Ngày mai, hãy tới trên đôi chân trần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1275

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2027

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1657

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 393

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Vol 3 (Đang Tiến Hành) - Ngoại Chương 1

“—Đây, đây là tài liệu lịch sử của sân khấu tự do.”

Tại phòng giáo viên sau giờ học. Thầy Mitarai, người phụ trách quản lý ban tổ chức lễ hội văn hóa, nói vậy rồi đưa cho tôi một chồng tài liệu dày cộp.

“Còn nữa, đây là một tài liệu khác, danh sách học sinh đăng ký làm nhân viên sân khấu.”

“Vâng, cảm ơn thầy.”

“...Rokuyou, thầy nghĩ em nhất định không có vấn đề gì.”

Nói xong, thầy Mitarai cũng nở một nụ cười đầy tin tưởng.

“Nhưng chú ý đừng để chậm tiến độ công việc, tuyệt đối đừng ép mình quá nhé. Đặc biệt em còn là Trưởng ban tổ chức, nhớ phải tìm sự giúp đỡ của những người xung quanh khi cần nhé.”

“Vâng, em sẽ chú ý, em xin phép.”

Nói xong, tôi cúi đầu chào rồi rời khỏi phòng giáo viên. Trên đường đến phòng học đặc biệt dành cho ban tổ chức, tôi xem qua tập tài liệu vừa nhận được.

“Đừng ép mình quá à.”

Nhìn những thông tin được liệt kê trên tài liệu, tôi không nhịn được mà khẽ cười.

“Nói thì đúng là vậy, nhưng ép mình làm những chuyện này cũng rất vui mà...”

—Lễ hội Bích Thiên, Trưởng ban tổ chức. Thực ra sau khi vào trường trung học này, tôi đã luôn muốn giành lấy vị trí này. Bố đối với tôi là một cửa ải lớn. Ông ấy quá khứ cũng từng đảm nhiệm vị trí này. Tôi từ trước đã luôn muốn thắng bố. Dù không có cơ hội lần này, tôi cũng muốn ở một nơi nào đó khác vượt qua thành tựu của bố. Gần ba mươi năm trước, ông ấy đã thi đỗ vào trường Trung học Amanuma mạnh nhất khu vực, sau đó lại thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu trong nước. Không chỉ vậy, bố còn một mình gầy dựng doanh nghiệp, lại còn tiếp tục kinh doanh hai mươi năm. Trong lòng tôi là một sự tồn tại vĩ đại như vậy, một ngày nào đó tôi muốn dựa vào sức mình để vượt qua ông ấy. Cho nên... cơ hội lần này ngược lại rất hợp ý tôi. Là một cơ hội tuyệt vời để dựa vào sức mình chính diện thách đấu với bố. Vậy thì... tôi không thể nói những lời ngây thơ ngốc nghếch như “đừng ép mình quá”. Tôi muốn đặt ra cho mình những cửa ải khó khăn, chiến đấu đến khi không thể chống đỡ được nữa mới thôi. Và Nito, đối thủ này, chính là đối thủ xứng tầm nhất cho trận chiến này.

“...Ồ?”

Lúc này tôi bỗng phát hiện ra một chuyện. Trong danh sách học sinh “đăng ký làm nhân viên”, có ghi hai cái tên.

“...Là họ à.”

Nói rồi, tôi không nhịn được mà cười. Nếu có họ ở đây, chắc sẽ trở nên khá thú vị. Tôi càng thêm mong đợi vào tương lai.

“Được... cố lên nào.”

Đến phòng học đặc biệt, tôi lại một lần nữa lấy lại tinh thần, mở cánh cửa lớn màu kem trước mắt ra—