Vào ngày sinh nhật của cô ấy, tôi có hỏi:
“Cậu muốn được tặng gì nào?”
Cô ấy đáp lại ngay…
“Vậy thì... một cái vòng choker nhé.”
“Hiểu rồi. Cứ như một phần trong phong cách thời trang của cậu, vì cậu vẫn hay đeo nó.”
“Ừ thì đúng là vậy... nhưng còn lý do khác nữa chứ. Cảm giác đeo vòng cổ ấy, kích thích lắm còn gì.”
...Cô ấy nói ra một lý do cực kỳ táo bạo, cứ như chuyện đó là hiển nhiên lắm vậy.
“Cảm giác bị bó nhẹ ở cổ, nó lại khơi dậy tâm hồn M tinh tế của tớ đấy♥”
“Tớ hiểu rồi. Nếu cậu có yêu cầu cụ thể về kiểu dáng hay thiết kế thì cứ nói thêm nhé.”
“Nhưng mà, cậu tặng tớ thứ như vậy, chẳng phải về nghĩa khác thì cũng giống như đang tuyên bố “Cậu là của tớ” sao? Fufu, nghe nóng bỏng ghê ♥♥”
“Là cậu muốn tớ tự quyết định, phải không? Vậy thì xin phép… ơ, ặc!”
Bất ngờ, cô ấy nắm lấy cà vạt áo veo của tôi, kéo mạnh về phía mình.
Vẻ mặt cô ấy từ đang say đắm chuyển sang một kiểu sắc sảo trông đầy áp lực.
“Hả? Là cậu tự khơi lại chuyện này trước mà, sao giờ lại muốn né tránh hả?”
“Đâu có, chỉ là tớ bị khí thế của tiểu thư đây lấn át thôi, chứ tuyệt đối tớ không dám trốn tránh.”
Được thả khỏi cà vạt, tôi nhìn xuống thì thấy cô ấy đang chỉ thẳng xuống sàn gỗ.
“Nào, Imashino-kun. Seishirou Imashino-kun. Rất tiếc, nhưng tớ cần xác nhận lại một điều quan trọng. Phải giải quyết ngay, không thì hậu quả gay go lắm đấy.”
Tôi ngồi xuống sàn, ngay ngắn quỳ gối lại. Cô gái mà tôi gọi là “tiểu thư” … Seren Nawagami… nghiêm túc nhìn tôi, rồi hỏi…
“Cậu... thật sự có ham muốn bình thường của một người con trai chứ?”
...Câu hỏi đó, sao lại nghiêm trọng đến vậy!?
“Nawa… ờ, ý tớ là, tiểu thư. Cậu có thể nói rõ hơn được không?”
Suýt nữa tôi đã lỡ gọi cô ấy bằng kiểu bạn học ở trường.
Ở trường, tôi chỉ gọi cô là Nawagami-san. Nhưng bây giờ, không thể nhầm vai được.
“Vậy cậu nhìn đi, rõ ràng tớ là một mỹ nữ tuyệt sắc được cả thế giới công nhận còn gì?”
Cô ấy ưỡn ngực tự hào. Ờ, rốt cuộc là đang nói chuyện gì thế này?
Nhưng mà... đúng là, ừ.
Mái tóc bob ngắn óng ánh nhẹ, đôi mắt sáng rực rỡ, làn da trắng mịn, móng tay đỏ lấp lánh... Khi im lặng thì trông vừa xinh vừa trưởng thành, nhưng lúc cười lại dễ thương đến lạ… những hình ảnh đó cứ tự nhiên hiện lên trong đầu tôi.
Và vì thế, tôi phải thừa nhận, tôi bị cô thu hút thật.
“Rồi nhé, dáng người tớ thì không phải bàn. Nếu cậu bị cơ thể mềm mại, quyến rũ của tớ làm cho rung động thì cũng bình thường thôi, đó là bản năng mà ♥”
...Đúng là cô ấy, mở miệng ra là kiểu nói chẳng giống ai lại còn thích văn vẻ làm gì không biết.
“Hơn nữa, tớ chỉ cho cậu thấy những khía cạnh đặc biệt của tớ thôi đó? Lẽ ra cậu nên chiếm hữu lấy tớ nhiều hơn chứ. Nhưng trong đó vẫn phải có tình cảm, dịu dàng. Tớ không thích bị thô bạo, nhưng lại muốn cậu mạnh mẽ một chút... nói chung là mấy ranh giới kiểu này rất mơ hồ, nên tớ muốn chúng ta cùng tìm hiểu sâu hơn♥”
Khi cô ấy bắt đầu nói lấn sang chi tiết về “sở thích” thì tôi vội cắt lời…
“Tóm lại là “Cậu quyến rũ như vậy mà tớ chẳng tỏ ra chút rung động nào rồi thấy khó chịu” ý cậu là thế phải không? Nếu vậy, thì tớ thú thật là tớ có rung động đấy. Chỉ là tớ giỏi che giấu để cậu không nhận ra thôi.”
“Ể.../// thật sao...? Nhưng, tớ chưa bao giờ thấy cậu…”
“Đúng vậy, ít nhất là khi tớ đang khoác lên bộ đồng phục quản gia của tiểu thư, tớ phải kiềm chế cảm xúc cá nhân. Đó là nguyên tắc của tớ.”
“Ưư... grừ... hừm! Hừ!”
Tôi nói rất nghiêm túc, thế mà cô ấy lại quay đi rồi hờn dỗi như trẻ con.
“Tớ hiểu là cậu làm việc nghiêm túc, nhưng nếu cậu cứ nói “vì công việc” suốt thì chẳng khác nào cậu bảo rằng những gì tớ nói hay làm cũng chỉ là công việc thôi sao...”
“Không phải vậy đâu.”
“Ừm, tớ biết! Vì chúng ta cũng gắn bó với nhau lâu rồi, và cậu chưa bao giờ dùng lý lẽ kiểu đó để bác lại tớ...”
Cách hiểu của cô ấy vẫn hơi lệch lạc, nhưng tôi không nói thêm.
“Thế nhưng, ít ra cậu cũng nên có tí cảm xúc dung hòa chứ. Là người ở bên cạnh tớ, cậu nên cảm thấy tim đập nhanh hơn... kiểu vậy đó!”
“Dung hòa... cụ thể là thế nào?”
“Ví dụ như... khi nghĩ về tớ mà... ờm... tự thẩm chẳng hạn... thì tớ cũng... không phản đối đâu...///”
“Vậy à. Tớ sẽ cân nhắc. Giờ tớ đi dọn dẹp phòng tắm đây.”
“Đừng có trốn! Ở lại đây nói chuyện với tớ thêm chút nữa đi chứ!”
Cô ấy lại kéo cà vạt của tôi lần nữa. Không đau lắm, nhưng đúng là phiền phức thật.
“...Được thôi. Nếu vậy, tớ sẽ khiến cậu phải nói ra lời thật lòng. Cho tới khi nghe được lời cậu “đổ” tớ thì tớ sẽ không buông đâu, rõ chưa?”
Cô ấy nói thế rồi lại giật cà vạt tôi, đầy thách thức.
...Và tôi bắt đầu nghĩ tới biện pháp duy nhất để kết thúc cảnh này.
Ừ, có lẽ... lại phải làm như lần trước thôi.
“Cậu nói là muốn được tớ tặng vòng cổ, đúng không, Seren?”
Tôi thay đổi giọng, bỏ hẳn vẻ cung kính, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Vậy cái này là đủ rồi còn gì. Ngẩng mặt lên nào.”
“Ơ, đợi, khoan đã, cái đó…”
Tôi tháo cà vạt ra, rồi vòng qua cổ cô ấy, buộc lại trước chỗ xương quai xanh Nawagami... tất nhiên, chỉ buộc lỏng thôi.
“Đấy, cậu được như ý rồi. Giờ thì nghe lời. Nhìn vào tớ đi, đừng có quay đi.”
“Ư... Ưưư... ~~~”
Trước sự thay đổi đột ngột của tôi, cô ấy không hề sợ hãi hay phản kháng, mà chỉ đỏ mặt, thở gấp, vừa run vừa mỉm cười hạnh phúc.
“Cậu hiểu rồi chứ? Tớ giữ bình tĩnh là vì muốn làm tròn vai trò quản gia của mình thôi. Nên đừng làm nũng nữa. Đây là mệnh lệnh.”
Vừa nói, tôi vừa nhẹ nhàng kéo nhẹ cà vạt trên cổ cô ấy.
Cảm giác đó khiến cô ấy run lên, mặt càng đỏ hơn.
“Vâng♥, đúng vậy ạ♥ Tớ sẽ ngoan ngoãn, không mè nheo nữa đâu♥♥”
...Đầu hàng nhanh thật. Ánh mắt mạnh mẽ ban nãy giờ tan chảy hoàn toàn, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở loạn thác.
Cô ấy trông như bị mê hoặc hoàn toàn… và tôi, tất nhiên sẽ không nương tay.
“Cậu nhớ nhé. Tớ đã nói rồi… cậu là đồ biến thái bướng bỉnh, nên tuyệt đối không được nói mấy lời khiêu khích khiếm nhã kiểu đó với ai khác ngoài tớ đấy.”
“V-vâng! Tớ hứa! Chỉ nói với cậu thôi, chủ nhân♥”
“Ừm.. Muốn nói gì, thì chỉ nói với tớ. Rõ chưa?”
Sau khi cô ấy gật đầu lia lịa, tôi mới tháo cà vạt ra.
Một cảnh không tưởng đối với người ngoài, nhưng với Nawagami-san, chuyện như vậy đã trở thành “bình thường” mất rồi.
Bằng chứng là cô ấy vuốt nhẹ cổ mình, thì thầm với vẻ ngây ngất…
“Fufu... giọng điệu lạnh lùng của Imashino khi vào chế độ “chủ nhân máu S” đúng là tuyệt vời nhất...♥”
“...Thưa tiểu thư, nếu được thì ta quay lại chủ đề quà sinh nhật nhé?”
“Không, khoan đã! Cà vạt! Ý tưởng đó tuyệt vời thật! Cách cậu buộc nó lỏng để không siết cổ, tớ cảm nhận được tình yêu của cậu trong đó! Còn ánh mắt lạnh như băng giá kia thì lại làm tim tớ tan chảy ra mất♥♥”
“...Không, thôi vậy. Tớ sẽ nhắc lại chuyện này sau.”
“Nhưng mà, tớ nghĩ cậu có thể “tiến xa” thêm chút nữa cũng được. Ví dụ như, thay vì buộc lỏng, cậu kéo nhẹ thêm một chút chẳng hạn... À mà, nếu cậu cố tình dừng lại để trêu chọc tớ thì lại là một ý nghĩa sâu xa khác...”
Cô ấy chìm trong ảo tưởng, bắt đầu bình luận lại cảnh vừa rồi như thể đang xem phim.
...Chắc là tôi bị ảnh hưởng không nhẹ rồi.
Nhưng dù đã quen với những hành động “quái dị” của Nawagami-san, đôi khi vẫn có những khoảnh khắc khiến tôi bất ngờ.
“...Về chuyện quà sinh nhật ấy.”
Khi tôi đang rửa bồn tắm, cô ấy lại ló đầu vào, giọng nhẹ nhàng khác hẳn mọi khi.
“Thật ra tớ chỉ nói vậy thôi. Không nhất thiết phải là vòng choker. Thứ gì cũng được hết.”
“Vậy cậu có vài lựa chọn nào khác không? Để tớ dễ chuẩn bị hơn.”
“Không, ý tớ là...”
Giữa làn hương hoa thoang thoảng, cô ấy nhìn tôi, nở nụ cười vừa dịu vừa bối rối.
“Vì chỉ cần là thứ cậu tặng... thì với tớ, cái gì cũng quý cả.”
“...”
“N-này, nói gì đi chứ!”
“...Ừm, tớ hiểu rồi.”
“...Hừm!”
Cô ấy quay người bỏ đi, nhưng đôi tai đỏ rực đã nói lên tất cả.
Tôi nhẹ nhắm mắt lại, để tiếng nói của mình vang vọng trong không gian yên tĩnh của phòng tắm…
“Cái khiến tớ rung động nhất... chính là những lúc cậu thành thật như vậy đấy.”
Cách đây không lâu, mối quan hệ của chúng tôi chỉ là bạn cùng lớp.
Thế mà giờ, chúng tôi lại sống chung, nói chuyện tự nhiên như thể đã quen từ lâu.
Và tôi dần phát hiện ra những khía cạnh không ngờ ở cô ấy… đặc biệt là việc Nawagami Seren, thật ra là người có máu M chính hiệu.
Đôi khi, tôi lại hóa thân thành “chủ nhân” để chiều theo trò đó của cô ấy.
...Còn lý do vì sao mối quan hệ của chúng tôi lại thành thế này, có lẽ phải quay lại hai tháng trước mới kể được hết được...
