài dãy nhà. Trong lúc chờ phản hồi, tiếng nện đột ngột dừng lại. Sự im lặng theo sau đó còn đáng sợ hơn. Một khoảng không nặng nề, nghẹt thở. Và rồi, cắt ngang sự tĩnh lặng, là một âm thanh quen thuộc: tiếng ai đó đang nức nở.
"Nira?" Fibi thì thầm. Cậu bước vào trong và bật đèn pin điện thoại. Mỗi bước chân cảm giác như đang đi vào một hố sâu đen thẳm. Đột nhiên, tiếng khóc dừng lại, và âm thanh nện mạnh lại bắt đầu.
THỊCH! THỊCH!
Fibi đi theo tiếng động đến phòng ngủ của cha mẹ. Cửa mở hé. Nín thở, Fibi nhìn qua khe hở nhỏ. Những gì cậu thấy bên trong khiến máu trong người đông cứng lại. Ở giữa phòng, Nira đứng đó trong bộ đồ ngủ màu xanh trắng, giờ đây gần như bị bao phủ hoàn toàn bởi lớp máu đỏ đặc quánh. Trong tay, cô cầm một chiếc rìu lớn. Cô vung nó hết lần này đến lần khác vào một thi thể nằm trên sàn.
Fibi đứng hình. Đó chính là cha mình. Cha cậu đã chết. Đầu ông bị nghiền nát, máu và những mẩu não vương vãi trên sàn. Một con mắt đã lòi ra và lăn gần một chiếc chân bị đứt lìa. Những mảnh tay và chân văng khắp nơi.
Nhưng điều thực sự khiến Fibi không thốt nên lời là những gì Nira làm tiếp theo. Cô thản nhiên đưa tay vào lồng ngực đã mở toang của cha mình, tìm kiếm một lúc, rồi lôi trái tim ông ra. Cô giơ cao nó lên, bóp chặt cho đến khi máu phun ra khắp nơi, rồi cô uống thứ chất lỏng sẫm màu nhỏ giọt từ trái tim ấy. Sau đó, Nira bắt đầu ăn trái tim. Cô nhai nó chậm rãi với vẻ mặt hài lòng, như thể đó là món ăn yêu thích của mình.
Fibi không thể cử động. Sợ hãi, giận dữ, buồn bã và bối rối đồng loạt ập đến. Khi Nira kết thúc, cô hít một hơi thật sâu và chậm rãi quay đầu về phía cửa. Ánh mắt họ chạm nhau. Đôi mắt của Nira giờ đây đen kịt với con ngươi đỏ rực. Một nụ cười kinh hoàng xuất hiện trên khuôn mặt đầy máu của cô.
"Thế nào, anh trai?" Nira hỏi bằng một giọng lạnh lùng, mãn nguyện. "Anh có thích buổi biểu diễn này không?"
Fibi lùi lại, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Cậu khó khăn để thở và chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nira. Cô trông giống như một người mà cậu không còn quen biết.
"Anh trai?" Giọng của Nira lại vang lên nhẹ nhàng, nhưng đằng sau sự nhẹ nhàng đó là một thứ gì đó đáng sợ và không phải con người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
